Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tình Yêu Trùm Trường

Khởi đầu định mệnh

Sân trường sáng sớm hôm nay nhộn nhịp khác thường. Những tán phượng già đang mùa thay lá, ánh nắng vàng nhạt hắt xuống hàng ghế đá, học sinh đi lại ríu rít chuẩn bị cho tiết đầu tiên. Trong đám đông náo nhiệt ấy, Diễm Trang xuất hiện như một điểm sáng dịu dàng.
Như
Như
Trang, đợi t vớiiii / đi tới kéo thêm Ân/
Diễm Trang
Diễm Trang
Chúng m lại đi cùng nhau nữa hả / quay lại, mỉm cười/
Ân
Ân
Thì Như bắt đó, chứ t đâu muốn bị coi như cái đuôi /gãi đầu/
Như
Như
Ừ cái đuôi mà ko theo thì ai bảo vệ tuii /nguýt nhẹ/
Cả ba cùng cười. Không khí buổi sáng nhẹ nhàng, cho đến khi một nhóm học sinh lớp 10 vội vàng chạy ngang qua, mặt mày tái mét. Sau lưng họ, một chàng trai cao lớn, áo sơ mi đồng phục bỏ ngoài quần, bước đi với dáng vẻ lười nhác nhưng đầy uy quyền. Mọi ánh mắt trên sân trường đều hướng về phía anh
Như
Như
Lại nữa rồi, ko bt sáng nay bọn lớp 10 làm gì mà bị thằng Khang dí dữ /thì thầm với Ân và Trang/
Ân
Ân
Thôi tốt nhất tụi mình nên né xa ra, dính vào rắc rối lắm
Thế nhưng Trang lại không di chuyển. Cô đứng yên, mắt nhìn theo bóng dáng cao lớn kia. Trong mắt cô, Khang không đáng sợ như lời đồn. Đúng là anh toát ra khí thế lạ thường, nhưng đồng thời lại ẩn giấu nỗi cô độc mà ít ai nhận ra. Bất ngờ, một cậu lớp 10 vấp ngã ngay trước mặt Trang. Đám bạn bên cạnh chẳng dám quay lại đỡ. Trang vội cúi xuống, đỡ cậu ta đứng lên.
Diễm Trang
Diễm Trang
Em có sao ko?
Tuấn Kiệt
Tuấn Kiệt
Dạ….ko sao đâu chị
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Tránh ra
Tuấn Khang
Tuấn Khang
/Bước tới, đôi mắt sắc bén lướt qua, dừng lại ở Trang/
Diễm Trang
Diễm Trang
Sao cậu lại doạ các em nhỏ như vậy
Diễm Trang
Diễm Trang
/Ngẩng đầu, ko né tránh/
Như
Như
Thôi mà Trang, đừng gây chuyện với nó /kéo tay Trang/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Em vừa nói gì /nhìn Trang/
Diễm Trang
Diễm Trang
Tôi hỏi vì sao câu phải làm các em ấy sợ. Chẳng phải chúng ta đều là học sinh sao
Cả sân trường như nín thở. Những tiếng xì xào lan ra khắp nơi
Ân
Ân
Trời đất, nhỏ Trang liều thật /thì thầm/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
/bật cười khẽ/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Em là người đầu tiên dám noia thế với tôi
Diễm Trang
Diễm Trang
Vì tôi chỉ xem cậu như một bạn học bình thường
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Được /quay lưng đi/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
từ giờ thôi sẽ để mắt đến em / nghĩ thầm/
Như
Như
Thôi xong rồi Trang ơi, từ nay mày dính chặt với thằng Khang luôn rồi đó
Nhỏ tg
Nhỏ tg
Hết rồi nha các bạn nhớ like cho tui nhaaa

