Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

《TokyoRevengers》Tôi Mất Năm 18 Tuổi

Chương 1 - Tôi Và Cô Ấy Năm 18 Tuổi.

author
author
Bộ này chính là ngược tâm nhé.
_______________
Tôi tên là Sano Manjiro. Năm ấy, tôi mười tám tuổi. Cái tuổi mà người ta thường nghĩ rằng cả thế giới đều nằm gọn trong đôi bàn tay mình.
Nhưng thật ra, ngay lúc ấy… tôi đã nắm trong tay một thứ quá mong manh – một người con gái tên Kanzaki Nozomi.
___
Sáng hôm ấy, tôi đến trường hơi muộn. Cổng đã sắp đóng, thế mà Nozomi vẫn đứng đợi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ thở dốc - kéo quai cặp /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Sao không vào trước đi, ngốc ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ nhẹ nhàng cười - tay che nắng /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Nếu không đợi, ai chắc được là Manjiro...
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Có tới lớp hay biến mất giữa đường.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nhăn mặt / Nói cứ như tớ là loại hay cúp học không bằng.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Đâu biết được...đôi khi biến mất đâu phải do mình muốn.
Câu nói ấy lướt qua tai tôi như gió thoảng, nhưng sau này nhớ lại… nó chẳng hề vô tình.
___
Giờ học, Nozomi ngồi bên cạnh tôi. Tôi lén nhìn sang, thấy cô khẽ đặt tay lên ngực, nhắm mắt trong vài giây.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ ghé sát - thì thầm /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Mệt à ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ mở mắt - cười nhẹ /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Không sao, chỉ là tim mình hơi...nghịch ngợm một chút.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Này, đừng đùa, nếu mà bệnh thật thì phải nói ngay.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ ánh mắt long lanh - né tránh /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Nếu thật thì...Manjiro có ở bên mình không ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ ngập ngừng - siết chặt bút /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đồ ngốc ! Hỏi thừa.
Cô lại mỉm cười, nhưng bàn tay vẫn đặt nơi trái tim như muốn che giấu điều gì. Tôi cũng chẳng mảy may đề ý đến điều đó, cứ dửng dưng quay trở lại bài học.
《 Tiết thể dục 》
Cả lớp chia thành từng nhóm chạy vòng quanh sân. Tôi với Nozomi luôn song hành.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ thở hổn hển / Này, chậm thôi. Cậu chạy nhanh quá.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cười - má đỏ lên /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Không phải cậu yếu hơn mình đó chứ ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nói gì đây, tớ mà chịu thua à ?
Nhưng chỉ sau một vòng, Nozomi bỗng khựng lại, bước chân loạng choạng.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ hoảng hốt - nắm lấy tay em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nozomi !!
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ tay đặt lên ngực - hơi thở gấp gáp /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Không sao...chỉ là chóng mặt thôi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Không được ! Đi y tế ngay.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ khẽ lắc đầu - kéo tay tôi /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Đừng làm ầm lên...nếu cả lớp lo thì mình ghét lắm.
Ánh mắt cô khi nói vậy vừa yếu ớt vừa cố chấp. Tôi đành dìu cô ra ghế đá bên sân, cho uống nước.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Cậu giấu gì tớ đúng không ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Từ sáng tới giờ, toàn nói những câu chẳng tốt lành chút nào.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ mím môi - mắt nhìn xuống giày /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
...Nếu thật sự có điều gì đó, tớ sợ Manjiro sẽ bỏ rơi mình.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ bực bội - siết tay em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ngốc, tớ mà bỏ cậu.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Thì cả thế giới này, chẳng còn nghĩa lý gì.
Cô cười, nhưng khóe môi run run.
___
Chiều hôm ấy, tan học, tôi lén theo sau khi thấy Nozomi không đi về hướng thường ngày. Cô đến bệnh viện gần trường, một mình, bước nhanh qua cửa kính.
Tôi đứng ngoài, tim đập loạn. Qua lớp cửa, tôi thấy cô cúi đầu nói chuyện với bác sĩ.
Ánh đèn phòng khám chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của người đàn ông mặc blouse trắng, còn Nozomi thì nắm chặt tấm hồ sơ trong tay.
Khoảnh khắc ấy, cô thoáng ngẩng lên, đôi mắt bắt gặp tôi xuyên qua lớp kính. Nozomi khẽ giật mình, rồi nhanh chóng mỉm cười, giơ tay ra hiệu như muốn trấn an.
