Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Hằng Minh] Xông Vào Ngõ Âm Dương

Chương 1: Bức Hoạ Da Người

Mặt trời giữa trưa gắt đến cực điểm, không khí giống như bị nướng đến rúm ró, làm người ta có ảo giác không gian bị vặn vẹo. Đường lớn cạnh ga tàu điện ngầm nóng bỏng không thôi, chỉ có mấy chiếc xe vội vàng qua lại. Trên vỉa hè bên kia đường, người đi đường cùng chung ý tưởng đi dưới bóng râm mát. Ngược lại tạo thành một lối đi bộ đông đúc chật chội, mà bên kia đường dưới ánh mặt trời chói chang lại không có lấy một bóng người.
Xe hơi và xe đạp dùng chung đậu đầy lối đi bộ gần cửa ga tàu điện, chỉ để lại một con đường hẹp dài vừa một người đi qua. Một người trẻ tuổi bước ra khỏi cửa ga tàu điện. Người này mặc áo thun trắng, áo sơ mi khoác ngoài kẻ ô đỏ, tay áo xắn đến khuỷu tay, cổ tay phải đeo một sợi dây đỏ cũ kỹ xâu qua tâm một đồng tiền hình tròn. Người thanh niên mặc quần dài đen, mang giày cao cổ, vai đeo ba lô, ngũ quan tuấn tú, khí chất ôn hòa như gió xuân.
Thời tiết nóng bức, thanh niên trẻ lại nhẹ nhàng khoan khoái, như một cơn gió lạnh quất vào mặt. Bất tri bất giác khiến mọi người cảm thấy hơi nóng khó chịu quanh người giảm bớt không ít, bản thân cũng theo đó mát mẻ hơn rất nhiều.
Trần Tuấn Minh dựa theo bản đồ điện tử đi vào một xã khu, rời xa đường lớn huyên náo, không khí thanh tĩnh không ít.
Quanh xã khu là cây cối tươi tốt, đi dưới bóng cây ven đường, sự nóng bức như bị xua tan.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
*Ngẩng đầu* Xã khu Tây… tòa nhà số 1.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Quẹo trái, đi thẳng.
Trước mặt cậu chính là địa chỉ trên công văn nhận chức, phòng quản lý Đại Phúc, số 10 xã khu Tây Thâm Xuân. Nhưng trước mặt cậu chỉ có một chung cư, không thấy nửa chữ phòng quản lý Đại Phúc.
Trần Tuấn Minh hỏi một bác gái vừa đi ra khỏi chung cư, bác gái chỉ về phía một con đường nhỏ.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Từ chỗ này đi thẳng đến đó là tới.
Con đường nhỏ phía trước chất đầy ô tô và xe đạp, còn có bốn năm xe đạp dùng chung. Trần Tuấn Minh đi về phía con đường nhỏ, đi vào một con đường đá chật hẹp rậm bóng cây. Thật vất vả đi qua, phía trước là một tòa nhà cũ sáu tầng.
Cậu đi vào sân, nhìn bảng hiệu to bằng thiết bên trái cổng lớn, trên đó có ghi: Văn phòng Đại Phúc xã khu Tây Thâm Xuân.
Trần Tuấn Minh tiến vào đại sảnh, nơi này không trang nghiêm giống mấy văn phòng quản lý khu phố bình thường, không có các dãy ghế liền ngồi chờ và quầy làm thủ tục, trái lại giống phòng khách của một gia đình bình thường, có sô pha bàn trà và một bức tranh sơn thủy treo trên tường.
Đó là phía bên trái phòng, còn bên phải là một cái bàn thờ hình chữ nhật, trên bàn thờ là lư hương, hai ly nước và hai ly rượu cùng hai phần ngũ cung. Ngũ cung chính là đồ cúng bình thường hương, hoa, đèn, nước, hoa quả.
Sau bàn thờ và lư hương là hai bức vẽ sư tổ. Một vị là Trương thiên sư phái Thiên Sư, một vị là Tam Mao Chân Nhân phái Mao Sơn.
Trần Tuấn Minh co rút khóe miệng, thầm nghĩ nếu cậu mà là sư tổ thì dù thế nào cũng phải bạt tai đám người dám thờ cúng họ như vậy.
Người ta đường đường là sư tổ, ngay cả chỗ ở cũng không có, còn phải chen chúc chung bàn thờ với người khác. Bực bội.
Trần Tuấn Minh lắc đầu, bỗng cậu khựng lại cau mày.
Cậu nhớ rõ đây là phòng quản lý xã khu mà, nói khoa học nói lý lẽ, thờ cúng tổ sư hai phái là sao? Chẳng lẽ cậu đến nhằm chỗ?
Trần Tuấn Minh yên lặng xoay người, biết ngay sao có chuyện tốt như vậy chứ. Mới vừa tốt nghiệp người ta liền gửi thư mời, còn là trưởng phòng quản lý xã khu.
Quả nhiên không đáng tin.
Mã Sơn Phong ưỡn cái bụng phệ, hai tay chắp sau mông bước vào phòng. Liếc mắt liền thấy một người trẻ tuổi lạ hoắc, nghĩ đến thanh niên sẽ đến phỏng vấn vị trí cục trưởng hôm nay, ông nhanh miệng gọi.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Trần Tuấn Minh phải không?
Trần Tuấn Minh quay đầu lại, nhìn thấy Mã Sơn Phong đang cười như Phật Di Lặc, cậu nghi hoặc.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chào Ngài.
Mã Sơn Phong vội vàng nắm chặt tay Trần Tuấn Minh, chặn đứng suy nghĩ muốn chạy của cậu.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Cậu là Trần Tuấn Minh hôm nay đến phỏng vấn phải không? Có mang công văn theo không? //Cười//
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Có mang theo… Nhưng mà, đây có đúng là phòng Đại Phúc quản lý khu phố không?
