Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lửa Đỏ!

Không Dễ Dãi.

———
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Bắt cậu ta lại..!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đừng để cậu ta chạy thoát!
Nhân vật
Nhân vật
RÕ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhảy qua rào //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ngã xuống đất //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Shh…
Người rất đông nhanh chóng đã đuổi theo kịp Đức Duy.
Nhân vật
Nhân vật
// bao vây 8 phía //
Nhân vật
Nhân vật
Dừng lại!
Nhân vật
Nhân vật
Cậu Duy.
Nhân vật
Nhân vật
Hãy ngoan ngoãn về với chúng tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kịch bản ngỡ audio à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi nói không..?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// Đi đến// Đều vô nghĩa cả. Bắt buộc cậu phải bị đưa đi.
Nhân vật
Nhân vật
// chỉa súng về phía em //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cười nửa miệng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha..-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi sẽ nghe lời đến vậy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhận thức con người thế ư?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// nghiêng nhẹ đầu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng đánh giá thấp năng lực của tôi quá đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
I will be very sad! // giọng đầy khiêu khích //
Lòi đâu ra trường hợp "Ngàn cân treo sợi lông mũi", ta và bạn hít khí nhau bằng cách sử dụng ngôn ngữ khác tiếng mẹ đẻ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Of course not, but you won't get past me!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha..-ha..-ha..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Ô hô! Thêm tí English vào thấy sang hết cả quai hàm nhỉ*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Cái tôi cao khác gì người ta*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
You're too confident. Think it over!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// xoay nhẹ vào chiếc nhẫn trên tay //
*RẦM-..
Nhân vật
Nhân vật
// Giật mình, mất cảnh giác //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chuyện gì vậy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Âm thanh gì mà khó nhận biết vậy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tiếng bom nổ ở đâu vậy!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cười khinh //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
" Hmm..lũ ngu..! "
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhẹ nhàng ấn chiếc nút trong vòng cổ mình //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// biến mất //
Đám người kia khi kịp định hình lại thì đã không thấy Đức Duy đâu.
E rằng Quang Hùng gặp đối thủ ngang tài ngang sức rồi.
À không..thì là..chưa chắc!
———
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nằm trên cỏ //
Nơi đây cách cực kì xa khu vực vừa nãy.
Hồi 15 tuổi Đức Duy đã phát hiện và dừng chân tạm ở nơi đây.
Chỗ này có lẽ là một trong những nơi ẩn náo an toàn của em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// thở một hơi dài //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
May quá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bom lần này nổ thành công rồi. // hí hửng ngồi dậy //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vòng lại còn kích hoạt kịp thời nữa chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ôi thần linh ơi. Yêu tới già! Yêu nhất trên đời!
Không phải là kĩ thuật tiện lợi hay cực phẩm.
Lúc còn ở nhà mình, Đức Duy đã tự chế tạo và thử nghiệm nó rất nhiều lần.
Tỉ lệ thành công là 30,2%.
Ông trời có lẽ đã đeo kính vào nên may sao áp dụng đúng lúc, Đức Duy thoát kịp thời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// đi khập khiễng vào nhà //
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
// ngồi đọc sách //
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
// nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên //
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cười tinh nghịch//
Phong Hào nhanh chóng đi đến chỗ em với sự ngỡ ngàng bật ngửa chưa dứt.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Mày hả Duy?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tao tưởng mày bị bắt về nơi đó rồi chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bĩu môi //
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Khoan đã, mày..đừng nói mày trốn thoát bằng vật thí nghiệm của mày đấy nhé?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tất nhiên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao lần này quá may mắn rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà coi bộ bạn bị bắt mà nơi đây vẫn thong thả thoải mái quá he.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Không hề nha!
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Người ta cũng mới từ Trụ sở Cảnh Sát về đấy!
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Về thư giãn chill chill một chút chứ.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ngờ đâu có tình huống này.
Quay qua quay lại thôi mà Phong Hào đã để ý vết thương trên chân của em.
Nguyên cục to chình ình ở đầu gối, máu chảy xuống tận ngón chân.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Mày bị thương hả. // cúi xuống //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhảy qua hàng rào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhìn trong sân rõ là cao hơn tao có 1m mà khi leo xuống nhìn hình như cao 5m.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn có khi hơn..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đâu lường trước được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngã xuống đau thấy bà nội.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thế mà vẫn cố chạy cho vết thương nó toẹt ra he.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chạy là giờ tao đang nằm yên nghỉ trong phòng bệnh ở nơi đó rồi cha.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Biết rồi.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ngồi xuống ghế tao đi sơ cứu cho.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ò.
———

Nhờ Vả.

