Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

3000 Chiếc Lồng Đèn.

#1

___________________
--- Kinh thành phồn hoa, phồn hoa đến mức khiến người ta hoa mắt, nhưng trong chốn phồn hoa ấy lại ẩn chứa những bí mật mà người thường khó lòng hay biết. Lâm phủ – nơi cư ngụ của Lâm Tướng Quân, vị danh tướng oai hùng một thời, uy trấn biên ải, lập vô số công lớn. Trong phủ chỉ có hai tiểu thư. Đại tiểu thư Lâm Uyển Dao – dung nhan đoan trang, dịu dàng hiếm thấy, nhưng lại mắc bệnh hàn khí từ nhỏ, thân thể yếu đuối, quanh năm chỉ có thể ở trong khuê phòng học y cùng phu nhân. Cả kinh thành đều biết đến nàng, nhưng ít ai thấy mặt. Còn nhị tiểu thư Lâm Hạ Nhi… thì lại như một bóng mây mờ. Từ khi sinh ra đã tinh nghịch khác người, chẳng giống khuê tú cầm kỳ thi họa, lại càng chẳng hợp phép tắc lễ nghi. Tướng quân sợ nàng quấy rối gia phong, nên sớm đưa về quê ngoại cho bà chăm sóc. Thành thử, mười chín năm qua, kinh thành vẫn chưa có ai từng thấy dung nhan của nhị tiểu thư Lâm gia. Người ta chỉ nghe đồn: “Nếu đại tiểu thư Lâm gia là đoá hoa thanh khiết trong sương, thì nhị tiểu thư chính là loài hoa dại ven đường – chẳng ai biết khi nào sẽ bung nở rực rỡ.” Mà đúng là như tiên giáng trần. Gương mặt Hạ Nhi đẹp đến mức ánh trăng cũng phải hổ thẹn, chỉ có điều tính tình nàng ngang ngược, chẳng khác gì một tiểu yêu tinh, nơi nào nàng đi qua, nơi đó liền có tiếng cười đùa và một phen xáo trộn. Trong triều, đương kim Hoàng đế uy quyền chấn động thiên hạ, dưới gối có hai hoàng tử. Đại hoàng tử Triệu Tử Khiêm– phong thái tuấn tú, nhưng lại nổi danh là kẻ trăng hoa, gặp tiểu thư thì trêu ghẹo, gặp cung nữ cũng chẳng tha. Ai nhắc đến hắn đều lắc đầu, chỉ thở dài: “Một bông hoa rực rỡ, nhưng rốt cuộc chỉ để ong bướm vờn quanh.” Nhưng năm hai mươi hai tuổi đã ra lập công lớn nơi biên ải, đánh tan giặc ngoại xâm dành lại hòa bình cho nước nhà,chẳng trách hắn có trăng hoa quậy phá đến mức nào nhưng phải công nhận hắn thật sự giỏi. Trái ngược hoàn toàn, Nhị hoàng tử Triệu Tử Kỳ lại khiến người người vừa kính vừa sợ. Hắn có gương mặt tựa thần tiên: răng khểnh, lúm đồng tiền khi cười thoáng hiện, mị lực đến mức khiến bao thiếu nữ phải ngẩn ngơ. Nhưng sau nụ cười ấy lại là sự tàn nhẫn lạnh lùng. Mười bảy tuổi đã chinh chiến sa trường, mười chín tuổi lấy đầu phản bội treo giữa cổng thành, chỉ một lần mà danh tiếng vang xa khắp thiên hạ. Nay vừa tròn hai mươi, hắn vẫn là người khó đoán, tựa như tuyết đầu đông – đẹp đẽ, lạnh giá, và khiến kẻ khác không dám chạm vào.
Thời gian thấm thoát trôi qua, hôm nay là ngày hai vị điện hạ thắng trận khải hoàn trở về kinh thành.
Ngày đó, kinh thành treo đèn kết hoa, trống chiêng vang dội từ cổng thành cho đến tận hoàng cung. Khắp phố phường người người chen chúc, chỉ để được tận mắt nhìn thấy hai vị hoàng tử khải hoàn trở về sau mấy năm chinh chiến. Đi đầu đoàn quân là Triệu Tử Kỳ. Hắn mặc khôi giáp đen lạnh lẽo, ngồi thẳng trên lưng tuấn mã, một tay nắm chặt dây cương, một tay cầm đầu tên phản tặc bị trói chặt. Máu khô đã loang khắp mặt kẻ kia, nhưng ánh mắt Triệu Tử Kỳ vẫn dửng dưng, không một gợn cảm xúc. Tựa như hắn chẳng dắt theo một kẻ còn sống, mà chỉ là một xác rỗng vô hồn. Dân chúng nhìn đến, rùng mình khiếp đảm, vừa sợ hãi, vừa khâm phục – bởi khí thế ấy không giống người thường, mà giống như một vị Tu La nơi địa ngục vừa mới bước lên nhân gian. Đi sau hắn là Triệu Tử Khiêm. Khác với sự lạnh lẽo như băng tuyết của đệ đệ, Đại hoàng tử ăn vận sáng sủa, môi cười cong cong, đôi mắt lướt qua nữ nhân nào thì liền phát ra một tiếng huýt sáo hoặc lời trêu ghẹo.
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Tiểu mỹ nhân, đôi mắt đẹp quá, có muốn ta rước về phủ không?
Hắn ngồi trên ngựa mà khom người như muốn rớt khỏi ngựa để chọc ghẹo mấy cô nương bên dưới
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Nương tử ơi,chờ ta một chút,để ta lập công cáo Hoàng Thượng rồi sẽ tới đón nàng về!
