[ Văn Hàm ] Truyện Ngắn
quán bar - chiếm hữu
Tại quán rượu lớn nhất Thượng Hải nơi các thiếu gia tiểu thư tụ tập ăn chơi
Dương Bác Văn
Ngồi xuống // lạnh//
Người đàn ông đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt khóa chặt cậu thanh niên vừa bước vào, giọng khàn như mệnh lệnh
Tả Kỳ Hàm
// ngẩng mắt + cười nhếch// tôi có quen anh không?
cậu mặc sơ mi trắng, nút áo trên mở hờ, ánh sáng phản chiếu khiến làn da gần như trong suốt. Dù đứng giữa quán bar ồn ào, khí chất lại quá mức sạch sẽ, khiến người ta muốn kéo cậu xuống vũng bùn này.
Dương Bác Văn
Không cần quen // lạnh//
Tả Kỳ Hàm
Vậy tại sao tôi phải nghe lời?
Cậu dựa lưng vào ghế, cười nhạt, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn theo nhịp nhạc, dáng vẻ nhàn nhã nhưng đôi mắt cảnh giác
Dương Bác Văn
Vì tôi muốn em ngồi đây // lạnh//
ánh đèn neon quét qua, soi rõ nụ cười gần như nguy hiểm trên môi anh , như thể tuyên bố một sự thật không thể chối bỏ
Tả Kỳ Hàm
anh ngang ngược thật đấy //cười nhẹ//
Dương Bác Văn
Em vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy rồi . Đừng thử trốn
câu nói chậm rãi, nhưng từng chữ rơi xuống như đá, không cho đối phương cơ hội phản kháng. Đôi mắt sâu thẳm ấy không chỉ nhìn, mà như muốn xuyên thủng, muốn chiếm lấy từng mảnh linh hồn.
Tả Kỳ Hàm
Tôi chưa từng nghĩ sẽ trốn... chỉ là không chắc mình nên dính dáng tới loại người như anh
Dương Bác Văn
Quá muộn rồi . Em đã ngồi xuống , nghĩa là đã thuộc về bàn này. Thuộc về tôi.
Tả Kỳ Hàm
Anh nói vậy nghe giống đánh giấu lãnh thổ.
không khí giữa hai người như đặc quánh lại. Xung quanh tiếng nhạc điện tử vang lên dồn dập, ánh đèn chớp tắt liên hồi, nhưng cả thế giới thu nhỏ chỉ còn một bàn rượu. Một bên là con sói mang theo sức mạnh áp chế; một bên là con mồi khoác lên vẻ bất cần, nhưng đôi mắt lại lóe sáng như ngọn lửa, như đang thách thức.
Tả Kỳ Hàm
//cười nhạt, đặt ly xuống bàn, ngón tay lướt qua mép ly// Tôi không hứa sẽ ngoan ngoãn đâu.
Dương Bác Văn
Tôi cũng không cần em ngoan. Chỉ cần em là của tôi.
giọng anh khàn đặc, chứa tia nóng bỏng khó kìm. Đôi mắt sâu hun hút ấy không chỉ nói về một tối nay. Nó giống như khế ước đã khóa chặt, chỉ chờ thời điểm để bùng nổ. Và Tả Kỳ Hàm hiểu — từ giây phút ngồi xuống chiếc ghế này, cậu đã bước vào lãnh địa của một kẻ săn mồi thật sự.
Quán bar - chiếm hữu
Tả Kỳ Hàm
//chống tay lên cằm, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh// Anh nhìn tôi mãi không thấy mệt à?
ngắn gọn, dứt khoát. Ánh mắt anh vẫn dính chặt vào Kỳ Hàm, như thể tất cả xung quanh đều biến mất.
Tả Kỳ Hàm
//nhếch môi// Anh giống như con thú, cứ nhìn chằm chằm vào con mồi, đến mức người ta khó chịu.
