Cùng Bạch Nguyệt Quang Hay Khóc Nhè Cưới Trước Yêu Sau (Bách Hợp)
Chương 1
Tiếng kéo sắc bén "rẹt rẹt" lướt qua tấm vải, khô khốc đến rợn người. Tiết trời đang trở lạnh dần, bên cửa sổ chỉ còn vài chiếc lá úa vàng bám víu trên cành cây khô, chông chênh lay động theo từng cơn gió heo may.
Dưới hành lang khu giảng đường, một chú mèo mun béo tròn đang lười biếng vươn mình, thò bộ đệm thịt mềm mại ra rồi ngáp một cái thật dài.
Diệp Thư Hoa cẩn thận dùng ghim cố định mảnh vải vừa cắt xong lên ma nơ canh. Nàng là sinh viên năm ba ngành Thiết kế Thời trang của trường Y, đang theo dõi thầy giáo hướng dẫn cách làm rập váy lót trên bục giảng. Xung quanh, mấy bạn cùng lớp ngồi trước bàn, nhìn con ma nơ canh mà sởn da gà, ngay cả cái kéo cũng cầm không vững.
Diệp Thư Hoa
Vải lưới khó làm váy lót quá, không khéo tay thì chịu, đúng là khó chịu thật!
Diệp Thư Hoa cầm chiếc kéo sắc lẹm lướt qua tấm vải lưới màu trắng mềm mại, khẽ cười:
Diệp Thư Hoa
Cũng khá đơn giản mà.
Cô bạn ngồi cùng bàn huých nhẹ cùi chỏ vào Diệp Thư Hoa
Bạn cùng bàn
Phần tay áo tôi làm hỏng mấy lần rồi, khó thật đó, học bá giúp tôi làm một chút được không?
Hai cô nàng khe khẽ thì thầm ở dãy bàn cuối phòng học. Diệp Thư Hoa nổi tiếng lạnh lùng, ít khi để ý đến ai, lúc không nói gì thì lạnh như băng. Cô bạn cùng bàn cứ thế mà "xuân tâm" lại rộn ràng.
"Xuân tâm" là một cụm từ Hán Việt mang ý nghĩa tâm trạng, cảm xúc của mùa xuân. Thường thì nó dùng để chỉ những rung động, cảm xúc liên quan đến tình yêu, sự tươi mới, sức sống, hoặc sự khao khát hạnh phúc, tình duyên như những gì mùa xuân mang lại.
Nhìn tấm vải cứng đầu trong tay Diệp Thư Hoa bỗng trở nên mềm mại, ngoan ngoãn. Từng đường kim mũi chỉ uyển chuyển, phần tay áo hiện ra hoàn hảo như trong sách giáo khoa. Rõ ràng trông nàng lạnh lùng là vậy, nhưng lại làm người ta bất giác nhớ đến hình ảnh chú thỏ con chăm chỉ may vá trong phim hoạt hình.
Diệp Thư Hoa
Thầy vừa hướng dẫn rồi mà.
Cô bạn cùng bàn làm ra vẻ mặt khổ sở của một "sinh viên dốt":
Bạn cùng bàn
Tôi... tôi không học được.
Diệp Thư Hoa trầm ngâm một lát, đang nghĩ xem nên dạy bạn cách nào. Trong mắt cô bạn, đó là sự im lặng đầy vẻ "học bá".
Bị "cà khịa" đến mức hơi tủi thân, bạn ấy thầm hối hận vì đã bắt chuyện.
Diệp Thư Hoa nổi tiếng là hoa khôi khoa Thiết kế trên diễn đàn của trường. Mái tóc dài mềm mại buông xõa ngang vai, được buộc lỏng hờ bằng một dải ren trắng cũ kỹ. Gương mặt nàng có chút bầu bĩnh, đôi mắt sáng long lanh ẩn dưới hàng mi dài cong vút như cánh quạ. Đôi mắt nàng luôn dịu dàng như nước, đôi môi khẽ mỉm cười như không, nói chuyện với ai cũng nhỏ nhẹ, từ tốn.
Ngón tay nàng trắng nõn nà, thoăn thoắt đính từng hạt cườm, từng mảnh kim sa lên tấm vải. Rõ ràng là những động tác rườm rà, nhưng qua tay nàng lại trở thành một cảnh đẹp lãng mạn, mê hoặc lòng người.
Cô bạn cùng bàn đặt chiếc kéo lên giá bên cạnh.
Bạn cùng bàn
Còn mười phút nữa là tan học, Hoa Hoa tỷ tỷ đi thư viện với em nha?
Diệp Thư Hoa tỏ vẻ khó xử:
Diệp Thư Hoa
Xin lỗi cô, buổi chiều tôi phải đến văn phòng của thầy hướng dẫn.
Nàng nghiêm túc phản bác:
Diệp Thư Hoa
Chúng ta bằng tuổi mà, đừng gọi tôi là tỷ tỷ.
Cô bạn cùng bàn lộ ra vẻ mặt buồn bã, rồi phụng phịu:
Bạn cùng bàn
Chẳng biết ai may mắn thế, lại có được một người xuất sắc như vậy.
Không ai nhận ra rằng, mỗi khi nhắc đến hai chữ "kết hôn", đôi mắt Diệp Thư Hoa lại thoáng qua một tia mất mát.
Nắng vàng rải trên bậu cửa sổ, chú mèo mun béo tròn lười biếng ngáp. Nó là một "học trưởng" bị thiến, từ khi không còn "sứ mệnh sinh sản" và mất đi "ước mơ", nó ngày càng béo ú.
Chú mèo dùng hai chân sau đẩy mạnh, khiến cái bàn rung lên "cót két" như sắp đổ. Chú mèo mun nhảy phóc lên bàn hai người, cái đuôi vung vẩy thành vệt mờ. Thầy giáo trên bục giảng đã quá quen với cảnh này, khẽ ho một tiếng rồi cầm thước tiếp tục hướng dẫn cách làm váy lót.
Mèo mun "ngao ngao" kêu hai tiếng, dùng cái đầu nhỏ đầy lông tơ dụi mạnh vào mu bàn tay Diệp Thư Hoa. Nàng vẫn thường xuyên cho mèo hoang ăn trong sân trường, nên mỗi khi thấy nàng, lũ mèo lại làm nũng lộ bụng ra.
Cái đuôi dài của chú mèo quét qua giá đỡ kéo. Trong cổ họng mèo mun phát ra tiếng "gừ gừ", đôi mắt nheo lại đòi Diệp Thư Hoa gãi cằm.
