Năm năm trước.
Giữa cái nắng chang chát của ngày hè, khi mà ai cũng muốn tìm chỗ mát mẻ ngồi xuống thì trên đường cái lại diễn ra một trận lôi lôi kéo kéo ầm ĩ khiến ai cũng quay đầu nhòm ngó.
"Sầm Dĩnh, xem như chúng tôi cầu xin cô! Cầu xin cô tránh xa con trai chúng tôi ra! Vì cô mà đến cha mẹ nó cũng từ rồi! Cô có thể có chút lòng thương xót hay không?"
"Con trai tôi nuôi hai mươi mấy năm trời luôn là một đứa bé hiếu thảo với cha mẹ, bây giờ lại vì cô mà làm ầm ĩ với chúng tôi! Ông trời ơi sao chúng tôi lại khổ thế này!"
Sầm Dĩnh nghe mà tức đến đau bụng. Cô chịu đựng cái nắng say sẩm, không thể nhịn nổi nữa mà cười mỉa mai: "Ông bà thật hay quá, đó là con của ông bà. Ông bà thấy mình tốt như vậy, mấy người không sai, đều là người khác sai thì đi mà nói với con trai ông bà đó! Anh ta hiếu thảo mà, nhất định sẽ nghe lời ông bà! Anh ta không nghe lời các người sao các người không nghĩ lại xem các người đã làm cha mẹ tốt đến cỡ nào!?"
"Ông bà cứ năm thuở mười thì chạy đến đây, hết chèn ép lại bôi nhọ thanh danh của con gái người ta, sao các người làm được vậy!?"
"Là cô quyến rũ con trai tôi, nó đâu còn nghe lời chúng tôi nữa! Nếu cô có chút lòng tự trọng thì đừng làm hồ ly tinh nữa! Con trai tôi còn muốn cưới người vợ tốt! Cô đừng hủy đời nó!"
Bà Diệp giả bộ đáng thương nhưng câu câu đều là đâm chọt xỉa xói Sầm Dĩnh chẳng ra gì.
Sầm Dĩnh tức đến phát run, bụng lại đau đến mức cô không tự giác được mà gập người ôm lấy.
"Á trời ơi! Cô ấy đang chảy máu kìa!"
"Không phải cô ấy đang mang thai đấy chứ!?"
"Cô gì ơi mau đến bệnh viện đi!"
Không biết nhìn thấy gì, bỗng nhiên xung quanh vang lên mấy tiếng kinh hô sợ hãi, đầu óc Sầm Dĩnh cứ ong ong lên, hình ảnh đôi vợ chồng già khiến cô mệt mỏi cũng xoay vòng vòng. Nhưng cô không đi truy rõ ngọn nguồn mà lạnh lùng nhìn hai kẻ hết khóc rồi lại la làng trước mặt: "Chung quy ra là các người không nói được đứa con trai quý hóa kia của các người chứ gì?"
"Cô..."
"Các người nói còn hay hơn hát, còn không phải chỉ biết chèn ép người thân cô thế cô như tôi sao? Cho rằng vì các người là cha mẹ anh ta mà tôi phải nhượng bộ hết lần này tới lần khác sao?"
Sầm Dĩnh không cho bà ta nói, nghiến răng: "Các người nghĩ quá đẹp rồi! Người có thể nhịn nhất thời nhưng không thể nhịn cả đời được đâu! Tôi kính ông bà là người lớn, là cha mẹ anh ta thôi! Hôm nay bà đây không nhịn các người nữa!"
"Tôi nói cho ông bà biết, cho dù hôm nay tôi có biến mất tại đây thì ông bà cũng đừng hòng đạt được mục đích! Con tôi mà mất, tôi nguyền rủa ông bà cả đời cũng đừng mong con trai ông bà nhận lại các người! Thứ cha mẹ chỉ biết sống cho bản thân"
"Cô! Đồ cái thứ..."
Bà Diệp không nghĩ tới cô dám mắng mình như vậy, mặt đen thùi lùi muốn nhào lên đánh cô. Thế nhưng giữa đường lại bị người ta đẩy ra: "Bà gì này, bà không thấy cô ấy đang chảy máu sao!? Lỡ mà một xác hai mạng đều mất bà có đền nổi không!?"
