Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[All Kỳ] [All Nguyên] [Hàng Hạo] Đa Vũ Trụ Giao Thoa

1.

Buổi chiều, sân trường vắng dần sau tiếng trống tan học. Nắng cuối ngày hắt nghiêng, rơi xuống bóng dáng một thiếu niên đang ngồi dưới gốc cây phượng. Mã Gia Kỳ chống cằm, vừa cắn nửa chiếc bánh mì vừa hí hoáy vẽ linh tinh trong vở nháp.
Trời vốn bình thường, nhưng với Đinh Trình Hâm, cảnh tượng ấy lại khiến tim đập hụt nhịp. Cậu dừng bước, ngẩn ngơ nhìn nụ cười vô thức trên môi Kỳ – sáng rỡ, hồn nhiên, cứ như cả thế giới vì cậu mà trở nên dịu dàng hơn.
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Ăn mãi không ngán à? *cố giữ giọng bình thản, ngồi xuống cạnh*
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
*Quay sang, đôi mắt cong cong dưới hàng mi dày, vừa cười vừa chìa nửa cái bánh cho bạn* Ngon thì phải ăn nhiều chứ. Cậu muốn thử không?
Hâm lắc đầu, nhưng ngón tay lại bất giác siết chặt dây cặp. Cậu không dám nhận, sợ rằng chỉ một cái chạm nhẹ thôi cũng đủ để bản thân mất kiểm soát.
Xa xa, có vài ánh mắt khác cũng dừng lại nơi hàng ghế ấy – những ánh mắt không hề đơn thuần. Trương Chân Nguyên lạnh nhạt dựa khung cửa lớp, Tống Á Hiên cười nửa miệng từ hành lang, Hạ Tuấn Lâm cầm ô khẽ nghiêng đầu quan sát, Nghiêm Hạo Tường lật sách nhưng mắt chẳng tập trung, còn Lưu Diệu Văn im lặng tựa cửa sổ tầng hai.
Không ai lên tiếng, nhưng trong lòng họ cùng thừa nhận một điều: cậu ấy – Mã Gia Kỳ – đã vô tình trở thành trung tâm quỹ đạo của riêng mỗi người.
Chỉ có Kỳ là chẳng hay biết gì, vẫn vừa nhai bánh vừa cười, ngây thơ như thể chẳng có gì quan trọng ngoài buổi hoàng hôn rực rỡ trước mắt.
___
Vũ Trụ B
Trời tối nhanh, trong lớp học nhạc chỉ còn ánh đèn vàng dịu. Vương Nguyên ngồi bên cây đàn piano, những ngón tay trắng mảnh lướt trên phím đàn, khẽ ngân lên giai điệu ngọt ngào.
Cánh cửa mở, Vương Tuấn Khải bước vào, mang theo dáng vẻ trầm tĩnh quen thuộc. Anh dựa vai vào khung cửa, lặng lẽ lắng nghe. Trong đôi mắt anh, bóng dáng Vương Nguyên như một vệt sáng, khiến cả căn phòng vốn tĩnh mịch bỗng tràn đầy hơi thở dịu dàng.
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
Nguyên, tối rồi mà còn tập à? *cất tiếng, trầm thấp*
Vương Nguyên
Vương Nguyên
*Ngẩng lên, nụ cười trong trẻo như ánh trăng* Em thích đàn khi yên tĩnh… cảm giác nhạc mới thật sự vang trong lòng mình
Khải bước đến, đưa tay vuốt nhẹ tóc cậu, ánh mắt dịu hẳn đi. Nhưng chưa kịp nói gì, cửa lần nữa bật mở. Dịch Dương Thiên Tỉ xuất hiện, chiếc áo đồng phục hơi xộc xệch, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Nguyên.
Dịch Dương Thiên Tỉ
Dịch Dương Thiên Tỉ
Vẫn chưa về? *Giọng khàn khàn, vừa trách móc vừa dịu dàng khó tả*
Vương Nguyên
Vương Nguyên
*Hơi bối rối, ngón tay vô thức gõ nhẹ phím đàn* Em muốn đàn thêm chút nữa thôi…
Trong khoảnh khắc ấy, cả Khải và Thiên đều im lặng, nhưng không khí lại căng như dây đàn. Một bên muốn ôm lấy thiên thần nhỏ này, giữ trọn trong vòng tay. Một bên chỉ cần ánh nhìn của cậu, đã đủ để lòng mình dậy sóng.