Cái giá đỡ vốn đã lung lay, lại bị cái đuôi mèo quét trúng, tấm vải quá nặng và chiếc kéo quá lớn mất thăng bằng. Mũi kéo sắc lẹm lấp lánh dưới ánh đèn lạnh lẽo.
"Choang!" Một tiếng, chiếc kéo rơi xuống. Đồng tử mèo con bỗng co lại nhỏ xíu như đầu kim.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Diệp Thư Hoa vội ôm chặt lấy mèo con bằng tay trái. Chiếc kéo nhọn sượt qua cánh tay nàng, để lại một vệt máu đỏ tươi.
Mèo con "meo" một tiếng khản đặc, thoát khỏi vòng tay Diệp Thư Hoa. Cả người nó xù lông vì sợ hãi, như biết mình đã gây họa, nó rúc vào góc phòng, rụt rè "meo meo" kêu mãi.
Chưa tan học, trên diễn đàn trường đã xuất hiện một bài đăng hot:
【Nhóm Les, nhìn xem tôi phát hiện cái gì này! Diệp Thư Hoa lúc đi học đã cứu một bé mèo con đó, nữ thần của tôi vẫn cứ là người đẹp tâm thiện, yêu chết mất thôi (vểnh mông)】
"Đây là diễn đàn trường học, chủ thớt kiềm chế chút được không? Diệp Thư Hoa hôm qua còn nằm trên giường tôi đó (bắt đầu phát điên)"
"Yêu yêu, giáo hoa lạnh lùng mà lại thích mèo con, cái sự đối lập này awsl"
"Ai có liên hệ của Diệp Thư Hoa không, anh em tôi còn thiếu một cô bạn gái đó."
"Lầu trên cút đi dùm cái, đừng giành vợ với học tỷ, ôm Hoa Hoa nhà chúng tôi đi chỗ khác chơi đi, chúng tôi không hẹn đâu nha."
"Hôm nay lại là một ngày bị vợ tôi mê hoặc, a tư a tư."
"Nghe tin đồn Diệp Thư Hoa có người yêu rồi đó, nhà người ta mở công ty, còn giàu lắm, thiệt không vậy?"
"Ối giời ơi, Diệp Thư Hoa có người yêu rồi sao? Tôi còn chưa yêu đương gì đã thất tình rồi?!"
"Nhà tôi kinh doanh nên có nghe phong phanh, Diệp Thư Hoa chuẩn bị kết hôn đó, đối phương hình như là tổng tài của một tập đoàn lớn trong lĩnh vực thời trang, đúng là hào môn đại gia tộc luôn đó."
"Cười chết, tin đồn như vậy mà cũng có người tin nữa sao?"
Diệp Thư Hoa hoàn toàn không biết gì về những bài đăng trên diễn đàn trường. Sau giờ học, nàng ôm tập tài liệu chạy sang phòng học kế tiếp. Còn một lúc nữa mới đến giờ học, nàng mua một chai nước suối để rửa vết thương do kéo cứa trên mu bàn tay. Đứng bên cửa sổ, nàng dùng răng cắn miếng băng dán vết thương rồi dán lên, cơn đau nhói lên khiến đôi mắt nàng rưng rưng.
Bạn cùng phòng của Diệp Thư Hoa cũng đăng ký môn học này. Vừa đến cửa phòng học, thấy Diệp Thư Hoa ở đó, Lan Tiếu Tiếu liền nghĩ bụng, nếu chụp được bức ảnh này đăng lên diễn đàn, mấy cô nàng fan cuồng kia chắc lại phát điên cho coi.
Lan Tiếu Tiếu
Cậu đúng là không biết mình đẹp cỡ nào luôn đó.
Diệp Thư Hoa nhìn cô khó hiểu, hốc mắt nàng hơi đỏ hoe vì vết thương đau, trông nàng thật yếu đuối và vô tội.
Lan Tiếu Tiếu: Gái thẳng đỏ mặt.jpg
Hôm nay Lan Tiếu Tiếu nhận được một bức thư tình muốn nhờ chuyển cho Diệp Thư Hoa. Nét chữ viết tay rất tinh xảo, trên phong thư dán một hình trái tim màu hồng nhỏ xinh. Lan Tiếu Tiếu đưa thư tình cho nàng, chợt nghĩ ra một chuyện thú vị:
Lan Tiếu Tiếu
Cậu nhìn xem, mấy đứa cùng phòng trọ của chúng ta chưa va chạm xã hội bao giờ ấy, thấy một chiếc Maybach đậu trước cửa là đã tíu tít chụp ảnh rồi.
Lông mi Diệp Thư Hoa khẽ rung, ánh mắt nàng rơi vào màn hình điện thoại của Lan Tiếu Tiếu. Bức ảnh chụp từ tầng hai, chiếc Maybach màu đen gần như che kín cả ký túc xá. Mấy cô cậu sinh viên nghèo như bọn họ làm gì đã thấy chiếc xe nào "khủng" đến vậy. Ai đi qua cũng tò mò nhìn vào trong xe, nhưng cửa kính dán phim cách nhiệt nên chẳng nhìn rõ bên trong. Chiếc xe màu đen lạnh lùng, cứng cáp càng trở nên sắc lạnh hơn trong không khí mùa thu se lạnh, giống như một con quái vật thép vô cảm.
Lan Tiếu Tiếu
Cậu nói xem, chẳng lẽ trong phòng chúng ta thật sự có tiểu thư nào đang trải nghiệm cuộc sống sao?
Diệp Thư Hoa lau đi giọt nước mắt vì đau, rồi mở lá thư tình vừa được đưa đến. Từng chữ bên trong đều rất chân thành, còn mang chút ngây thơ của học sinh, trông như thư của một cô bé năm nhất mới tốt nghiệp cấp ba vậy. Từ những nét chữ run rẩy, Diệp Thư Hoa dường như có thể cảm nhận được tâm trạng hồi hộp của người viết bức thư này.
Lan Tiếu Tiếu khoác tay lên vai Diệp Thư Hoa:
Lan Tiếu Tiếu
Mấy cô em khóa dưới đợt này chán quá, có mỗi ba bức thư tình thôi, lần trước tôi nhận được cả chục bức lận đó.
Nàng thật sự không hiểu mấy cô nàng les kia nghĩ gì, tiểu cô nương làm gì thơm bằng "tiểu nãi cẩu".
Diệp Thư Hoa đọc nhanh, xem hết bức thư tình.
