Lưu ý : Nữ top nam bot ,harem ,boylove ,chiếm hữu ,r17 ,Sarada là nam ,cơ thể đặc biệt. Những kẻ ở đây là điên rồi.
____
Trong căn nhà yên tĩnh, ánh nắng ban mai khẽ xuyên qua tấm rèm cửa, rọi xuống chiếc giường bừa bộn. Chăn gối nhàu nhĩ, không khí phảng phất hương ngọt dìu dịu đặc trưng tỏa ra từ cơ thể Boruto.
Boruto nằm nghiêng, hàng mi dài khẽ rung, hơi thở chậm rãi, gương mặt ngây ngô nhưng lạnh nhạt. Cậu quen với việc cơ thể mình luôn bị ôm ấp, chạm vào, đến mức chẳng buồn phản ứng nữa.
Kawaki thì khác. Hắn quấn chặt lấy cậu, cánh tay rắn chắc giam chặt eo, ngực kề sau lưng Boruto, hơi thở phả nóng vào gáy.
Trên cổ và bả vai Boruto loang lổ vết đỏ—những dấu hôn Kawaki để lại từ đêm qua, như muốn đóng ấn rằng đây là lãnh thổ của hắn.
/Cậu hé mắt, đôi đồng tử xanh lơ thờ ơ lướt qua Kawaki, rồi lại khép lại./
Uzumaki Kawaki
/Kawaki cắn môi, ôm chặt hơn. Hắn cúi xuống, hôn khẽ lên cổ cậu, để lại một vệt ẩm ướt, sau đó cắn nhẹ như trừng phạt sự dửng dưng ấy./
Uzumaki Boruto
/Boruto chỉ thở dài một hơi mơ hồ, chẳng đáp, như thể mọi lời đe dọa đều gió bay./
Uzumaki Kawaki
/Kawaki dịch xuống, chôn mặt vào ngực Boruto, tham lam hít lấy hương ngọt ấy. Tay hắn lướt dọc sườn cậu, siết nhẹ, như muốn khắc sâu cảm giác này./
Uzumaki Kawaki
/Hắn ngẩng đầu, hôn lên môi Boruto, vụng về mà tha thiết. Boruto không đáp trả, cũng không gạt đi, chỉ để mặc Kawaki say mê tự mình chiếm hữu./
Uzumaki Kawaki
/Cái ôm càng lúc càng chặt. Hắn thì thầm, giọng run run như đứa trẻ sợ bị bỏ rơi/
Uzumaki Kawaki
Thật muốn giữ mày ở lại mãi mãi. /hắn thấp giọng ,hơi thở nhàn nhạt phà vào tai cậu/
Uzumaki Boruto
/Boruto vẫn lặng im, mí mắt khẽ run, để mặc Kawaki nhấn sâu thêm những nụ hôn tham lam./
Uzumaki Boruto
/Boruto lần nữa tỉnh dậy khi cảm giác quen thuộc bao phủ lấy mình: vòng tay rắn chắc của Kawaki. Không cho cậu cơ hội phản đối, hắn bế thốc Boruto lên, giọng khàn đầy cưng chiều./
Uzumaki Kawaki
Đi rửa mặt đã.
Boruto lười biếng dụi đầu vào vai hắn, chẳng buồn tự bước. Kawaki xem đó là mặc nhiên, bế cậu vào phòng tắm, đặt xuống bồn rửa.
Nước chảy róc rách, Kawaki nhúng khăn, cẩn thận lau gương mặt cậu, từng động tác nhẹ như nâng báu vật.
Uzumaki Kawaki
Há miệng ra.
Hắn ép Boruto cầm bàn chải, nhưng cuối cùng vẫn là Kawaki đưa tay chải từng động tác, đến khi hài lòng mới thôi.
Boruto chỉ im lặng, mắt lơ đãng nhìn bóng mình trong gương, thờ ơ với sự chăm chút quá mức.