Dương Bác Văn
Em gọi vậy cũng được. Nhưng thú săn thì không bao giờ bỏ qua con mồi mình đã chọn.
giọng trầm khàn, từng chữ kéo dài, chứa sự đe dọa lẫn ma lực. Anh bất ngờ vươn tay, nắm chặt cổ tay Kỳ Hàm, kéo mạnh về phía mình. Ly rượu chao đảo, chất lỏng sóng sánh tràn ra bàn.
Tả Kỳ Hàm
//hơi khựng lại, cau mày// Buông ra.
bàn tay gân guốc siết lấy cổ tay cậu, hơi ấm nóng rực, như muốn thiêu đốt da thịt. Khoảng cách giữa hai người rút ngắn chỉ còn nửa gang tay. Mùi rượu xen lẫn mùi thuốc lá từ người đàn ông phả vào mặt, dày đặc, nồng nàn.
Tả Kỳ Hàm
Anh nghĩ dùng sức ép thì tôi sẽ ngoan ngoãn sao?
Dương Bác Văn
Không cần ngoan. Chỉ cần em không rời khỏi tôi.
Tả Kỳ Hàm
//cười nhạt// Đúng là điên rồ.
Dương Bác Văn
//cúi sát hơn, hơi thở phả bên tai cậu// Điên hay không… đêm nay em sẽ biết.
nói rồi, anh bất ngờ siết mạnh, kéo Kỳ Hàm đứng bật dậy. Chiếc ghế ma sát trên sàn tạo âm thanh chói tai. Vài ánh mắt trong quán quay sang, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại lơ đi – ở nơi này, chẳng ai can dự chuyện riêng của kẻ khác.
Tả Kỳ Hàm
//khẽ cắn môi, ánh mắt lóe lên sự phản kháng// Anh định làm gì?
Dương Bác Văn
//áp sát, gần như ôm trọn em vào ngực// Đưa em ra khỏi đây.
bàn tay anh vòng qua eo cậu, siết chặt đến mức không thể thoát. Cả người Tả Kỳ Hàm bị ép vào thân hình rắn chắc, hơi nóng từ cơ thể đàn ông lan truyền qua lớp vải mỏng, khiến nhịp tim cậu rối loạn. Bản năng muốn chống cự, nhưng lý trí lại bị thứ khí chất áp chế này bóp nghẹt.
Tả Kỳ Hàm
//hít sâu, giọng nhỏ// Anh quen cách chiếm hữu như thế sao?
Dương Bác Văn
Đây không phải thói quen. Đây là bản năng khi gặp em.
ánh mắt anh tối sẫm, mang theo lửa cháy bừng. Sự chiếm hữu không còn che giấu, mà bày ra thẳng thắn, thô bạo. Không khí giữa họ dồn nén như dây đàn căng sắp đứt.
Tả Kỳ Hàm
//im lặng vài giây, rồi bật cười khẽ, giọng như thì thầm// Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng thuộc về anh sao?
Dương Bác Văn
Không. Tôi sẽ khiến em thuộc về tôi.
câu trả lời chắc nịch, ánh mắt anh không hề run rẩy. Bàn tay siết lấy eo cậu chặt hơn, bước chân dứt khoát kéo cả người Kỳ Hàm hướng về cửa. Giữa đám đông hỗn loạn, hình ảnh một người đàn ông lạnh lùng lôi kéo một kẻ đẹp đến mức nguy hiểm – chẳng khác nào cảnh tượng kẻ săn mồi đưa con mồi ra khỏi lãnh địa ồn ào, để một mình nuốt trọn.
Bông tg
khi nào Bông vui thì sẽ ra nhiều chap hẹ
Quán bar _ chiếm hữu
cửa vừa khép lại, Văn đã ép Hàm chặt lên cánh cửa. Tiếng va đập vang lên khô khốc. Bàn tay anh siết lấy cổ tay cậu, lực mạnh đến mức mạch máu nổi gân, chẳng cho cậu cơ hội phản kháng.
Dương Bác Văn
//cúi sát, giọng khàn như gầm// Em còn dám nhìn tôi như thế nữa không?
Tả Kỳ Hàm
//thở gấp, môi cong lên khiêu khích// …Nếu tôi nói có thì sao?