Mã Sơn Phong gật đầu, mắt híp thành một đường thẳng, thấy Trần Tuấn Minh hoài nghi và do dự, ông tỉnh rụi nói.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Ở đây chúng tôi không có nhiều nội quy, công việc rảnh rỗi, chỉ có vào những lúc đặc biệt thì mới bận rộn, bao ăn ở, ngũ hiểm nhất kim, nghỉ lễ bình thường, được đi du lịch, còn có hoa quả đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Trên cơ bản nếu cậu không từ chức thì làm hai mươi năm có thể nghỉ hưu. Lĩnh tiền hưu, quốc gia còn phân nhà ở…
Trần Tuấn Minh nghe mà động tâm không thôi, hoàn toàn bị ngũ hiểm nhất kim và bao ăn ở hấp dẫn.
Cậu vốn đến từ một thôn nhỏ ở phía nam, thi đậu đại học B, sau khi tốt nghiệp đại học, muốn ở lại trong thành phố lớn, ăn ở chính là một vấn đề lớn. Huống chi cậu không cô độc một mình, trong nhà còn một “người” nữa phải nuôi.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tôi có thể đưa người nhà đến ở chung không?
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Mấy người?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chỉ một người. Nửa kia của tôi.
Lúc này ánh mắt Mã Sơn Phong nhìn Trần Tuấn Minh đã khác, vừa tốt nghiệp đại học đã lập gia đình, có bản lĩnh.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Phân cho cậu căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, sau này còn nuôi con.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Nhưng đãi ngộ tốt thì điều kiện cũng rất hà khắc. Cậu phải thông qua cuộc sát hạch trước.
Trần Tuấn Minh thẳng lưng, cặp mắt hoa đào ánh lên tia vui sướng.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tôi sẽ cố gắng.
Mã Sơn Phong cười tủm tỉm, nhìn thanh niên trẻ trước mặt mà vui mừng trong lòng.
Ngoại hình thanh niên này rất tuấn tú, đúng là cảnh đẹp ý vui. Sau này làm đại biểu, đảm nhận vị trí bề ngoài của phân cục. Lại nhìn cậu vì có nhà ở mà kích động và nhiệt tình mười phần, có thể thấy đây là một người đơn thuần và có chí tiến thủ.
Tốt, tốt, cực kỳ tốt.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chúng ta sát hạch thế nào?
Mã Sơn Phong móc điện thoại ra gọi cho ai đó, nhỏ giọng nói vài câu liền cúp máy, sau đó ngẩng đầu nói với Trần Tuấn Minh.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Uống trà trước đi, đợi một chút sẽ có người mang đề tài sát hạch xuống.
Trần Tuấn Minh gật gật đầu rồi ngồi xuống, sau đó cậu lại hỏi.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Nơi này là phòng quản lý xã khu, sao không gặp ai hết vậy ạ?
Không phải giờ làm việc là thời gian bận rộn nhất sao?
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Chúng ta là phân cục của văn phòng Đại Phúc.
Trần Tuấn Minh không giữ gương mặt tươi cười nổi nữa, quản lý xã khu mà cũng có phân cục?
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Ba nhân viên công tác, nếu cậu thông qua sát hạch thì sẽ thành người thứ tư. Chúng tôi tuyển cục trưởng phân cục, hy vọng cục trưởng mới có thể dẫn dắt phân cục phát triển mạnh mẽ.
… Sau đó thống nhất cả con đường và xã khu hả?
Trần Tuấn Minh im lặng một lúc rồi lại hỏi tiếp.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Thực sự bao ăn ở và có ngũ hiểm nhất kim chứ?
Mã Sơn Phong chém đinh chặt sắt.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Thật! Nếu hôm nay cậu thông qua bài sát hạch thì buổi tối có thể dọn vào ở.
Trần Tuấn Minh cắn răng, chỉ cần không phạm pháp, bảo đảm bao ăn ở và có ngũ hiểm nhất kim, cậu nhất định phải lưu lại.
Đang nói chuyện thì có một thiếu nữ trong rất hoạt bát nhảy vào.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Mã Thượng Phong, nhận hàng!
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Sát hạch đến.
Mã Sơn Phong cười cười, cũng không tức giận biệt hiệu này. Ông chỉ chỉ thiếu nữ kia giới thiệu.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Một trong những nhân viên của văn phòng Đại Phúc chúng ta, Mao Tiểu Lỵ.
Mao Tiểu Lỵ nhìn Trần Tuấn Minh, lập tức mặt mày hớn hở giới thiệu phúc lợi của văn phòng Đại Phúc, còn lấy hợp đồng và giấy bút ra, muốn lừa cậu nhanh chóng ký tên. Đến khi Mã Sơn Phong ho khan vài tiếng, cô nàng mới lộ vẻ tức giận.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
…Thông qua sát hạch rồi ký hợp đồng…Chọn bài sát hạch đơn giản thôi, anh đẹp trai, cho anh có lợi thế.
Cô nói xong liền lấy điện thoại ra, đăng nhập vào một app, chọn một vụ tranh cãi ở thôn quê đơn giản, vừa định ấn xác nhận, Mã Sơn Phong đột nhiên vỗ lên lưng cô.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Tiểu Lỵ, khỏe không?
Mao Tiểu Lỵ trượt tay, bấm nhận đơn hàng ngay phía dưới, lập tức xác nhận đã nhận đơn hàng, không thể đổi ý. Vừa thấy là đơn hàng khó đến ba sao, phải là tay lão luyện mới có thể nhận, cô tức giận chỉ vào Mã Sơn Phong mắng.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Cáo già!
Mã Sơn Phong cười ha hả.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Cháu cũng cùng đi đi. Thật sự không được thì về chuyển lại cho tổng cục.
Mã Sơn Phong
Mã Sơn Phong
Thanh niên trẻ, cố lên.
Trần Tuấn Minh thắc mắc không hiểu nhìn Mao Tiểu Lỵ.
