[NikoFyo] МУ ЛЮБОВ ФОЯ УА
01 | 《 Tы 》
– Nikolai là ảo thuật gia, và Fyodor là nhà văn.
– Bối cảnh năm 1930s, xứ Chernivtsi, Ukraina.
*...*: Suy nghĩ.
//...//: Hành động.
"Em cần anh như biển xanh cần sóng.
Có mặt biển nào yên lặng được đâu anh.
Em yêu anh bởi vì anh là nắng.
Có hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh."
《"Sương và nắng" – Pushkin.》
Chưa bao giờ người ta thấy lại cần phải tha hương đến thế.
Fyodor đã đến miền Ukraina để viết, đơn giản vì anh nghĩ chẳng thể viết ở chốn quê nhà được nữa.
Không phải anh không còn thích hàng bạch dương, điệu Bolshoi hay tiếng balalaika, mà là vì Fyodor muốn chọn một nơi phù hợp với ý tưởng mới để viết.
Và anh đã đến Chernivtsi.
Một miền cổ tích ở Ukraina.
Tuyết đã ngừng rơi quanh lối, nhưng không vì thế mà ấm hơn.
Fyodor bước nhanh ra ngoài, trên tay cầm một vài tập giấy.
Nhưng mà với sức khỏe này thì khó mà ra ngoài lâu được.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
//Vừa đi vừa giữ mũ.//
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
*Mình sẽ không bao giờ đi tầm giờ này nữa.*
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Ah? Mình quên mang bút đi mất rồi.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
*Lại phải quay lại à... Nhưng mà gió to thế này...*
Niкоlаi Gоgоl
Thế quái nào người ta lại xồ đến rạp hát trong khi chưa nói với ta một lời nào?
//Lẩm bẩm.//
Niкоlаi Gоgоl
Lang thang giờ này ở đây một mình có khác người điên không chứ lại!
Niкоlаi Gоgоl
Chà, biết bao giờ mới về được?
Nikolai đứng giữa những làn gió rét.
Y phải đứng ở ngoài này vì người ta vừa đến chung cư của y để kiểm tra một vụ việc.
Và không biết đến bao giờ y mới có thể quay lại nên y đã "đi dạo". Ý tưởng này rất kì quặc.
Nikolai thở dài, nhìn xung quanh và nhác thấy bóng ai đó bước từng bước chậm và cẩn thận trên đường.
Một vóc dáng nhỏ và thoáng qua, mái tóc đen bay trong làn gió lộng.
Niкоlаi Gоgоl
*Người điên nào ở đằng ấy nhỉ? Đi ra giờ này chỉ có ta với ma chứ ai mà ra ngoài.*
Nỗi tò mò thôi thúc Nikolai tiến lại gần. Khi nhận ra bước chân y, Fyodor quay lại nhìn.
Niкоlаi Gоgоl
Xin lỗi, sao bên ấy lại lê lết ở ngoài này vậy nhỉ?
Y nói bằng tiếng Ukraina.
Và Fyodor không hiểu hết ý, anh chỉ hiểu sơ qua những từ mượn của Nga.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
*Giọng vùng Kastroma à?*
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Không có gì... Anh có thấy mũ của tôi ở đây không? Hồi nãy nó bị bay mất.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Cái ushanka trắng không có đệm ngoài ở trán ấy.
Fyodor trả lời bằng tiếng Nga.
Niкоlаi Gоgоl
*Cậu ta không phải người Ukraina sao?*
Niкоlаi Gоgоl
Ừm, không... Tôi nghĩ bên ấy nên về nhà thì hơn.
Giờ thì y đáp bằng tiếng Nga.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Thôi được, tôi thấy nó rồi.
//Đến nhặt mũ, nâng lên phủi.//
Lạy Chúa, tội nghiệp mày.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tôi có việc riêng nên chưa về được. //Quay lại phía Nikolai.//
Niкоlаi Gоgоl
Vậy hả. Tôi cũng thế.
Niкоlаi Gоgоl
Bên ấy đi đâu thế?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Gửi bản thảo ở nhà xuất bản gần đây.