Diệp Thư Hoa
Cậu nói tớ thành một cô gái lăng nhăng mất rồi.
Lan Tiếu Tiếu huýt sáo một tiếng:
Lan Tiếu Tiếu
Nếu tớ là người theo đuổi, chắc chắn không viết thư tình đâu. Có tiền là tớ cướp cậu về thẳng, nhốt trong biệt thự là không thể trốn thoát được rồi.
Diệp Thư Hoa liếc nhìn cô, bảo cô đừng nằm mơ. Cô bạn cười càng vui vẻ hơn.
Diệp Thư Hoa dùng bật lửa đốt lá thư tình rồi ném vào thùng rác, tránh để bên người gây hiểu lầm. Ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi phong thư màu hồng, phản chiếu trên những ngón tay trắng ngần của nàng. Trong lòng, nàng thầm niệm "xin lỗi tiểu học muội" cho lời tỏ tình đó.
Sắp đến giờ học, Diệp Thư Hoa đang định bước vào phòng học thì điện thoại trong túi bỗng rung lên. Mở ra xem, có đến bảy tám cuộc gọi nhỡ, người gửi là – mẹ.
Vẻ mặt Diệp Thư Hoa thoáng qua một tia khó xử, nàng ngắt cuộc gọi. Nàng dừng bước, tinh nghịch nháy mắt với Lan Tiếu Tiếu:
Diệp Thư Hoa
Cậu giúp tớ điểm danh được không?
Lan Tiếu Tiếu đứng sững tại chỗ, không thể tin nổi nhìn nàng, tưởng mình nghe nhầm:
Lan Tiếu Tiếu
Cậu, cậu cái đồ mọt sách này, định trốn học hả?!
Đôi mắt Diệp Thư Hoa tròn xoe, khi nàng nghiêm túc nhìn ai đó, trông nàng giống như một chú thỏ con không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cây cỏ, cả người nàng toát ra vẻ mềm mại, đáng yêu như bong bóng màu hồng.
Tim gái thẳng Lan Tiếu Tiếu đập thình thịch:
Lan Tiếu Tiếu
Được thì được thôi...
Đáng ghét, hình như nàng ấy biết mình rất xinh đẹp thì phải.
Chiếc Maybach màu đen dừng trước cổng ký túc xá. Người tài xế đeo găng tay trắng, gương mặt nghiêm nghị, hai tay đặt trên vô lăng. Chiếc xe sang trọng, tao nhã hoàn toàn lạc điệu với tòa ký túc xá cũ kỹ, giản dị này. Sinh viên qua lại không ngừng liếc nhìn, tò mò ngó vào bên trong.
Môi Diệp Thư Hoa mím chặt, dưới ánh mắt của các bạn học, nàng kéo cánh cửa xe lạnh lẽo ra.
Hàng ghế sau, một quý phu nhân đang ngồi đó, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua Diệp Thư Hoa, như thể không nhìn thấy miếng băng dán vết thương trên mu bàn tay nàng.
Kiều Lệ Hoa
Thư Hoa đến rồi, tối nay về biệt thự nhé.
Diệp Thư Hoa lên xe, ngồi cách mẹ rất xa.
Diệp Thư Hoa
Mẹ tìm con có chuyện gì ạ?
Quý phu nhân có ba phần giống Diệp Thư Hoa, nhưng trên người bà toát ra vẻ kiêu ngạo, quý phái được hun đúc bởi tiền tài. Bà lấy ra một tập tài liệu từ túi xách đặt trước mặt nàng.
Kiều Lệ Hoa
Chuyện hôn sự của con đã được sắp xếp xong xuôi rồi, là tổng tài mới nhậm chức của nhà họ Cung.
Mẹ đặt tài liệu và bệnh án trước mặt nàng, giọng điệu đầy áp lực:
Kiều Lệ Hoa
Mẹ và ba con đã chu cấp cho con ăn học, nuôi con khôn lớn, con cũng nên làm gì đó cho nhà họ Diệp chứ, phải không?
Chương 2
Diệp Thư Hoa mấp máy môi, nếu nàng là một chú thỏ, hẳn đôi tai đã cụp xuống rồi. Nàng mở tập bệnh án, Cung Hiếp Tiếu Lương – ba năm trước gặp tai nạn giao thông, hai chân tàn tật, khó đứng vững, dẫn đến tính cách cố chấp, nóng nảy, cần phải uống thuốc ngủ đều đặn. Vết thương trên mu bàn tay nhói lên từng hồi, Diệp Thư Hoa bất giác cuộn tròn ngón tay lại. Nhìn những dòng miêu tả, người tên Cung Hiếp Tiếu Lương kia đúng là một kẻ điên khùng, hung dữ và cục cằn.
Cảnh vật bên ngoài càng lúc càng hoang vu. Kiều Lệ Hoa – mẹ nàng – tỏ vẻ sốt ruột với Diệp Thư Hoa, nhưng vừa nghĩ đến Cung Hiếp Tiếu Lương, bà lại kiên nhẫn hơn, nói:
Kiều Lệ Hoa
Dù Cung Hiếp Tiếu Lương không thể đứng thẳng, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô ấy nắm giữ tập đoàn cả. Bao nhiêu người muốn vào Cung gia còn chẳng được, con đừng có không biết điều.
Kiều Lệ Hoa
Kẻ giàu có chẳng ai dễ chịu đâu, con cứ dịu dàng dỗ dành, chiều theo ý cô ấy, rồi con sẽ có ngày an nhàn mà sống.
Diệp Thư Hoa im lặng. Chẳng ai muốn cuộc hôn nhân của mình bị sắp đặt ép buộc cả. Nàng không thể từ chối yêu cầu của mẹ. Nàng là con riêng của mẹ và người đàn ông khác. Cha nàng trước đây quanh năm đi công tác, tin tưởng mẹ nên chưa bao giờ nghi ngờ. Theo lý mà nói, nàng vốn không xứng đáng có được cuộc sống và giáo dục tốt đẹp như vậy. Giờ là lúc nàng phải trả nợ.
Nhìn con đường ngoài cửa sổ càng lúc càng gần đến khu biệt thự, đôi tai thỏ của Diệp Thư Hoa càng cụp xuống.
Kiều Lệ Hoa chẳng hề bận tâm đến Diệp Thư Hoa, tiếp tục thao thao bất tuyệt:
Kiều Lệ Hoa
Con gả cho Cung Hiếp Tiếu Lương, nhà máy dệt của chúng ta sẽ lập tức có năm mươi triệu đầu tư, đơn hàng của nhà họ Cung cứ thế mà đổ về ào ào. Chậc chậc chậc, không lo phá sản nữa rồi.