Nhưng nụ cười ấy… chẳng hề giống với cô thường ngày – nó mỏng manh đến mức như chỉ cần chạm nhẹ đã vỡ tan.
___
Trên đường về, cô im lặng, còn tôi thì bồn chồn. Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nozomi...bệnh viện đó là sao ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cúi đầu - bước chậm lại /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
...Chỉ là khám định kỳ thôi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Khám gì mà mặt cậu trông như sắp khóc thế ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ nắm chặt quai cặp - thì thào /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro, có những điều biết rồi sẽ đau lắm.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cậu có chắc...muốn nghe không ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nghiến răng - tim thắt lại /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Có ! Kể cho tớ, ngay bây giờ.
Cô dừng bước, quay sang nhìn tôi. Nắng chiều phủ xuống, gương mặt cô rực sáng mà cũng bi thương đến nghẹn.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
...Mình không chắc, còn bao nhiêu thời gian.
Câu nói ấy rơi vào tai tôi như một nhát dao mỏng. Tôi lặng người, nhìn Nozomi chậm rãi nở nụ cười yếu ớt.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ run giọng / Cậu...đang nói gì vậy ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đừng đùa kiểu đó.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cười khẽ - ánh mắt lảng đi /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Ừm...chỉ là cảm giác thôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cậu biết mình hay nghĩ linh tinh mà.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ siết chặt vai em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nozomi, nhìn vào mắt tớ.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Cậu có chuyện gì đang giấu không ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ dùng tay gạt nhẹ bàn tay tôi /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
...Nếu có, thì cho tớ xin thêm chút thời gian, được không ?
Khoảnh khắc ấy, gió chiều thổi qua làm tóc cô bay rối, còn tôi đứng chết lặng. Muốn hỏi, muốn ép cô nói ra, nhưng rồi lại sợ… Sợ câu trả lời.
Chúng tôi ngồi bên bờ sông gần trường. Không khí vàng nhạt của buổi hoàng hôn khiến mọi thứ nhuốm một màu buồn man mác.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ngã người ra sau - mắt nhìn trời /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro này, nếu một ngày nào đó tớ biến mất.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cậu sẽ làm gì ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ giật mình - quay ngoắt lại /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đừng nói linh tinh !
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cười - ánh mắt xa xăm /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ...chỉ muốn biết thôi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ ngập ngừng - nắm chặt tay em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nếu cậu biến mất...tớ sẽ tìm cậu, bằng mọi cách.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Dù phải đi đến tận cùng thế giới.
Cô không đáp, chỉ lặng lẽ siết lại bàn tay tôi, đôi mắt lấp lánh nước nhưng vẫn cố giấu bằng một nụ cười.
___
Trên đường về, Nozomi bất chợt dừng lại trước hiệu sách nhỏ. Cô chỉ tay vào cuốn sổ bìa da trong tủ kính.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ muốn có nó...biết đâu có nhiều điều.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ chưa kịp viết ra.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ cười trêu / Viết gì chứ ? Nhật ký tình yêu với tớ à ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ mỉm cười ẩn ý / Ừ, có thể.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Nhưng cũng có thể là những lời mà sau này cậu mới đọc được.
Câu nói ấy khiến tôi thoáng lạnh sống lưng, nhưng rồi tôi lại bật cười, không muốn nghĩ nhiều.
Tôi mua cuốn sổ đó cho cô, và Nozomi ôm nó vào ngực, như thể ôm cả một bí mật mà tôi không chạm tới được.
___
Tối hôm đó, khi tôi nhắn tin cho Nozomi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
💬 Đừng làm tớ lo, nhé.
Nhưng một lúc lâu sau, cô ấy mới trả lời lại dòng tin nhắn đó của tôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ hứa, dù thế nào Manjiro cũng đừng quên...💬
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Chúng ta đã từng rất hạnh phúc 💬
Tin nhắn cuối cùng trong đêm để lại cho tôi một cảm giác nghèn nghẹn, như thể một khúc nhạc vui vừa dừng lại trước đoạn nhạc bi thương.
________________

Chương 2 - Dấu Chấm Giữa Hai Cuộc Đời.

_______________
Tối hôm đó, sau buổi học thêm, tôi lững thững đạp xe qua con phố quen thuộc.
Gió lạnh quất vào mặt, tôi rít một hơi thật sâu, nhưng chẳng thấy dễ chịu hơn. Tôi ghét cái cảm giác bất an đang len vào lòng ngực mình.