Gương mặt cô đầy vẻ tiếc hận và uể oải, giải thích với cậu.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Công việc của phân cục Đại Phúc chúng ta khác với phòng quản lý xã khu bình thường. Chúng ta tự chủ lực chọn nhận công việc qua đơn hàng trong app Đại Phúc, độ khó các đơn hàng phân chia theo các cấp bậc khác nhau. Cao nhất là năm sao, cũng là khó nhất, nhưng thù lao cũng cao nhất. Chúng ta có tiền lương căn bản mỗi tháng, còn được chia theo đơn hàng, thu nhập cũng khả quan.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
App Đại Phúc?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Đến lúc anh ký hợp đồng, chúng tôi sẽ đưa link và tài khoản, anh download và đăng nhập. Sau đó có thể tự nhận đơn hàng. Nhưng dù nhận, có khả năng khách hàng sẽ từ chối… Nếu cấp bậc của anh không đủ… Thôi, sát hạch trước rồi nói sau.
Giải thích nhiều mà không vượt qua sát hạch cũng không tốt.
Trần Tuấn Minh nghe ra ý tứ trong câu nói chưa dứt của Mao Tiểu Lỵ, nhưng cậu vẫn vô cùng nhiệt tình.
Bao ăn ở, ngũ hiểm nhất kim, lương căn bản còn chia phần trăm, nhiều phúc lợi và ưu đãi.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Đi thôi, bây giờ xuất phát đến nhà khách hàng.
Trần Tuấn Minh gật đầu đi theo ra ngoài, bỗng nghe Mao Tiểu Lỵ nhỏ giọng lầu bầu.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Kỳ quái, ba sao mà cũng đồng ý? Mình mới thụ hàng Công, đơn hàng ba sao không tìm Ngũ Lôi sao?
Trần Tuấn Minh khựng một bước, vẻ mặt khẽ thay đổi.
Công, Ngũ Lôi trong miệng Mao Tiểu Lỵ là cấp bậc của thiên sư. Thiên sư thụ giới phân cửu giai, hoặc xưng cửu phẩm, chỉ có thiên sư chân chính thụ lục mới được xưng là thiên sư. Lục có ngũ lục: Công, Minh Uy, Ngũ Lôi, Tam Động Ngũ Lôi, Thượng Thanh. Phẩm cấp từ chính thất phẩm đến chính nhất phẩm.
Mao Tiểu Lỵ được thụ Công, phải là thiên sư giữa cấp bảy đến cấp sáu.
Nhưng không phải đây là sát hạch hòa giải hộ gia đình của phòng quản lý xã khu bình thường sao? Cấp bậc thiên sư liên quan gì đến công việc này chứ, cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Trần Tuấn Minh mím môi im lặng, quyết định xem sát hạch thế nào rồi nói sau.
Không chừng là cậu suy nghĩ nhiều.
Nửa giờ sau, Trần Tuấn Minh đứng trước cửa một căn biệt thự, nghiêm túc hỏi Mao Tiểu Lỵ.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Cô nói thật đi, rốt cuộc phòng quản lý xã khu đang làm cái gì?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Không phải phòng quản lý xã khu, là văn phòng Đại Phúc.
Trần Tuấn Minh tuyệt vọng.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Đừng lo lắng, chúng ta cũng là nhân viên công vụ trong biên chế, phúc lợi còn tốt gấp trăm lần công chức bình thường… Tuy rằng vẫn kém tổng cục. Thật ra tính chất công việc cũng không khác gì nhau, đều vì nhân dân phục vụ.
Giọng nói Mao Tiểu Lỵ dần dần nhỏ đi rồi im bặt, có lẽ do ánh mắt lên án quá rõ ràng của Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Sát hạch cái gì?
Mao Tiểu Lỵ giơ thẳng ngón cái.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Vào xem?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
...
Trần Tuấn Minh tiến vào biệt thự, phát hiện không chỉ có một nhóm người mà là đến hai nhóm, nghe nói còn một nhóm người vừa rời đi.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
*lắc đầu* Thì ra là tuyệt vọng cái gì cũng thử, thảo nào không từ chối chúng ta nhận đơn.
Cậu suy nghĩ một chút, sau khi tìm hiểu tình huống thì hiểu rõ.
Người nhà này họ Hàn, con gái duy nhất trong nhà trúng tà nên đặt đơn hàng mời mấy nhóm thiên sư đến. Tất cả thiên sư đều thất bại mà về, thế là độ khó đơn hàng được nâng lên ba sao, trùng hợp được Mao Tiểu Lỵ bấm nhận.
_________________
Hết.

Chương 2: Bức Hoạ Da Người 2

Trong biệt thự có hai nhóm người, tổng cộng là ba người. Trong đó có một người chỉ đến một mình, còn nhóm kia là hai người, nhìn như là thầy trò. Hai nhóm kia đang quan sát lẫn nhau, nhìn thấy Mao Tiểu Lỵ và Trần Tuấn Minh bước vào, họ đồng thời lộ ra vẻ đề phòng.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
*nói thầm* Rất đề phòng chúng ta, sợ đoạt mối làm ăn. Chứng tỏ thù lao rất cao, cũng đúng, sự việc đến ba sao hẳn tiền phải nhiều rồi.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Độ khó cũng cao.
Trần Tuấn Minh thản nhiên nói, không hề có chút lo lắng không nhận được vụ này, không qua được cuộc sát hạch.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chỉ sợ không đến lượt chúng ta giải quyết.
Nhắc đến chuyện này, Mao Tiểu Lỵ hỏi.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Cấp bậc của anh là bao nhiêu?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
... Cấp không... Có tính không?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
...
Trần Tuấn Minh và Mao Tiểu Lỵ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh không phải là thiên sư?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
*lắc đầu* Tôi vốn nhận lời cho vị trí trưởng phòng quản lý xã khu, nhân viên công vụ trong biên chế nhà nước.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Không đúng, chẳng lẽ công văn tuyển dụng gửi sai?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Tổng bộ bảo chúng tôi nhận một người thường làm cục trưởng. Dù phân cục không phải con ruột, nhưng cũng không nên đãi ngộ khác biệt như vậy chứ.
Trần Tuấn Minh cười khổ, cậu cũng không biết tại sao lại được chọn.