Kiều Lệ Hoa nói không ngừng nghỉ, móng tay sắc nhọn gõ vào tập tài liệu, bực tức:
Kiều Lệ Hoa
Diệp Thư Hoa, con có nghe mẹ nói không đó! Học phí của con đâu có rẻ, hồi bé đi nước ngoài chữa bệnh cũng tốn không ít tiền, huống hồ...
Diệp Thư Hoa
Con biết rồi, con sẽ kết hôn với Cung Hiếp Tiếu Lương.
Kiều Lệ Hoa lúc này mới hài lòng, ngón tay vuốt qua mái tóc xoăn tinh xảo. Trên ngón áp út của bà đeo một chiếc nhẫn đính viên đá quý to bằng trứng chim bồ câu, vành tai lấp lánh ngọc trai suối nước lớn. Chẳng có chút nào giống như một gia đình đang đứng trên bờ vực phá sản.
Nhìn tòa biệt thự càng lúc càng gần, Kiều Lệ Hoa nói:
Kiều Lệ Hoa
Yên tâm đi, Cung Hiếp Tiếu Lương sẽ không bạc đãi con đâu. Gả đi là làm phu nhân hào môn, người ta nịnh nọt con còn không kịp đó.
Diệp Thư Hoa khẽ "ừ" một tiếng, trên mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.
Chiếc Maybach đen đỗ trong gara sân nhà. Diệp Thư Hoa bước xuống xe. Trong tiết thu đông, cây cối trong sân đã héo úa, gió thổi qua, những chiếc lá khô héo lìa cành, rơi rụng trên mặt đất. Giày da nhỏ nhắn của Diệp Thư Hoa giẫm lên lá rụng, phát ra tiếng kêu "rào rạo".
Nàng lạnh lùng bước theo sau mẹ, tay kéo tay nắm cửa kính. Bất chợt, cánh cửa được kéo ra, một người phụ nữ ngồi xe lăn được đẩy ra.
Trên chiếc xe lăn, một người phụ nữ đeo kính gọng vàng đang ngồi. Làn da nàng trắng xanh vì ở trong nhà lâu ngày, có thể nhìn rõ những mạch máu xanh dưới mu bàn tay. Đôi mắt đen thuần lướt qua cặp kính nhìn về phía Diệp Thư Hoa, khiến nàng có cảm giác như bị một loài săn mồi đỉnh cao ngắm nhìn, không hề thấy chút vẻ uể oải nào của một người bị nhốt trên xe lăn lâu ngày.
Cung Hiếp Tiếu Lương mặc bộ lễ phục lụa đen sang trọng, một tay đeo găng tay ren trắng, tay kia nắm một cây gậy gỗ mun khảm hồng ngọc. Vẻ đẹp cổ điển, quý phái, như một phu nhân quý tộc từ thời Trung Cổ bước ra.
Kiều Lệ Hoa vội vàng cúi người nói:
Kiều Lệ Hoa
Cung tổng, không ngờ ngài lại ghé thăm. Tôi vừa đón tiểu Thư Hoa về. Giờ còn sớm, dì đã chuẩn bị bữa tối, ngài...
Cung Hiếp Tiếu Lương
Không cần.
Ánh mắt của Cung Hiếp Tiếu Lương hờ hững lướt qua Kiều Lệ Hoa, rồi một lần nữa dừng lại trên người Diệp Thư Hoa. Cô thích thú quan sát Diệp Thư Hoa, người còn mềm yếu hơn cả một chú thỏ. Nàng ấy đứng không yên, ngón tay siết chặt cúc áo, đôi mắt đỏ hoe run rẩy đối diện với cô. Giống như hoàn toàn không có cảm xúc dao động, nhưng lại như một chú thỏ trắng bé nhỏ bị nhấc tai, sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích.
Diệp Thư Hoa không dám rời mắt, bị Cung Hiếp Tiếu Lương nhìn đến mức sắp không kìm được nước mắt. Nàng vốn là người có tuyến lệ bài tiết không kiểm soát, không chịu được một chút sợ hãi nào.
Cung Hiếp Tiếu lương thầm nghĩ, Diệp Thư Hoa hóa ra lại đáng yêu đến vậy, nếu khóc lên chắc hẳn sẽ càng đáng yêu.
Cung Hiếp Tiếu Lương
Diệp tiểu thư, khăn tay của cô rơi rồi.
Cung Hiếp Tiếu lương xoay người nhặt chiếc khăn tay trắng như tuyết bên cạnh xe lăn.
Cung Hiếp Tiếu Lương
Xin đừng gọi tôi là Cung tiểu thư, cứ gọi là Cung Hiếp Tiếu Lương thôi.
Diệp Thư Hoa nắm lấy khăn tay, cơ thể lại căng thẳng run lên. Mẹ nàng bực mình vì sự khờ khạo của con gái, dùng ánh mắt nhắc nhở nàng phải chủ động hơn một chút.
Diệp Thư Hoa gượng gạo cười, đón lấy khăn tay. Đầu ngón tay chạm nhẹ vào ngón tay Cung Hiếp Tiếu Lương, rồi giật mình rụt lại như bị điện giật. Nàng vừa căng thẳng là sẽ khóc nhè, hốc mắt và chóp mũi nhỏ nhắn đều đỏ hồng, nàng siết chặt chiếc khăn tay nhét vào túi.
Ánh mắt Cung Hiếp Tiếu Lương rơi vào mu bàn tay nàng:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Diệp tiểu thư hình như bị thương, trong xe tôi có thuốc xịt cầm máu, cô có cần không?
Thư Hoa ngượng ngùng nói:
Diệp Thư Hoa
Không cần đâu, cảm ơn ngài.
Ngay cả mẹ nàng cũng không để ý vết thương này, vậy mà lại được vị đại tổng tài lần đầu gặp mặt đã chú ý. Trong lòng Diệp Thư Hoa chợt lay động trong thoáng chốc.
Cung Hiếp Tiếu lương gật đầu, không cố nài, khẽ mỉm cười với nàng:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Tôi còn có việc, xin phép đi trước.
Rất nhanh sẽ lại gặp lại, chú thỏ đáng yêu.
Diệp Thư Hoa nhìn Cung Hiếp Tiếu Lương được đẩy xe lăn đi xa, quay đầu lại mới phát hiện trước cửa biệt thự có thêm một chiếc Bentley màu đen.
