Ngày Tôi Trở Về Đòi Lại Tất Cả
(◍•ᴗ•◍)
/.../ hành động
*...* nghĩ trong lòng
❄️ Lạnh
Duy= em , bé
Quang Anh = hắn , anh
ABC : hét
...
Mẹ Duy
/ ném xấp ảnh xuống bàn /
Những bức ảnh đó bị cắt ghép thành cảnh Duy ôm eo những người phụ nữ khác nhưng mà khách sạn
Mẹ Duy
Con làm cái trò gì đây ?
Mẹ Duy
Con làm mất hết mặt mũi của cái nhà này rồi
Hoàng Đức Duy
/ cầm lên xem /
Hoàng Đức Duy
Con không làm mấy chuyện này...
Hoàng Đức Duy
Mọi...mọi người hãy tin con
Ba Duy
Em gái mày nói có thể là sai sao ?
Hoàng Đức Duy
Là mày đã hại tao
Hoàng Đức Duy
Tao gi*t mày
Nguyễn Quang Anh
/ ngăn lại + đẩy Duy ngã /
Nguyễn Quang Anh
Thôi đi Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tin nó sao ?
Nguyễn Quang Anh
Tôi không tin ai cả
Nguyễn Quang Anh
Tôi tin những cái tôi nhìn thấy
Em gái nuôi ( Lan Nhi )
Hic..em...em không có cố ý đâu...
Em gái nuôi ( Lan Nhi )
Nhưng...nhưng...mà...hic...em không lỡ nhìn anh lừa dối mọi người
Hoàng Đức Duy
Câm mồm chó mày vào
Ba Duy
Mày ra nước ngoài mà tu tâm dưỡng tính
Ba Duy
Khi nào biết sai thì về
Em gái nuôi ( Lan Nhi )
/ nhếch mép/
Hoàng Đức Duy
Các người....
Hoàng Đức Duy
/ cười khẩy/
Hoàng Đức Duy
Các người vì một đứa con gái không máu mủ ruột thịt mà đuổi tôi đi
Hoàng Đức Duy
Thằng này đi
Hoàng Đức Duy
Nhưng nhớ cho rõ
Hoàng Đức Duy
Những cái tát ngày hôm nay, sự sỉ nhục tôi sẽ đòi lại từng chút một
Nguyễn Quang Anh
/ nhìn em không nói gì /
Nói rồi Duy quay lưng bước thẳng ra khỏi nhà hành lý thì đã được quản gia sắp xếp
Thằng Duy nhút nhát , yếu đuối ngày xưa đã chết
Những kẻ đã làm em tổn thương sẽ phải trả một cái giá đắt
Tg đâyyyyyyyy
Hí lô cả nhà
Tg đâyyyyyyyy
Rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap rhycap
(◍•ᴗ•◍)
Tiếng giày da bước đi trên sàn toát ra sự uy nghiêm kèm theo đáng sợ của một người đứng đầu
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ bước xuống sân bay /
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ kéo vali/
Đặng Thành An
/ chạy lại + ôm Duy/
Đặng Thành An
Cừu nhỏ của tui về rồi
Đặng Thành An
Nhớ chết mất thuiiiiii
Nguyễn Thanh Pháp
/ khoang tay đi đến /
Nguyễn Thanh Pháp
Con của mẹ lớn rồi
Nguyễn Thanh Pháp
Nhìn bây giờ trưởng thành hơn rùi
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng vẫn là em bé của tui nha
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Dạ
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ cười/
Huỳnh Hoàng Hùng
/ đi lại /
Huỳnh Hoàng Hùng
5 năm đủ để thay đổi một người nhỉ ?
Huỳnh Hoàng Hùng
Đứa bé nhút nhát ngày nào giờ khác rồi
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ cười/
Hoàng Đức Duy ( Captain )
5 năm khiến tao trở nên mạnh mẽ hơn
Đặng Thành An
Vậy giờ mày tính làm gì ?
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Trả thù !?
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Tất cả những cái tát , những lời chửi rủa tao sẽ trả lại từng chút một cho kẻ đã tạo ra nó
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Và những người bao che cũng đừng hòng thoát
Huỳnh Hoàng Hùng
/ vỗ vai /
Huỳnh Hoàng Hùng
Bọn tao đồng hành cùng mày
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Đúng là chỉ có chúng mày mới tốt với tao nhất thôi
Nguyễn Thanh Pháp
Đi về đi ăn nè
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Dạ
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ cười+ đi ra xe /
Đỗ Hải Đăng
Nghe nói người thừa kế của nhà họ Hoàng trở về rồi đấy
Lê Quang Hùng
Hoàng Đức Duy?
Nguyễn Quang Anh
/ siết chặt tay /
Nguyễn Quang Anh
" Nó còn dám vác mặt về đây sao ? "
Trần Đăng Dương
Chúng mày nghĩ nó về làm gì ?
Đỗ Hải Đăng
Chắc là về gặp Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó mà dám đến đây tao gi*t
Lê Quang Hùng
Nhẫn tâm với người mày từng thương như vậy à ?