Xong xuôi, hắn lại bế cậu ra ngoài. Cánh cửa cầu thang mở xuống tầng dưới, nơi mùi thức ăn và tiếng ồn ào vang vọng. Đây là ngôi nhà chung, nơi tập trung mọi người ,họ đang “sống chung” quanh Boruto.
Ngay khi Kawaki đặt chân xuống, không khí thay đổi. Ánh mắt của từng người đều dồn về phía Boruto trong vòng tay hắn. Không phải tò mò, mà là cơn nghiện, khao khát
Mitsuki
/Mitsuki tựa vào sofa, khóe môi nhếch lên/
Mitsuki
Hừm… sáng nay ai nhanh chân quá vậy? Còn chưa tới lượt mà đã ôm chặt thế kia.
Uchiha Sarada
Kawaki, bỏ cậu ấy xuống
Shikadai đứng trong bếp, ngừng tay xào nấu, ánh nhìn âm trầm quét qua cổ Boruto còn vương vài vết hôn. Hắn siết chặt thìa gỗ, lồng ngực dấy lên khó chịu rõ rệt.
Kawaki chỉ cười nhạt, ôm Boruto càng chặt hơn, như muốn tuyên bố chủ quyền.
Uzumaki Kawaki
em ấy rất.. thơm./nhếch môi/
Boruto, ở giữa vòng xoáy ánh nhìn thèm khát ấy, chỉ khẽ chớp mắt. Không phản ứng, không lên tiếng. Vẫn thờ ơ như thể tất cả chẳng liên quan đến mình.
Chương 2
Không khí bàn ăn buổi sáng nặng như có thể xé đôi. Mùi thức ăn thơm lừng, nhưng tất cả ánh mắt đều dồn về một chỗ – Boruto, kẻ đang ngồi giữa, thản nhiên cầm đũa, chẳng để ý ai.
Kawaki ngồi sát bên phải, tay vẫn vòng qua lưng ghế của cậu, như chiếc gông vô hình, ánh mắt cảnh cáo bất kỳ ai dám chạm tới.
Mitsuki thì khác, hắn cười dịu, gắp một miếng trứng bỏ thẳng vào bát Boruto
Mitsuki
Ăn đi, Boruto. Đừng chỉ ngồi nhìn.
Uchiha Sarada
/Sarada nhíu mày, bàn tay bất giác đập lên mặt bàn cộc một cái/
Uchiha Sarada
Không cần. Tôi lo cho cậu ấy./ hơi lớn tiếng/
Uchiha Sarada
/Rồi anh ta cũng gắp một miếng khác, trực tiếp đưa đến miệng Boruto./
Uchiha Sarada
Há miệng./giọng anh ta như ra lệnh /
Boruto chẳng phản ứng, chỉ mở miệng theo thói quen. Thứ gì cũng ăn, chẳng phân biệt, chẳng lựa chọn.
Đến mức tất cả những hành động tranh giành kia trở nên nực cười trước vẻ thờ ơ của cậu.
Shikadai rời bếp, đặt một bát cháo nóng trước mặt Boruto, giọng trầm
Nara Shikadai
Cậu ấy cần đồ dễ tiêu. Không phải thứ nhiều dầu mỡ như các người.
Uzumaki Kawaki
/Kawaki cười nhạt, kéo bát cháo sang phía mình/
Uzumaki Kawaki
Đồ của Boruto thì tao quyết định.
Không ai nhường ai. Bát đũa lách cách, bầu không khí lặng căng.
Boruto thản nhiên nhai, mắt lơ đãng nhìn ngoài cửa sổ. Trên cổ cậu, dấu hôn đỏ sẫm vẫn hằn rõ, khiến tất cả càng khó chịu.
Mitsuki
/Mitsuki thì thầm, giọng nhỏ nhưng đủ để mọi người nghe/
Mitsuki
Boruto ngọt đến mức ai cũng muốn nuốt trọn. Nhưng nếu cậu ấy thật sự thuộc về một người… thì phần còn lại biết làm gì?
