Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Saihate Station ] Sợi Xích Ở Ga Tàu.

1." Chỉ là...ngất thôi."

...
Giờ nghỉ trưa trong công ty trôi qua chậm chạp, như thể ai đó cố tình kéo dài từng phút.
Haru ôm hộp cơm, rẽ vào khu bàn làm việc trống phía cuối tầng. Ở đó, Shion Tatsunami đang ngồi tựa lưng vào ghế, tay lướt điện thoại.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Yoo!Senpai,hôm nay gặp em có chuyện gì ạ?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
À..không,chỉ muốn tâm sự một chút thôi.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Vậy Haru có gì muốn nói với em?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Sáng nay quản lý nói chuyện khó nghe ghê.Anh không làm được gì hết,anh thật vô dụng. // Mở hộp cơm ra //
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Lại ép tiến độ à?
Haru gật đầu, vừa ăn vừa nói, như thể chỉ cần có người nghe là đủ. Shion không chen ngang, chỉ thỉnh thoảng “ừ”, “tớ hiểu”, tay đẩy ly nước lại gần Haru hơn.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân.
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
A!Xin lỗi,có Haru ở đây không ạ?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
// Cau mày // Là Aoi đúng không?
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
À vâng,anh Shion.Akinashi có ở đây không ạ?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Vào,cửa không khóa.
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
Em xin phép // Mở cửa //
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Là Aoi nhỉ? // Nghiêng đầu,cười mỉm//
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
Ừm!Haru,cái này là của anh.
Cô dừng lại bên bàn, đặt xuống một túi giấy
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
Em thấy Haru hay ăn ít nên mua thêm. Nhớ ăn cho đàng hoàng đó.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
A...Cảm ơn em nhé!Tenjiku. // Cười //
Aoi nói thêm vài câu vu vơ rồi rời đi. Không khí quay lại như cũ—yên tĩnh, dễ chịu.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
//Cúi xuống ăn tiếp//
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Thật ra… anh không sợ làm nhiều. Chỉ là sợ bị nói như thể mình chẳng làm được gì.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh làm tốt hơn anh nghĩ nhiều.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Cảm..ơn,Tatsunami...
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Chờ em chút nha.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Có việc cần xử lý.Em quay lại liền. // Đứng lên //
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Ơ..Giờ trưa mà? // Đưa cốc trà lên miệng //
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Ừ, nhanh thôi.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
...Ừm. // Hụt hẫng //
Cửa hành lang khép lại sau lưng Tatsunami.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
"Hơi buồn một chút...Nhưng không sao,ai lại cần nói chuyện với một người vô dụng nhưng mình chứ." // Đứng dậy,thu dọn đồ rồi đi //
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Còn trà?...Ờm,Aoi pha nên chắc sẽ uống hết vậy.
_
Tiếng ồn của khu văn phòng biến mất rất nhanh. Giờ nghỉ trưa khiến cả tầng gần như trống rỗng, chỉ còn ánh đèn trắng và mùi điều hòa lạnh đến vô cảm. Shion đi xuống cầu thang bộ.
Ở khúc ngoặt tầng dưới, Aoi đang đứng kiểm tra điện thoại, chắc là chuẩn bị quay lại bàn làm việc.
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
Anh!
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
Anh quên đồ à?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
...
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh có chuyện cần làm.
Tenjiku Aoi
Tenjiku Aoi
À,vậy th-
PHẠCH!
Mọi thứ xảy ra nhanh, gọn, không có tiếng động lớn. Chỉ một khoảnh khắc mất thăng bằng.Aoi đổ người xuống
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Yên tâm đi,chỉ là..ngất thôi.
Tầng hầm ở cuối hành lang hiếm khi có người lui tới. Đèn bật lên chậm chạp, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên sàn bê tông lạnh
Shion kéo Aoi vào trong, đặt xuống một góc khuất, gọn gàng như thể đang sắp xếp đồ đạc bị bỏ quên. Không có sự vội vàng. Không có cảm xúc thừa thãi. Chỉ là… xử lý một việc cần thiết.
Shion đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ tay áo. Gương mặt anh phản chiếu trên cánh cửa kim loại,bình thản, sạch sẽ, không vết nứt.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Xong.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Bye bye~ // giơ tay tạm biệt //
_
Shion quay lại rất nhanh. Nhanh đến mức Haru còn chưa dọn hết đồ đạc
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Senp-
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Pai....
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh định đi đâu?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Ơ?Anh tưởng em chẳng muốn nói chuyện với anh?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Không..Không có...
.
.
.
Tsuginomaeno
Tsuginomaeno
Meo méo mèo meo🥵

2:Chia tay?.