Cậu luôn kiêng kị và tận lực rời xa quỷ thần. Mới vừa tốt nghiệp đại học, cậu gửi hồ sơ đi khắp nơi, thật vất vả mới có nơi trả lời, công việc và phúc lợi làm cậu động tâm không thôi. Ai mà ngờ lại giao tiếp với quỷ thần, cậu không thể không từ chối.
Dù phúc lợi tốt đến thế nào đi nữa cũng phải từ chối, chẳng qua thật tiếc ngũ hiểm nhất kim và bao ăn ở, sau này về hưu còn được phân nhà.
Mao Tiểu Lỵ nhìn ra cậu muốn rời đi, nhanh chóng giữ chặt lại.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh, anh Trần, giúp em một chuyện thôi. Thua người không thua trận, nếu bây giờ anh bỏ đi, sẽ bị đồn là nhân viên phân cục của chúng ta gà mờ, chưa đối mặt với nguy hiểm đã sợ hãi chạy trối chết, mất hết mặt mũi. Sau này không nhận được đơn hàng, ngày tịch biên đóng cửa không xa.
Trần Tuấn Minh kéo tay cô ra khỏi cánh tay cậu, lặng lẽ xoa tay.
Cô gái nhỏ gầy nhom mà sức lực cổ tay lại mạnh ghê gớm.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Được rồi, tôi không đi.
Hai nhóm người kia nhìn Mao Tiểu Lỵ và Trần Tuấn Minh, không nhận ra hai người là ai, phỏng chừng không phải là thiên sư nổi danh. Vì thế họ buông lỏng sự đề phòng, không đặt hai người vào mắt mà quay ra đề phòng đối phương.
Mao Tiểu Lỵ thở phào, lôi kéo Trần Tuấn Minh nhỏ giọng nói.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Nhìn thấy hai người kia không?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Không phải ba người à?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Không cần để ý người trẻ tuổi kia, phỏng chừng hắn còn chưa thụ lục.
Phái Thiên Sư có nói: Chưa thụ lục, không nơi nào triệu tập, sau khi thụ lục, động tĩnh hô thần. Ý chính là chỉ có thiên sư thụ lục mới có cấp bậc, sau khi thụ lục, được ban điệp văn chức vụ, danh đăng thiên tào, ghi chép trong điệp văn thần linh có thể nhìn thấy mới có thể câu thông với thần linh, mượn sức thần linh trừ tà hàng quỷ.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Nhìn lệnh bài của bọn họ, đều là Minh Uy, dây tua rua màu xanh lục, chính là thiên sư cấp bốn. Khẳng định không phải là người do tổng bộ phái tới, nếu không sao lại nhận đơn hàng ba sao? Chắc chắn là tham tiền.
Trần Tuấn Minh nhìn qua, phát hiện hai người trung niên đều cột một miếng thẻ bài bằng gỗ bên hông như lời Mao Tiểu Lỵ. Mặt trên khắc chữ chằng chịt, dây tua của thẻ bài màu có màu xanh lục.
Cậu hiểu biết về giới thiên sư không nhiều nhưng có thể đoán được đại khái, giới thiên sư vốn phân cấp bậc. Và vì phân chia cấp bậc mà dùng thẻ bài gỗ và màu sắc dây tua để phân biệt.
Cấp bậc càng cao chứng minh thiên sư đó càng lợi hại.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Làm thế nào cô thấy được bọn họ là Minh Uy?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Nhìn kinh văn trên thẻ bài, hai là nhìn màu sắc dây tua rua.
Mao Tiểu Lỵ cầm thẻ bài gỗ có dây tua màu trắng của cô ra.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Thấy không.
Trần Tuấn Minh quét mắt nhìn thẻ bài trên tay cô, trên đó cũng khắc đầy kinh văn.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Thái thượng tam ngũ đô công kinh lục?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh được lắm, nhìn ra được. Anh vốn là thiên sư đúng không?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Không phải.
Mao Tiểu Lỵ đầy vẻ nghi ngờ, Trần Tuấn Minh xua tay phủ nhận.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Thật sự không phải. Tôi chỉ có chút hiểu biết về phong tục tập quán dân tộc thôi, trước kia học đại học, tôi có học một môn chuyên ngành liên quan đến phong tục tập quán nên hiểu biết đôi chút.
Mao Tiểu Lỵ nhanh chóng tiếp nhận lời giải thích này, nếu đổi lại là người khác chắc chắn sẽ nghi ngờ, vì dù có hiểu biết phong tục tập quán cũng không có khả năng liếc mắt một cái đã nhận ra kinh văn này, đáng tiếc Mao Tiểu Lỵ xuất thân thiên sư thế gia, xung quanh toàn họ hàng bạn bè quen thuộc với kinh văn đến không thể quen thuộc hơn. Vậy nên cô không phân biệt được trình độ hiểu biết của người thường và thiên sư, nhanh chóng hết nghi ngờ.
Trần Tuấn Minh cũng đồng thời thở phào một hơi, không hỏi nhiều nữa.
Lúc này chủ nhà Hàn Gia Sơn xuống lầu, nhìn thấy bọn họ vội vàng mời ngồi xuống ghế.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Các vị nhận đơn hàng hẳn là đã biết độ khó của nó. Trước đó đã có bốn nhóm thiên sư rời đi, tất cả đều không thể giải quyết vấn đề của con gái tôi. Nếu hôm nay các vị có thể cứu được con gái tôi, tôi sẽ hậu tạ.
Hàn Gia Sơn là chủ một xí nghiệp rất nổi tiếng trong nước, chuyên kinh doanh thực phẩm. Tuy ông lập nghiệp từ hai bàn tay trắng nhưng là người có học thức, nói hai ba câu đã khiến người ta có cảm tình.
Đa Nhân Vật_Nam
Đa Nhân Vật_Nam
Hàn tiên sinh yên tâm, sư phụ tôi vào nam ra bắc, chuyện tà môn gì mà chưa thấy qua? Sư phụ tôi còn tham gia hội đại pháp Loa ti kết đính.