Niкоlаi Gоgоl
Tôi biết tên cậu được không?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau à?
Niкоlаi Gоgоl
Nhưng giờ tôi có việc muốn nhờ cậu.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Dostoyevsky, và tên anh?
Niкоlаi Gоgоl
Nikolai. Trước mắt thì cậu cứ làm việc của cậu đi. Rồi quay lại gặp tôi.
//Cười.//
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Ừm... *Anh ta nhờ việc một người anh ta vừa mới quen?*
Fyodor trở lại con phố vừa đi sau khi gửi cả tập giấy anh mang theo.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
*Có bị rơi trang nào không nhỉ? Mà mình cũng chẳng muốn đếm.*
Vừa bước ra khỏi hiệu sách, anh nghe thấy giọng Nikolai.
Niкоlаi Gоgоl
Dos, ở đây!!
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chuyện gì thế?
Niкоlаi Gоgоl
Nhà cậu ở đâu?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Cuối phố này.
Niкоlаi Gоgоl
Vậy cho tôi ngủ hoang một đêm ở nhà cậu đi.
Niкоlаi Gоgоl
Một đêm thôi mà.
Niкоlаi Gоgоl
Chỗ tôi giờ nhiều chuyện phiền phức lắm.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Cái này thì...
//Đảo mắt.//
Niкоlаi Gоgоl
Ôi, Chúa trời sẽ giám định lòng tốt của cậu mà, Dos!~
//Quỳ xuống, giả vờ nài nỉ.//
Niкоlаi Gоgоl
Tôi thề là nếu tôi làm hỏng gì ở nhà cậu, tôi sẽ xám hối từ giờ đến Noel!
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Một tháng nữa là Noel rồi còn gì. Thề gì mà thề hươu thề vượn thế.
Niкоlаi Gоgоl
À không, Noel năm sau!
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Một đêm thôi đúng không?
Niкоlаi Gоgоl
Đúng rồi, chỉ một đêm thôi~
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Vậy được. Đứng lên đi trông khó coi quá đi mất.
Niкоlаi Gоgоl
Rõ, rõ~
//Đứng lên.//
Niкоlаi Gоgоl
Ơn Chúa gặp được người tốt bụng ở đây.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Nhớ lời của anh đấy nhé.
Đào hố mới nhưng hố này bị xàm.
02 | 《 Слова ветра 》
Fyodor dẫn y đi ngược chiều gió.
Những tiếng xào xạc của cây lá đằng sau như lời thì thầm của màn đêm mà chỉ những khi lặng hồn mới thấu.
Dãy phố ảm đảm thêm u buồn vào thời khắc tăm tối nhất của ngày.
Nikolai bước chung nhịp với Fyodor, lặng lẽ quan sát anh.
Trong đôi mắt phong lan mặc nhiệm đó, lại mang vẻ suy tư của một tâm hồn đau đáu với nhân gian.
Trái tim nhà viết kịch đã từng đi và cảm nhận nhiều tâm hồn khác nhau, nhiều loại người khác nhau.
Thế nhưng đây là lần đầu y bắt gặp một ánh nhìn sâu xa đến vậy.
Nikolai nhận ra ở anh một vẻ đẹp phi thường của linh hồn mục ruỗng.
Cái sự trống vắng đó, y chẳng thể đoán được Fyodor đã phải trải qua những gì để thấu được nó.
Anh đưa y vào trong, trong nhà ấm hơn không khí bên ngoài nên họ sớm cảm thấy dễ chịu.
Fyodor từ từ khóa cửa lại, cử chỉ nhẹ nhàng từ ồn tồn đến mức người ta có thể đoán anh chưa từng có lúc nào mất bình tĩnh cả. Cùng lúc đó anh ho nhẹ, bàn tay xinh đẹp đưa tay lên miệng.
Niкоlаi Gоgоl
Có sao không đấy?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Uhm, chắc là không... Có lẽ bị cúm rồi, không nghiêm trọng đâu.
Y lò dò lại gần áp trán mình vào trán anh. Khoảng cách gần khiến Fyodor giật mình, lùi ra sau nhưng y kéo anh lại.