Nguyên ngây ngô chẳng hề nhận ra sự giằng co âm thầm kia, chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh. Trong căn phòng bé nhỏ, tiếng nhạc ngân lên, nhưng đâu đó, không gian chợt rung nhẹ như có vết rạn vô hình vừa xuất hiện
___
Đêm đó, Mã Gia Kỳ nằm dài trên bàn học. Cậu mơ thấy một khung cảnh lạ: một căn phòng có tiếng đàn vang vọng, một chàng trai ngồi bên phím đàn, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt lại như đang tìm kiếm ai đó.
Ẩn
Ẩn
Kỳ…? *Tiếng gọi mơ hồ vọng đến*
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu, định hỏi tên, thì hình ảnh đã tan vỡ như gương rơi xuống đất. Kỳ choàng tỉnh, trán lấm tấm mồ hôi. Ngoài cửa sổ, ánh trăng như đang méo mó, chập chờn như lớp kính rung nhẹ.
Ở nơi khác, Vương Nguyên cũng bất ngờ ngẩng đầu khỏi đàn piano, tim đập thình thịch. Trong đầu cậu thoáng qua một gương mặt xa lạ – một thiếu niên cười ngây thơ với chiếc bánh mì trong tay.
Cả hai đều không hiểu mình vừa trải qua điều gì.
Ngày hôm sau, khi Kỳ cười nói với Hâm ngoài sân trường, bầu trời chợt lóe sáng kỳ lạ, như có đường nứt vô hình chạy ngang mây. Ai đó ngẩng lên, nhưng rồi ánh sáng biến mất nhanh như chưa từng tồn tại.
Ở vũ trụ B, Khải và Thiên cùng lúc cảm nhận không khí khẽ run, ánh đèn trong phòng học nhấp nháy. Nguyên ôm ngực, nhỏ giọng
Vương Nguyên
Vương Nguyên
Em vừa thấy… một người lạ.
Cả Khải và Thiên đồng loạt quay sang, trong mắt hiện lên sự cảnh giác.
Hai vũ trụ, vốn không liên quan, lại vừa có sợi chỉ mỏng manh nào đó kéo chặt, khiến thế giới run rẩy. Và cả Kỳ lẫn Nguyên – vẫn chưa hề biết rằng mình chính là trung tâm của cơn sóng lớn đang chờ bùng nổ.
___
Tiết học chiều, Mã Gia Kỳ bất giác chống cằm nhìn ra cửa sổ. Mặt trời rực rỡ, nhưng bầu trời như đang có vết nứt mờ ảo. Cậu nheo mắt, cảm giác mình vừa thấy một căn phòng với tiếng đàn piano ngân dài.
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Gia Kỳ? *Giọng vang lên, kéo cậu khỏi cơn mơ màng*
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
À… không có gì *gượng cười, vội quay lại*
Nhưng ánh mắt mơ hồ ấy không qua được sáu người vẫn luôn để ý đến cậu. Chân Nguyên từ cuối lớp liếc thoáng, Á Hiên chống cằm khẽ nhếch môi, Tuấn Lâm chậm rãi xoay bút, Hạo Tường đặt sách xuống, Diệu Văn nhìn qua khung cửa… Tất cả đều nhận thấy: Kỳ khác thường.
Ở vũ trụ B, Nguyên cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Trong lúc cùng Khải làm bài tập, cậu vô thức vẽ vào góc giấy hình một chàng trai lạ, tóc rối, đang cười.
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
*Cau mày* Đây là ai?
Vương Nguyên
Vương Nguyên
*Giật mình, vội xóa đi* Em… không biết, chỉ là thoáng thấy trong mơ thôi.
Thiên đứng ngoài cửa, nghe hết, ánh mắt trầm xuống. Cậu không nói gì, chỉ bước vào, khẽ đặt một lon sữa nóng lên bàn. Nhưng bàn tay nắm chặt sau lưng đã tiết lộ tâm trạng thật.
