[Detective Conan | Furuya Rei] Mộng Nhân
01. [Ánh Nắng Và Váy Trắng]
Về chiều tối, khi hoàng hôn đã chiếu dần lên các toà nhà, thường không mấy khi còn trẻ con nào nán lại ở các bãi đất trống nữa. Furuya năm 10 tuổi đó, không cha không mẹ, cậu bé luôn là người duy nhất ở nơi đây vào giờ này-giờ mà trẻ con chắc chắn sẽ trở về nhà.
Dẫu là cô quạnh và đơn độc, cậu bé vẫn cảm thấy mọi thứ không quá tệ, thế giới không hoàn toàn bỏ rơi Furuya Rei như cách người ta vứt bỏ món đồ thừa, cậu bé vẫn thu hút tia hoàng hôn cuối cùng trên bầu trời, vẫn được trọng lực giữ lại, vẫn được da thịt bao bọc máu trên cơ thể.
Giữ cho bản thân mình đứng im một chỗ tại công viên vắng người, Furuya Rei hơi hơi run mi mắt, cậu bé vô thức im lặng, nhìn về khoảng không mà không có lấy một tiêu cự. Một cơn gió thổi qua.
Một tiếng thút thít nhỏ khiến cậu giật mình. Rei giật mình vì cậu nhận ra, nó không phải chỉ vừa mới vang lên, mà là đã luôn xảy ra, nhưng nhỏ quá, âm ỉ quá, chỉ đủ cho những ai vô tình bị "đánh thức" nghe thấy.
Và cậu vừa bị người ta đánh thức.
Còn ai ở chỗ này ngoài cậu nữa?
Giờ này thường là giờ các gia đình ăn tối, những bà mẹ sẽ chẳng cho con cái của mình ở lại đây-công viên này vào giờ này đâu, dù mới chỉ vừa chuẩn bị chuyển sang chiều tối thôi.
Thậm chí về tối còn lảng vảng vài người vô gia cư sống nay đây mai đó và một đám Yanke gào rú khắp nơi. Nhìn lại, họ cũng từng sống ở cái thời mà nền kinh tế bong bóng ở Nhật sụp đổ, ở cái thời mà tính trị an ở đây yếu kém tới mức nhường đường cho đám hổ báo.
Có lẽ người ta còn ám ảnh về cái thời mà có những cái người coi sinh mạng chả ra gì, là trẻ nhỏ, hay người già, hay phụ nữ. Mới thoát khỏi cái thời đại ấy chưa bao lâu cả, người dân nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Cậu không có nghĩ tới đối tượng đang khóc sẽ là trẻ con. Và mong là thế.
02.[Ánh Nắng Và Váy Trắng]
Furuya Rei 10 tuổi, nhưng lại nhìn thấy người lớn khóc rất nhiều.
Khóc khi mặt và cổ họ đỏ ửng vì say rượu và công việc, lăn lê bò toài ngoài ghế trong công viên, nấc lên, hơi rượu thoát ra ngoài rất khó ngửi.
Khóc khi họ trốn một góc sau tường, sau bụi cỏ, ôm chặt cả miệng vì sợ có người nhìn thấy, nghe thấy.
Hoặc là cứ khóc thôi, bất kể chỗ nào, mặc kệ ánh nhìn của tất cả mọi người xung quanh, kể cả là đang làm phiền người khác.
Cậu bé nghĩ, hẳn lại là một người như vậy rồi, cậu không định can thiệp, cứ mặc kệ đi sẽ còn tốt hơn. Cho tới khi đột ngột một quả sồi rơi trúng người trong bụi cây đó.
Cái giọng này, là trẻ con!
Rei nhận ra, có chút tức giận bâng quơ, giờ này rồi còn ở đây ư? Thật ra nếu là người lớn thì sẽ chẳng hề gì đâu, nhưng đối phương lại là một đứa trẻ nhỏ vụng về, bị đau chỉ vì một quả sồi rơi trúng đầu. Cậu có chút buồn bực, Furuya bé nhỏ lập tức lên tiếng.
Cái bóng nhỏ sau lùm cây giật thót, rồi như cố gắng muốn che giấu sự hiện diện của mình, cái bóng ấy im thin thít, ẩn mình sau bụi cây, cố gắng thu nhỏ mình lại, thu hẹp mọi phạm vi và khả năng để ai đó phát hiện mình.