Niкоlаi Gоgоl
Nhiệt độ bình thường là tốt rồi. Cậu dễ bị lạnh như thế à?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Phải, tôi không được khỏe cho lắm...
Niкоlаi Gоgоl
Thế à, phải chú ý chứ. Chắc là do vừa rồi đi gió lạnh quá nên vậy đó.
Fyodor chợt cảm thấy thân nhiệt mình nóng lên, không phải vì ốm, mà vì ngại.
Nếu không phải Nikolai tiếp cận anh thì có lẽ anh không như vậy.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
*Quên chuyện đó đi... Việc gì phải ngượng cơ chứ...*
Vì Fyodor muốn hoàn thành nốt bản thảo viết tay của mình nên anh bảo Nikolai có thể ngủ trước.
Nhưng y thì vẫn muốn nói chuyện với người bạn mới quen nên không muốn ngủ chút nào.
Đột nhiên y cảm thấy giữa mình và Fyodor có mối liên hệ gì đó mà y không hiểu, cũng như thiện cảm ban đầu với người kia.
Tức là Nikolai tìm thấy ở Fyodor sự tin tưởng và hơn hết là y cảm thấy hứng thú với anh.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh không muốn đi ngủ sao hả? //Viết.//
Niкоlаi Gоgоl
Không ngủ được. Tự dưng tôi muốn ngủ với Dos ghê ấy.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
//Đỏ mặt.// ... Ý gì đây...?
Niкоlаi Gоgоl
Không gì đâu.
Niкоlаi Gоgоl
Mà sao Dos lại chọn đến Ukraina để viết sách vậy?
Niкоlаi Gоgоl
Dos không thích ở Nga nữa à?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Sao anh biết tôi là người Nga?
Niкоlаi Gоgоl
Dos đang nói tiếng Nga còn gì.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Nhưng tôi cũng có thể là người Belarus, Kazakhstan, hoặc Kyrgyzstan mà.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Họ đều nói tiếng Nga cả.
Niкоlаi Gоgоl
Ừmm... //Giả vờ suy nghĩ.//
Niкоlаi Gоgоl
Đoán vậy thôi, hehe.
Niкоlаi Gоgоl
Vậy cậu không phải người Nga hả?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Ai lại nói điều đó với một người Ukraina chứ.
Niкоlаi Gоgоl
Chúng ta là hàng xóm đấy nhé, nếu như Dos là người Nga.
Niкоlаi Gоgоl
Ngay cả nếu Dos có là người Ba Lan thì chúng ta cũng là láng giềng.
Niкоlаi Gоgоl
Nhưng nếu như Dos là người Ba Lan thì cũng hơi tệ đấy nhỉ.
Niкоlаi Gоgоl
Vì Ba Lan đang chiếm cứ Ukraina mà.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Không, tôi không phải là người Ba Lan đâu.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh đoán đúng rồi đấy, tôi là người Nga.
Niкоlаi Gоgоl
Vậy thì tuyệt quá còn gì. Nếu như cậu đến Ukraina thì sẽ không có vấn đề gì cả.
Niкоlаi Gоgоl
Mà sao Dos lại muốn đến Ukraina thế?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Để viết. Tôi không muốn ở Nga nữa, dù tôi không phải tôi không yêu vẻ đẹp của nó.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chỉ là, ở Nga bây giờ chịu quyền của chế độ độc tài, chính xác là, một cuộc đại thanh trừng.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Nếu tôi còn ở đó thì không biết bao giờ bị đem ra bắn.
Niкоlаi Gоgоl
Ôi trời, tệ vậy à.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Với lại, tôi cũng muốn tìm ở đây nguồn sáng tác thôi.
Niкоlаi Gоgоl
Thế hả. Này, qua đây với tôi đi. Tôi muốn nói chuyện với cậu một lúc~
Fyodor nhìn Nikolai, trong một thoáng suy nghĩ, anh đứng dậy lại gần y.
Y vui vẻ kéo tay anh lại một cách không do dự, để anh buông mình bên cạnh y.
Fyodor khá ngạc nhiên nhưng rồi sự thân mật kia cũng chẳng khiến anh hoàn toàn bị động.