chapter 2

Nhỏ tg
Nhỏ tg
Lại là tui đây
Nhỏ tg
Nhỏ tg
Nhớ ủng hộ truyện của tuii nha
Nhỏ tg
Nhỏ tg
Giờ thì vào truyện thuii
Giờ ra chơi, cả lớp 11a1 xôn xao bàn tán về xảy ra buổi sáng ở sân trường
Trúc
Trúc
Tụi bây thấy hông, Trang dâm đứng trc mặt thằng Khang luôn đó
Minh
Minh
Đúng rồi, bình thường chỉ cần Khang liếc một cái là im re
Minh
Minh
Con Trang liều ghê
Như
Như
Nói gì thì nói, t thấy Trang cx ngầu mà
Ân
Ân
Chuẩn, m mà bị bắt nạt thì t cũng nhào vô như vậy th
Như
Như
/cốc đầu Ân/
Như
Như
Nói nghe dễ thương ghê ha
All
All
-Trang/ cả nhóm cười/
Cửa lớp mở ra, cả lớp lập tức im bặt, Tuấn Khang bước vào, tay đút túi quần nhưng lại khiến ko ai dám xem thường. Chỗ ngồi của anh là bàn cuối, ngay cạnh cửa sổ. Đi ngang qua bàn Trang, Khang thoáng dừng lại
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Em
Diễm Trang
Diễm Trang
Gì /ngẩng đầu/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Ngồi học cẩn thận đừng lo chuyện bao đồng nữa
Diễm Trang
Diễm Trang
Đây là lớp học đâu phải sân trường. Cậu ko cần dặn tôi /cau mày/
Tuấn Khang
Tuấn Khang
/nhếch môi cười rồi bước đi/
Mạnh
Mạnh
Thấy ko, nó để mắt tới trang thật rồi / thì thào với Trung/
Trung
Trung
Ờ, ko bt may hay xui nữa
Tiết Toán bắt đầu. Thầy giáo chăm chú giảng bài, học sinh chăm chú nghe. Nhưng ở bàn cuối, Khang chỉ gác tay lên trán, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trang thì cố gắng tập trung ghi chép, nhưng thỉnh thoảng lại có cảm giác ánh mắt ai đó đang dõi theo mình. Giờ giải lao, Như kéo Trang ra hành lang
Như
Như
Ê, m kể thật đi, sao m lại dám đối đầu với thằng Khang vậy, ng khác thì chạy té khói rồi
Diễm Trang
Diễm Trang
Tao chỉ thấy mấy em lớp 10 tội nghiệp th, với lại t thấy Khang đâu có đáng sợ như tụi bây đồn
Ân
Ân
Ờ nhg mà coi chừng nha, Khang nó nổi tiếng khó đoán lm, ai chọc vô thường ko có kết cục tốt đẹp đâu
Diễm Trang
Diễm Trang
Thì t cũng đâu có chọc gì. T chỉ nói thật th
Như
Như
Mày gan quá Trang à, nhưng t có cảm giác từ nay Khang sẽ dính chặt tới m nhiều lắm
Chiều tan học sân trường đông nghịt học sinh. Trang cùng Như và ân đi ra cổng. Đột nhiên một chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại trc cổng. Tài xế bước xuống. Kính cẩn mở cửa
Tài xế
Tài xế
Tiểu thư, mời cô lên xe
Ân
Ân
Trời mày giấu kỹ ghê Trang, nhà m giàu vậy hả
Như
Như
Đúng kiểu con nhà tài phiệt luôn rồi còn gì
Diễm Trang
Diễm Trang
T ko thích khoe th, với lại ba mẹ t sợ ng ta nhìn khác nên dặn giấu bớt
Cùng lúc đó Khang lao tới cùng một chiếc xe thể thao màu bạc ko kém phần sang trọng
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Em cx chẳng thua gì tôi nhỉ
Diễm Trang
Diễm Trang
Cậu… nói gì
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Tôi tưởng em chỉ là học sinh bình thường, ai ngờ lại là tiểu thư /trêu chọc/
Trang ko đáp chỉ mím môi bước lên xe nhưng tim cô bỗng đập nhanh hơn bình thường
Nhỏ tg
Nhỏ tg
Hết rùi nhấ
Nhỏ tg
Nhỏ tg
Like like