Cùng lúc ấy, không gian cả hai vũ trụ lại rung lên một thoáng. Đèn lớp chập chờn, gió thổi xào xạc mà không rõ từ đâu.
Chẳng ai lý giải được, nhưng tất cả đều hiểu: có điều gì đó đang kéo người mình yêu đi xa. Và họ – sẽ không để điều ấy xảy ra.

2.

Tiếng còi vang lên, sân bóng rộn ràng tiếng hò hét. Mã Gia Kỳ vốn chẳng giỏi thể thao, thế mà hôm nay bị lớp bắt ra làm “linh vật cổ vũ”. Cậu ngồi mép sân, hai tay ôm gối, miệng lẩm bẩm
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Chỉ cần không bị bóng bay trúng là tốt rồi...
Quả bóng như nghe lời, lăn đúng về phía cậu. Trước khi Kỳ kịp né, một bàn tay rắn chắc đã che chắn. Là Đinh Trình Hâm, mồ hôi rịn trên trán, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt lại cong cong cười.
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Ngốc, loáng thoáng thôi mà cũng để bóng dọa sợ hả?
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
*Đỏ mặt, lí nhí* Tớ... đâu có sợ.
Chưa kịp phản ứng, Trương Chân Nguyên từ phía xa chạy lại, tiện tay cốc nhẹ vào trán Kỳ
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Ừ, không sợ thì ôm gối làm gì? Ngồi yên đó, để bọn này lo.
Hai người một trái một phải, cứ thế tự nhiên chắn gió cho cậu. Dưới tán nắng chiều, Kỳ thoáng thấy tim mình lỡ một nhịp.
Cậu không biết rằng, những ánh mắt dõi theo mình trên sân – không chỉ một hay hai, mà còn nhiều hơn thế. Và tất cả, đều mang một chút khác biệt, như những sợi dây vô hình đang dần xiết chặt lấy thanh xuân của cậu.
___
Giờ ra chơi, Kỳ vẫn quen ngồi góc lớp đọc truyện tranh. Trên bàn, hộp sữa còn nguyên chưa khui.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Không uống à? *chống cằm hỏi, giọng nửa chọc nửa quan tâm*
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Chưa... chưa khát. *đáp nhỏ, mắt vẫn dán vào trang giấy*
Một bàn tay khác thò ra, giật hộp sữa, mở nắp rồi đưa thẳng về phía cậu. Là Hạ Tuấn Lâm, điềm nhiên như chuyện hiển nhiên
Hạ Tuấn lâm
Hạ Tuấn lâm
Cậu đọc thì đọc, nhưng uống đi. Người nhỏ thế này, không cao thêm thì sao đá bóng chung với lớp được.
Kỳ luống cuống, hai má đỏ bừng. Á Hiên bật cười, giọng trầm ấm
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tuấn Lâm đúng kiểu ông cụ non nhỉ. Nhưng thôi, Kỳ nè, nghe lời uống đi, nếu không lại ngất giữa sân thì phiền lắm.
Trong thoáng chốc, Kỳ thấy mình bị kẹp giữa hai người, một đẩy hộp sữa, một cười khích lệ. Hơi thở cậu rối loạn, tim như gõ nhịp nhanh hơn.
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Ừm... cảm ơn *cầm lấy, uống một ngụm, hương sữa ngọt ngào len vào cổ họng*
Tưởng đã yên, vậy mà từ bàn cuối, ánh mắt lạnh lùng của Nghiêm Hạo Tường khẽ nheo lại. Anh không nói gì, chỉ khẽ cong môi, như đang ghi nhớ một chi tiết nhỏ...
Kỳ hoàn toàn không nhận ra, chỉ thấy hộp sữa trong tay bỗng trở nên nặng nề đến lạ.
___
Chiều muộn, Mã Gia Kỳ chống cằm nhìn ra sân. Đám bạn đã về gần hết, chỉ còn tiếng gió lùa qua dãy hành lang. Cậu mơ hồ thấy bóng một người con trai khác đang ngồi bên khung cửa sổ đối diện – dáng gầy, đôi mắt sáng mà dịu.