Hàn Gia Sơn nghe vậy thay đổi vẻ mặt.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
La thiên sư thật lợi hại.
Mao Tiểu Lỵ lén liếc mắt xem thường.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
*nhỏ giọng* Khoát loát quá.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Con gái tôi đây xin nhờ vào các vị thiên sư, nếu các vị có thể cứu mạng nó, tôi xin cảm tạ bốn mươi vạn.
Hả? Bốn mươi vạn?
Trần Tuấn Minh bước lên trước mặt Mao Tiểu Lỵ, sau đó tươi cười thân thiện.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hàn tiên sinh yên tâm, trừ tà hàng quỷ vốn là chức trách của chúng tôi. Là nhân tài trong nước, trình độ nghiệp vụ của chúng tôi là hạng nhất, tiêu chuẩn nghề nghiệp là giải quyết sạch sẽ một lần, tuyệt đối không lưu lại tai họa về sau cho khách hàng. Cam đoan khách hàng sẽ vừa lòng đến năm sao.
Có lẽ do ngoại hình Trần Tuấn Minh rất tuấn tú, lại tươi cười chân thành và thân thiện, khiến người ta có cảm tình.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Ngài là?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tôi tên là Trần Tuấn Minh.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Trần thiên sư. Không biết cậu thuộc môn phái nào? Chính Nhất, Toàn Chân hay là Mao Sơn...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chúng tôi là văn phòng Đại Phúc, cố ý thành lập vì cộng đồng và những người có chuyện phiền não như Hàn tiên sinh. Trong tổ chức có vô số thiên sư ưu tú, như là vị phía sau tôi đây, chính là thiên sư thế gia, truyền nhân của phái Mao Sơn. Tiểu Lỵ, đưa danh thiếp cho Hàn tiên sinh.
Mao Tiểu Lỵ hoàn toàn choáng váng, một lúc lâu vẫn không phản ứng.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tiểu Lỵ?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
A, à, danh thiếp.
Không biết Mao Tiểu Lỵ lấy danh thiếp màu đen trắng ở đâu ra, nhưng trên đó có mấy chữ Văn phòng Đại Phúc và số liên lạc
Lúc này vị thiên sư đi một mình bước lên một bước cắt ngang hai người, nói với Hàn Gia Sơn.
Đa Nhân Vật_Nam
Đa Nhân Vật_Nam
Hàn tiên sinh, có thể nói tình hình cụ thể không?
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
À, được.
Hàn Gia Sơn liền kể rõ, ông chỉ có một cô con gái duy nhất tên là Hàn Khả. Tính tình cô vốn rất hoạt bát và hướng ngoại, nhưng một tháng trước về quê thì bị trúng tà, tính tình thay đổi rõ rệt, yên tĩnh ngoan ngoãn, thường ở trong phòng không ra khỏi cửa, giống như biến thành một người khác vậy.
Có mấy lần vào lúc nửa đêm, Hàn Khả đứng dưới lầu hát một bài hát. Giai điệu thê thảm rợn người, bà Hàn mở đèn phát hiện là Hàn Khả, mắng bảo cô dừng lại rồi đi ngủ. Hôm sau nhắc lại, Hàn Khả không hề nhớ chút gì, sau đó cô liên tiếp làm các hành động kỳ quái, lúc này Hàn Gia Sơn mới ý thức được con gái có khả năng bị trúng tà.
Vốn nghĩ chỉ là trúng tà bình thường, dù sao đến nay trong nhà cũng không ai mất mạng. Cho đến khi ông mời thiên sư đến, toàn bộ đều thất bại rời đi. Sau đó cá chép và chó nuôi trong nhà đều chết không rõ nguyên do, mà tử trạng lại rất thê thảm.
Cơ thể Hàn Khả nhanh chóng gầy yếu, trở nên tiều tụy.
Lúc này Hàn Gia Sơn nhận ra, con gái ông không trúng tà bình thường, sợ là có lệ quỷ hại tính mạng Hàn Khả.
Lữ Thiên Sư
Lữ Thiên Sư
Tháng trước Hàn tiểu thư trúng tà là sau khi về quê mới trúng tà, hay là trước khi đi đã trúng? Trước đó có đi qua nơi nào đặc biệt không?
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Có không ít thiên sư hỏi điểm này. Khả Khả bị trúng tà lúc về quê tế tổ ông bà, thời gian cụ thể thì không xác định.
Học trò của La thiên sư kinh hô.
Đa Nhân Vật_Nam
Đa Nhân Vật_Nam
Về quê tế tổ ông bà? Chẳng lẽ trong lúc tế tổ đắc tội ông bà?
Chuyện này hiển nhiên là không có khả năng, ông bà có con cháu thờ phụng, lại là sống thọ và chết tại nhà sẽ không lấy mạng người, càng không lấy mạng con cháu.
Nếu con cháu bất hiếu, nhiều lắm thì dạy bảo một trận, sẽ không phá đến nhà cửa không yên.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hàn tiên sinh có biết trên đường từng xảy ra chuyện lạ gì không? Hàn tiểu thư có làm gì bất kính với người đã mất không?
Hàn Gia Sơn nghĩ nghĩ rồi nói
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Lúc ấy tế tổ, rất đông người. Quê tôi ở Việt Tây, tháng trước là tiết thanh minh, nơi đó có tập quán lên núi tế tổ. Nói đến chuyện kỳ lạ hoặc chuyện gì bất kính thì... a, tôi nhớ ra rồi, lúc đó Khả Khả đi qua một ngôi mộ, thấy ảnh chụp trên bia mộ, người mất rất xinh đẹp liền khen một câu.
Lữ thiên sư mới vừa há miệng, La thiên sư đã giành trước lên tiếng.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Sau đó có phát sinh chuyện gì không?
Lữ thiên sư tức giận liếc người sau một cái, nhưng ông ta vẫn tỉnh bơ. Vì bốn mươi vạn, ai thèm để ý cái liếc mắt không đau không ngứa này?