Ánh đèn vàng từ căn phòng tầng hai nhà Kanzaki hắt ra, mờ nhạt như ngọn lửa nhỏ cố chống lại bóng tối.
Tôi dừng xe, dựng chống, ngẩng đầu nhìn. Bóng Nozomi thoáng hiện lên sau lớp rèm cửa. Cô ngồi bên bàn học, tay cầm cây bút.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ lẩm bẩm / Nozomi...hôm nay cậu lạ lắm.
Tôi dựa vào yên xe, khoanh tay nhìn lên. Từ dưới này, tôi chẳng nghe thấy gì, chỉ thấy đôi vai nhỏ bé run nhẹ, rồi dừng lại, rồi run nữa…
Bên trong phòng, Nozomi mở cuốn sổ da mới tinh, đôi tay siết chặt như thể sợ mình sẽ bỏ cuộc nếu chần chừ thêm một giây.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ đặt bút - viết vài dòng đầu tiên /
_ Ngày 23 tháng 4 năm 2001. Đây là nhật ký của mình. Nếu ai đó tìm thấy, có lẽ mình đã không còn ở đây nữa.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ bút run lên - mực nhòe thành vệt dài /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Mình--mình đang làm gì thế này ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ khẽ nói - nhưng vẫn viết tiếp /
Tôi bứt rứt, không chịu nổi nữa. Dắt xe đi vòng ra hông nhà, tôi nhón chân, gọi nhỏ.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Kanzaki ! Nozomi !
cạch..
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ ló đầu ra - ngạc nhiên /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro ? Sao cậu ở đây...giờ này ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ cười gượng - cố che đi sự lo lắng /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Thì đi ngang qua. Nhìn thấy đèn phòng cậu còn sáng...nên ghé hỏi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Cậu..ổn chứ ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ im lặng một lúc - gật đầu /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Ừ, mình ổn. Chỉ là học bài thôi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nheo mắt / Thật không ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ tránh ánh mắt tôi - đáp vội /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Thật, đừng lo !
Tôi cắn môi, nắm chặt ghi-đông xe. Rõ ràng là dối. Nhưng tôi không ép.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ngày mai nhớ đi sớm nhé, nếu không mình đến chỗ cậu..
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Lôi đi luôn !
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ bật cười nhẹ - yếu ớt /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Được, cậu mà làm thế...
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Thì hàng xóm lại nghĩ mình bị bắt cóc mất.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ phì cười - xua tay /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Thôi, ngủ sớm đi. Đừng học đến sáng đấy !
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Ừ, chúc ngủ ngon.
Cửa sổ khép lại. Tôi vẫn đứng đó, ngửa mặt nhìn bầu trời đầy sao, nhưng cảm giác trong lòng thì nặng trĩu.
Ở phía trong, Nozomi quay lại bàn. Cô đặt tay lên cuốn nhật ký, thì thầm như lời hứa với chính mình.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
* Mình hứa sẽ không để ai thấy sự yếu đuối này, kể cả...*
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
* Manjiro ! *
__
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ dắt xe - khẽ nói một mình /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
* Nozomi...đừng giấu tớ chuyện gì, được không ? *
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
* Nếu không...tớ chắc chắn sẽ mất cậu ! *
Dù không biết chuyện cô ấy giấu tôi là chuyện gì. Nhưng nhìn cách cô ấy gắng gượng, thật lòng tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được.
《 Ngày thứ hai ở bên cô ấy 》
Tôi vừa bước chân ra khỏi cổng thì thấy Nozomi đã đứng đợi. Cô ấy khoanh tay, nghiêng đầu nhìn tôi, nụ cười vẫn rạng rỡ như mọi khi.
Nhưng tôi nhận ra ngay—dưới quầng mắt mỏng manh kia, thoáng có vệt xanh nhạt.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Này...cậu không ngủ được à ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ khẽ cười - lắc đầu /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ chỉ thức hơi khuya thôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Có mấy dòng nhật ký chưa viết xong...
Tôi thoáng nhíu mày. Nhật ký? Từ khi nào Nozomi lại ghi chép nhiều đến vậy?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Gần đây, ngày nào cậu cũng viết.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Có chuyện gì sao ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Chỉ là, tớ muốn lưu lại tất cả.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Để sau này, nếu có lúc nào quên đi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ còn có thể mở ra đọc.
Câu trả lời mơ hồ, nhưng ánh mắt cô ấy quá dịu dàng, đến mức tôi chẳng nỡ gặng hỏi thêm. Tôi chỉ đưa tay xoa nhẹ tóc Nozomi rồi cùng cô ấy bước đi.