Ở vũ trụ khác, Vương Nguyên cũng ngẩng đầu khỏi cuốn tập nhạc. Cậu thoáng giật mình khi cảm giác có ai đó nhìn mình, qua ô cửa lớp học. Nhưng ngoài kia chỉ có ánh hoàng hôn đỏ rực.
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
Nguyên, mai tập cùng tớ nhé? *bước vào, giọng bình thản nhưng đôi mắt lại chăm chú*
Vương Nguyên
Vương Nguyên
Còn phải hỏi, đã hẹn rồi thì giữ lời chứ *cười*
Nụ cười khiến Thiên Tỉ, đang khoác cặp bước vào, thoáng sững.
Cùng lúc, ở vũ trụ Kỳ, Hạo Tường đứng sau lưng Kỳ, khẽ gọi
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Kỳ, về thôi. Ngồi ngẩn ngơ mãi thế làm gì?
Kỳ chớp mắt, quay đầu, bóng dáng bên khung cửa kia biến mất. Cậu chỉ thấy tim mình nhoi nhói, như vừa bỏ lỡ một điều gì đó không tên.
Còn Nguyên, cũng khẽ áp tay lên ngực, thì thầm
Vương Nguyên
Vương Nguyên
Lạ thật... hình như mình vừa gặp ánh mắt ai đó.
___
Đêm đó, Mã Gia Kỳ mơ. Trong giấc mơ, cậu chạy qua hành lang dài, cuối con đường có một người đang quay lưng, giai điệu đàn vang vọng. Cậu gọi mãi, người kia mới xoay đầu lại – gương mặt xa lạ nhưng nụ cười quen đến lạ thường.
Ở một nơi khác, Vương Nguyên cũng mơ. Cậu đứng giữa sân trường, có ai đó từ phía xa chạy đến, thở hổn hển gọi “Đợi mình với!”. Khi bóng dáng kia tới gần, Nguyên sững người: đó không phải Khải, cũng không phải Thiên Tỉ, mà là một cậu học sinh cậu chưa từng gặp.
Cả hai bật tỉnh cùng lúc, tim đập dồn dập.
Sáng hôm sau, Kỳ vô thức hỏi Trình Hâm
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Cậu tin có giấc mơ nối hai người xa lạ không?
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
*Thoáng ngạc nhiên, rồi xoa đầu cậu* Ngốc, Kỳ mơ nhiều quá rồi. Nhưng nếu có thật... tớ sẽ không để cậu đi theo ai khác đâu.
Ở vũ trụ kia, Nguyên lặng lẽ ghi thêm dòng chữ vào sổ nhạc: “Trong mơ, cậu là ai?”
Gió thổi qua, hai chiếc lá vàng từ hai thế giới rơi xuống, khẽ giao nhau giữa khoảng không vô hình.
___
Buổi sáng, hành lang chen chúc học sinh. Kỳ ôm chặt chồng sách, loạng choạng bước xuống cầu thang. Chỉ một giây nữa thôi là cậu ngã, nhưng có bàn tay đã kéo mạnh lại.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cẩn thận một chút được không?
Giọng trầm thấp của Lưu Diệu Văn vang lên, nghiêm khắc đến mức Kỳ chẳng dám thở mạnh.
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
...Tớ không để ý *lí nhí*
Diệu Văn thả tay, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo, khiến Kỳ thấy mình như bị khóa chặt. Cậu khẽ cúi đầu, tim lại lỡ nhịp.
Ngay lúc ấy, từ cầu thang đối diện, Vương Nguyên trong một thoáng mơ hồ cũng nhìn thấy cảnh tượng tương tự trong mơ mình. Chỉ khác là người được kéo lại... không phải cậu.
Vương Nguyên
Vương Nguyên
*Nhíu mày, đưa tay chạm ngực* 「Tại sao tim lại đập nhanh như thế?」
Bên này, Kỳ đã vội lảng sang hướng khác, không biết rằng phía sau, Diệu Văn, Hạo Tường và cả Chân Nguyên đều lặng lẽ dõi theo.
Những ánh mắt giao nhau, như đường chỉ vô hình đang dần xiết chặt.

3.