Cô gái kia mắng bà ta xong cũng không thèm nhìn vẻ mặt bà ta mà quay qua đỡ lấy thân hình của Sầm Dĩnh: "Cô gì ơi đừng nói nữa, mau đi bệnh viện!"
"Tôi đã gọi xe rồi!"
"Làm phiền cô rồi... Cảm ơn cô."
Sầm Dĩnh cười còn khó coi hơn cả khóc nói cảm ơn, run run bám vào cô ấy đi tới bên đường.
Quả nhiên taxi đã dừng sẵn ở bên, còn vô cùng kiên nhẫn đợi bọn họ.
"Coi kìa, làm bộ làm tịch, ép đến người ta sảy thai luôn, mặt mũi làm cha làm mẹ này cũng lớn quá!"
"Khóc giả như vậy còn không phải định lấy lễ nghĩa ra chèn ép người ta sao! Làm như ai không biết mấy người chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu vậy!"
"Mau cút về nhà giữ chân con trai mình đi! Con trai mình không nói được thì chạy đến nói người khác!"
"Ngu ngục!"
Khi có một người ra tay đứng về phía chính nghĩa, người xung quanh rốt cuộc phản ứng, trực tiếp chửi vào mặt ông bà Diệp.
Sầm Dĩnh có thể nể mặt họ là cha mẹ của Diệp Khang mà nhượng bộ đến bây giờ mới bùng nổ còn người ngoài lại chẳng có quan hệ gì, mắc gì sợ họ mà không dám nói.
Kết quả là ông bà Diệp bị mắng đến tái mặt bỏ chạy còn trước cả Sầm Dĩnh.
Khi mà Sầm Dĩnh đã đến mức nói lời nguyền rủa rồi thì cô đã chẳng thèm quan tâm thứ gọi là cha mẹ của người yêu mình nữa. Cô được dìu lên xe, còn ráng cười nói với bác tài: "Bác ơi, xe bác có thể bị dơ rồi."
"Cô đừng bận tâm đến. Quan trọng vẫn là cô, còn chịu được không?"
Bác tài rất hiểu tình hiểu lý, không trách cô còn quan tâm cô.
Khuôn mặt Sầm Dĩnh tái nhợt vẫn ráng gượng cười: "Tôi còn chịu được. Làm phiền bác."
Nói đặng cô quay qua nhìn cô gái kia, thấy cô ấy muốn đích thân đưa cô đến bệnh viện thì khuyên: "Tôi tự đi được rồi, cảm ơn cô. Cô phải đi làm mà đúng không, đừng vì tôi chậm trễ."
Cô gái kia ăn mặc bình thường, túi xách trên tay cũng là hàng chợ, cô ấy nhất định cũng là người bình dân thấp cổ bé họng như cô ngày ngày nổ lực đi làm để vươn lên. Cô biết ơn, nhưng không muốn làm phiền họ thêm nữa.
Quả thật Sầm Dĩnh nói không sai, hôm nay là ngày chấm lương cuối cùng của cô gái đó, nếu chấm trễ thì công sức đi làm đều đặn một tháng nay sẽ đổ sông đổ biển hết. Chút tiền chuyên cần đó tuy ít ỏi nhưng cải thiện được rất nhiều cuộc sống của cô ấy. Nghĩ đến đó cô ấy cũng rất xoắn xuýt, kết cùng vẫn là bị Sầm Dĩnh khuyên lui.
"Vậy cô đi cẩn thận, bỏ qua mọi thứ đi, đừng để bụng trong lòng chỉ tổ mệt thân. Tôi hi vọng cô và đứa nhỏ đều không có chuyện. Như vậy cho dù tôi có đến trễ cũng vui vẻ."
"Bác tài đi đi bác!"
Cô ấy nói xong thì đóng cửa xe, thúc giục bác tài mau chạy đi.
Bác tài rất biết nhìn tình huống, lập tức lái xe đi.
Sầm Dĩnh ngồi trên xe, bụng đau, trái tim cũng đau xót.