Nguyễn Quang Anh
Nó lừa dối tao thì tao sẽ cho noa sống không bằng ch*t
Lê Quang Hùng
Vẫn cố chấp như vậy/ lắc đầu /
Trong suốt 5 năm qua nói anh không nhớ thì là nói dối
Trần Đăng Dương
Tối nay có bản hợp đồng đấy
Đỗ Hải Đăng
Mà người mày hợp tác lần này là Duy đấy
Nguyễn Quang Anh
Cũng đến lúc phải đối mặt thôi
(◍•ᴗ•◍)
Bữa tiệc này cũng là bàn bạc và kí hợp đồng
Người hộ vệ mặc vest đen tiến lại, cung kính khom người
Hộ vệ
Thiếu chủ, xe đã chuẩn bị sẵn.
Đặng Thành An
Thiếu chủ???
Đặng Thành An
Mày làm gì bên đó vậy ??
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ nhếch môi/
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Chuyện đó rồi mấy đứa sẽ biết thôi.
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Giờ việc quan trọng nhất… là đối mặt với Nguyễn Quang Anh.
Tòa nhà Nguyễn thị sáng rực giữa trung tâm thành phố.
Trong văn phòng cao tầng, Quang Anh ngồi trên ghế chủ tịch, đôi mắt sắc lạnh nhìn bảng báo cáo.
Nguyễn Quang Anh
Chuẩn bị hợp đồng lần này cẩn thận.
Phòng họp cao tầng – Nguyễn Thị
Cửa phòng mở ra, từng bước chân vững chãi vang lên trên sàn gỗ. Không khí vốn trang nghiêm bỗng căng thẳng lạ thường.
Thư ký Quang Anh
Chủ tịch, đối tác đã tới.
Nguyễn Quang Anh
/ngẩng đầu, đôi mắt đen sắc lạnh thoáng chốc sững lại/
Người đàn ông bước vào, dáng người cao lớn trong bộ vest đen ôm gọn, khí chất lạnh lùng, nụ cười nhạt khẽ cong nơi khóe môi. Đôi mắt xám tro ấy từng khiến Quang Anh đau đến tận tim… giờ lại đứng trước mặt anh một lần nữa.
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Lâu rồi không gặp, Chủ tịch Nguyễn.
Nguyễn Quang Anh
Duy....duy
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Hình như anh hơi ngạc nhiên?
Hoàng Đức Duy ( Captain )
À, phải thôi… 5 năm trước, có lẽ anh còn nghĩ tôi mãi mãi biến mất rồi chứ?
Nguyễn Quang Anh
/nghiến răng, cố giữ bình tĩnh/
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Đừng gọi tôi là " em " nữa
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Tôi với anh không thân thiết như vậy đâu
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Và anh nên nhớ
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Giờ tôi là người đứng đầu Hoàng Thị – đối tác lớn nhất của anh.
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Tốt nhất chúng ta nên giữ phép lịch sự trên thương trường.
Trần Đăng Dương
/ ngạc nhiên/
Trần Đăng Dương
Cái quái gì… đây chính là thằng nhóc năm xưa hả?
Trần Đăng Dương
Nó thay đổi ghê vậy
Nguyễn Thanh Pháp
/ thì thầm /
Nguyễn Thanh Pháp
Cẩn thận
Nguyễn Thanh Pháp
Mày nhìn mặt ông Quang Anh kìa
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ cười khẽ/
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Ánh mắt đó chẳng còn liên quan gì đến tao nữa
Cuộc họp diễn ra, từng lời thương thảo của Duy sắc bén, mạnh mẽ, khiến cả hội đồng Nguyễn thị không dám xem thường.
Quang Anh im lặng, nhưng bàn tay dưới gầm bàn siết chặt đến bật cả khớp xương.
Nguyễn Quang Anh
" Em thay đổi nhiều quá "
Nguyễn Quang Anh
" Quyết định năm đó của anh là đúng hay sai ? "
Kết thúc buổi họp, khi mọi người rời đi, Duy cố tình đi ngang qua Quang Anh.
Khoảng cách chỉ vài cm, mùi hương quen thuộc thoáng chốc khiến tim Quang Anh đau nhói.
Nguyễn Quang Anh
Duy… chúng ta cần nói chuyện.
Hoàng Đức Duy ( Captain )
/ngẩng đầu, nụ cười lạnh nhạt/
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Xin lỗi, Chủ tịch Nguyễn
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Tôi không có thời gian để nói chuyện phiếm.
Hoàng Đức Duy ( Captain )
Nếu anh muốn bàn chuyện, hẹn với thư ký của tôi.
Duy bước đi, để lại Quang Anh đứng chết lặng giữa căn phòng trống trải.
5 năm, tình yêu hóa thành hận thù.
Nhưng trong thâm tâm, ngọn lửa kia chưa từng tắt.
Tg đâyyyyyyyy
Hí lô các bạn nhỏ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play