Sau khi Cung Hiếp Tiếu Lương đi, trong sân bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng gió rít bên tai. Nhưng trong không khí lại thoang thoảng thêm mùi hương quen thuộc vương lại trên người nàng. Diệp Thư Hoa có chút nghiên cứu về nước hoa, nhận ra mùi hương đó là cam đắng. Mùi hương này có thể làm giảm nhịp tim nhanh, xoa dịu chứng mất ngủ và căng thẳng. Chỉ cần ngửi thấy mùi này, cả cơ thể nàng bỗng dịu lại, tâm trạng căng thẳng cũng được thả lỏng.
Mùi hương này... Diệp Thư Hoa ngờ rằng mình đã từng ngửi thấy, nhưng không nhớ rõ là ở đâu. Có vẻ như Cung Hiếp Tiếu Lương không hề có tính cách tệ như trong tài liệu đã tả. Dáng vẻ cô ấy... thật xinh đẹp, giống một con mèo lớn quý phái.
Nàng chưa kịp hoàn hồn, Kiều Lệ Hoa đã trách móc:
Kiều Lệ Hoa
Vừa rồi con làm cái gì vậy hả, mặt lạnh như tiền cho ai xem! Người ta Cung tổng chủ động đưa khăn tay cho con, con như khúc gỗ vậy.
Diệp Thư Hoa quay đầu liếc nhìn hướng Cung Hiếp Tiếu Lương vừa đi khỏi:
Diệp Thư Hoa
Lần sau con sẽ chú ý.
Kiều Lệ Hoa không hài lòng hừ một tiếng, rồi đi vào đại sảnh, thấy chồng đang ngồi trong phòng khách, trước mặt đặt hai bản hợp đồng.
Ba của Diệp Thư Hoa trông khá hiền lành, tóc hơi bạc, trên sống mũi đeo một chiếc kính gọng hổ phách, đang cẩn thận nghiên cứu bản hợp đồng thương mại vừa ký với Cung Hiếp Tiếu Lương.
Ba nàng từ nhỏ đối xử với Diệp Thư Hoa khá tốt. Nhưng từ khi ông và mẹ có thêm em gái, tình cảm dành cho em gái nhiều hơn hẳn. Diệp Thư Hoa đi học xa nhà, dần trở thành người ngoài lề trong gia đình.
Ba nàng mệt mỏi tháo kính
Diệp Huy
Vừa rồi con có thấy Cung tổng ở ngoài không?
Diệp Thư Hoa gật đầu, thăm dò nhìn ba. Nàng cảm thấy có lỗi với ba, người vẫn luôn xem nàng như con gái ruột, dù thực ra họ không có quan hệ máu mủ.
Diệp Huy
Mấy ngày nay con chuẩn bị một chút, gặp gỡ Cung tổng nhiều hơn, bồi đắp mối quan hệ. Một đại tổng tài như ngài ấy thì tính cách lạnh lùng, nóng nảy một chút cũng là bình thường thôi. Con cứ như chim non nép vào người, đừng có bướng bỉnh.
Diệp Thư Hoa
Con biết rồi ạ.
Ngón tay Diệp Thư Hoa trong túi không ngừng mân mê chiếc khăn tay Cung Hiếp Tiếu Lương vừa đưa cho mình. Trên đó còn vương chút hương cam đắng thoang thoảng của cô ấy, đến nỗi vết thương trên mu bàn tay cũng không còn rõ rệt đến thế.
Kiều Lệ Hoa ngồi trên sofa, sốt ruột lật xem hợp đồng vừa ký với Cung Hiếp Tiếu Lương. Ba nàng thở dài:
Diệp Huy
Để con gả cho Cung tổng, thiệt thòi cho con, ba biết con trong lòng giận, nhưng con phải kiềm chế một chút, hiểu chuyện một chút, biết đại cục một chút. Em gái con còn nhỏ, làm chị phải gánh vác trách nhiệm gia đình.
Diệp Thư Hoa gật đầu. Nếu có thể dùng hôn nhân để báo đáp hơn hai mươi năm chăm sóc, thì nàng cũng đã trưởng thành rồi. Người tàn tật phần lớn tính cách sẽ nóng nảy, dễ giận, nhạy cảm với ánh mắt người khác, không chừng còn có xu hướng bạo hành gia đình. Bệnh án mẹ đưa cũng nói Cung Hiếp Tiếu Lương tính cách không ổn định, yêu cầu uống thuốc đúng giờ.
Vị Cung tổng kia, trông qua không đáng sợ như tưởng tượng...
Diệp Thư Hoa vuốt vuốt khóe mắt đỏ hoe vì căng thẳng, hít hít mũi như một chú thỏ.
Bữa cơm tối cả nhà, Kiều Lệ Hoa không ngừng luyên thuyên về những sở thích của Cung Hiếp Tiếu Lương, dặn dò Diệp Thư Hoa phải nhớ kỹ tất cả. Trên bàn không có món nào nàng thích, Diệp Thư Hoa chỉ động đũa vào món cà rốt cắt hạt lựu gần nhất.
Kiều Lệ Hoa lật xem tài liệu, liếc nhìn Diệp Thư Hoa:
Kiều Lệ Hoa
Cung tổng không muốn kết hôn đâu, là do ông nội Cung gia thúc giục quá, nếu không thì chuyện tốt thế này làm sao đến lượt nhà mình?
Thì ra Cung Hiếp Tiếu Lương cũng không hề muốn. Người giàu có diễn xuất đúng là không tệ, dù trong lòng không muốn lại gần nàng, nhưng lần đầu gặp mặt vẫn tỏ ra nhã nhặn, lịch sự, hoàn toàn không thấy vẻ sốt ruột hay chán ghét trong mắt.
Diệp Thư Hoa ở lại nhà một đêm, không có tiếng ồn ào của ký túc xá, cả phòng tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch". Nàng một đêm không ngủ, dùng chăn quấn kín người, chỉ để lộ mỗi cái đầu.
Sáng hôm sau, nàng đón xe về trường học.
Lịch học không quá dày đặc. Sau khi ra khỏi thư viện, Diệp Thư Hoa và Lan Tiếu Tiếu đi bộ đến căn phòng thuê ở khu vườn khởi nghiệp gần trường.
Lan Tiếu Tiếu nắm lấy ngón út của nàng:
Lan Tiếu Tiếu
Nước hoa trên người cậu thơm thật đó, mua ở đâu vậy?
Diệp Thư Hoa
Rảnh rỗi không có việc gì tự pha chế chơi thôi.