Cô nhắm mắt, trong đầu hiện lên tất cả mọi chuyện. Từ lúc cô gặp được Diệp Khang, cùng anh yêu đương, sau đó tự nhận hạnh phúc cuối đời của mình là anh, cho đến cùng anh sống chung. Đó vốn là một quá trình vừa đẹp vừa đáng giá. Đáng giá nhất khi mà cô phát hiện mình có đứa con của hai người họ.
Nhưng bắt đầu từ khi nào, cha mẹ của anh, ông bà Diệp không đồng ý chuyện tình của họ, cứ đến làm phiền cô, muốn cô rời xa con trai họ. Ban đầu cô cũng nổ lực nhẫn nhịn vì họ là cha mẹ anh, Diệp Khang cũng không phải loại người không dứt khoát mà để cho cha mẹ mình dắt mũi đi. Chẳng qua họ nói đúng, anh là một người con hiếu thảo, khi còn khả năng anh vẫn cố gắng vẹn toàn đôi bên, một bên trấn an cô, một bên khuyên nhủ cha mẹ mình, để họ chấp nhận cô.
Ai biết sự chèo kéo của anh không chỉ không để hai người kia chết tâm mà còn khiến họ có chỗ hi vọng. Bọn họ liền nhận định chỉ cần không có cô thì con trai họ sẽ khác, cứ không ngừng ở sau lưng Diệp Khang tạo áp lực cho cô, còn đến chỗ công ty cô làm phiền, khiến cho cô bị chỗ làm cũ đuổi việc.
Cô biết hôm nay họ đến đây làm phiền cô ngay giữa đường là do Diệp Khang từ bỏ hi vọng viễn vong kia rồi, còn muốn từ cả cha mẹ.
Vốn dĩ cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm, bởi ít ra cô cũng không cần chịu đựng họ nữa. Nhưng ai biết đâu...
Sầm Dĩnh đỏ mắt âm thầm nói xin lỗi đứa nhỏ trong bụng.
Cô mệt rồi, cô không muốn tiếp tục nữa.
Con ơi, nếu con không thể đủ mạnh mẽ để ở lại, vậy cùng mẹ kết thúc tất cả mệt mỏi bây giờ đi thôi.
Khi Diệp Khang biết tin chạy đến bệnh viện, Sầm Dĩnh đã được cấp cứu, đang nằm ở phòng bệnh thường.
Đế Cô Hàn làm bạn thân của hai người, cũng nhìn quá trình đến với nhau khó khăn như chó của hai người, đến bây giờ anh chẳng thể có nổi sắc mặt tốt khi nhìn thằng bạn mình.
Diệp Khang cái gì cũng tốt, cái không tốt duy nhất là hắn quá có hiếu.
"Tiểu Dĩnh! Em không sao chứ?"
Diệp Khang mang theo lo lắng chạy tới, nhưng đối mặt là Sầm Dĩnh với khuôn mặt tái nhợt, lạnh nhạt bảo: "Chúng ta kết thúc đi Diệp Khang."
Diệp Khang ngơ ngác, chết lặng, không muốn chấp nhận sự thật chối bỏ: "Em nói gì vậy tiểu Dĩnh... Em đừng dọa anh..."
"Chẳng lẽ..."
Giống như nghĩ tới cái gì, sắc mặt Diệp Khang tái nhợt như tờ giấy.
Sầm Dĩnh nhắm mắt không nhìn hắn nữa, quay đầu đi nhưng vẫn lạnh lùng nói: "Anh không thể từ bỏ bọn họ được đâu."
"Vậy nên chúng ta kết thúc thôi."
"Không, tiểu Dĩnh..."
"Diệp Khang!"
Đế Cô Hàn chẳng nhìn nổi nữa, bực bội nắm lấy thằng bạn, đem hắn kéo ra khỏi phòng: "Nếu cậu có chút nào thương xót cô ấy thì nên về mà giải quyết hai ông bà già phiền phức đó của cậu trước đi!"
"Cậu còn muốn Sầm Dĩnh bị hai người họ ép đến chết luôn sao!?"
Diệp Khang trợn to mắt, chết lặng tại chỗ.
