[BLLK][AllIsagi] Người Yêu Dấu Ơi
Riis | Nghe nói hôm nay trời lạnh
- Trời lạnh rồi, sao vẫn chưa tìm người yêu?
Năm nay tuyết rơi dày, phủ lên mái nhà một màu trắng xóa.
Bên ngoài hẳn là lạnh lắm.
Nhưng bên trong căn phòng ấy, cái lạnh chẳng là gì..
"Có hai người, nắm tay nhau
Có hai người, trao nhau những cái ôm ấm áp
Có một người, yên lặng xoa đầu người bên cạnh
Có một người, mỉm cười nhìn người kia"
Isagi khúc khích cười, tựa đầu vào vai Rin.
Bên dưới lớp chăn của chiếc bản sưởi, đôi tay đan chặt.
Cậu khẽ miết đầu ngón tay Rin, cảm nhận nhiệt độ.
Cậu nghiêng đầu, vài sợi tóc xanh đen len vào màu xanh rêu, cọ cọ.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi ào như trận mưa trắng. Gió vẫn to, ập vào cửa sổ kính, vang lên tiếng lách cách đều đều.
Tiếng ù ù tỏa nhiệt, tiếng cười khẽ của Isagi nghe như một bản nhạc ru ngủ thật êm tai..
Hôm nay trời lạnh thật, gió cũng thổi vù vù kéo người vào cơn rét.
Nhưng chẳng ai trong họ cảm thấy hôm nay thật tệ, chỉ thấy vui vui và ấm áp lan tỏa trong căn phòng nhỏ ấy.
Bởi vì.. một lí do mà họ chẳng cần hỏi, cũng chẳng cần nói.
Có hơi ấm bên cạnh, có quan tâm.
Họ ủ ấm cho nhau, chỉ thế thôi.
Năm nay, trời vẫn rét, vẫn có tuyết.
Vẫn còn những tiếng lanh canh từ cánh cửa sổ.
Vẫn có nhiệt, và tiếng ù ù khe khẽ từ máy sưởi bên dưới bàn.
Nhưng không còn tiếng cười khúc khích vui vẻ.
Không còn cảm giác ấm ấp bên cạnh.
Không còn thấy nhột nhạt từ những lọn tóc xanh việt quất quét qua vai.
Vẫn cái bàn sưởi ấy, vẫn căn phòng nhỏ đóng chặt cửa sổ, gió không thể lùa vào.
Nhưng năm nay, cái lạnh kỳ lạ ùa vào.
Không phải lạnh của gió Đông.
Mà là trống vắng đắng nghẹn trong cổ họng..
𝕊𝕒𝕚𝕛𝕚
Ý thấy tui viết sạd sạd ngược ngược ổn hơn viết hài..
Hiis | Cái giá
- Cứu rỗi một người từ nơi tối tăm, rất dễ. Nhưng liệu.. bạn có chịu được cái giá của việc đó không?
- "Nó không phải là yêu, nó là sự ám ảnh?"
#giam cầm
#rape / BDSM
#tinhduc (?)
#có tả máu
Trong năm học, có một học sinh thật trầm lặng.
Trong năm học, có một cậu bạn mờ nhạt đến mức như vô hình.
Ai cũng nhớ rõ, phía cuối lớp luôn có một bóng hình.
Nhưng chẳng ai nhớ rõ, ngoại hình cậu bạn ấy ra sao.
Đôi mắt ngọc lam to tròn?
Gần như chẳng ai nhớ nổi gương mặt của cậu ấy.
Bởi vì cậu im lặng cả năm như vô hình.
Vẫn luôn có một ánh mắt chú ý đến sự cô đơn đấy.
Một giọng nói của ai đó vang lên phía trước bàn Hiori.
Nở một nụ cười cho có lệ, hẳn cậu ấy cần giúp gì chăng?
Hiori Yo
Cậu có việc gì sao?
"À không? Chỉ là.. tớ ngồi đây được chứ?"
"Hiori, tớ có cần phải giới thiệu không?"
Hiori Yo
Không cần đâu, Isagi.
Isagi Yoichi
Tớ muốn làm bạn với cậu..
Thật sự.. sẽ có người chủ động muốn làm bạn sao?
Thật sự.. sẽ có người thật lòng muốn làm bạn, chứ không phải để lợi dụng sao?...
Cậu ấy có thất vọng nếu làm bạn với mình không?
Trông hắn cô đơn quá. Đôi mắt ngọc xinh đẹp giống như vực sâu.
Một con người vụn vỡ, nấp sau vẻ ngoài xinh xắn như búp bê.
Một 'con búp bê' nứt toác.
Kể từ thời khắc cậu dang tay tỏ ý muốn làm bạn với hắn, mọi thứ đã chẳng còn bình thường nữa rồi.
Ánh mắt Hiori nhìn cậu, như che giấu chút lửa nhen nhóm..
Nó không phải là yêu, nó là sự ám ảnh.
Hiori Yo
Yoichi vẫn đáng yêu như ngày nào..
Hiori Yo
Sao cậu không trả lời tớ?