___
Ở trường, Nozomi vẫn cười, vẫn hoạt bát, vẫn tranh giành với tôi từng cây kẹo ở căn-tin. Nhưng đến giờ thể dục, khi mọi người chạy, cô ấy lại thở dốc nhanh hơn thường lệ. Tôi phải chạy chậm lại để kèm cô.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Cậu mệt thật hay giả vờ để khỏi chạy hả ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cười gượng - vịnh cánh tay tôi /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Giả vờ thôi...chắc vậy.
Nhưng tay cô ấy lạnh ngắt. Tôi cảm nhận rõ sự run rẩy rất khẽ.
___
Giờ tan học, nhóm bạn rủ cả hai đi ăn takoyaki. Tôi vốn định từ chối để Nozomi nghỉ ngơi, nhưng cô ấy chủ động kéo tay tôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Đi chứ ! Tớ muốn ngồi nghe mọi người cười nói...
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ thích những âm thanh đó.
Ngồi trong quán nhỏ, khói nghi ngút từ bếp sắt tỏa ra, Nozomi bật cười theo mấy trò đùa ngốc nghếch của bạn bè.
Nhưng khi tôi vô tình nhìn nghiêng, ánh mắt cô dường như trôi đi đâu đó, xa vời.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nozomi...cậu đang nghĩ gì thế ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ giật mình - vội cười /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Không, tớ chỉ thấy mọi thứ đẹp quá.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ muốn nhớ kỹ giây phút này thôi.
___
Tối hôm ấy, tôi đưa Nozomi về. Trước khi rẽ vào ngõ, cô dừng lại, lôi trong cặp ra một cuốn sổ nhỏ, chìa về phía tôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro, nếu một ngày nào đó...
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Tớ không thể kể chuyện cho cậu nghe được nữa.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cậu hứa sẽ đọc cuốn này nhé ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ bối rối - bật cười xoa đầu em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Cậu lại nói linh tinh gì nữa vậy ? Cứ giữ lấy đi, viết cho đầy.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Sau này già, chúng ta cũng nhau mở ra đọc, mới thú vị.
___
Đêm đó, tôi không ngủ được. Hình ảnh Nozomi cười, rồi bất chợt lặng im như chìm vào suy nghĩ khác, cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Tôi bắt đầu có cảm giác… dường như có một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa chúng tôi.
《 23: 35 - Phòng Nozomi 》
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng nhạt hắt xuống trang giấy. Nozomi ngồi trước cuốn sổ, cây bút dừng lại giữa chừng như chần chừ.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ cắn nhẹ môi - khẽ thở dài, rồi đặt bút viết /
_Ngày..., mình không nhớ rõ là bao nhiêu lần..tim lại hụt nhịp như thế này.
_Mình không muốn để Manjiro biết, cậu ấy đã lo lắng quá nhiều rồi.
_Chỉ cần nhìn thấy mình cười, cậu ấy tin ngay rằng mọi thứ đều ổn.
_Thật may mắn...nhưng cũng thật tàn nhẫn..
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ dừng lại - áp tay lên ngực /
_Nếu ngày ấy đến..mình mong cậu ấy sẽ đọc cuốn sổ này. Ở đây, từng dòng chữ đều là tình yêu của mình.
_Mình không biết có bao nhiêu thời gian còn lại, chỉ cần thêm một ngày, mình vẫn sẽ viết cho cậu ấy..
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ khẽ cười - nước mắt lăn dài trên má /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
* Manjiro, cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu...*
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
* Chính nụ cười của cậu đã cứu rỗi tớ. *
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
* Nếu tớ có biến mất...xin cậu hãy nhớ, tớ từng hạnh phúc, từng yêu cậu đến tận cùng *
______________

Chương 3 - Ngày Nắng Trên Vai Em.

________________
《 Ngày thứ ba ở bên cô ấy 》
Trời sáng sớm, tôi đã đứng chờ trước cổng nhà Nozomi. Mỗi lần nghĩ đến việc cô ấy lại chịu đựng căn bệnh kia một mình, tim tôi cứ quặn thắt.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ đút tay vào túi - nhìn chiếc cửa gỗ /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Lại ngủ quên nữa hả, Nozomi ?
Cánh cửa bật mở. Cô ấy bước ra với mái tóc đen dài khẽ rung theo gió. Nụ cười dịu dàng trên môi như chưa từng có đêm nào đau đớn.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Xin lỗi, lại để cậu chờ.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ nói nhỏ - hơi thở gấp /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nhìn em thật lâu - hạ giọng /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Lần sau, nếu mệt thì đừng cố gắng quá.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Tớ có thể chờ cả đời...nhưng không muốn thấy cậu..