Đế Cô Hàn không thèm nhìn hắn nữa, đóng sầm cửa lại.
"Sầm Dĩnh, cô muốn làm gì?"
Anh nhìn người con gái cả người tiều tụy trên giường, chẳng còn dáng vẻ hoạt bát náo động trước kia nữa mà thở dài.
Sầm Dĩnh quay đầu nhìn anh, giống như van nài: "Đế đại thiếu."
Trước đây mỗi lần muốn chọc ghẹo anh Sầm Dĩnh mới gọi anh là Đế đại thiếu. Nhưng bây giờ Đế Cô Hàn biết cô không phải muốn chọc ghẹo mình.
"Cô muốn tôi giúp gì?"
Cách gọi Đế đại thiếu đó là một loại khẳng định đối với anh. Đế đại thiếu không phải Đế thiếu gia. Người ta chỉ biết anh là đại hoàn khố của Đế Đô lại không biết thân làm đại thiếu gia nhà họ Đế, Đế Cô Hàn vẫn có năng lực xứng đáng với cái danh kia, chẳng qua là anh không thích tỏ vẻ mà thôi. Anh thà làm hoàn khố.
Sầm Dĩnh cười còn khó coi hơn cả khóc nhưng vẫn quyết tâm nói: "Tôi muốn đi."
Đế Cô Hàn nhìn cô một đỗi, cuối cùng nói: "Được."
Sau đó Đế Cô Hàn đưa Sầm Dĩnh đi, rời khỏi Diệp Khang, cũng tránh xa đôi cha mẹ cực phẩm kia.
Đế Cô Hàn rất hiểu Diệp Khang, Sầm Dĩnh lại càng không có lý nào không hiểu Diệp Khang.
Diệp Khang có thể từ cha mẹ, nhưng không thể thật sự vứt bỏ bọn họ. Chỉ cần một ngày anh không thể nặng tay với họ, Sầm Dĩnh sẽ không có ngày sống yên.
Họ nghĩ đúng, sự thật cũng diễn ra như vậy khi Diệp Khang từ bệnh viện chạy về nhà nói chuyện với cha mẹ anh nhưng cuối cùng cũng không nói dứt điểm được.
Nhưng họ lại không biết sau khi Sầm Dĩnh biến mất, Diệp Khang liền bùng nổ.
"Hai người nhất định phải cố chấp như vậy đúng không? Chết cũng không chấp nhận tiểu Dĩnh?"
Diệp Khang hai mắt đỏ ngầu đứng trước mặt cha mẹ mình, anh không rơi nước mắt, lại thật điên cuồng.
Chẳng qua đôi cha mẹ cực phẩm kia luôn chắc mẫn mình đã ăn chắc đứa con trai này, không cho rằng anh có thể làm ra chuyện gì bất hiếu, không xem trạng thái kia của anh ra gì, vẫn ngang ngược còn tỏ vẻ căm phẫn đáng thương nói: "A Khang, chúng ta là cha mẹ của con!"
"Vì hai người là cha mẹ tôi nên tôi mới bận tâm đến suy nghĩ của hai người."
Diệp Khang cười như khóc.
Ông bà Diệp nhìn nhau, rốt cuộc cảm thấy không đúng. Diệp Khang chưa từng nói nặng lời như vậy với ông bà.
Nhưng Diệp Khang không cho họ cơ hội nghĩ nhiều hơn.
"Nếu hai người mà là cha mẹ tốt thì đã không bất chấp cả hạnh phúc của tôi mà cản trở tôi với cô ấy. Đến cuối cùng cái hai người muốn chỉ là tiền tài địa vị mà Đặng Thanh Thù cho các người."
Bà Diệp làm bộ đáng thương la lên: "Con nói gì vậy a Khang!?"
"Thanh Thù cái gì cũng tốt, vì sao con lại cứ thích con nhỏ nghèo hèn kia!?"
Diệp Khang nhắm mắt, không nhìn hai con người mà anh gọi là cha mẹ nữa.
"Nếu hai người đã thích cô ta vậy thì đến nhà cô ta ở đi, để cô ta nuôi hai người."
"Con nói gì vậy..."