Lan Tiếu Tiếu "ngọa tào" một tiếng:
Lan Tiếu Tiếu
Thiệt không đó, mùi này cao cấp hơn nhiều loại nước hoa đắt tiền đó. Cậu sao mà giỏi vậy?
Người vừa xinh đẹp hơn mình, học giỏi hơn mình, lại còn biết cách kiếm tiền hơn mình. Diệp Thư Hoa luôn trầm tĩnh, mặc chiếc áo khoác màu trắng ngà, mái tóc dài được kẹp hờ hững bằng một chiếc kẹp ren trắng tuyết. Nàng thường không biểu lộ nhiều cảm xúc, mang vẻ đẹp "tối giản" đang thịnh hành. Nhưng Lan Tiếu Tiếu lại cảm thấy nàng trầm tĩnh như một chú thỏ luôn miệng nhấm nháp cỏ Timothy vậy.
Diệp Thư Hoa
Cũng được mà, có khó lắm đâu?
Nàng không nói với gia đình về chuyện khởi nghiệp của mình, tránh rắc rối thêm.
Lan Tiếu Tiếu
"Cậu đang Versailles đó hả?"
Lan Tiếu Tiếu
Cậu giỏi như vậy, có khi nào chê tớ ngốc quá không?
Trong lòng Lan Tiếu Tiếu dấy lên một tia ấm áp:
Lan Tiếu Tiếu
Hoa Hoa tốt thật đó.
Diệp Thư Hoa hiền lành cười:
Diệp Thư Hoa
Cậu đâu phải đối tác của tớ, đâu có làm tớ mất tiền, sao lại chê cậu ngốc được.
Diệp Thư Hoa vỗ vỗ vai bạn.
Diệp Thư Hoa chào tạm biệt Lan Tiếu Tiếu, bước vào phòng làm việc điều chế nước hoa. Nàng tùy tiện dùng một chiếc đũa buộc tóc dài lên, mặc chiếc áo blouse trắng, đeo găng tay latex. Chỉ khi ở đây, nàng mới có thể tạm thời gạt bỏ nỗi bất an về việc sắp kết hôn với một người lạ. Nàng trấn an v**t v* chiếc khẩu trang kỹ lưỡng.
Làm xong đã là tối muộn, Diệp Thư Hoa mệt mỏi mở điện thoại, có một tin nhắn chưa đọc.
Cung Hiếp Tiếu Lương
[Xin lỗi làm phiền Lâm tiểu thư. Đây là số điện thoại của tôi. Địa chỉ của cô ở đâu, tôi muốn gặp cô một lần.]
Vị hôn thê quyền thế ngút trời, nghi là tính cách bất ổn, hung ác nóng nảy, đáng sợ, giờ lại muốn gặp mặt nàng...
Tiểu thư thỏ con bất giác siết chặt điện thoại, căng thẳng soạn một đoạn tin nhắn dài, rồi lại xóa đi xóa lại, không dám gửi.
Điện thoại bỗng rung lên "ong ong", Cung Hiếp Tiếu Lương gọi đến.
Chương 3
Du Phỉ
Cung Tổng, báo cáo tài chính quý ba đã ra rồi, mời ngài xem qua
Thư ký Du Phỉ đặt tài liệu lên bàn Cung Hiếp Tiếu Lương.
Cung Hiếp Tiếu Lương lướt qua những dòng chữ chi chít trên tờ giấy trắng, lật đến trang danh mục cổ phần bên dưới.
Du Phỉ
Năm phút nữa ngài có một cuộc họp, đây là tài liệu cuộc họp.
Cung Hiếp Tiếu lương tháo kính gọng vàng xuống, nói:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Để trống giờ ăn tối, hoãn cuộc hẹn với Lưu Tổng.
Ánh mắt cô đặt vào tài liệu của Diệp Thư Hoa và một mẫu bao bì nước hoa mới trên bàn làm việc.
Đối với cuộc họp sắp diễn ra, Cung Hiếp Tiếu Lương không hề vội vàng:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Cô có ngửi thấy mùi gì trong văn phòng hôm nay không?
Du Phỉ tinh tế thưởng thức một chút, là một mùi hương hoa cỏ khác lạ:
Du Phỉ
Hình như là mùi Bãi Phi Lao?
Thư ký biết sếp rất thích sản phẩm của một thương hiệu nước hoa nội địa ít người biết đến tên là "Làm Phách". Dù là nước hoa dùng trên người hay hương liệu xông phòng làm việc, đều là của nhãn hiệu này. Người sáng lập đứng sau rất kín tiếng, chưa từng xuất hiện trên các phương tiện truyền thông công khai.
Mùi Bãi Phi Lao tràn đầy bí ẩn và cảm xúc, chậm rãi lan tỏa trong văn phòng rộng rãi, xen lẫn hương tuyết tùng, khiến toàn bộ văn phòng thêm chút cảm giác cô độc thư thái của người trong rừng. Nếu tinh ý có thể ngửi thấy hơi nước thanh lãnh đặc trưng của rừng rậm.
Như có như không, ở lâu trong phòng Lan Chi Thất, không nghe thấy hương của nó. Cung Hiếp Tiếu Lương đã quen làm việc ở nơi có mùi hương của hãng nước hoa này.
Cung Hiếp Tiếu Lương mở hộp nước hoa mới:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Làm Phách đồng ý đầu tư rồi sao?
Du Phỉ
Bên phía người sáng lập vẫn chưa đưa ra lời chắc chắn, hình như không muốn mở rộng thương hiệu.
Cung Hiếp Tiếu Lương dừng lại một chút, cô có chút lo lắng cái thương hiệu nhỏ này sẽ âm thầm phá sản ở một góc khuất không ai biết.
Du Phỉ nhắc nhở một lần nữa:
Du Phỉ
Sếp ơi, cuộc họp đã bắt đầu năm phút rồi, mọi người đang đợi ngài đó.
Cung Hiếp Tiếu Lương ừ một tiếng nhàn nhạt, cảm thấy chán ghét những cuộc họp không ngừng nghỉ hàng ngày.
Cô mang theo tài liệu của Diệp Thư Hoa, điều khiển xe lăn vào phòng họp, ngồi ở vị trí đầu tiên.
Tất cả nhân viên tham gia đều kinh hồn bạt vía dùng ánh mắt liếc nhìn vị đại lão này, từng người nín thở, mồ hôi lạnh từ thái dương nhỏ xuống cằm.
Cung Hiếp Tiếu Lương ánh mắt sắc bén lướt qua chiếc kính gọng vàng:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Bắt đầu báo cáo đi.