Trời mưa rào, sân trường loang loáng nước. Mã Gia Kỳ đứng trú dưới hiên, áo đồng phục hơi ướt. Đinh Trình Hâm chạy tới, chìa cho cậu chiếc ô
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Đi chung không? Đừng dầm mưa, dễ cảm lạnh.
Kỳ ngần ngừ, chưa kịp đáp thì Tống Á Hiên đã chen vào, cười tươi
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Không cần, ô của tớ to hơn. Kỳ đi với tớ.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
*Bước tới, thản nhiên* Các cậu cãi nhau làm gì. Để Kỳ chọn đi.
Giữa những ánh mắt, Kỳ hoang mang, ngón tay siết chặt vạt áo. Trong khoảnh khắc, tấm kính cửa lớp phản chiếu lại gương mặt... không phải cậu, mà là Vương Nguyên, đôi mắt sáng bối rối y như mình.
Cả hai ở hai thế giới, cùng giật mình chạm vào mặt gương.
Ở vũ trụ Nguyên
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
*Khẽ gọi* Nguyên, em sao thế?
Ở vũ trụ Kỳ, Hạo Tường đã đưa áo khoác lên che mưa cho Kỳ, giọng trầm trấn an
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Đừng sợ, có bọn tớ ở đây.
Kỳ chớp mắt, hình ảnh trong gương tan biến, chỉ còn cơn mưa rả rích và bốn ánh mắt chồng chéo quanh mình.
Cậu không biết, từ giây phút đó, mọi con đường đều sẽ rẽ sang hướng khác.
___
Con đường loang loáng nước, hàng cây còn nhỏ giọt li ti. Kỳ co ro dưới áo khoác Hạo Tường vừa khoác lên, ngón tay nắm chặt quai cặp.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Đi sát vào, đường trơn đấy *nhắc, bước chậm lại*
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
*Xoay ô về phía cậu, giọng hờn dỗi* Đã bảo đi cùng tớ rồi, xem chưa, ướt hết vai áo.
Trình Hâm cười nhẹ, xòe khăn giấy lau qua mái tóc lòa xòa của Kỳ
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Đừng nghe cậu ấy lải nhải, quan trọng là Kỳ không bị ốm.
Kỳ lí nhí cảm ơn, tim đập nhanh đến mức chẳng nghe nổi tiếng mưa rơi. Cậu chỉ biết cúi đầu, để mặc ba ánh mắt kia vô hình giao nhau trên đỉnh mình.
Từ xa, Diệu Văn im lặng đi phía sau, bước chân đều đặn, như cái bóng lặng lẽ bám theo.
Trong thoáng chốc, Kỳ ngẩng lên, qua tấm kính ướt của tiệm sách ven đường, lại thấy phản chiếu một gương mặt… lần này rõ ràng hơn, vẫn nụ cười dịu, đôi mắt sáng ấy.
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
“Nguyên…” *cái tên thoát ra rất nhỏ, chỉ đủ để chính cậu nghe*
___
Sau cơn mưa rào, sân trường bên vũ trụ Nguyên phủ một lớp sương mỏng. Vương Nguyên ôm tập nhạc, ngồi bậc thềm gõ nhịp khe khẽ. Âm thanh vang lên trong trẻo, hòa lẫn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
Lúc nào cũng ôm lấy giai điệu *ngồi xuống cạnh, lấy tay che mái tóc ướt cho Nguyên*
Vương Nguyên
Vương Nguyên
Có nhạc mới dễ nhớ bài hơn *cười, ánh mắt cong cong*
Dịch Dương Thiên Tỉ
Dịch Dương Thiên Tỉ
*Từ sau lưng bước đến, đưa ly trà ấm* Uống đi, trời lạnh rồi. Cứ mãi lo cho người khác mà chẳng biết giữ mình.
Nguyên thoáng ngập ngừng, hai bàn tay cùng lúc chạm vào ly. Tim cậu khẽ run, nhớ tới giấc mơ hôm trước – có người cũng chìa tay, gọi tên mình. Nhưng gương mặt ấy không phải Khải, cũng chẳng phải Thiên Tỉ.
