Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tôi Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết, Nam Chính Chết Chắc!

Chapter 1

Kí chủ mau dậy đi!!
Ai vậy ai đang nói vậy?
đây là đâu đây
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
/ cô từ từ mở mắt ra / "đây là đâu vậy, đầu mình sao lại đau vậy chứ"
Hệ thống
Hệ thống
"Tỉnh rồi đó hả"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"ngươi..ngươi là ai vậy"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"mèo mà còn biết bay hả" / cô đi đến tóm lấy con mèo mà hôn chụt chụt /
Hệ thống
Hệ thống
"đừng có mà vô lễ, tôi là hệ thống của cô đấy"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"quên mất tôi đã bị tai nạn trên đường đi mua tiểu thuyết"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"tại sao tôi lại ở đây, chẳng lẽ tôi xuyên không à?"
Hệ thống
Hệ thống
"chính xác, nhiệm vụ của cô là phải sống thay nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"nữ chính bất hạnh đó sao?"
Hệ thống
Hệ thống
"nếu cô hoàn thành thì có thể trở về thế giới thực với 'con trai' của mình"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"được rồi, nhắm mắt làm luôn"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"tôi mới mua tiểu thuyết còn chưa kịp đọc"
Hệ thống
Hệ thống
"kịch bản sẽ được truyền tải vào đầu cô, chúc may mắn"
Mi mắt nặng trĩu, mở ra chỉ thấy ánh đèn trắng nhòe loang, lạnh lẽo như phủ sương. Trần nhà cao thăm thẳm, từng đường ống sáng bạc chạy dọc như mạch máu vô tri. Bên tai văng vẳng tiếng máy kêu “tít… tít…” đều đặn, vừa an ủi vừa khiến tim thêm rối loạn. Cô khẽ cử động, cổ tay nặng nề, mới nhận ra một sợi dây trong suốt đang cắm sâu vào mu bàn tay, giọt nước từ bình treo trên cao tí tách rơi xuống, truyền từng nhịp chậm rãi vào cơ thể. Mùi thuốc khử trùng cay hăng lấp đầy không khí, khiến đầu óc càng thêm quay cuồng. Một ý niệm mơ hồ lướt qua đầu cô
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"chết thật, cái quái gì đây" / cô rút dây chuyền ra khỏi tay /
Một dòng ký ức xẹt ngang qua đầu cô, toàn bộ ký ức về thân chủ trong truyện
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"cô ta ngụy tạo tự tử à, ôi thật là.."
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
/ cô đi xuống khỏi giường và đi ra ngoài /
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
"con định đi đâu? đi gặp cái thằng Chu Phong Nhiên đó à, con bị cái quái gì vậy hãy tỉnh táo lại đi"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
*mẹ của thân chủ đây à, đẹp hơn mình tưởng*
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"con không có, con ra ngoài hóng gió thôi"
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
"sao con lại như vậy, sao lại ngu ngốc đi đâm đầu vào thằng không ra gì như nó"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"thằng nào, ảnh mò 👉👈"
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
"Tần Nhã Tịch!!l
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"con đùa thôi, con tỉnh ngộ rồi nên không có chuyện đó đâu ba mẹ yên tâm đi"
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
"tốt nhất là nên như vậy, con gái à-"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"con đã nói là biết rồi mà"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"con đi ra ngoài chút"
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
Tần Hạo Thiên (ba nữ 8)
"cái con bé này" / tức giận /
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
Dung Lạc Yên (mẹ nữ 8)
"anh đừng giận nữa, nếu con bé thực sự tính ngộ là tốt rồi" / xoa lưng anh /