———
Quang Hùng phải bỏ về vì nhiệm vụ thất bại.
Thật chứ có phải lần đầu đâu, nhưng khó chịu thì vẫn mãi trong người.
NovelToon
<Biệt thự nhà Nguyễn>
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Sao rồi?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tức thật chứ!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu ta trốn thoát rồi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vẫn chẳng hiểu tại sao, đã hết nửa lần cậu ta biến mất một cách vô lý!
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
// hút thuốc //
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Coi bộ nhóc này không tầm thường đâu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tiếng bom nổ ở khu để xe cách nhà mình chỉ 80m.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi chỉ sơ suất thôi mà cậu ta biến mất không dấu tích.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Làm thế nào lại như thế được!
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nhắc cậu bao lần rồi, nhóc ta đâu dễ dàng như chúng ta nghĩ đâu.
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Việc lần này phải cẩn trọng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
* Ông giỏi thì ông vào mà làm.*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
* Hút thuốc suốt ngày có ngày bổ phổi thăng tiên đấy! *
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Tốt nhất cậu nên khiêm tốn lại và đừng lỡ mồm lỡ miệng nữa.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Rồi rồi, tôi biết rồi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ là, tôi cảm thấy..con người cậu ta không tầm thường.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Dù gì cũng từng thấy cậu ta đam mê về chế tạo mấy thứ gì gì đó.
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi cần nhờ đến con trai lớn của ông.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu ấy thông minh, trí tài giỏi ,có khi nắm thóp thằng nhóc đó dễ dàng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Việc đó sẽ rút ngắn thời gian việc bắt Đức Duy hơn!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đằng nào mai sau họ trả về chung đường, bên nhau sớm hơn cho quen.
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Được thôi. Đưa về là được.
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Nguyễn Hồ Minh Thắng
Về đi.
Quang Hùng liếc một cái về phía ông Nguyễn rồi mới rời đi.
Liếc nhẹ nhàng, liếc cẩn thận cho ông ta không thấy vẻ mặt bất lực của anh ta.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// bước tới cổng//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// thở dài //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tự nhiên vướng phải cái nhiệm vụ này chứ..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cực thế không biết!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đã thế lại bắt người cứng đầu nữa chứ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ông ta điên à.
Đang nói xấu thì mắt Quang Hùng tia trúng chiếc camera đối diện.
Cái camera nó lù lù hướng thẳng mặt, màu đỏ chính giữa chói lòi như mắt thần.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
" Chết rồi..mình lỡ miệng. "
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// cúi đầu xin lỗi chiếc camera rồi đi nhanh ra khỏi khuôn viên nhà //
———
NovelToon
Người hầu trong biệt thự Nguyễn nhanh chóng đã báo tin cho Quang Anh kèm một bức ảnh.
Hình ảnh cậu nhóc ngủ trên cây ôm một quyển sách.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// ngắm nghía bức ảnh cầm trên tay //
Thú thật ra thì..cái sức hút nó không thể phủ nhận.
Đẹp điên người, trắng, xinh, ngủ há miệng mà cũng dễ thương nữa.
Anh biết mình sắp phải đi bắt cậu nhóc này về nhà.
Nói luôn là bắt về nuôi bởi vì cũng chính anh là người sẽ ở bên cậu làm bạn và chăm sóc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// khẽ cười //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* 17 tuổi, sắp sinh nhật.*
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Hoàng Đức Duy à. *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Tên khá đẹp đấy.. *
Ai mà biết ý đồ thật sự của hắn là gì.
Lòng người thay áo như mỗi bữa ỉa trong ngày.
Đức Duy từng tin lời Thành An rằng..khi hắn cười như quỷ miệng dài đến mang tai.
Chỉ là mất nhân tính vào lúc không nên có thôi..
Người gì đâu mà kì cục!
Đến cả em của Quang Anh cũng phán anh ta là kẻ đa nhân cách.
———
-Khởi đầu là như hạch rồi đó.
-Thôi ráng, không có chuyên Văn nên ý tưởng hạn hẹp.
-Thật sự là chỉ có thể đăng chapter lúc đêm muộn. ಠ_ಠ
-Chạy KPI rách cả mắt.