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Sau đó... có một người trẻ tuổi bên cạnh Khả Khả nói một câu "Đáng tiếc chết sớm", Khả Khả lập tức tiếp lời "Đổi lại là tôi xinh đẹp như vậy, chết sớm cũng không sao", sau đó trưởng thôn khiển trách hai đứa nhỏ, nói hành vi như vậy sẽ làm người chết chú ý và không cam lòng. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chẳng lẽ vì những lời này mà Khả Khả sắp bị hại chết?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
*nhún vai* Đừng nói lý với quỷ.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Vậy rốt cuộc là chuyện gì?
Mao Tiểu Lỵ nhìn Trần Tuấn Minh, ý hỏi cậu giải thích hay để cô giải thích.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Trong lời kể của ngài lấy được một ít tin tức, ngôi mộ, người mất rất xinh đẹp, mất sớm. Nói cách khác, người đã mất tuổi còn rất trẻ và xinh đẹp, vừa chết không lâu. Âm thọ của những người chết sớm tương đối dài, còn chưa đi đầu thai. Hơn nữa còn trẻ đã chết, họ không cam lòng, oán khí rất nặng. Người chết lại xinh đẹp, tự phụ bản thân xinh đẹp nhưng lại không có số mệnh hưởng thụ, oán khí càng nặng. Thật ra lời nói của con gái ngài đã biến thành điều kiện trao đổi.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Có ý gì?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chính là con gái ngài muốn xinh đẹp, nên dùng "mất sớm" để trao đổi.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Khả Khả chỉ là thuận miệng mới nói vậy thôi.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Quỷ sẽ tưởng thật.
____________
Hết.

Chương 3: Bức Hoạ Da Người 3

Hàn Gia Sơn dẫn mọi người lên lầu hai, gõ cửa phòng Hàn Khả.
Cửa mở từ bên trong, một người phụ nữ trung niên cao quý đỏ mắt nhìn nhóm người Trần Tuấn Minh, lộ vẻ mặt không vui.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Ông lại mời đám giang hồ thuật sĩ?
Hàn Gia Sơn kéo vợ qua một bên, cười mời mọi người vào phòng rồi mới nhỏ giọng nói với bà Hàn.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Đừng nói bậy
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Khả Khả chỉ bị áp lực tinh thần, mời bác sĩ là được. Ngày nào ông cũng nói Khả Khả bị trúng tà, mời nhiều thầy bà như vậy mà chả có tác dụng gì.
Hàn Gia Sơn hơi xấu hổ, chỉ nhỏ giọng nói.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Một lần cuối cùng, được không?
Trần Tuấn Minh quay đầu nhìn Mao Tiểu Lỵ, cô nhún nhún vai.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Làm nghề này của chúng ta, gánh tiếng xấu đó trên lưng là chuyện thường
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Mọi người không có kỹ năng đẩy cái danh này đi à?
Đa Nhân Vật_Nam
Đa Nhân Vật_Nam
Không, chúng tôi ném lại cho khách hàng
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Nếu ném không được thì sao?
Đa Nhân Vật_Nam
Đa Nhân Vật_Nam
Dựa vào đồng nghiệp ném thay
Trần Tuấn Minh khẽ lắc đầu
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Năng lực nghiệp vụ thật tệ.
Nhắc đến chuyện này, Mao Tiểu Lỵ nhớ đến vừa rồi Trần Tuấn Minh đột ngột bước ra, trong vòng một giây đã trở nên chuyên nghiệp, cô lập tức tôn sùng nói.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh Trần, anh thật có tài ăn nói. Vừa rồi ánh mắt Hàn tiên sinh nhìn chúng ta thay đổi luôn, thái độ cũng trở nên cung kính. Trước kia bọn em ra ngoài làm việc, những người đó đều bày vẻ mặt khó coi, tình nguyện tin tưởng đám thiên sư lừa đảo không có giấy phép cũng không tin bọn em, khiến bọn em nhận đơn hàng rồi bị từ chối nhiều lần, tiền lương cũng không có luôn.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
... Cô để lộ tình trạng lương bổng của mọi người rồi
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Vẫn có lương căn bản
Sau đó cô cười cười, hai bàn tay chà xát như con ruồi.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh Trần, anh học về tôn giáo à?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Không phải
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Tài chính?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
*lắc đầu* Chuyên ngành chính là Marketing, chuyên ngành tự chọn là dân tộc học
Mao Tiểu Lỵ vỗ tay bôm bốp.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh Trần, trông anh còn chuyên nghiệp hơn em nữa
Trần Tuấn Minh cười cười, bắt đầu đánh giá căn phòng.
Căn phòng có tổng thể màu vàng nhạt, là phòng ngủ điển hình của con gái. Giữa phòng là một cái giường lớn, Hàn Khả đang nhắm mắt nằm trên giường không nhúc nhích, cánh tay còn đang truyền dịch. Cạnh tường có một cái kệ sách lớn, trên kệ bày rất nhiều sách chưa mở ra. Trên vách tường thì dán đầy áp phích, cơ bản toàn là hình các nhân vật trong anime và manga, thế nên trong đống áp phích hỗn tạp đó, bức tranh mỹ nhân bên cạnh cực kỳ nổi bật.
Trần Tuấn Minh tiến lên vài bước, bức tranh trước mặt cao khoảng khoảng một thước, chiều rộng khoảng nửa thước. Trong bức tranh là một mỹ nhân mặc sườn xám trắng không tay hình trăng non, khoanh tay nghiêng người nhìn về phía người vẽ. Cánh tay trắng nõn, mặt mày như vẽ, môi đỏ răng trắng, cực kỳ động lòng người.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Wow, thật xinh đẹp
Trần Tuấn Minh quay đầu lại, không biết Mao Tiểu Lỵ đứng bên cạnh cậu từ lúc nào, cô nhỏ giọng cảm thán.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Bức tranh vẽ như thật vậy... Ồ? Ngày lạc khoản này... Tiểu Phượng Ngọc, tháng Hoang năm Mậu Tuất, vậy là bức tranh vừa vẽ không lâu à? Nhưng con dấu này là thế nào?