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Gượng cười như thế.
Nozomi khẽ cúi đầu, bàn tay siết chặt quai cặp, không đáp. Chúng tôi cùng nhau bước trên con đường đến trường, những tia nắng xuyên qua tán cây rơi xuống vai cô.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ bất giác nói /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nắng hôm nay đẹp thật, giống như chỉ muốn rọi lên cậu thôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ nghiêng đầu - đôi mắt trong veo nhìn tôi /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro, cậu lúc nào cũng nói mấy lời làm người khác bối rối.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ bật cười - giả vờ bước nhanh hơn /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Thì tớ muốn thấy Nozomi đỏ mặt thôi.
___
Trong lớp học, Nozomi ngồi cạnh cửa sổ. Tôi luôn chọn chỗ phía sau để có thể nhìn thấy cô bất cứ lúc nào.
Buổi giảng trôi qua, tôi chỉ nghe loáng thoáng, phần lớn thời gian là dõi theo bóng dáng gầy gò ấy.
《 Giờ ra chơi 》
Nữ sinh
Nữ sinh
/ chạy lại chỗ em - rủ em đi xuống căn tin /
Nữ sinh
Nữ sinh
Nozomi-chan, đi với bọn tớ nhé.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/mỉm cười - lắc đầu /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Xin lỗi, tớ hơi mệt. Hôm nay để lần khác nhé.
Tôi thấy rõ bàn tay cô ấy đang run nhẹ dưới mặt bàn. Tôi cúi xuống, giả vờ tìm gì trong cặp rồi ghé khẽ tai.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Không sao chứ ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ quay đi - môi khẽ mấp máy /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Chỉ hơi chóng mặt thôi. Đừng lo...
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ gõ nhẹ lên quyển vở trước mặt /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nếu gục xuống, thì tớ sẽ cõng ra khỏi lớp.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đừng trách.
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt khẽ ngân ánh sáng lạ.
___
Tan học, chúng tôi cùng nhau về trên con phố quen. Những hàng cây xào xạc trong gió, bầu trời xanh đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng mọi chuyện đều bình yên.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ chậm bước - ngẩng đầu nhìn lên /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Ngày nào đi cùng Manjiro, cũng thấy vui.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Ước gì...cứ mãi như thế này.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ chặn bước - nhìn thẳng vào mắt em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Thì cứ mãi như vậy đi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Tớ ở đây, Nozomi cũng ở đây.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Có gì ngăn cản được chứ ?
Cô ấy mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mong manh đến mức như sắp tan biến.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ không kiềm được - đưa tay nắm vai em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ngày nào còn nắng trên vai cậu...thì ngay đó tớ vẫn ở cạnh.
Cô ấy thoáng khựng lại, rồi gật đầu. Ánh mắt lấp lánh, nhưng sâu thẳm ẩn giấu một điều gì đó mà tôi chưa thể chạm đến.
Chúng tôi tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người tan trường. Nhưng trong lòng tôi dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, như thể có điều gì đó đang trôi dần ra khỏi tầm tay.
___
Con phố nhỏ dẫn về khu dân cư dần thưa người. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa mộc quen thuộc. Tôi vừa định nói thêm điều gì đó thì nghe giọng Nozomi khẽ vang lên.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro...hình như tớ hơi...
Câu nói dang dở. Gương mặt cô bỗng tái nhợt, bàn tay đang cầm cặp buông lơi. Tôi chưa kịp phản ứng thì thân hình mảnh mai ấy đã nghiêng về phía tôi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
--Nozomi !!
Tôi vội lao tới, vòng tay ôm trọn lấy cô trước khi ngã xuống nền gạch. Cơ thể cô nhẹ bẫng, hơi thở mong manh như sợi tơ.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ hoảng loạn - lay nhẹ /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nozomi ! Nghe thấy tớ không ? Mở mắt ra đi !!
Không có tiếng đáp lại, chỉ còn tiếng nhịp tim tôi đập loạn xạ trong lồng ngực. Tôi cắn chặt răng, bế cô lên trong vòng tay.
Trên con đường phủ đầy nắng, bóng dáng tôi chạy vội vã hòa lẫn cùng ánh chiều vàng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra… “nắng trên vai em” không phải là lời hứa vĩnh viễn. Nó có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Và tôi — bằng mọi giá — sẽ không để điều đó xảy ra.