Bà Diệp la lên nhưng bị Diệp Khang cắt ngang: "Từ giờ tôi không còn là con trai hai người nữa."
Bà ta choáng váng: "Con..."
"Dù sao hai người cũng chả muốn đứa con trai không biết nghe lời này. Tôi thành toàn cho hai người."
"Đợi hai người già tôi sẽ đưa hai người vào viện dưỡng lão, đảm bảo cả đời áo cơm không lo."
"Diệp Khang!"
Diệp Khang bỏ xuống những lời đó rồi quay đầu đi mất, mặc kệ tiếng kêu réo điếc tai của ông bà Diệp.
Anh đúng là lỗ tai nhét đất, sao lâu nay lại không nhận ra âm thanh kia khó nghe đến như vậy, mỗi lần đều kiên nhẫn chịu đựng. Để rồi giờ đây con anh, người anh yêu đều bị nó hù dọa, mất rồi.
Lần này Diệp Khang nói đi là đi thật.
Đến Đế Cô Hàn cũng không ngờ tới.
Khi đó anh lo sắp xếp cho Sầm Dĩnh đến nước N. Đến khi anh làm xong mọi chuyện có thời gian quan tâm cái khác thì Diệp Khang đã mất tích một tuần. Người nhà họ Diệp tìm Diệp Khang khắp nơi nhưng không thấy còn tìm đến tận chỗ anh.
Đế Cô Hàn ngẫm lại, một tuần đó anh không nhận điện thoại của Diệp Khang, chỉ vì không muốn nói gì với hắn.
Lần đó anh gặp Diệp Khang, anh suýt thì không nhận ra hắn. Diệp Khang không biết đã nhốt mình bao lâu, râu ria luộm thuộm, quần áo nhăn nhúm, cả ngày cắm mặt vào máy tính. Anh biết, hắn đang tìm Sầm Dĩnh. Anh nghĩ nếu khi đó Sầm Dĩnh nhìn thấy hắn liệu có yếu lòng không. Nhưng anh tôn trọng quyết định của Sầm Dĩnh, sống chết cũng không cho Diệp Khang biết cô ở đâu.
Năm năm sau, anh tận mắt nhìn thấy Diệp Khang sống như thế nào, vì tìm Sầm Dĩnh mà từ bỏ cả cơ hội làm việc ở nơi tốt nhất, tiền đồ vô lượng, cuối cùng trở thành một người bán tin tức nổi tiếng khắp thế giới, lại hoàn toàn từ mặt ông bà Diệp ra sao.
Khi anh gửi địa chỉ liên quan đến Sầm Dĩnh cho hắn, anh nghĩ, dù không có chuyện của Lăng Vi thì trước sau gì anh cũng nói cho hắn biết. Năm xưa anh vì Sầm Dĩnh mà nhận lời đưa cô đi, không quan tâm Diệp Khang hối hận cỡ nào dù hắn cũng là bạn của anh. Bây giờ anh cho hắn cơ hội này cũng xem như công bằng.
Nhưng như thế cũng tốt, ít nhất Diệp Khang sẽ biết để có được cơ hội này khó khăn thế nào mà trân trọng nó.
Một tháng sau, nước N.
Nước N vốn nằm ở cực bắc thế giới, có mùa đông dài nhất, kéo dài hơn nửa năm, thời điểm còn lại nhiệt độ cũng chẳng cao hơn mười tám độ. Ban đêm càng là thời điểm rét buốt khiếp người.
Nhưng Sầm Dĩnh sống ở đây năm năm, ít nhiều gì cũng đã quen. Đặc biệt là khi công việc của cô đòi hỏi cô phải thức đêm, về lúc trời tờ mờ sáng.
Thời điểm lạnh nhất trong ngày đó, khi bóng tối và ánh sáng giao nhau, tầm mắt con người như thể bị mù tạm thời. Nếu không có mặt đất phủ đầy tuyết trắng, có lẽ đến đường cũng chẳng thấy mà đi.
Con đường này Sầm Dĩnh vốn đã đi rất quen, bỗng nhiên hôm nay lại có cảm giác kỳ lạ.
Cô phát hiện có người đi theo mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play