Tsuginomaeno
Tsuginomaeno
Helo ae
Tsuginomaeno
Tsuginomaeno
fandom giờ vắng qs
.....
Buổi chiều trong văn phòng yên ắng hơn thường lệ. Tiếng gõ phím đều đều vang lên quanh khu làm việc. Haru Akinashi cúi đầu xử lý bảng báo cáo, cố ép mình tập trung.
Màn hình máy tính bỗng nhấp nháy.
Một cửa sổ tin nhắn bật lên.
" Chúng mình chia tay nhé Haru. "
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
?
NovelToon
Haru khựng tay. Con trỏ chuột đứng im giữa màn hình. Tim cậu đập lệch một nhịp.
“Dừng lại” là sao? Từ khi nào? Tại sao lại đột ngột như vậy?
....
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
NovelToon
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Xong~
....
Giờ nghỉ. Haru ngồi xuống cạnh Shion Tatsunami ở góc quen thuộc. Tay cậu vẫn hơi lạnh.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Tatsunami… //Giọng nhỏ hơn thường ngày // Aoi nhắn cho anh. Bảo chia tay.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Chia tay?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Đột ngột vậy?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
// Gật đầu. //Anh cũng không hiểu. Hôm qua vẫn bình thường mà…
Shion đặt ly cà phê xuống bàn, nghiêng người lại gần hơn.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Có thể… em ấy nghĩ nhiều quá thôi.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Nhưng anh đã làm gì sai sao?Lúc nào anh cũng là người bị bỏ lại.
Shion nhìn Haru rất lâu. Bên ngoài, ánh nắng chiều chiếu qua cửa kính, phản chiếu lên gương mặt Haru một lớp sáng mỏng manh. Mong manh đến mức Shion chỉ cần đưa tay ra là có thể giữ lại.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh không sai. //Giọng Shion trầm xuống, ấm và chắc.// Có những người… không đủ kiên nhẫn để ở cạnh anh.
Shion đưa tay, rất tự nhiên, khẽ chạm vào cổ tay Haru.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Nhưng mà anh vẫn còn em mà.Em sẽ ở bên anh mãi mãi,được chứ?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
...Thôi phiền em lắm.Anh không muốn làm phiền người khác.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
...
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh không muốn ở bên em à? // Giọng lạnh hơn //
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Hả?Có chứ.Có em là anh vui rồi.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Vâng~
Shion mỉm cười. Ở đâu đó, trong một căn phòng tối không ai lui tới, điện thoại đặt trên mặt bàn sáng lên một lần nữa. Không ai đọc.
Nhưng ở đây,trong không gian nhỏ bé giữa hai chiếc ghế văn phòng. Shion cảm thấy lòng mình nở ra như một bông hoa kín đáo.
Không phải vì Aoi rời đi.
Mà vì cuối cùng, Haru chỉ còn nhìn về phía hắn.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Đừng nghĩ nữa.// nói, giọng dịu dàng. // Từ giờ, nếu có chuyện gì… nói với em là đủ.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
// Gật đầu //
Shion cúi xuống che đi nụ cười của mình bằng mép ly cà phê,một nụ cười không ai nhìn thấy.
.
.
.

3 : Quá khứ?