Vì hầu hết người Ukraina đều khá cởi mở, đặc biệt là việc tìm kiếm các mối quan hệ đối với họ là điều rất thường xuyên.
Ngoại trừ nhiều khả năng khác.
Trước giờ Fyodor đều khá thận trọng trước khi suy nghĩ thực sự về điều gì đó. Nên những hành động của Nikolai dù có nhỏ nhặt cũng đều khiến anh suy tưởng đến nhiều khả năng.
Điều này dễ giải thích bởi vì họ là người lạ.
Tuy nhiên đối với Nikolai thì hoàn toàn ngược lại. Y hoàn toàn tự nhiên và không mấy mảy may nghi ngờ gì chính bản thân với Fyodor nữa.
Có nghĩa là những hành vi trên thực ra là xuất phát từ lòng hiếu khách ngoại quốc mà thôi.
03 | 《 Лишь мерцание звезды 》
Gió buốt giá chưa từng khiến người ta ấm hơn, nhưng dưới chăn lông và ở bên nhau thì lại chẳng giá lạnh chút nào.
Người ta có thể rét buốt đủ điều nhưng chưa từng lạnh khi ở bên một người khác.
Nếu người ta cũng thấy lạnh, thì hình như cả hai đều đã ấm.
Niкоlаi Gоgоl
Dos này, tôi biết trái tim nhà văn và trái tim kịch tác khác nhau, nhưng tôi vẫn muốn hỏi cậu điều này.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Nói đi.
Niкоlаi Gоgоl
Cậu đã từng xao động trước thời thế chưa? Kiểu như... một ngày nào đó lại thấy ngỡ ngàng vì cuộc sống ấy!
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chưa. Có lẽ thế.
Niкоlаi Gоgоl
Gì? Dos chưa từng bộn bề, chưa từng rung động hay sao?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chắc vậy.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh cần biết làm gì?
Niкоlаi Gоgоl
Dos có một trái tim trong sáng và hồn nhiên nhỉ?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
//Cười nhã nhặn.// Chưa ai nói điều đó với tôi như thế cả.
Niкоlаi Gоgоl
Thì cậu nói cậu chưa có mối bận tâm nào còn gì?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
"Mối bận tâm"? Anh đang nói đến tình yêu à? Anh chỉ vừa hỏi tôi liệu rằng tôi có bị choáng ngợp trước cuộc sống chưa thôi.
Niкоlаi Gоgоl
Hẳn thế. Vậy Dos chưa yêu bao giờ à?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chưa và sẽ không bao giờ.
Fyodor đáp, anh nhìn về phía cửa sổ đang lấp lánh sao từ phía giường ngủ của mình.
Đôi mắt xa xăm hướng đến một thứ ánh sáng gì đó viển vông như trước mặt anh là ngưỡng cửa thiên đường.
Nikolai lặng người một lúc.
Niкоlаi Gоgоl
Dos lạ nhỉ, Dos là một nhà văn mà. Tôi đã nghĩ họ sinh ra để yêu đó.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tôi chưa từng tin vào điều đó.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Mà vả chăng, tôi chẳng tin điều gì ngoài tin vào Chúa.
Niкоlаi Gоgоl
Fufu, tư tưởng bảo thủ thật~ Vậy Dos nghĩ sao về việc yêu ai đó?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Một điều kinh khủng.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tình yêu khiến người ta có đủ kiểu nhân cách, mà chẳng ai lý giải điều đó được.
Niкоlаi Gоgоl
Ừm, phải. Vậy nếu phải yêu ai đó trên đời, Dos sẽ yêu người như thế nào?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tôi thật sự chưa từng nghĩ đến việc đó. Xưa nay tôi chỉ nghĩ nếu yêu thì dễ đau khổ.
Niкоlаi Gоgоl
Người chưa từng yêu thì nào sợ đau khổ nhỉ? Dos đúng là người kì lạ nhất mà tôi từng gặp.
Nikolai ngồi sát lại gần Fyodor, tay y âm thầm đi dưới chăn, chạm khẽ vào tay anh, kéo hai người gần vào nhau.