Im lặng mãi không thấy đáp, cậu bé đoán được, người đó nghĩ bản thân giấu rất tốt, kia mà giấu tốt thì sẽ chả thể làm cả bụi cây đó rung rinh theo sự di chuyển và bồn chồn của mình được.
Nhưng Furuya dù không muốn vạch trần thẳng thừng điều đó thì cậu vẫn không có ý định bỏ qua.
Furuya Rei
Gọi cậu đó. Mau ra đây đi.
Trước cái gì ấy mong chờ không thể tả của cậu bé, một bóng nhỏ chui ra.
Ra chỉ là một đứa nhóc bé xíu như cục kẹo. Cô bé mặc bộ quần áo trắng bóc, nhìn qua cũng biết là giá trị không nhỏ, nhưng mặt mũi, tay chân và màu áo nhẽ ra phải sạch sẽ lại lấm lem đất cát.
Cái bộ dạng này quả thật rất nhỏ bé và yếu ớt, ngoan ngoãn đứng dậy trước mặt cậu rồi rụt rè, nhìn qua cũng thấy em thấp hơn cả cậu một cái đầu.
Chết thật, thật sự là một đứa nhóc.
03. [Ánh Nắng Và Váy Trắng]
Đứa trẻ nhỏ này đang khóc, mặt đỏ bừng như một trái cà chua, bị vạch trần thì đỏ hoe đôi mắt, sụt sịt mấy cái. Bộ dạng sợ sệt như thể vừa bị bắt gian ăn vụng.
Cậu bé trước mặt liền trở nên lúng túng, có phải cậu làm người ta khóc thêm rồi không?
Furuya Rei thấy người ta đổ lệ rất nhiều, nhưng đâu có bao giờ nghĩ tới việc mình là nguyên nhân khiến ai đó đổ lệ đâu?
Nhận thức được điều ấy khiến tim gan cậu bé nóng ran như bị hơ trên lửa. Chưa từng dỗ dành ai, và chẳng hiểu dỗ dành là nên làm thế nào, thành ra dù cậu muốn nói gì đó thì cũng không thể nói thành lời, vừa vươn đôi tay ra thì cậu lại rụt lại.
Cậu bần thần, một làn da "kì quái" và khác người của chính mình làm chính cậu chần chừ. Không đợi cậu bé giải quyết mớ hỗn độn và rối rắm li ti trong lòng, cô bé trước mặt lại vừa nấc vừa nói:
Sakurada Yume
Em xin lỗi... Em sẽ rời đi ngay.
Nhưng ngay khi vừa dứt lời, em nhận ra có cái gì ấy lại hiện ra trong tầm mắt.
Ngước lên, đôi mắt xanh Ruby của cô bé hiện rõ ngay trước mắt Furuya Rei, long lanh những giọt nước. Không hiểu sao Furuya giật mình, lại hơi hoảng sợ.
Sakurada Yume
Anh cho em ạ?
Rei không giỏi dỗ dành, càng không dám dỗ dành.
Cậu bé quen với việc mình bị cho là khác biệt, bị cho là kì lạ hơn bao giờ hết, nên đối với một cô nhóc yếu ớt tới mức chỉ cần chạm là vỡ, nâng lên là tan ra này, cậu lại càng có chút cẩn trọng, sợ mình làm người ấy thấy ghê tởm, bài xích những hành vi của mình.
Nhưng cậu cũng tin trên đời có rất nhiều người xứng đáng với sự dỗ dành và yêu thương, Furuya cho rằng mình không thể vì vài cá thể mà tự nhiên trút giận lên nhân loại được.
Ví như Hiromitsu, cô Elena, cô chú hàng xóm,... chả hạn?
Vì thế cậu chọn một viên kẹo luôn sẵn có trong túi quần.
Cô Elena từng nói, những viên kẹo ngọt sẽ giải toả tâm hồn đang thổn thức, đau đớn của bất kì ai, cậu tin vào điều đó như một niềm tin bất khuất. Cậu luôn mong ai cũng có kẹo ngọt sau khi lưỡi mềm quằn quại vì trải nghiệm vị mặn của nước mắt.
Đặt lên lòng bàn tay nhỏ của em, cậu bé lại đột ngột trở nên rụt rè, giọng nói bé dần.
Furuya Rei
Đừng có khóc nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play