Tsuginomaeno
Tsuginomaeno
buồn ngủ quá tr
_
Phòng nghỉ trưa yên tĩnh hơn thường ngày. Ánh nắng nhạt xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi lên mái tóc sáng màu của Shion. Haru ngồi đối diện, hộp cơm mở trước mặt nhưng gần như không động đũa thêm.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
…Anh cứ nghĩ mình ổn.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
//Cười nhạt.// Nhưng bị chia tay đột ngột như vậy… vẫn hơi sốc.
Shion đặt cốc trà xuống, ánh mắt dịu lại
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Anh không làm gì sai cả.
Haru im lặng vài giây. Rồi bỗng nhiên, cậu nhìn chằm chằm vào Shion.
Lâu hơn bình thường.
Shion không né tránh,chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Shion này…
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Vâng?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Anh cứ cảm thấy em quen quen..
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Quen quen?
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Ừm.Không phải kiểu đã gặp ở công ty. Kiểu… lâu hơn cơ.
Shion không trả lời ngay. Bên trong, một thứ gì đó như khẽ rung lên. Không phải lo lắng. Không phải hoảng. Mà là một niềm vui lặng lẽ.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Giống ai à? //Shion hỏi, giọng vẫn mềm như cũ.//
Haru nhíu mày, cố nhớ. Và ký ức kéo cậu trở về nhiều năm trước.
___
Tiếng cười chế giễu vang lên. Một nhóm học sinh đứng quanh một cậu bé tóc đen dài quá vai. Gương mặt trắng, đường nét mềm mại khiến người khác dễ nhầm là con gái.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
1: Ê, mày là trai hay gái vậy?
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
2 : Để tóc kiểu này chắc thích làm công chúa lắm hả?
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
...
Cậu bé cúi đầu. Không đáp. Cho đến khi một giọng nói chen vào.
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Thôi đi !
Một người bước tới, đứng chắn trước mặt cậu.
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Có gì vui đâu mà cười hoài vậy?
Đám kia lầm bầm vài câu rồi tản đi. Cậu bé tóc đen vẫn cúi đầu. Vai khẽ run.
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Cậu có sao không? // Cúi xuống //
Một lúc sau, cậu mới ngẩng lên. Đôi mắt ướt, nhưng rất trong.
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
…Cảm ơn.
Người đứng trước mặt cậu khi đó chính là Haru. Haru khi còn nhỏ cười rất vô tư.
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Đừng để ý bọn họ. Tóc cậu đẹp mà.
Cậu bé sững lại. Lần đầu tiên có người nói vậy.
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
Akinashi Haru ( Cấp 2 )
À mà tớ là Akinashi Haru.
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
Tatsunami 【 Tenjiku 】 Shion ( Cấp 2 )
...Shion.
Đó là lần đầu tiên hai cái tên chạm vào nhau.
_
Hiện tại. Haru chớp mắt như vừa tỉnh khỏi mơ.
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Không biết nữa..
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Chỉ là có cảm giác thôi...
Shion nhìn cậu. Ánh mắt bình tĩnh đến mức không ai có thể thấy được đáy sâu của nó.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Có khi là do em dễ gần đấy~
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
//Bật cười// Ừ, chắc vậy.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
//Khẽ nghiêng người về phía trước//
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Dù sao thì… nếu anh từng quen một người giống em…
Ngón tay hắn khẽ chạm lên thành bàn, rất nhẹ.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
...Có lẽ người đó đã rất vui khi được anh nhớ đến.
Akinashi không để ý câu nói ấy có gì lạ.Cậu chỉ thấy, lần đầu tiên từ sáng đến giờ, tim mình dịu lại.
Còn Shion?
Bên dưới lớp biểu cảm điềm đạm ấy là một nội tâm lệch lạc.
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
"Anh bắt đầu nhớ rồi. Nhưng lần này… em sẽ không biến mất khỏi ký ức của người nữa."
Akinashi Haru.
Akinashi Haru.
Hả?Em nói gì cơ?
Tatsunami Shion.
Tatsunami Shion.
Không có gì~Chỉ là đang vui trong lòng thôi.
Ở đâu đó xa trung tâm thành phố, trong căn nhà bỏ hoang tối tăm, sợi xích kim loại khẽ va vào nền xi măng lạnh.
Và Shion mỉm cười.
.
.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play