Uchiha Sarada
/Sarada lập tức đứng bật dậy, ánh Sharingan lóe lên/
Uchiha Sarada
Cậu ấy thuộc về tôi.
Uzumaki Kawaki
/Kawaki cũng siết chặt vai Boruto, trừng mắt đáp trả/
Uzumaki Kawaki
Của tôi.
Shikadai lặng im, nhưng đôi mắt tối lại, tay nắm chặt muỗng đến mức khớp xương trắng bệch.
Boruto vẫn ngồi giữa tất cả, thờ ơ như kẻ ngoài cuộc. Hương thơm dịu ngọt từ cơ thể cậu lan khắp phòng, càng lúc càng khiến mọi người mất kiểm soát.
Bữa sáng chưa kịp kết thúc thì bầu không khí đã vỡ tung. Căng thẳng kéo dài đến cực điểm, chỉ chờ một tia lửa nhỏ để bùng nổ. Và người châm ngòi, chính là Sarada.
Anh ta không chịu nổi việc Boruto ngồi giữa mà lại để Kawaki ôm ghì như đồ vật. Đột ngột, Sarada vươn tay, kéo mạnh Boruto ra khỏi vòng tay kia. Ghế va vào sàn rầm một tiếng.
/Kawak mặt tối sầm, cánh tay giật ngược Boruto trở lại, siết chặt đến mức cậu khẽ nhăn mày./
Uzumaki Kawaki
Đừng mơ. Cậu ấy là của tao.
Uzumaki Boruto
/Boruto bị kéo qua kéo lại như một món đồ, nhưng gương mặt vẫn trống rỗng. Cậu chẳng phản kháng, chẳng mở miệng, để mặc hai kẻ kia tranh giành điên loạn ngay trước mắt./
Mitsuki
/Mitsuki, vốn luôn cười dịu, lần này cũng đứng lên. Hắn vòng ra sau, ôm Boruto từ lưng, gương mặt áp sát mái tóc vàng/
Mitsuki
Nếu hai người không biết trân trọng, thì để tôi chăm sóc Boruto. Ít nhất tôi không làm cậu ấy đau
Cả căn phòng nổ tung. Ghế xô đẩy, tiếng đũa bát rơi loảng xoảng. Shikadai quăng muỗng xuống bàn, đôi mắt lóe tia lạnh lẽo
Nara Shikadai
Các người làm loạn đủ chưa? Boruto không cần ồn ào. Nếu thật sự quan tâm, thì im lặng và để cậu ấy yên-!!!
Nhưng lời hắn chẳng ai nghe. Kawaki ghì môi hôn mạnh lên cổ Boruto, để lại thêm một vệt đỏ, ánh mắt cố ý khiêu khích.
Uzumaki Kawaki
Thấy không? Chỉ có tao mới dám để lại dấu vết
Uchiha Sarada
/Sarada rút kunai, giọng khàn vì tức giận/
Uchiha Sarada
Mày vừa làm một chuyện tao không thể bỏ qua.
Mitsuki
/Mitsuki vẫn ôm lấy Boruto, cười nhạt/
Mitsuki
Càng tranh giành, Boruto càng thuộc về tôi
Boruto ngồi giữa vòng vây, đôi mắt xanh hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ. Không chống cự, không lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ để mặc cơ thể mình bị kéo, bị chạm, bị hôn, như một kẻ đã quen thuộc với sự chiếm hữu điên cuồng này.
Ngôi nhà chung – thay vì là nơi gắn kết – giờ biến thành chiến trường. Và trung tâm của nó, vẫn là Bảo Bối thờ ơ, lặng im, để mặc mọi người chìm sâu trong ám ảnh.
Tiếng va chạm, tranh cãi, hăm dọa cứ dồn dập trong gian phòng. Ánh mắt đỏ rực, hơi thở gấp gáp, những bàn tay nắm chặt lấy Boruto như muốn xé cậu thành từng mảnh.