chapter 3

Chiếc xe sang trọng đưa Trang về đến căn biệt thự nằm trong khu đô thị cao cấp ở ngoại ô thành phố. Ngôi nhà rộng lớn, tường trắng, sân vườn xanh mướt với hồ cá koi và hàng cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Trang vừa bước xuống xe, người quản gia đã ra đón
Quản Gia
Quản Gia
Tiểu thư đã về
Cô gật đầu nhẹ rồi đi thẳng vào trong. Không khí trong căn biệt thự lúc nào cũng yên tĩnh đến mức có phần lạnh lẽo. Ba mẹ cô thường xuyên bận công tác ở nước ngoài, chỉ có quản gia và vài người giúp việc chăm lo.
Ở một nơi khác, biệt thự nhà họ Tuấn nguy nga không kém. Phòng khách rộng rãi, trần nhà cao vút với chùm đèn pha lê lấp lánh. Khang ngồi trên ghế da, một tay vắt qua thành ghế, ánh mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quản Gia
Quản Gia
/ đặt ly nc cam xuống bàn/
Quản Gia
Quản Gia
Thiếu gia hôm nay cậu lại gây chuyện ở trường sao, cô giáo mới điện phàn nàn ạ
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Ko có gì nghiêm trọng, chỉ là vài thằng nhóc lớp dưới nhiều chuyện
Quản Gia
Quản Gia
Cậu bt mà, ổng chủ rất ko hài lòng khi câu dính vào rắc rối
Khang im lặng. Trong lòng anh chẳng mấy bận tâm đến chuyện ba mình trách mắng. Điều khiến anh nhớ mãi chỉ là ánh mắt của một cô gái buổi sáng nay. Cô không sợ anh, cũng chẳng khúm núm như bao người khác. Ngược lại, dám thẳng thắn chất vấn anh ngay giữa sân trường.
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Diễm Trang… /khẽ nhẩm tên, khóe môi cong lên một chút./
Quản Gia
Quản Gia
Cậu vừa nói gì sao
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Ko có gì
Khang dựa lưng vào ghế, đôi mắt vẫn ánh lên một tia thích thú hiếm hoi.
Sáng hôm sau, tin đồn về “màn đối đầu” giữa Trang và Khang lan ra khắp trường. Ở căn tin, từng nhóm học sinh rì rầm bàn tán:
Nv nam
Nv nam
Nghe nói nhỏ Trang nhà giàu lắm, gia thế ngang ngửa Khang luôn.
Nv nữ
Nv nữ
Thế mới xứng đôi chứ
Nv nữ
Nv nữ
Nhưng mà dính với “trùm trường” thì… chắc chẳng yên thân đâu.
Trong khi đó, Trang ngồi cùng Như và Ân. Như vừa ăn vừa thì thầm
Như
Như
Tao thấy mày thành người nổi tiếng rồi đó Trang. Ai cũng nhắc tới mày.
Ân
Ân
Nhưng nổi tiếng kiểu này coi chừng rắc rối to.
Diễm Trang
Diễm Trang
Tao chỉ muốn sống bình thường thôi. Nhưng hình như Khang không cho tao yên.
Như
Như
Biết đâu Khang… thích mày thì sao?
Diễm Trang
Diễm Trang
Bậy bạ
Chưa kịp nói gì thêm, bóng dáng cao lớn của Khang xuất hiện ở cửa căn tin. Anh đi thẳng về phía bàn của Trang, bao ánh mắt ngạc nhiên dõi theo.
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Em, chiều nay tôi có chuyện muốn nói
Không khí xung quanh lập tức căng thẳng. Như há hốc mồm, Ân suýt làm đổ khay cơm.
Diễm Trang
Diễm Trang
Được, nhưng đừng gây chuyện nữa
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Tôi hứa
Nói rồi anh bỏ đi, để lại hàng loạt tiếng xì xào sau lưng.
Như
Như
Trời đất, tao nói rồi mà! Nó để mắt tới mày thật rồi
Ân
Ân
Sắp có dramam cho coi
Chiều hôm đó, dưới gốc cây phượng già ở sân sau trường, Khang đứng đợi. Khi Trang đến, ánh mắt anh ánh lên sự kiên định
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Tôi biết em không thích bị để ý, nhưng từ hôm nay… tôi sẽ không để ai làm tổn thương em
Diễm Trang
Diễm Trang
Vì sao cậu lại nói vậy
Tuấn Khang
Tuấn Khang
Vì em không giống bất kỳ ai khác. Em dám coi tôi như một học sinh bình thường. Và tôi muốn… em cứ tiếp tục như thế
Trang lặng người. Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng cảm nhận được một Tuấn Khang rất khác – không chỉ là “trùm trường” lạnh lùng, mà còn là một chàng trai với ánh nhìn chân thành hiếm hoi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play