Dân chúng bên đường, tiểu thư khuê các đỏ mặt che khăn, cung nữ len lén nép sau lưng người khác. Cứ mỗi bước ngựa của hắn lại để lại một trận náo loạn, tiếng hét, tiếng cười và cả tiếng mắng nhiếc. Nhưng Triệu Tử Khiêm lại càng đắc ý, dường như cả kinh thành này chính là nơi để hắn khoe khoang phong lưu. Hai huynh đệ – một lạnh lẽo như sương tuyết, một lả lơi như gió xuân. Cảnh tượng trái ngược đến mức khiến người ta vừa kinh hãi, vừa buồn cười.
Kinh thành náo nhiệt đón đoàn quân khải hoàn.Người người chen lấn,hò reo vang trời. Giữa đám đông bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập. Một con ngựa ô phóng như bay trên phố,văng bụi mù mịt.Trên lưng ngựa , một thiếu nữ áo vải,mái tóc buộc hờ,loà xoà trong gió, miệng còn hô to:
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Nhường đường!nhường đường.. nhường đường cho bổn tiểu thư nào!!
Chính là Lâm Hạ Nhi - kẻ vừa mới trốn bà ngoại dưới quê, ngựa chưa kịp đóng yên đã vội lao thẳng về kinh thành cho thoả tính hiếu kỳ.
Dân chúng vừa tản ra, thì trước mặt lại chính là đoàn quân đang tiến vào .Đi đầu không ai khác chính là hai vị điện hạ
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Ầy da xui dữ vậy nè!! // Hạ Nhi giật cương, ngựa hí vang một tiếng, suýt nữa hất nàng rơi xuống đất //
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
// nàng vừa định la to // Cái đám này,đi đứng chặn đường thiên hạ,bộ muốn chết h-!!
Chưa kịp buông hết lời ,đôi mắt nàng liền đông cứng lại.
Trong đoàn người kia, một bóng dáng mặc trọng giáp nổi bật vô cùng - Chính là phụ thân nàng ,Lâm Tướng Quân!!
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Cha...cha?!
Hạ Nhi xanh mặt, còn chưa kịp quay đầu thì tiếng quát sấm sét vang lên:
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Con nha đầu chết tiệt ! Mới ló mặt về kinh thành đã giở trò quậy phá rồi à,hả?!
Con ngựa nàng chưa kịp xoay, đã bị một bàn tay rắn chắc tóm gọn.Hạ Nhi còn chưa kịp hiểu chuyện gì , vành tai đã bị phụ thân nhéo mạnh lôi xuống.
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Á á á,đau,đau!Cha buông tai con ra!
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Đứa con gái trời đánh! xem con kìa trước mặt hai vị điện hạ .. còn có các người dân trong kinh thành,mà ngươi dám cưỡi ngựa chạy loạn? Còn lớn tiếng chửi người ta?! Thể diện Lâm Gia bị ngươi làm mất sạch rồi!
Cả đoàn quân im lặng một thoáng, Triệu Tử Khiêm nhướng mày,ánh mắt sáng rỡ như phát hiện châu báu,bật cười ha hả:
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Ôi!thú vị thật nha!Nha đầu nhà ai mà to gan thế này?Dám chửi cả đoàn quân của bản Hoàng Tử!
Còn Triệu Tử Kỳ thì chỉ liếc mắt.Đôi con ngươi màu mực thẫm khẽ dừng lại trên gương mặt thiếu nữ đang bị nhéo tai la oang oảng,hàng mi dài rũ xuống che đi biểu cảm, nhưng khoé môi hắn khẽ nhếch lên, chẳng rõ là cười hay không.
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
// Hạ Nhi bĩu môi,hai tay vùng vằng // Con đâu có chửi họ,con chửi...à không ,con chỉ nói lỡ miệng thôi mà!
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Còn dám cãi? // Ông trừng mắt //
Tiếng cười ồn ào bỗng khắc nổi lên quanh đó, người dân vừa sợ vừa buồn cười , bởi cảnh tượng này thật hiếm thấy : một thiếu nữ xinh đẹp như tiên giáng trần, bị chính phụ thân nắm lỗ tai mắng té tát ngay giữa buổi lễ khải hoàn.
Dân chúng hai bên đường vốn đã chen chúc,nay thấy cảnh Lâm Tướng Quân nhéo tai một thiếu nữ , liền xôn xao bàn tán :
....
....
1 : Cái gì ...nữ nhân đó là ai thế? Sao lại dám cưỡi ngựa chạy loạn ngay giữa lễ khải hoàn?
....
....
2 : Suỵt! Coi chừng,ta nghe nói đó là Nhị tiểu thư Lâm Gia đó!
....
....
3 : Hả! Lâm tướng quân còn có nhị tiểu thư à?
....
....
4 : // chen vào // phải rồi,từ nhỏ nàng ta ở quê với bà ngoại , chưa từng lộ diện trong kinh thành ...ai mà ngờ hôm nay lại xuất hiện thế này.
....
....
3 : Xinh đẹp thật nha... khác hẳn với Đại tiểu thư Lâm Uyển Dao.Người thì thanh nhã như trăng, người thì hoạt bát như lửa...đúng là trời sinh một cặp tỷ muội đối nghịch.
Lời bàn tán truyền nhanh như lửa gặp gió,chỉ trong chốc lát cả kinh thành đều biết Lâm Tướng Quân có một nhị tiểu thư xinh đẹp đến kinh hồn , nhưng lại nghịch ngợm không ai quản nổi.