Dường như Mao Tiểu Lỵ rất hứng thú với bức tranh này, vươn tay muốn sờ thử.
Trần Tuấn Minh ngăn cô lại.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Đồ của người khác, đừng nên đụng vào
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
À, phải
Mao Tiểu Lỵ nhanh chóng thu tay.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Đi xem tình huống của Hàn tiểu thư đi
Mao Tiểu Lỵ nhìn lại, phát hiện Lữ thiên sư và La thiên sư đã sớm tụ tập xem xét quanh người Hàn Khả, vì bốn mươi vạn mà tranh thủ.
Trần Tuấn Minh cũng cất bước đi đến, bỗng bên tai cậu vang lên một giọng nữ như có như không.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Tú tài lang...
Trần Tuấn Minh ngoảnh mặt làm ngơ, lập tức bước về phía trước, nghe thấy La thiên sư nói.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Hàn tiểu thư hẳn là bị nữ quỷ theo dõi, muốn lấy mạng đầu thai, dùng mệnh "mất sớm" đổi lấy số mệnh phú quý trường thọ của Hàn tiểu thư.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Có ý gì?
Hàn Gia Sơn và vợ căn bản nghe không hiểu.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Cái gọi là kẻ chết thay, thật ra chính là ăn cắp mệnh của người sống thay vào mệnh mất sớm của lệ quỷ, để cho người khác thay thế chịu khổ âm thọ cho lệ quỷ. Còn lệ quỷ thì lấy thân phận của người sống, tiếp tục sinh hoạt ở dương gian. Hàn tiểu thư là bị một lệ quỷ mất sớm ăn cắp số mệnh, lệ quỷ kia muốn được thay thế Hàn tiểu thư.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
*kinh hãi* Có cách nào cứu Khả Khả không?
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Ngài cứ yên tâm, nếu bị chúng tôi phát hiện, đương nhiên chúng tôi phải cứu Hàn tiểu thư. Kỳ thật dương gian có cảnh sát, âm phủ cũng có âm soa. Lệ quỷ hại người phải bị giải đến trước mặt đại đế Bắc Âm, đánh nhốt vào mười tám tầng địa ngục.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Lệ quỷ này vọng tưởng thay thế thân phận của Hàn tiểu thư, tránh tai mắt của âm soa, vừa lúc số mệnh của Hàn tiểu thư lại cực kỳ tốt, phú quý trường thọ, được cát tinh tương trợ. Đây vốn là thể chất trừ tà không gì có thể xâm nhập, nếu không phải cô ấy thuận miệng nói một câu, để lệ quỷ đánh vào chỗ sơ hở thì Hàn tiểu thư tuyệt đối sẽ không bị tai bay vạ gió thế này.
Hàn Gia Sơn rất tin tưởng không hề nghi ngờ, nhưng bà Hàn lại đầy mặt không tin.
So với Hàn Gia Sơn từ nhỏ lớn lên ở Việt Tây tin thần tin quỷ, bà Hàn là người bản địa, kiên định tin vào chủ nghĩa khoa học.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Nói hưu nói vượn, lệ quỷ có thể lấy thân phận người sống sao? Khôi hài, nếu vậy thì chẳng phải người người cũng có thể bị lệ quỷ lấy thân phận? Vậy những người bên cạnh tôi đều là lệ quỷ hết rồi.
Hàn Gia Sơn
Hàn Gia Sơn
Bà bớt tranh cãi đi
Bà Hàn hất tay Hàn Gia Sơn ra, chỉ vào mặt ông mắng.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Khả Khả bị bệnh mà ông không lo mời bác sĩ lại mời một đám thần côn! Chính vì vậy mà kéo dài thời gian, làm cơ thể Khả Khả bị kiệt sức, nếu ông sớm nghe lời tôi đưa Khả Khả ra nước ngoài khám bệnh thì bây giờ nó làm gì có cái dạng này?
Nghe đến hai chữ "thần côn", gương mặt Lữ thiên sư và La thiên sư đều lộ vẻ không vui.
Trần Tuấn Minh nhìn Hàn Khả nằm trên giường bệnh, cô gái trẻ đã gầy đến trơ xương, hai mắt hõm sâu, quầng mắt xanh đen, trông thật khủng bố. Đột nhiên Hàn Khả mở to hai mắt, nhìn thẳng vào Trần Tuấn Minh.
Cậu im lặng bước lên hai bước, phát hiện tầm mắt Hàn Khả không dừng trên người cậu mà chính là bức họa phía sau.
Không ai nhận ra Hàn Khả đã tỉnh lại, sắc mặt âm trầm dại ra y hệt lệ quỷ.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Bà Hàn, tôi xin hỏi vài câu, bà chỉ cần trả lời có hoặc không, xem tôi nói có đúng hay không.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Được
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Có phải tính tình Hàn tiểu thư thay đổi rất nhiều, giống như biến thành một người khác mà bà hoàn toàn không quen?
Bà Hàn chần chừ rồi trả lời.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Đúng
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Thói quen sinh hoạt, ăn diện, hành vi cũng như biến thành một người xa lạ?
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
*phản bác* Nhưng bị mệt mỏi tinh thần cũng làm tính tình người bệnh thay đổi
Lúc này Hàn Khả nằm trên giường đột nhiên lên tiếng.
Hàn Khả
Hàn Khả
Ồn muốn chết. Muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi
Phòng ngủ lập tức yên tĩnh.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Bà Hàn, Hàn tiểu thư từng sống ở Việt Tây à?
Có lẽ do ngoại hình Trần Tuấn Minh dễ gần, dễ gây thiện cảm, giọng nói bà Hàn dịu đi.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Chỉ có tháng trước đi tế tổ. Trước kia nó không thích đi, lần này nghe nói Việt Tây rất tín ngưỡng quỷ thần, thế là ồn ào đòi đi. Chỉ đi có năm ngày.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Vậy năm ngày đó có thể làm khẩu âm thay đổi sao?