Nhân viên tham gia run rẩy mở Power Point. Cung Hiếp Tiếu Lương nghĩ ngơi thoải mái tựa lưng vào ghế xe lăn, lật tài liệu của Diệp Thư Hoa.
Từ thời gian sinh ra, trường học đã học qua, các mối quan hệ, tính cách, sở thích, chi tiết đến cả lần gần đây nhất khi giáo viên hướng dẫn phải sửa luận văn mấy lần.
Cung Hiếp Tiếu Lương lặng lẽ lật xem những tài liệu không liên quan gì đến cuộc họp, không một nhân viên nào dám coi thường.
Cô ngồi trên xe lăn, ngón tay nhẹ nhàng vịn vào chiếc gậy chống hồng ngọc, dáng vẻ còn khiến người ta sợ hãi hơn cả khi đứng.
Cung Hiếp Tiếu Lương
Mục sở thích của cô Diệp là để trống?
Du Phỉ
Sở thích được căn cứ theo báo cáo nhập học từ nhỏ của cô Diệp, và tổng hợp phán đoán từ lời kể của người nhà họ Diệp.
Cung Hiếp Tiếu Lương dùng ánh mắt khiển trách thư ký làm việc không đúng chỗ.
Du Phỉ phiền não giải thích:
Du Phỉ
Người nhà họ Diệp nói cô Diệp thích đọc sách, hội họa, thiết kế quần áo. Trong báo cáo nhập học viết đều rất qua loa.
Cô chỉ có thể điều tra bên ngoài về cô Diệp. Nếu thật sự có sở thích không muốn ai biết, bản thân người đó có thể giữ bí mật một chút. Cô ấy không nghĩ ra Diệp Thư Hoa có điều gì nhất định phải che giấu.
Đến khi cuộc họp kết thúc, ngón tay Cung Hiếp Tiếu Lương nhẹ nhàng gõ mặt bàn, như đang suy nghĩ về vấn đề lớn liên quan đến sự sống còn của công ty.
Cung Hiếp Tiếu Lương suy nghĩ, lẩm bẩm khẽ nói:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Khi bé em ấy thích trồng hoa, bây giờ không yêu thích nữa sao?
Cung Hiếp Tiếu Lương không nói gì, điều khiển xe lăn rời khỏi văn phòng.
Cung Hiếp Tiếu Lương
Gửi biên bản cuộc họp vào hộp thư của tôi. Về phương án trình diễn tháng sau, thay đổi đi.
Thấy Cung Hiếp Tiếu Lương rời đi, tất cả mọi người trong phòng họp đều thở phào nhẹ nhõm. Nhân viên vừa báo cáo Power Point, lưng áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.
Cung Hiếp Tiếu Lương trở lại văn phòng, chống chiếc gậy hồng ngọc xuống đất, thân thể tự nhiên và nhanh nhẹn từ xe lăn đứng dậy ngồi vào chiếc ghế da màu đen mềm mại.
Không hề có chút nào sự khốn khó hay chật vật của người tàn tật, tư thế vô cùng mỹ quan.
Du Phỉ
Sếp ơi, Phu nhân Kiều đến tìm ngài.
Cung Hiếp Tiếu Lương đặt kính lên sống mũi, cười nhạt quét qua bức ảnh tốt nghiệp của Diệp Thư Hoa trên màn hình
Cung Hiếp Tiếu Lương
Mời vào.
Hai phút sau, Kiều Lệ Hoa bày ra một nụ cười xu nịnh trước cửa, tạo hình tinh xảo đến từng sợi tóc. Dù trên mặt có bôi lớp trang điểm đắt tiền đến mấy, cũng khó che được những nếp nhăn nơi khóe mắt và đôi mắt cay nghiệt.
Du Phỉ đi trước dẫn đường cho Kiều Lệ Hoa:
Du Phỉ
Phu nhân Kiều, mời đi lối này.
Kiều Lệ Hoa cười ha hả nói:
Kiều Lệ Hoa
Tôi đây chuẩn bị ngày sinh tháng đẻ của Thư Hoa nhà tôi. Nghe nói Cụ Cung khá tin tưởng vào phong thủy, ngài xem có muốn tìm một đại sư đến tính toán không?
Kiều Lệ Hoa
Không phải tôi khoe đâu, Thư Hoa nhà tôi tính tình rất tốt, yên tĩnh không gây chuyện, nhất định sẽ khiến Cung Tổng hài lòng.
Du Phỉ nhìn bà ta một cái thật sâu, giữ nụ cười chuyên nghiệp trên mặt
Du Phỉ
Mọi việc Sếp sẽ tự quyết định.
Du Phỉ thầm nhủ trong lòng: Cái dáng vẻ này thật giống như tú bà đang vội vàng rao bán hoa khôi...
Kiểu Lệ Hoa vội vàng gật đầu:
Kiều Lệ Hoa
Vâng vâng vâng, mọi chuyện đều tùy ý Cung Tổng.
Lúc còn trẻ bà ta say rượu qua lại ở quán bar với người khác, rồi mới có Diệp Thư Hoa. Khi phát hiện thì đã hơn một tháng. May mà trong nhà sắp xếp để bà ta gả cho người chồng hiện tại. Chồng bà ta ít về nhà, giao chuyện tài chính trong nhà cho bà ta. Khi biết bà ta có thai Diệp Thư Hoa còn cô cùng vui mừng.
Kiều Lệ Hoa nhưng không muốn vì biến số Diệp Thư Hoa này mà phá hủy cuộc sống phú thái hiện tại, nên muốn nhanh chóng gả người đi, tránh để xảy ra chuyện.
Đối với Diệp Thư Hoa, bà ta vừa kinh hãi vừa sợ hãi, chẳng còn chút tình mẫu tử nào. Bà ta chỉ xem Diệp Thư Hoa là gánh nặng, còn chút tình cảm mẹ con sót lại cũng chỉ là diễn kịch cho chồng xem.
Nhanh đến thời gian hẹn gặp Diệp Thư Hoa, Cung Hiếp Tiếu Lương trước gương sửa sang lại tóc, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo.
Ôn nhu v**t v* tấm ảnh hồi bé của Diệp Thư Hoa, trong ánh mắt mang theo sự luyến tiếc.
Con thỏ nhỏ của cô, bây giờ đã trở thành đại mỹ nhân.
Du Phỉ
Sếp ơi, Phu nhân Kiều đã đến.