Triệu Tử Khiêm nghe xong, càng thấy hứng thú,hắn ngồi thẳng trên lưng ngựa , nghiêng đầu nhìn Hạ Nhi,đôi mắt lấp lánh trêu ngươi :
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Thì ra đây chính là Nhị tiểu thư Lâm Gia?Nghe đồn lâu rồi mà chưa ai thấy mặt.Quả nhiên....tin đồn không sai,xinh đẹp động lòng người nha~
Hắn còn cố ý huýt sáo một tiếng , khiến dân chúng cười ồ lên.
Hạ Nhi tức đến đỏ bừng mặt, nhưng đang bị phụ thân nắm chặt lỗ tai,chẳng dám cãi nửa câu,chỉ hận đến nghiêng răng :
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
"Tên Hoàng tử trăng hoa chết tiệt này, lần sau ta gặp , nhất định phải cho ngươi biết tay!"
Còn Triệu Tử Kỳ,hắn im lặng suốt từ đầu đến giờ.Chỉ có ánh mắt lạnh băng,như xuyên thấu đám đông ,dừng lại nơi gương mặt thiếu nữ ấy.Trong đôi mắt sâu thẳm kia khó phân biệt được chán ghét,khinh thường ...hay là một tia tò mò hiếm hoi.
Giữa tiếng trống chiêng, tiếng reo hò và lời xì xầm không ngớt, buổi khải hoàn vốn nghiêm trang bỗng trở thành một màn kịch náo động,mà tâm điểm chính là Lâm Hạ Nhi - Nhị Tiểu thư Lâm Gia lần đầu lộ diện.

#2

Sau buổi lễ khải hoàn,trong khi cả kinh thành còn đang bàn tán về " Nhị tiểu thư Lâm Gia lần đầu lộ diện ",thì trong Lâm Phủ, tiếng quát tháo của Lâm Tướng Quân đã vang rền như sấm.
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Con nha đầu chết tiệt! Ngươi có biết hôm nay là ngày gì không mà dám cưỡi ngựa chạy loạn trước mặt bá quan văn võ với cả hai vị điện hạ?"
Hạ Nhi bị lôi thẳng vào sảnh đường,vành tai đỏ bừng ,hai tay ôm mặt, miệng mếu máo lí nhí :
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Con...con chỉ muốn xem náo nhiệt thôi mà!
Coi náo nhiệt? Ngươi làm mất hết mặt mũi của Lâm gia rồi biết không?!
Lời vừa dứt, ông đã giơ tay định gõ một cái vào trán nàng.Hạ Nhi hoảng hốt " á" lên một tiếng, vội vàng bỏ chạy,chui tọt ra sau lưng mẫu thân đang đi ra
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
"Mẹ cứu con! Cha đánh con kìa!!"
Phu nhân thấy vậy chỉ thở dài,khẽ lườm vị tướng công mặt đỏ gay :
Ái Nguyệt - Lâm Phu Nhân
Ái Nguyệt - Lâm Phu Nhân
Ông suốt ngày đánh mắng con bé thì được ích gì?Nó từ nhỏ đã ở quê với bà,lần đầu trở lại kinh thành , không tránh khỏi ham chơi hiếu động.Ông đừng quá nặng lời.
Đại tiểu thư Lâm Uyển Dao đi ra,tay vẫn cầm quyển y thư , ngước mắt nhìn muội muội đang mếu máo,khẽ bật cười :
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
Muội muội đúng là....vừa về thành đã khiến mọi người biết đến.Sau này, người ta nhắc đến Lâm Gia, chắc sẽ bảo một tiểu thư yếu đuối , một tiểu thư nghịch ngợm
Hạ Nhi lập tức thò đầu ra từ sau lưng mẫu hậu,chu môi phản bác:
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
A tỷ chỉ biết ở trong phòng đọc sách ,đâu có vui bằng ta! Muội ra đường một chút thì đã sao? Người ta khen muội xinh đẹp đấy nhé!
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Con còn dám cãi? // ông trợn tròn mắt //
Ái Nguyệt - Lâm Phu Nhân
Ái Nguyệt - Lâm Phu Nhân
// Phu nhân bật cười bất đắc dĩ,nhẹ giọng dỗ dành // Thôi được rồi, ông cũng bớt giận đi .Con bé lớn rồi, không thể suốt ngày kìm kẹp nó được.Để ta dạy bảo nó từ từ.
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
// Lâm tướng quân thở hồng hộc cuối cùng hất tay áo bỏ đi,chỉ để lại một câu // Nếu còn lần sau,ta nhốt nó lại.Không cho ra khỏi phủ nửa bước!
Trong đại sảnh,Hạ Nhi thè lưỡi ôm cánh tay Uyển Dao cười hì hì :
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
A tỷ ta ở lại kinh thành rồi nhé!có muội quậy phá tỷ sẽ đỡ buồn hơn nhiều!
Uyển Dao khẽ lắc đầu , nhưng ánh mắt dịu dàng
Cho dù nha đầu này có quậy phá, nhưng cũng là sư muội mà cô thương nhất..từ nhỏ không có cơ hội gần nhau.. đến bây giờ cô sẽ thương con bé hết mực.
.
.
.
.
.
Đêm đó,Lâm phủ vốn quen với sự tĩnh lặng.Đại tiểu thư ở trong phòng đọc y thư,phu nhân thắp đèn khâu vá, còn gia nhân đã yên vị trong hậu viện.
Nhưng....sự yên bình ấy từ nay đã tuyệt diệt.
Trên nóc nhà một bóng dáng nhỏ nhắn đang bò qua bò lại,mái tóc xoã tung trong đêm.Lâm Hạ Nhi chóng cằm,mắt sáng rực nhìn bầu trời đầy sao, miệng lẩm bẩm :
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Quê ta ngắm sao quen rồi,ở kinh thành cũng phải tìm chỗ cao mới coi cho đã! Ôi đẹp ghê nha~
Rắc...rắc
Ầm!