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
Nguyên, cậu đang nghĩ gì thế? *hỏi, giọng trầm*
Vương Nguyên
Vương Nguyên
À… không có gì *lắc đầu, nụ cười lạc điệu, giấu kín cơn hoang mang trong ngực*
Ở mặt kính phòng nhạc, giọt nước đọng lại, phản chiếu bóng một cậu học sinh xa lạ… Nguyên giật mình, chớp mắt một cái, hình ảnh tan biến như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn tiếng mưa đọng lại thành nhịp, rơi vào bản nhạc đang viết dở.
___
Sáng hôm sau, Kỳ ngồi trong lớp, tay chống cằm nhìn ra khung cửa kính trong vắt sau mưa. Trên trang vở, cậu viết nguệch ngoạc vài nốt nhạc, không hiểu sao nét chữ lại quen thuộc đến kỳ lạ.
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
*Nghiêng đầu* Cậu vẽ nhạc à? Để tớ xem…
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Không, không… chỉ linh tinh thôi *vội khép vở lại, tim đập nhanh*
Ở vũ trụ khác, Nguyên cũng đang ngồi bên cửa sổ lớp nhạc. Cậu đặt bút, những giai điệu vô thức hiện thành nốt, giống hệt nét chữ Kỳ vừa viết.
Dịch Dương Thiên Tỉ
Dịch Dương Thiên Tỉ
*Bước đến, ngạc nhiên* Nguyên, cậu đổi cách ký hiệu rồi à? Lạ ghê.
Vương Nguyên
Vương Nguyên
Ừ… tớ cũng không biết nữa. Giống như có ai đó dạy vậy *thì thầm, bàn tay khựng lại trên giấy*
Cùng khoảnh khắc, hai trang vở – một trong lớp học phổ thông, một trong phòng nhạc – hiện lên dòng chữ nhỏ giống hệt: “Nếu gặp nhau, cậu sẽ mỉm cười chứ?”
Kỳ tròn mắt nhìn, rõ ràng mình không viết. Nguyên cũng sững người, trái tim đập dồn, như nghe thấy tiếng ai đó vọng từ một nơi xa xăm.
Ngoài hành lang, ánh nắng sau mưa rọi vào, sáng đến mức cả hai đều phải nheo mắt lại, mang theo cùng một câu hỏi chưa lời đáp.
___
Giờ ra chơi, Kỳ ôm sách chạy xuống thư viện. Cậu vừa ngồi xuống đã thấy Trình Hâm kéo ghế đối diện, cười tủm tỉm
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Lần nào cậu cũng trốn ở đây. Không sợ bị phát hiện à?
Kỳ đỏ mặt, chưa kịp đáp thì Á Hiên chen vào, đặt cốc sữa nóng xuống
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Đừng ngồi sát cửa sổ, gió lùa đấy. Uống đi cho ấm.
Hạo Tường từ kệ sách bên cạnh tiến lại, cúi xuống lấy tập tài liệu
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Cậu ấy ở đâu thì tôi cũng tìm thấy. Đừng lo.
Không khí bỗng ngưng đọng, bốn ánh mắt giao nhau, dồn hết lên Kỳ. Cậu cúi gằm, cảm giác như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
---
Ở vũ trụ khác, Nguyên cũng đang ngồi trong thư viện. Tuấn Khải kéo ghế, cúi đầu hỏi nhỏ
Vương Tuấn Khải
Vương Tuấn Khải
Em lạnh không? Sao ngồi mãi ở góc cửa sổ thế này?
Thiên Tỉ đặt quyển sách dày lên bàn, lặng lẽ kéo chiếc rèm xuống để nắng không chiếu thẳng vào mặt Nguyên.
Nguyên mím môi, trong phút giây ấy cậu nhìn vào trang sách… lại thấy hàng chữ mờ: “Đừng để họ thấy nỗi bối rối của cậu.”
Cậu vội chớp mắt, chữ biến mất. Nhưng khi ngẩng lên, cả Khải lẫn Thiên Tỉ đều đang chăm chú nhìn mình – ánh mắt khác nhau nhưng lại cùng cháy bỏng.
Nguyên hít sâu, ngón tay khẽ run, giống hệt Kỳ ở thế giới kia.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play