Chapter 2

Bước chân còn chưa vững, mỗi nhịp đi như mang theo cả sự nặng nề trong lồng ngực. Vừa rời khỏi phòng bệnh, gió ngoài hành lang khẽ ùa vào, lạnh mà dịu, đưa theo hương thuốc sát trùng nhạt dần. Cô men theo lối nhỏ, đến khi hoa lá hiện ra trước mắt mới dừng lại. Vườn hoa nắng phủ mỏng, những cánh hoa rung rinh theo gió, đối lập hẳn với sắc trắng nhợt nhạt nơi bệnh viện. Cô ngồi xuống băng ghế gỗ, ngón tay run run khẽ chạm vào đóa hoa gần nhất. Hơi thở vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong lồng ngực lại trỗi dậy một nhịp đập mới — yếu ớt, chậm rãi, mà sống động.
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"hệ thống, ngươi đâu rồi"
Hệ thống
Hệ thống
"tôi đây tôi đây, kí chủ gọi tôi có chuyện gì"
Hệ thống
Hệ thống
"sau này cứ gọi tôi là Miu là được"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"biết rồi, nhưng mà có lý do gì khiến cho nguyên chủ lại cố chấp như vậy vào một tình yêu không hồi kết vậy"
Hệ thống
Hệ thống
"theo như trong nguyên tác thì hình như do một lần nguyên chủ bị lạc trong rừng thì nam chính đã cứu cô ấy"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"chỉ vì cứu thôi mà lại thích đến mực tự tử à? không phải quá ngu rồi sao"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"thiếu thốn tình cảm đến mức đó à"
Hệ thống
Hệ thống
"thực sự thì nguyên chủ dù sống trong nhà cao cửa rộng bố mẹ giàu có nhưng không thực sự có được thứ mình muốn"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"nữ chính là người như nào vậy, bao giờ mới xuất hiện"
Hệ thống
Hệ thống
"cô ta sắp xuất hiện rồi, là người khá mạnh mẽ và mưu mô"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"được, tôi sẽ chào đón nồng nhiệt"
Tiếng bước chân sọt soạt trên bãi cỏ xanh mướt vang lên
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"đúng là ghê tởm, giả vờ tự tử sao? thật là nực cười"
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"tôi đã nói rõ là tôi không yêu cô rồi mà đừng có cố chấp nữa"
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"tôi chỉ yêu Nhiên Nhiên thôi"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"câm miệng đi ồn quá, vừa mới ra khỏi phòng bệnh mà đã lè nhè rồi"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"đàn bà quá"
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"thái độ gì đây? định chơi trò lạt mềm buộc chặt à"
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"không có tác dụng đâu"

Chapter 3

Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"Không có tác dụng đâu"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"đó là quá khứ, bây giờ tôi không còn thích nữa đâu"
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"Đừng đến gần Nhiên Nhiên nữa, nếu tôi còn thấy cô làm hại em ấy tôi sẽ không để yên đâu"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"vậy anh định sẽ làm gì"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"còn làm được việc gì ngoài bám váy bố mẹ chứ"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"không có năng lực thì-"
Chưa đợi cô nói hết câu thì một bạt tay giáng xuống đôi má nhỏ nhắn của cô, vết hằn đỏ trên má
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"câm miệng đi con khốn này"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"anh dám đánh tôi tên khốn này"
Cái tát nảy lửa hằn rát bên má, máu trong người sôi lên như bị châm lửa. Hơi thở gấp gáp, mắt đỏ ngầu, cô đảo ánh nhìn quanh mình rồi chộp lấy cây gậy nằm vắt bên ghế. Không kịp nghĩ ngợi, chỉ còn cơn giận dữ chiếm trọn tâm trí, cô vung mạnh xuống, tiếng va chạm khô khốc dội lại, dữ dội đến mức cả không gian cũng chấn động theo.
Sau cú va chạm máu trên đầu anh cũng vì thế mà tuôn ra, chưa kịp hoàn hồn lại chuyện gì đang xảy ra ở đây
Hạ Dương Khải
Hạ Dương Khải
"cô..cô điên rồi sao"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"thứ quý giá nhất của người phụ nữ là khuôn mặt vậy mà mày còn dám đánh tao"
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"đi chết đi"
Cô siết chặt cây gậy, hơi thở dồn dập, còn chưa kịp nguôi cơn giận thì bàn tay đã run lên, định vung thêm một nhát nữa. Nhưng giữa khoảng im ắng đặc quánh, tiếng bước chân bất chợt vang lên trên nền cỏ— chậm rãi, rõ ràng, đang tiến lại gần. Tim cô chao đảo, như bị bóp nghẹt. Trong khoảnh khắc, lý trí lấn át nhưng vẫn không mấy sợ sệt, cô vung thêm một gậy nữa vào đầu hắn khiến hắn bất tỉnh
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"chết thật" / cô rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay nhỏ rồi lau dấu vân tay trên chiếc gậy sau đó nhanh chóng bỏ đi /
Tần Nhã Tịch
Tần Nhã Tịch
"ngủ ngoan nha haha"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play