Một viên ngói rơi thẳng xuống sân.Ngay sau đó là tiếng "đùng đoàng" liên tiếp ,mấy mảnh ngói lăn lông lốc,vang vọng khắp phủ.
cung nữ
cung nữ
1 : Có ..có trộm!!!!
Một gia nhân hét toáng lên
binh lính (lính canh)
binh lính (lính canh)
1 : trộm trèo lên mái nhà rồi!! Mau lấy binh khí!!
binh lính (lính canh)
binh lính (lính canh)
2 : Báo tướng quân !báo tướng quân!!!
Trong chớp mắt,cả Lâm Phủ bừng sáng đèn đuốc,binh lính chạy ra rầm rập,ai cũng mặt cắt không còn giọt máu.
Đại Tiểu thư Uyển Dao ho khẽ, bước ra hành lang , còn chưa hiểu chuyện gì đã thấy gia nhân hốt hoảng chạy ngang .Phu nhân cũng vội vã quàng thêm áo khoác.
Lâm Tướng Quân từ thư phòng phi ra, giọng như sấm :
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Cái gì?! Ai dám nửa đêm đột nhập phủ của ta?
Đám binh sĩ ngẩng đầu ,soi đuốc về phía mái nhà.Bỗng ...thấy một bóng người nhỏ bé đang ngồi vắt vẻo trên nóc,tay còn chỉ thẳng lên trời
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Ơ kìa,các ngươi làm gì mà ồn ào vậy? không thấy ta đang ngắm sao sao
Tất cả đều căm nín trong giây lát ...
Không khí lặng như tồ.Một cơn gió đêm lùa qua ,mái ngói lại "rắc" một tiếng,rơi thêm một mảnh nữa .
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
HẠ NHI!!!!!!! // tiếng gầm của Lâm Tướng Quân vang dậy cả phủ //
Hạ Nhi hoảng hốt trượt một cái,may mà bám kịp, mặt mếu máo
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Cha,con... con chỉ muốn coi sao thôi mà..
Phía dưới,gia nhân đồng loạt thở phào... rồi nhìn nhau, suýt nữa cười ngất.
Từ đó về sau,ai cũng ngầm hiểu : Kể từ ngày Nhị tiểu thư về ,Lâm phủ sẽ chẳng còn ngày nào yên tĩnh nữa.
.
.
.
.
.
Còn ở phía Hoàng cung,ánh đèn rực rỡ soi sáng khắp ngự hoa viên.Hoàng Đế và Hoàng Hậu ngồi trên điện cao,dung nhan tràn đầy ý cười .Sau nhiều năm binh đao nơi biên ải,nay hai vị điện hạ bình an trở về lại thắng trận , còn gì vui mừng hơn!
Để thưởng công, cũng để biểu thị ân đức , Hoàng Đế bệ hạ chỉ mở một đại yến linh đình,mời toàn bộ văn võ bá quan cùng gia quyến.
Tin tức vừa truyền ra,khắp kinh thành lập tức dậy sóng
Các quan lớn nhỏ đều chỉnh trang, nhưng náo nhiệt nhất vẫn là các tiểu thư khuê các.Người người ăn vận lộng lẫy ,áo gấm váy thêu,trang sức ngọc ngà, từng đường từng nét đều được chăm chút đến hoàn hảo.
....
....
1 : Nghe nói đêm nay Đại Hoàng Tử Triệu Tử Khiêm , cùng các hoàng tử, công tử văn võ đồng loạt xuất hiện.
....
....
2 : Chỉ cần lọt vào mắt xanh của Hoàng tử sau này chính là mẫu nghi thiên hạ!
....
....
3 : Ngươi đừng quên Nhị Hoàng Tử.. còn gọi là Thái Tử Triệu Tử Kỳ cũng có mặt .Dung mạo hắn, thật sự hơn cả tranh vẽ.
Lời bàn tán ríu rít khắp các khuê phòng.Bao đôi mắt ngóng trông,bao trái tim thổn thức - tất cả đều chờ mong được hoàng tử nhìn đến.
Hoàng hậu đích thân chỉ đạo bày yến: dãy bàn ngọc bày dầy sơn hào hải vị,trân châu minh châu treo lấp lánh,trăm nghệ nhân trong cung chuẩn bị ca vũ.Không khí huy hoàng, lộng lẫy tựa như nhân gian thần hội.
Trong điện lớn,quan văn võ lần lượt tiến vào hành lễ.Triệu Tử Khiêm bước ra, một thân áo bào màu đỏ rực,nụ cười phong lưu ,vừa đi vừa phất tay với mấy tiểu thư bên dưới.Tiếng hò réo, tiếng thở dài ngưỡng mộ vang lên không dứt.
Trái ngược hoàn toàn, Triệu Tử Kỳ xuất hiện trong hắc y như tuyết phủ trăng đêm.Khuôn mặt hắn trắng trẻo,ánh mắt lạnh lẽo, mỗi bước chân đều khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa run sợ.Không có lời trêu đùa nào, không có ánh nhìn lưu luyến - chỉ có khí chất băng lãnh khiến bao tiểu thư vừa say mê, vừa chẳng dám lại gần.
Đêm tiệc ấy,ai cũng rõ: một bên là ánh lửa cuồng nhiệt, một bên là băng tuyết lạnh lùng.
Mà trong lòng các gia tộc, đều dấy lên cùng một ý niệm: "Cơ hội này, nhất định phải để nữ nhi lọt vào mắt xanh của hai vị điện hạ.Dù là Hoàng Tử Tử Khiêm hay Thái Tử Tử Kỳ ...đều đủ để một đời vinh hiển".