Anh cúi mình bên Fyodor, hơi ấm làm người bớt xa lạ.
Niкоlаi Gоgоl
Cậu sẽ yêu ai làm cậu hạnh phúc chứ?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh có vẻ rất hứng thú với chủ đề tình yêu nhỉ?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tôi chẳng hiểu quá sâu về nó, nhưng nếu người ta làm tôi hạnh phúc thì cũng không quá khó chịu.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Ít nhất tôi sẽ có người ở bên.
Niкоlаi Gоgоl
Có ai ở bên Dos bây giờ không?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Không ai. Tôi đến đây một mình.
Niкоlаi Gоgоl
Vậy à? Tôi cũng thế. Cậu có muốn ở bên tôi không?
Niкоlаi Gоgоl
Chẳng phải chúng ta đều rất cô đơn sao?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Điều gì làm tôi tin anh được?
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh kiếm tìm gì ở tôi?
Niкоlаi Gоgоl
Dos chẳng thân thiện chút nào.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
//Cười nhẹ.//
Niкоlаi Gоgоl
//Siết tay Fyodor.// Đồng ý đi, và tôi sẽ khiến cậu hạnh phúc.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh nói như thể anh đang thề nguyền trong lễ cưới ấy.
Nikolai ngừng lại một lúc và cười khúc khích, y đưa tay vuốt đôi má đang đỏ dần lên của anh.
Niкоlаi Gоgоl
Lạy Chúa xin Người chứng giám.
Niкоlаi Gоgоl
Tôi thề sẽ ở bên cậu cả đời.
Y nói giọng trêu chọc, rất ngớ ngẩn nhưng nó làm Fyodor cười lần nữa.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ rộng lòng với người lạ như thế.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Lừa dối Chúa là không nên đâu.
Niкоlаi Gоgоl
Tôi nói thật đó Dos.
Niкоlаi Gоgоl
Tôi đâu phải Judah cơ chứ.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
//Đỏ mặt.//
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Anh dễ thương nhỉ, nói chuyện với người lạ mà tự nhiên đến vậy.
Niкоlаi Gоgоl
Dễ thương như thế Dos sẽ mến tôi chứ?~ Thấy chưa, cậu có thể sẽ muốn ở bên tôi.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Chẳng có cảm giác gì cả. Dù có anh ở bên hay không thì cũng như nhau cả thôi.
Niкоlаi Gоgоl
Lạnh lùng quá thể. Cả cậu và tôi đều là nghệ sĩ mà.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Nhưng sao lại là tôi nhỉ?
Niкоlаi Gоgоl
Tôi sẽ tìm đến ai cho tôi cảm giác tự do.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tự do của anh là ràng buộc với người khác à?
Niкоlаi Gоgоl
Tự do ở nơi người mà tôi yêu quý.
Niкоlаi Gоgоl
Bởi vì chỉ họ mới khiến tôi có cảm giác được thấu hiểu.
Má Fyodor lại ửng lần nữa.
Niкоlаi Gоgоl
Dos ngại giao tiếp với người ngoại quốc hay sao ấy.
Nikolai ngả đầu về phía anh, mắt y hướng đến biểu cảm của Fyodor.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Không phải. //Khẽ lắc đầu.//
Niкоlаi Gоgоl
Thế hả? Nhưng mà mười giờ đêm rồi kìa.
Y nói và khiến Fyodor chú ý đến đồng hồ.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Phải nhỉ. Anh có muốn dùng bữa khuya (*) với tôi không?
Niкоlаi Gоgоl
//Gật đầu.// Tất nhiên, dù sao nó cũng là thói quen của tôi.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Ừm. Anh muốn ăn gì? //Đứng dậy.//
Niкоlаi Gоgоl
À không, táo hoặc lê cũng được.
Dоsтоуеvsку Fуоdоr
Tôi còn một ít ryazhenka và pampushky đấy, anh muốn dùng không?
Niкоlаi Gоgоl
Ừm. Gì cũng được.
(*): Ở cả Nga và Ukraine cũng có thói quen dùng bữa khuya.
Comeback vội sau chương mới của BSD.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play