Boruto đột ngột nhíu mày. Cậu chậm rãi đưa tay đẩy nhẹ Kawaki ra, rồi gỡ tay Mitsuki đang ôm sau lưng. Động tác không mạnh, nhưng kiên quyết đến mức tất cả đều khựng lại.
Giọng Boruto vang lên, lạnh lùng và trống rỗng
Uzumaki Boruto
Đủ rồi
Cả căn phòng im bặt.
Uzumaki Boruto
/Boruto đưa mắt nhìn từng người, xanh thẳm mà hững hờ, như không dính dáng gì đến cơn điên loạn quanh mình./
Uzumaki Boruto
Mấy người ồn ào quá… Làm tôi nhức đầu.
Không một lời trách móc, không một biểu cảm giận dữ. Chỉ là một câu nói nhàn nhạt, nhưng như tát thẳng vào tất cả.
Boruto đứng lên, kéo lại vạt áo, rồi bình thản bước ra khỏi vòng vây. Dáng đi thong thả, thờ ơ, để lại sau lưng những ánh mắt rối loạn.
Cánh cửa khẽ đóng lại sau lưng Boruto. Không ai dám thở mạnh. Tất cả hiểu rõ: một khi Boruto thật sự rời bỏ, thì không ai còn lại gì cả.
Không khí đặc quánh. Ánh mắt từng người đều tối sầm, khát vọng chiếm hữu càng cháy rực hơn, nhưng đồng thời cũng bị câu nói ấy ghim chặt vào tim.
Chương 3
Chiều muộn, cánh cửa ngôi nhà chung bật mở. Tiếng bước chân vang vọng. Code, Eida và Daemon trở về sau chuyến nhiệm vụ dài ngày.
Không khí căng thẳng buổi sáng vẫn còn lẩn khuất trong từng bức tường, nhưng giờ lại bị chấn động thêm một lần nữa.
Code là kẻ đầu tiên bước vào. Áo choàng xộc xệch, vết máu loang lổ, ánh mắt lập tức khóa chặt hình bóng quen thuộc – Boruto đang ngồi tựa vào ghế sofa, mắt nhắm hờ như chẳng quan tâm ai.
Code
Boruto…/ giọng hắn trầm xuống, pha lẫn thèm khát. Hắn lập tức quăng hành lý sang một bên, lao tới, quỳ gối trước cậu như kẻ cuồng tín gặp thần./
Code
Tao nhớ mày phát điên.
Chưa kịp chạm tay, Kawaki đã đứng chắn trước mặt, ánh mắt tóe lửa
Uzumaki Kawaki
đừng có chạm vào./hắn lạnh giọng cảnh cáo/
Uzumaki Kawaki
mày bẩn.
Không khí vừa chùng xuống liền lại căng như dây đàn.
Lúc ấy, Eida bước vào. Vẻ đẹp của cô khiến căn phòng như sáng lên, nhưng ánh mắt xanh lam lại dán chặt vào Boruto, không để ý đến ai khác. Giọng cô nhẹ nhưng đầy ma lực
Eida
bé con. /ánh mắt cô sáng rực ,cô bước nhanh tới ,giang tay ôm chặt lấy cậu/
Eida
chị nhớ em quá ,bé con à./cô cúi đầu ,đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu. Rồi đưa tay xoa xù mái tóc vàng của cậu/
Uzumaki Boruto
Eida ,chị chắn tầm nhìn của em./cậu đưa tay đẩy nhẹ mặt cô ra ,ánh mắt vẫn hướng về màn hình tivi đang chiếu./
Eida
chị xin lỗi ./cô ngồi xuống cạnh cậu ,tựa đầu vào vai cậu mà thích thú ngửi lấy mùi hương cơ thể nhẹ nhàng của hương cẩm tú và mùi sữa nhẹ . Gò má cô đỏ ửng/
Uchiha Sarada
há miệng ra./anh cầm một thìa bánh ngọt ,cận thận đưa trước miệng cậu/