Hoàng cung đêm ấy nguy nga,đèn lồng đỏ treo cao ,nhạc khúc vang vọng khắp điện lớn.Yến tiệc chào mừng hai hoàng tử khải hoàn thật sự long trọng chưa từng có ,quan văn võ xếp hàng,các công tử, tiểu thư quyền quý ai nấy đều ăn vận lộng lẫy ,mong nhân cơ hội này mà kết giao.
- Ở trung tâm điện, Hoàng Đế tươi cười ,nâng chén khen ngợi công lao hai con trai -Hoàng Hậu ngồi bên cạnh ,tuy nét mặt uy nghiêm nhưng trong lòng không giấu nổi tự hào. -Triệu Tử Khiêm hảo sảng cười,nâng chén chúc tụng khắp nơi, khiến bao tiểu thư thẹn thùng nhìn theo. -Triệu Tử Kỳ thì trái ngược hoàn toàn : gương mặt lạnh lùng,lưng thẳng tắp,chỉ im lặng ngồi nhìn chén rượu trong tay , hệt như mọi thứ trong tay chẳng hề liên quan đến hắn.
Dưới khán đài các tiểu thư đài các thì thầm :
....
....
1 : Nghe nói Thái Tử rất ít khi mở miệng, không biết giọng nói thế nào nhỉ?
....
....
2 : Ừ,ta còn tưởng hắn câm cơ...
Còn với Đại Hoàng Tử Triệu Tử Khiêm thì khỏi nói,chỉ một ánh mắt lướt qua cũng khiến bao cô nương đỏ mặt.
Lâm Tướng Quân là thân cận được hoàng thượng tin tưởng nhất,tất nhiên cũng được mời Ông đi vào cùng phu nhân,và hai ái nữ.
Hạ Nhi từ trước đến giờ toàn chạy nhảy ngoài vườn, nghịch ngợm chẳng thua con trai,nhưng nay lần đầu vào cung lại còn tham dự Hoàng Đế cùng Hoàng Hậu ,bá quan văn võ và hai vị Hoàng Tử,nên con nhỏ biết thân biết phận - cố gắng ép mình dịu dàng đoan trang,đi đứng khép nép,cúi đầu lễ phép theo đúng khuôn phép.
Uyển Dao vốn đã có dáng vẻ thanh nhã ,nên không cần cố gắng cũng khiến người khác chú ý.
Còn Hạ Nhi thì khác, đang giả bộ ngoan hiền mà trong lòng chỉ muốn... cười lăn,vì gồng không nổi!!
Khi bước qua bậc thềm vàng son,nàng khẽ thì thầm với Uyển Dao:
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Trời ơi,chỗ này rộng dữ thần ...ta mà lạc chắc tìm đường ra đến sáng mất.
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
// Uyển Dao hoảng hốt,kéo tay muội // im nào! Lỡ để ai nghe thấy thì mất mặt cả nhà đó!
Ở trên cao, Triệu Tử Khiêm vừa cười nói vừa cụng chén với quần thần,ánh mắt vô tình quét qua quần thần,ánh mắt vô tình quét qua hàng ghế nhà Lâm Tướng Quân liền dừng lại ở Uyển Dao.Hắn cười nhạt,nửa như thích thú nửa như tò mò.
Còn Triệu Tử Kỳ thì lạnh nhạt,nhưng khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua Hạ Nhi đang... ngồi ráng giả bộ đoan trang,môi mím chặt mà hai tay cứng đờ,thoáng có chút ngạc nhiên.
Trong đại yến,ai cũng giữ vẻ đoan trang ,từng cử chỉ đều chuẩn mực .Nhưng giữa khung cảnh long trọng ấy ,Tống Nhã Nghi - Ái nữ của Tống Tướng Quân lại hoàn toàn khác.
Nàng mặc y phục gọn gàng,ánh mắt sắc bén,ngồi xuống là chống tay,dáng dấp y hệt một thiếu niên hơn là tiểu thư khuê các.Vốn nổi danh trong kinh thành là "nữ hiệp giả trai", suốt ngày cầm thương múa kiếm,lại tự xưng "thiên tài võ học".
Khi nhìn xuống cuối bàn,bắt gặp Hạ Nhi đang ngồi khép nép giả bộ tiểu thư đoan trang,Tống Nhã Nghi lập tức nheo mắt như tìm được tri kỉ.
Một lát sau,khi người lớn còn mải nâng chén bàn chuyện triều chính,Nhã Nghi lén xích ghế lại gần,ghé tai Hạ Nhi hỏi nhỏ:
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Ê ..cô cũng thấy ngồi kiểu này ngột ngạt lắm đúng không?
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
// Hạ Nhi giật mình, suýt rớt miếng bánh trong tay // Hả? Sao cô biết?!
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
// Nhã Nghi cười ha hả // Ta nhìn cái tướng là biết liền! Nhìn cô y như ta lúc bị mẫu thân bắt học thêu thùa vậy.Khó chịu muốn chết!Ta nói nghe này...ta với cô bằng tuổi,mà ta chính là thiên tài võ học nha.Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi! Thiên tài với thiên tài,song kiếm hợp bích , cái tên sẽ oai vô cùng!
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
// Hạ Nhi nghe xong ,mắt sáng rỡ như được cứu khỏi cảnh gò bó.Nàng bật cười ..gác một chân lên // Được đó! Ta từ nhỏ thích múa kiếm hơn thích ngồi học.Cô là thiên tài võ học, còn ta... là thiên tài kiếm học! Hai ta hợp lại.ai dám động?
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
haha
Hai nàng bắt tay nhau ngay trong bữa tiệc, miệng cười rạng rỡ.Người lớn nhìn xuống cứ tưởng hai tiểu thư đang thì thầm chuyện học lễ,nào ngờ ... là kết nghĩa huynh đệ giữa đại yến hoàng gia!