Hiori Yo
Không nói gì thế?
Trông cậu thật đáng thương.
Với cái bộ dạng thảm hại ấy.
Hừm.. là đáng thương hay đáng yêu nhỉ?
Isagi Yoichi
..c-chạm vào tôi n-nữa..
Isagi Yoichi
x-xin cậu đấy..
Giọng nói thì ngắt quãng.
Từng giọt nước mắt lăn dài xuống má, kéo theo chút màu nâu.
Gương mặt kia do nước mắt, vết máu khô mà quệt lem nhem.
Hiori miết ngón tay, lau đi vệt nước dính bết. Hắn cúi xuống thì thầm.
Hiori Yo
Ngoan nào, đừng khóc, cũng đừng chống chế nữa..
Hiori Yo
Chống chế cũng chỉ khiến cậu đau thêm thôi.
Hiori Yo
Tớ yêu cậu nhiều ❤
Bàn tay dần lướt xuống eo, xoa lên dấu tay còn in lại nơi đấy..
Nó không phải là yêu, nó là sự ám ảnh.
Từ trong căn phòng to lớn lộng lẫy, bao nhiêu âm thanh liên tục phát ra, chồng chéo lên nhau.
Tiếng nức nở khóc đến khản giọng, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng leng keng lách cách của dây xích dày cộp, tiếng chát đau rát trên da thịt, tiếng dỗ dành ngọt nị nhưng nghe lại thật tàn nhẫn.
"Nâng cao hông lên nào~
Vâng lời thì sẽ không đáng sợ"
"Nó không phải là yêu, nó là sự ám ảnh."
𝕊𝕒𝕚𝕛𝕚
Hựm hựm.. cung Bạch Dương là tính cách chữa lành mà nhỉ?
"Lười rồi, không vẽ nữa ⁽⁽◝( •௰• )◜⁾⁾"
- Mo
Kiis | Màu xanh
- Màu xanh trong mắt anh là bầu trời, còn màu xanh trong mắt em là biển cả.
#schoolmate!Au
#nhẹ nhàng
Vào mỗi buổi trời chiều tan học, khi nắng đã bớt gắt, gió đã nổi lên và đất trở nên nồng nàn mùi ẩm của lá. Trên một băng ghế đá, luôn có một bóng hình lặng lẽ.
Hình như là một học sinh của khoa Mĩ thuật.
Cậu cầm theo một cuốn sổ phác thảo, cây bút chì trên tay, cây cọ, và chỉ một lọ màu nước xanh trời. Không phải trắng, cũng chẳng phải đỏ hay vàng, chỉ duy nhất màu xanh ấy.
Khi các bạn bè khác vội vã chạy về cho khỏi mưa, cậu ấy vẫn yên lặng ngồi trên băng ghế.
Cậu ngẩn ngơ nhìn trời, nhìn những đám mây trắng bông dần chuyển xám nghịt, nhìn đất, nhìn những viên sỏi nhỏ bé lăn lóc, ngắm những thứ mà chẳng ai để ý.
Cậu im lặng, vài nét chì quẹt trên mặt giấy trắng.
Ai hỏi cũng chẳng trả lời, ai bắt chuyện cũng chẳng để ý. Như chỉ có một mình trong thế giới ấy.
Trên mặt tờ giấy, tựa hồ như đang tả về ai đó, cùng mặc đồng phục trường, nhưng là gương mặt chẳng ai quen. Và chỉ vẽ duy nhất một người.
Cậu quẹt màu lên đôi mắt trong bức tranh, màu xanh trời trong trẻo.
Sau khi hoàn thành bức tranh, cậu sẽ viết lên trên góc giấy hai cái tên liền với nhau.
Isagi Yoichi&Kaiser Michael
Từ rất lâu về trước, khi trường vừa xây xong và đưa vào giảng dạy.
Cậu bạn mắt xanh biển ấy hình như là trong những lứa học sinh đầu của trường.
Còn người được miêu tả trong tranh cũng là học sinh, nhưng vào trường trước một năm
Họ chạm trúng ánh mắt nhau.
Họ chạm trúng sắc xanh xinh đẹp trong họ.
Màu sắc họ tương đồng nhau, thu hút người còn lại.
Và cứ thế, họ thích nhau.
Nhưng lúc ấy, việc thích một người cùng giới được xem là kì dị.
Và cũng cứ thế, họ đối diện với những ánh nhìn, những lời xì xào to nhỏ...
Và vào một buổi chiều lặng gió, họ rời đi..
Trang cuối cùng của cuốn sổ cũ kĩ ấy, viết vài dòng..
"Màu xanh trong mắt anh là bầu trời trong, màu dành trong mắt em là biển sâu thẳm. Trời và biển, cùng xanh, cùng gần, nhưng chẳng bao giờ chạm tới nhau."
𝕊𝕒𝕚𝕛𝕚
Viết truyện 1 mình thiệt chán quá, mệt, lười nữa..
𝕊𝕒𝕚𝕛𝕚
Muốn kím ai đó viết chung( ;´Д`)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play