《 Phòng y tế gần trường 》
Tôi chạy thẳng đến phòng y tế gần trường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Xin giúp với ! Bạn tôi ngất xỉu !
Y tá vội vã ra đỡ Nozomi từ vòng tay tôi, đặt cô lên giường bệnh. Vài phút sau, một vị bác sĩ trẻ bước vào.
Ông kiểm tra mạch, soi ánh đèn nhỏ vào mắt cô. Tôi đứng ngay cạnh, tim như sắp nổ tung.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ khẽ tỉnh - đôi mắt mở ra yếu ớt /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
...Manjiro ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nắm lấy tay em thật chặt /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ừ, tớ đây. Không sao đâu, cậu chỉ mệt thôi.
Cô gượng cười, cố tỏ ra bình thản. Nhưng tôi nhìn thấy rõ những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương cô.
Khi y tá đưa cô về phòng nghỉ, bác sĩ gọi tôi ra ngoài. Cánh cửa khép lại, tôi nghe tiếng ông hạ giọng.
Bác sĩ
Bác sĩ
Cô bé này, bị bệnh tim bẩm sinh..lại có dấu hiệu suy nhược nặng.
Bác sĩ
Bác sĩ
Nếu không được điều trị nghiêm ngặt...e rằng sẽ khó tránh khỏi..
Bác sĩ
Bác sĩ
Biến chứng nguy hiểm.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ sững sờ - cả người đông cứng lại /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
...Bác sĩ, vậy có cách nào...?
Bác sĩ
Bác sĩ
/ lắc đầu - thở dài /
Bác sĩ
Bác sĩ
Cậu không nên để cô bé biết quá sớm.
Bác sĩ
Bác sĩ
Tinh thần suy sụp sẽ cành khiến bệnh tình nặng thêm.
Tôi im lặng thật lâu, rồi gật đầu.
Khi quay lại phòng, Nozomi đang ngồi dậy, đôi mắt trong veo hướng về phía tôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Xin lỗi, lại làm cậu lo lắng nữa rồi...
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ mỉm cười - cố gắng giấu đi nỗi đau /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ngốc quá. Chỉ cần hứa với tớ một điều--đừng bao giờ ngất xỉu trước mặt tớ nữa.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Tớ sợ chết khiếp đấy.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ bật cười khẽ / Ừ...tớ hứa !
___
Trời đã về chiều. Tôi dìu Nozomi ra khỏi phòng y tế, khăng khăng đưa cô về nhà.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Không cần đâu, tớ ổn rồi..
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ổn cái gì mà ổn, cậu vừa ngất trước mặt tớ.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đừng cãi, lên xe.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ nắm chặt quai cặp - dắt xe đạp ra /
Cô lặng lẽ ngồi lên yên sau, đôi tay vòng lấy vạt áo sơ mi của tôi. Con đường về nhà phủ một màu nắng vàng nhạt, gió khẽ thổi qua.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ giọng vang lên nhỏ xíu /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Manjiro này...
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Gì thế ?
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Nếu một ngày, tớ không thể đi cạnh cậu nữa.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cậu sẽ làm gì ?
Tôi khựng lại một nhịp, bàn tay trên tay lái siết chặt. Tim nhói lên dữ dội. Nhưng tôi vẫn cố bật cười.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Ngốc quá, cậu nghĩ nhiều thứ linh tinh gì vậy ?
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Nếu cậu không đi cạnh tớ, thì tớ sẽ kéo cậu đi.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Đơn giản thế thôi.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ im lặng - cười khẽ / ...Ừ, vậy tớ yên tâm rồi.
Con đường quen thuộc bỗng dài thêm gấp đôi. Tôi nghe tiếng cười của Nozomi vang lên trong gió, trong khi lòng mình thì như bị xé ra từng mảnh.
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
/ dừng xe trước cổng nhà em /
Sano Manjiro - Mikey
Sano Manjiro - Mikey
Vào nghỉ đi, mai đừng cố gắng quá.
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
/ gật đầu - ánh mắt long lanh như chất chứa điều gì /
Kanzaki Nozomi
Kanzaki Nozomi
Cảm ơn cậu Manjiro.... thật sự cảm ơn..
Tôi quay xe đi, không dám ngoái lại. Bởi tôi sợ nếu nhìn thấy nụ cười ấy thêm lần nào nữa, tôi sẽ không thể giấu được sự thật mà mình vừa biết.
______________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play