Hai tướng quân ngồi xa nhìn qua rồi khoác tay nhau cười khanh khách
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Haha,Lâm Sư huynh..huynh xem ..hai đứa nhỏ thật giống ta với huynh khi bé đó nha!
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Đúng đúng, chắc sau này có người nối nghiệp hai lão già chúng ta rồi!!
________________________

#3

___________________
Tiếng nhạc tấu vang,chén rượu dâng cao,khi bầu không khí trong điện đã đến hồi náo nhiệt nhất thì Hoàng Đế rốt cuộc cũng đặt chén xuống,uy nghiêm nhìn khắp quần thần.
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Trận chiến Phương Bắc lần này,nhờ có hai hoàng nhi dốc sức mới bình ổn được biên cương, khiến lòng dân an,kẻ địch khiếp . Công lao ấy,trẫm nhớ rất rõ...
Ngài vừa dứt lời,cả điện đồng loạt đứng dậy,đồng thanh hô vang :
....
....
"Hoàng Thượng anh minh! Thiên tuế! Thiên tuế!"
Triệu Tử Khiêm vốn hào sảng,lập tức đứng lên,tay ôm quyền , miệng cười rạng rỡ
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Phụ Hoàng quá khen,tất cả đều là nhờ tướng sĩ liều mình nơi sa trường .Nhi thần chỉ góp chút sức mọn thôi!
Triệu Tử Kỳ thì khác hẳn,chỉ bình tĩnh đứng dậy,ôm quyền thi lễ,giọng điềm đạm
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Bảo vệ xã tắc,vốn là bổn phận.Nhi thần không dám nhận công!
Một lời ít ỏi,nhưng càng làm hiện rõ khí chất trầm ổn,lạnh lùng của hắn.
Hoàng Đế khẽ gật đầu ,khoé miệng thoáng nét tự hào
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Khiêm Nhi,Kỳ Nhi các con đều là trụ cột tương lai của Đại Tống.Hôm nay là ngày vui, uống cho thoả, không cần câu nệ!
Ngay lập tức tiếng trống, tiếng sáo nổi lên rộn rã,vũ cơ theo nhạc tiến ra múa,bầu không khí trong điện dâng lên một tầng mới.
Còn ở phía hai vị tiểu thư .. đang bàn tán về vụ kết nghĩa huynh đệ nghe tiếng hô của các bá quan văn võ thì hoảng hốt làm lễ
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
// nhìn qua Nhã Nghi thì thầm // Nè ..sau này ta cũng muốn ra biên ải đánh giặc,nghe ngầu ghê á
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
// Thì thầm lại // Haha ..ta cũng muốn nữa
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
Lâm Uyển Dao - Đại Tiểu Thư Lâm Gia
Suỵt,nhỏ thôi
_____________________
Ngay lúc nhạc trong điện đang vang rộn ràng,Trần Nhậm Linh và Tần Hiểu Vy uyển chuyển bước vào .Hai nàng vốn nổi tiếng thích khoa trương , hôm nay lại càng phô trương hết mức - áo gấm sắc chói như cầu vồng,trâm cài đầy đá quý loang loáng ánh sáng,son phấn thì dày cả tấc.
Ngồi xuống bàn,hai nàng thì thầm nhưng cố tình để âm thanh vừa đủ cho người khác nghe thấy
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Ngươi xem,Đại Hoàng Tử tuấn tú hào hoa, chắc chắn sẽ chọn ta thôi! // Nhậm Linh vuốt tóc,mắt liếc lên bàn cao //
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Hừ,ta lại thấy Nhị Hoàng Tử khí chất hơn hẳn.Người lạnh lùng ít nói,càng hợp với ta! // Hiểu Vy ngẩng cằm,như thể đã định trước ngôi vị Thái Tử Phi sẽ rơi vào tay mình //
Hạ Nhi ngồi gần đó,vừa nhấp ngụm trà thì suýt sặc ra ngoài vội ghé tai Nhã Nghi
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Ối trời,hai bà cô này... mặc vậy,mà không sợ loá mắt người ta à?
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Ta còn tưởng trong tiệc loé thêm hai cái lồng đèn di động // Nhã Nghi chép miệng,ánh mắt đầy khinh thường //
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
ặc haha.. biết sao họ đến trễ chưa?
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Sao sao?
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lo tô son trét phấn cả lớp lên mặt đó haha
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Haha đúng đúng
Cả hai nhìn nhau cùng trề môi một cái, rồi bật cười khúc khích như vừa nghe chuyện tiếu lâm.
.
.
.
.
.
Trong khi nhạc vẫn rộn ràng,chén rượu chuyền tay, Triệu Tử Khiêm bỗng khẽ cười,ánh mắt liếc về phía Nhã Nghi
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Ồ .. không ngờ hôm nay, Tống tiểu thư lại đoan trang,thùy mị thế này.Bản vương còn nhớ mấy năm trước có một con tiểu mãnh thú cưỡi ngựa chạy loạn giữa phố ,làm cả đội cấm vệ phải xắn áo đuổi theo cơ đấy!
Lời vừa dứt,cả sảnh tiệc xôn xao.Một số đại thần còn chưa kịp uống xong rượu đã quay đầu nhìn về phía Nhã Nghi
Lâm Tướng Quân nghe cứ tưởng con gái mình phân thân mà cười ha hả sao giống ái nữ nhà ta thế? .. rồi ông quay sang huých vai bạn già mà trêu
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Không ngờ nha,đệ vậy mà có được ái nữ nghĩa hiệp giang hồ vậy haha
Còn Nhã Nghi cứng người,đỏ mặt,phụ thân nàng là Tống Tướng Quân liền nhéo nhéo hông,gằn giọng
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Con gái con lứa,lại còn mất mặt thế này nữa!