Bà Hàn biến sắc, dường như giờ phút này bà mới phát hiện khẩu âm của con gái đã biến thành giọng Việt Tây. Từ nhỏ con gái bà đã sống ở thủ đô, nói giọng Bắc Kinh, sao đột nhiên lại thay đổi?
Dù có thể giải thích tính tình thay đổi là do bị bệnh, nhưng không có khả năng ngay cả khẩu âm cũng thay đổi.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Bà Hàn, xin bà thử tin tưởng chúng tôi một lần. Qua đêm nay, nếu tình huống của Hàn tiểu thư vẫn không cải thiện thì đưa cô ấy đến bệnh viện, được không? Dù sao chỉ là thời gian một đêm mà thôi
Trần Tuấn Minh đột nhiên nghĩ đến gì đó, bổ sung.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Đúng rồi, đêm nay Hàn tiểu thư vẫn hát bài hát đó sao?
Nghĩ đến bài hát Quảng Đông thê lương rợn người kia, lời phản bác của bà Hàn bị nghẹn trong cổ họng không phun ra được, chỉ gật đầu lung tung.
Đa Nhân Vật_Nữ
Đa Nhân Vật_Nữ
Chỉ đêm nay thôi...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Được. Cam đoan sẽ không làm bà thất vọng.
Ánh mắt Hàn Gia Sơn nhìn Trần Tuấn Minh đã tràn ngập cảm kích, cậu chỉ cười không nói, thần bí khó lường, rất có khí phách cao nhân.
Lữ thiên sư và La thiên sư không ngờ bản thân nói nhiều như vậy mà không bằng Trần Tuấn Minh cười một cái, tâm trạng buồn bực, quyết định đối phó thằng nhóc đến sau này trước.
Ông bà Hàn rời đi, trong phòng ngủ chỉ còn nhóm người Trần Tuấn Minh và Hàn Khả.
Lúc này Lữ thiên sư và La thiên sư đứng cùng một chiến tuyến, cùng đối phó Trần Tuấn Minh.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Có khả năng đêm nay lệ quỷ sẽ lại đến, chắc chắn nhập vào người Hàn tiểu thư trước rồi mới đến phòng khách hại người. Phải có hai người mới có thể bắt được lệ quỷ, chúng ta đều đi chung đường, không bằng hợp tác với nhau.
Trần Tuấn Minh cười cười, từ chối.
La thiên sư nở nụ cười rất khó phát hiện, ông chờ chính là những lời này.
Người trẻ tuổi vốn tâm lý cao ngạo, mới vừa nhận đơn hàng đã muốn độc chiếm làm một mình, không nguyện ý hợp tác với người khác mà không biết gừng càng già càng cay, thiên phú tốt cũng phải thân kinh bách luyện.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Nếu vậy thì chúng ta tách ra. Ai bắt được lệ quỷ, cứu được Hàn tiểu thư thì đơn hàng này là của người đó. Chúng tôi cũng không bắt nạt cậu, tôi và Lữ thiên sư cùng canh trong phòng khách, các cậu ở phòng ngủ. Nếu các cậu giải quyết không được, chúng tôi sẽ ra tay.
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Nhưng khi chúng tôi đã ra tay thì các cậu không được nhúng tay vào nữa.
Trần Tuấn Minh cười như không.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Vậy chẳng phải hai người chịu thiệt sao?
La Thiên Sư
La Thiên Sư
Cậu có đồng ý hay không?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
*gật đầu* Đồng ý. Tôi được lợi mà
Mao Tiểu Lỵ nhíu mày, bị Trần Tuấn Minh kéo lại.
Lữ thiên sư và La thiên sư, cùng tên học trò kia đi xuống lầu, canh ở phòng khách đợi đêm xuống.
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Anh Trần, sao anh lại đồng ý với bọn họ? Rõ ràng là bọn họ cấu kết muốn tính kế chúng ta, nói chúng ta canh giữ phòng ngủ, nhưng ai mà không biết lệ quỷ vừa mới nhập thân là lúc hung tàn nhất chứ? Đơn hàng đến ba sao, chỉ hai người chúng ta khẳng định không đối phó được lệ quỷ này. Chờ đến lúc lệ quỷ ra khỏi phòng ngủ là đến lượt bọn họ hành động. Nhưng trước đó chúng ta đã kéo dài tiêu hao bớt quỷ khí của lệ quỷ rồi.
Mao Tiểu Lỵ thở dài, quả nhiên anh Trần không hiểu biết mấy vấn đề này, cho rằng đối phó với lệ quỷ trước là được lợi.
Trần Tuấn Minh cười cười, mượn di động của Mao Tiểu Lỵ chụp bức tranh trên tường một tấm, sau đó trả lại cho cô.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tiểu Lỵ, cô giúp tôi hỏi thăm Hàn tiên sinh vài chuyện được không? Hỏi ông ấy có biết cô gái trong bức tranh này không, hoặc là tấm ảnh người mất sớm trên bia mộ có phải là người này hay không?
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Ý anh là...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Không chắc chắn
Mao Tiểu Lỵ
Mao Tiểu Lỵ
Được, em đi ngay lập tức. Chờ tin tức của em
Mao Tiểu Lỵ đi rồi, trong phòng chỉ còn lại Trần Tuấn Minh và Hàn Khả.
Cậu tìm một chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại ra chơi.
Thật lâu sau, Hàn Khả đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm Trần Tuấn Minh.
Cậu nhận ra không đúng, ngẩng đầu nhìn qua.
Hàn Khả
Hàn Khả
Tôi khuyên anh, đừng xen vào việc của người khác.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
*nghiêm túc* Đừng làm càn, quay trở về chỗ của cô đi. Nếu không, tôi đánh cô vào La Phong Lục Cung.
_________________
Hết.
Herin💤
Herin💤
đến chương 3 rồi mà ko ai đọc hết dọ buồn ghê 😭
Herin💤
Herin💤
mấy bà đọc cho t vui đi chứ flop quá trời ಥ⁠‿⁠ಥ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play