Cung Hiếp Tiếu Lương vốn không muốn gặp bà ta, nhàn nhạt quét mắt qua, khẽ gật đầu biểu thị thái độ.
Kiều Lệ Hoa không dám bày ra dáng vẻ bề trên trước vị đại Phật này:
Kiều Lệ Hoa
Cung Tổng, ngài xem lúc nào thì gặp mặt Thư Hoa một cách chính thức?
Cung Hiếp Tiếu Lương
Tôi sẽ sắp xếp.
Ngón tay cô nhẹ nhàng gõ trên bàn biểu thị tâm trạng bây giờ cũng không tốt.
Kiều Lệ Hoa thấy Cung Hiếp Tiếu Lương lãnh đạm, trên mặt có chút không kìm được, nói không ít chi tiết về Diệp Thư Hoa. Cung Hiếp Tiếu Lương nghiêm túc lặng lẽ lắng nghe, tốc độ gõ bàn của ngón tay càng lúc càng nhanh.
Cộc cộc cộc, vang vọng trong văn phòng tràn ngập hương Bãi Phi Lao và tuyết tùng, khiến lòng người căng thẳng.
Kiều Lệ Hoa nuốt nước bọt một cái, mặt đã cứng đờ vì cười. Bà ta vội vàng mong hai người nhanh chóng kết hôn, để nhận được khoản đầu tư năm mươi triệu.
Bà ta có thể từ đó ngăn chặn việc phát hiện nhà máy kia bị rút đi không ít tiền vào túi riêng.
Kiều Lệ Hoa
Cung Tổng, làm mẹ hiểu rõ con gái nhất. Thư Hoa là tính tình mềm yếu dễ bắt nạt, nếu sau này ngài có thích người khác, con bé cũng không dám nói thêm gì đâu.
Cung Hiếp Tiếu Lương nhíu mày, trên mặt Du Phỉ ngay cả nụ cười chuyên nghiệp cũng không giữ nổi.
Đây là lời một người mẹ nên nói ư?
Cô ấy đặt ly cà phê đưa cho Kiều Lệ Hoa xuống bàn trà cái "rầm", cảnh cáo nói:
Du Phỉ
Cuộc sống riêng tư của Sếp không muốn bất kỳ ai can thiệp.
Kiều Lệ Hoa lỡ lời, mặt tái mét, vội vàng chữa cháy:
Kiều Lệ Hoa
Tôi, tôi không phải ý đó. Tôi cũng là vì tốt cho Thư Hoa, con bé...
Cung Hiếp Tiếu Lương ngắt lời:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Ngài hẳn nên đi xem xét xem nhà máy của gia đình có phù hợp với tiêu chuẩn đầu tư tùy chỉnh của tôi không. Khoản đầu tư đó tôi sẽ cho người thẩm định kỹ lưỡng.
Sắc mặt Kiều Lệ Hoa lập tức trắng bệch. Khoản đầu tư năm mươi triệu, bà ta đã thèm muốn bấy lâu.
Phu nhân của nhà cung cấp năm nay mới đổi dây chuyền, bà ta năm nay còn chưa có gì cả, làm sao có mặt mũi ra ngoài đánh bài.
Kiều Lệ Hoa
Ngài, ngài suy nghĩ lại một chút. Tôi đối xử với Thư Hoa rất tốt, không tin ngài đi hỏi con bé đi --- hợp đồng đều ký rồi, chuyện đầu tư ngài không thể đổi ý mà!
Kiều Lệ Hoa
Hợp đồng chính thức còn chưa quyết định, tôi tùy thời có thể hủy bỏ
Cung Hiếp Tiếu Lương phất tay để Du Phỉ đưa người phụ nữ trung niên ồn ào trước mặt đi.
Tiếp tục đưa ánh mắt đặt vào bộ quần áo đã được sửa sang lại một cách qua loa, do dự có nên thêm một chiếc trâm cài trên ngực không.
Trước khi đi cố ý xịt nước hoa Đốt Nhang.
Tiểu thư thỏ con của cô, hẳn là phải được mọi người trân trọng mới đúng.
Buổi tối gió rất to, Diệp Thư Hoa đứng tại ngã tư đường, kéo chiếc áo khoác màu trắng ngà trên người che kín.
Thở ra một luồng khí trắng, bàn tay lạnh cứng ra sức xoa xoa, đầu ngón tay bị lạnh đến đỏ ửng, mũi và má nổi lên một tầng hồng phấn mềm mại.
Diệp Thư Hoa thỉnh thoảng mở điện thoại di động lên xem tin nhắn của Cung Hiếp Tiếu Lương, lo lắng dùng đôi giày da nhỏ đá những viên đá ven đường.
Chỉ duy nhất một lần gặp mặt, tính tình Cung Hiếp Tiếu Lương trông không hề tệ như lời đồn. Mẹ nàng nói chị ấy chỉ biết đánh người, cây gậy chống gỗ mun trên tay chị ấy mà quất vào người nhất định rất đau. Diệp Thư Hoa lập tức bị hình ảnh tưởng tượng dọa sợ.
Cung Hiếp Tiếu Lương dáng vẻ như một con mèo quý tộc, thật sự là một người sẽ đánh vợ sao...?
Nàng cầu nguyện có thể bị đánh nhẹ một chút, nàng thực sự rất sợ đau.
Một chiếc Bentley màu đen nổi bật, đèn xe xé toạc màn đêm và dừng lại trước mặt nàng.
Cung Hiếp Tiếu Lương lướt qua cửa sổ xe nhìn thấy khuôn mặt tinh tế dịu dàng của Diệp Thư Hoa đang đứng yên lặng bên đường, lạnh lùng và thanh thoát, có một cảm giác thiêng liêng không thể xâm phạm, nhưng chóp mũi và má hồng lại lộ ra vẻ đáng yêu.
Cô đến sớm mười phút, xem ra Diệp Thư Hoa đã đứng ở đây rất lâu rồi.
Cung Hiếp Tiếu Lương mở cửa xe, cười nháy mắt với nàng:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Đợi lâu rồi à, em lên xe đi.
Ánh mắt Diệp Thư Hoa sáng lên.
Ánh mắt như có như không nhìn chiếc gậy chống gỗ mun trong tay cô, giật mình run rẩy.
Cung Hiếp Tiếu Lương kì lạ:
Cung Hiếp Tiếu Lương
Trong xe lạnh à?
Diệp Thư Hoa
Không lạnh, rất ấm áp.
Diệp Thư Hoa như con thỏ bị túm tai, cố gắng dời ánh mắt khỏi chiếc gậy chống.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play