Hạ Nhi ngồi kế bên thì cười muốn gục xuống bàn,hai tay ôm bụng
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Há há,cô là thiên tài võ học cơ mà,sao lại để người ta bắt quả tang vậy hả?
Nhã Nghi tức giận,quay sang đập nhẹ vào vai Hạ Nhi
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Là chuyện của mấy năm trước rồi! Cô còn dám cười huynh đệ của mình à? Hôm nào ta kéo cô ra đấu võ một trận! Xem cô còn cười không.
Triệu Tử Khiêm còn cố thêm dầu vào lửa,chậm rãi nâng chén rượu.
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Thiên tài võ học ư? Vậy hôm nào bản vương cũng muốn được chỉ giáo một phen!
Cả khán điện cười rộ lên,Nhã Nghi muốn độn thổ ngay tại chỗ!
Nhưng vẫn chưa xong
Triệu Tử Khiêm lại liếc sang Hạ Nhi đang ôm bụng cười khanh khách kế bên Nhã Nghi
Rồi cất giọng trêu chọc
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Ủa không phải là Nhị Tiểu thư Lâm Gia đây sao?
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Khi sáng ngay buổi lễ khải hoàn của bọn ta trở về...cô cũng cưỡi ngựa chạy loạn,bị Lâm Tướng Quân nhéo tai chửi um sùm đây mà~
Câu nói của Triệu Tử Khiêm vừa thốt ra,cả khán điện im lặng nửa nhịp,rồi...phụt- mấy tiểu thư ngồi gần đó không nhịn được mà che miệng cười.
Hạ Nhi đang uống nước thì sặc suýt chết ,gương mặt đỏ bừng,chỉ tay thẳng mặt hắn
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Hoá ra là ngài,cái tên trêu chọc ta giữa phốt sáng nay!!!!
Lâm Tướng Quân thấy con gái mình dám chỉ thẳng mặt Hoàng Tử thì mặt tái xanh vội kéo tay con nhỏ
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Tổ tông của ta, con muốn chết à??
Triệu Tử Khiêm nhướng mày, gương mặt vô cùng hả hê,giọng điệu thong dong như gảy đàn
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Ồ,thì ra tiểu nha đầu còn nhớ ta.Thật vinh hạnh,bản vương trong lòng cô cũng để lại dấu ấn sâu sắc đến vậy.
Hạ Nhi nghiến răng,trong đầu chỉ muốn vơ cái chén ném thẳng vào mặt hắn,nhưng nghĩ lại nơi này là cung điện , trước mặt bao nhiêu người,... nàng đành cười méo xệch , ngồi thẳng dậy,tay đặt lên đùi cố tỏ ra đoan trang.
Thế nhưng,Nhã Nghi ngồi bên cạnh đã cười đến nghiêng ngả,vỗ bàn kêu to
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Aha! Hoá ra cô cũng chung số phận với ta, vậy mà dám cười bổn cô nương hả?! .. Một thiên tài võ học.. một thiên tài...gây náo loạn phố phường!
Hạ Nhi bực đến mức,đạp nhẹ chân Nhã Nghi dưới bàn.Nhưng nhìn ánh mắt giễu cợt của Triệu Tử Khiêm thì trong lòng thề một câu chắc nịch!
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
Lâm Uyển Nhi - Nhị tiểu thư Lâm Gia
"Tên đáng ghét kia,ta mà gặp ngươi một lần nữa chắc chắn sẽ xé xác ngươi!!!!"
Còn Tống Tướng Quân thấy vậy..quay sang trêu lại Lâm Tướng Quân
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Tống Quân Giác - Tống Tướng Quân
Nè Lâm Huynh... con gái huynh cũng xông pha giang hồ quá đó nha, nhưng vừa chớm nở đã bị huynh nhéo tai lôi về rồi,haha~
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
Lâm Chí Luân - Lâm Tướng Quân
//Tức muốn bùng nổ//
Ngay khi Hạ Nhi còn đang thề độc trong bụng,thì từ phía dưới vang lên giọng the thé của Trần Nhậm Linh
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Ôi chao! Thật mất mặt!Đường đường là tiểu thư Lâm Gia, lại để người khác nhắc đến chuyện bị phụ thân nhéo tai giữa phố... đúng là nuôi con gái mà không biết dạy dỗ!
Tần Hiểu Vy thấy vậy cũng hùa theo,tay phe phẩy chiếc quạt lụa, giọng điệu mỉa mai
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Đúng vậy,thử so với chúng ta xem? Con gái nhà danh môn, vào cung đều học cầm kì thi hoạ,đi đứng nói năng đoan trang .Chứ đâu có...hoang dã đến mức cưỡi ngựa chạy loạn ngoài phố như một đứa nhà quê.
Cả khán điện rộ lên tiếng rì rầm, mấy tiểu thư bên cạnh che miệng cười khúc khích
Hạ Nhi tức đến mức hai má đỏ bừng,mắt trợn tròn,bàn tay nắm chặt thành quyền ,chỉ hận không được xông lên vặt trụi mất cọng lông mi giả của hai nhỏ kia.Nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng ,thì Tống Nhã Nghi đã vỗ bàn cái rầm khiến ai cũng giật mình
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Tống Nhã Nghi - Đại Tiểu thư Tống Gia
Hai ngươi nói ai là đồ hoang dã hả?!Có bản lĩnh thì ra đây đấu với bổn cô nương một trận! Nói nhiều như đàn bà ngoài chợ ấy!