Văn không đáp, môi anh nghiền xuống, thô bạo cướp đoạt. Hơi thở nóng rực, rượu và khát vọng hòa thành một cơn bão cuốn cậu vào. Lưỡi anh xông thẳng, ép buộc, cắn xé, không để chừa chỗ cho sự kiêu ngạo thường ngày của Hàm.
Tả Kỳ Hàm
//rên nghẹn, cố nghiêng đầu né tránh//A~ …Anh–
Dương Bác Văn
//ghì chặt cằm cậu, gằn từng chữ// Gọi tên tôi.
không đợi cậu trả lời, anh kéo phắt áo sơ mi của cậu, từng cúc bật tung, vải rách toạc. Làn da trắng mịn lộ ra, run rẩy dưới ánh đèn vàng. Văn cúi xuống, môi răng in dấu từng vệt đỏ đậm trên xương quai xanh, trượt dài xuống lồng ngực. Mỗi vết hôn như xiềng xích, như lời tuyên bố chiếm hữu không thể gỡ bỏ.
Tả Kỳ Hàm
//ngửa đầu, thở dồn, giọng nghẹn// …Anh muốn làm gì thì làm đi.
Dương Bác Văn
//cười khàn, ánh mắt rực lửa// Tôi sẽ không để em thốt ra những lời thách thức này lần thứ hai.
anh bế xốc cậu lên, ném xuống giường. Cả tấm ga trắng chao đảo, Hàm bật ra tiếng rên khẽ. Văn leo lên ngay sau đó, như dã thú khóa chặt con mồi. Đôi tay to lớn tách rộng cổ tay cậu ghì lên đầu giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm không buông.
Tả Kỳ Hàm
//cắn môi, ánh mắt lóe sáng// …Đồ độc tài.
Dương Bác Văn
//ghì sát môi cậu, gằn giọng// Em chỉ được phép là của tôi.
những va chạm nổ tung, không báo trước, không khoan nhượng. Tấm thân dưới anh co rút, giãy giụa, nhưng bị giữ chặt đến mức không thể trốn chạy. Tiếng thở hổn hển, tiếng da thịt va chạm dồn dập, hòa cùng tiếng kêu nghẹn ngào, tạo thành khúc nhạc hỗn loạn mà cuồng nhiệt.
Tả Kỳ Hàm
//nắm chặt ga giường, giọng lạc đi, vừa đau vừa run // Ớ~ ha~ Đ... Đủ rồi…
Dương Bác Văn
//mồ hôi nhỏ giọt, siết eo cậu mạnh hơn// Chưa đủ. Tôi muốn nghe em gọi tôi thêm nữa.
Tả Kỳ Hàm
//không kìm nổi, bật thành tiếng// …Bác Văn…
//tiếng gọi ấy như ngọn lửa đổ thêm dầu. Văn cúi xuống nuốt trọn đôi môi đang run rẩy, động tác càng dồn dập, mạnh bạo như muốn khắc sâu vào tận xương tủy. Căn phòng tràn ngập tiếng thở dốc, ga giường nhàu nát, bóng đêm ngoài cửa sổ cũng như run rẩy theo từng nhịp cuồng loạn.//
sau hàng loạt cơn bão, cả hai ngã xuống giường, mồ hôi ướt đẫm, tim đập hỗn loạn. Hàm gần như kiệt sức, mắt mờ nước, môi đỏ mọng, thân thể run lên từng đợt nhỏ. Văn vẫn ghì cậu trong vòng tay, hôn lên trán, lên khóe mắt, nhưng bàn tay siết chặt cho thấy rõ — anh chưa từng buông tha, chưa từng có ý định thỏa hiệp.
Tả Kỳ Hàm
//thì thầm, giọng khản đặc// …Anh đúng là điên.
Dương Bác Văn
//mỉm cười khàn khàn, cắn nhẹ tai cậu// Điên, nhưng chỉ vì em.
ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố mờ dần. Trong căn phòng, hai thân hình quấn chặt, mùi vị chiếm hữu, dấu vết đỏ loang, tất cả như chứng minh — đêm nay là sự khởi đầu của một xiềng xích không thể gỡ bỏ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play