Kẻ Lạ Mặt.

———
Đức Duy sau khi được băng bó xong thì nằm lì ra giường.
Em biết chắc rằng việc này chả yên ổn gì.
Chỉ là để nhà riêng của mình trống trơn của không muốn.
Vẫn phải về một chuyến chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Nếu mình về đó, người Nguyễn Gia sẽ bắt mình mất. *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xem đã..chơi liều vậy.
Mới nhận được vụ án mới nên Phong Hào đã rời đi từ sớm.
Hiện tại chỉ có Đức Duy ở nơi hẻo lánh này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ấn nút trên vòng cổ //
*PHỊCH-..
Tốc độ nhanh dã man.
Em không chọn xuất hiện ngay trong nhà mà sẽ ở hơi xa nơi đó.
Thế nên bây giờ người đang nằm gọn trong bụi rậm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ay da..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thực sự là không độn thổ chỗ khác được à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi cũng may sao không vào bụi gai..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bật dậy nhanh chóng //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Không có người.. *
Triển luôn.
Với thân thể nhỏ bé và tốc độ phi thường được rèn luyện trong hơn 10 năm đời người.
Em đã trèo lên cây rồi đu qua cây khác, tựa như một chú khỉ nhí nhảnh.
Nhìn không khác gì khỉ đột, mỗi tội là thoát ẩn thoát hiện như bóng ma.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// vén tán lá cây //
NovelToon
Phía trước là nhà Đức Duy.
Có điều lại vắng vẻ một cách kì lạ đến mức người thường cũng cảm thấy nó sai sai.
Nhưng Đức Duy biết rằng người của họ đang ẩn náo và chờ cơ hội.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Định dụ mình vào bẫy ư? *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khó thật..
Ngồi trên đó loay hoay một lúc thì Đức Duy cuối cùng quyết định dịch chuyển vào tầng hầm nhà của mình - Phòng Thí Nghiệm và Nghiên Cứu.
Nơi mà chỉ em có chìa khóa và mật khẩu để vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ấn chiếc nút trong vòng cổ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tch-..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại thế nữa rồi.
Phải đến lần thứ 5 thì mới dịch chuyển thành công.
Có lẽ lại phải dành kha khá thời gian để sửa chữa món vật này thêm hoàn thiện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ngồi trên ghế //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…?
Tâm trí trực giác của mình mách bảo rằng..không gian nơi đây có gì đó thay đổi.
Không còn là sự cô đơn với nhưng vật dụng mà cảm nhận nó khác lạ ở phía ngược lại.
Nó..hoà vào không gian như phòng ngủ.
Lạ, thật sự rất lạ, không hề giống một nơi mà chỉ một người bước vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Hình như..có gì đó không đúng *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai đó?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bước ra đây đi, đừng ẩn nấp như kẻ hèn hạ!
Bóng đen nhẹ nhàng di chuyển từ sau lưng em.
Không một động tĩnh.
Đến mức khi em quay ra lại còn phải giật thoăn thoắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A-anh là ai?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ tôi là ai? // chống 1 tay vào cạnh bàn //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Mình không quen anh ta *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao anh vào được đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cười nửa một bên miệng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tất nhiên rồi, phải có người trợ giúp chứ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nép sang 1 bên //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Secret dành cho cậu.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Hello..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Xin chào..Hoàng Đức Duy thân yêu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!
———

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play