Không khí trong điện bỗng căng thẳng ,các quan văn võ đưa mắt nhìn nhau.Còn Hoàng Hậu thì nhíu mày,chỉ chờ một tiếng động lớn nữa là nổi trận lôi đình ngay
Nhậm Linh với Hiểu Vy định dảnh mỏ lên cãi lại thì giọng Hoàng Hậu lạnh lùng vang lên,át cả tiếng xì xào trong điện
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Đủ rồi!Các ngươi là tiểu thư khuê các,lại để bản cung thấy cảnh cãi vã như chợ búa,còn ra thể thống gì nữa?!
Tất cả im phăng phắc,ai nấy đều rụt cổ lại.Hoàng hậu đưa mắt quét một vòng,ánh mắt sắc bén khiến không ít người run lên.Rồi bà khẽ ho một tiếng,chậm rãi nói tiếp.
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Nhân dịp hôm nay ,bản cung cũng tiện thông báo một chuyện.Ba ngày nữa,sẽ mở hội tuyển tú cho Đại Hoàng Tử Triệu Tử Khiêm.Năm nay,Khiêm Nhi cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi, không thể mãi chuyên tâm triều chính cũng như bận bịu suốt ngày đi trêu ghẹo nữ nhân khắp kinh thành mà quên chuyện hôn nhân đại sự.Đã đến lúc có một thê tử xứng đáng ,để cùng gánh vác hậu cung!
Cả đại điện như nổ tung.Mấy vị tiểu thư vừa nãy còn chép miệng buồn rầu lo Tử Khiêm đã có người trong lòng,nay mắt sáng rực như sao trời .Quạt rơi,khăn rơi,tim rơi bộp bộp.
Còn Tử Khiêm thì...
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
// Há hốc mồm,trong lòng hoảng loạn //
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
" Cái gì?? Ta? Tuyển tú!? "
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
"có ai hỏi ý ta chưa?!??????"
Từ đầu đến cuối,hắn có trêu ghẹo nữ nhân chứ không ghẹo mẫu hậu .. tại sao đột nhiên ta thành nhân vật chính thế này?
Trần Nhậm Linh và Tần Hiểu Vy thì mắt sáng rỡ,lén vén nhau cười khúc khích
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Trần Nhậm Linh - Đại Tiểu Thư Trần Gia
Cơ hội ngàn vàng đến rồi!
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Tần Hiểu Vy - Đại Tiểu Thư Tần Gia
Người ta nói Đại Hoàng Tử phong lưu,đa tình...nếu được chọn..ôi,đời ta coi như lên tiên!!!
Triệu Tử Kỳ, ngồi cạnh sư huynh,gương mặt chẳng biến sắc , nhưng giọng thì thầm như ý trêu chọc.
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Sư huynh, giờ đã đến lúc huynh nên biết mùi "hôn nhân ép buộc rồi"
Trong lúc cả điện còn xôn xao vụ Hoàng Hậu vừa nói,thì Triệu Tử Khiêm bật dậy,ghế ngọc kêu rầm một cái!
Mặt hắn tái xanh rồi đỏ bừng,như thể bị sét đánh trúng ngay giữa trán.
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Không được!!!!!!! // Hắn la oang oang,cả đám quan văn võ giật nảy //
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Con còn chưa ghẹo hết nữ nhân trong thành mà!!!
Đoàng ...
Tất cả mọi người có mặt ngay lúc đó,nghe xong như vừa bị sét đánh .. muốn hoá đá
Một tiếng "pặc" - chén rượu trong tay Hoàng Hậu suýt nữa rơi xuống bàn . Hoàng Hậu đập bàn.
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Khiêm Nhi!!!! Ngươi còn dám ăn nói hồ đồ như thế trước mặt trăm quan hay sao!???
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
// Hoàng Đế nhướn mày,râu run run // Khụ...hừm ...hỗn tử!!! Đây là chuyện quốc gia đại sự,ngươi coi như là trò chơi chắc???
Triệu Tử Khiêm không để ý, tiếp tục bào chữa
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Con vừa thắng trận trở về,chưa kịp tận hưởng thú vui nhân gian... đã bị bắt đi cưới vợ!??Như vậy khác gì cắt đứt đôi cánh của một cánh chim tự do?!
Hoàng Đế vỗ bàn một cái "đoàng"
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Hoàng Hi Đế - Hoàng Đế
Ngươi là "chim" gì?Ngươi là hoàng tử ,cưới vợ là bổn phận!!
Tống Mặc ngồi kế bên, mặt vẫn lạnh tanh ,nhấp chén rượu,thản nhiên thì thầm một câu đủ Tử Khiêm nghe thấy
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Triệu Tử Kỳ - Thái Tử
Nếu huynh thích tự do thì để ngôi vị hoàng đế sau này cho ta,ta thay huynh làm tròn bổn phận cũng được.
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
....
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Không, không ,ta đâu có nói vậy!Ta chỉ..chỉ là chưa chuẩn bị tâm lý thôi mà!
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
Hoa Nhị Vương -Hoàng Hậu
// Hoàng Hậu nghiêm giọng // Chuẩn bị hay chưa không quan trọng.Lệnh đã ban.Ba ngày nữa , tuyển tú bắt đầu !
Triệu Tử Khiêm xụi lơ,gào như sắp tận thế.
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Triệu Tử Khiêm - Đại Hoàng Tử
Aaaa! con chưa kịp nhìn ngắm mỹ nữ khắp kinh thành ! Trời ơi sao nỡ đối xử với con như vậy!!
Các tiểu thư bên dưới khán đài nghe thế, vừa đỏ mặt vừa lén cười ,có người còn thì thầm.
....
....
1 : Thật là ...Đại Hoàng Tử cũng thẳng thắn quá ...
_______________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play