(Chủ Công/Xuyên Nhanh) Dải Băng Số Phận
TG1: Thiên vương
Tag: Đam mỹ, chủ công, Np...
Dương Thần Minh
Nhân vật sắm vai?
018-Xà
Pháo hôi si tình nha kí chủ.
5%....16%...19%...43%...86%...99%...100%...
Giới giải trí tôn thờ Tạ Đình Phong như một vị thần.
Người đứng trên đỉnh cao giới giải trí, quyền lực và danh tiếng phủ khắp toàn cầu.
Và khi Tạ Minh Dương chào đời, hắn không phải là một đứa trẻ, hắn là một "vương miện" mới.
Buổi tiệc đầy tháng của hắn không nồng mùi sữa, mà nồng nặc mùi rượu vang đắt tiền.
mùi nước hoa xa xỉ và những lời nịnh hót đầy giả tạo của nửa giới Giải trí.
Nhưng, ẩn sau đôi mắt đẹp như tạc tượng của đứa trẻ ấy là một khoảng không hun hút.
Thế nhưng đứa trẻ ấy lại mang trong mình một dạng khiếm khuyết tinh thần bẩm sinh.
Này không phải nói hắn là một cái thiểu năng trí tuệ.
Hắn thông minh đến mức đáng sợ.
Một bản nhạc khó chỉ cần nghe qua một lần, đôi tay nhỏ nhắn ấy có thể tái hiện lại hoàn hảo trên phím đàn.
Nhưng cũng chính đôi tay ấy, có thể thản nhiên châm lửa thiêu sống một sinh mạng nhỏ bé.
rồi đứng nhìn với ánh mắt tò mò như thể đang xem một thí nghiệm vật lý, không một chút gợn sóng, không một chút xót thương.
Khiếm khuyết tinh thần ở đây là hắn không hề có năng lực đồng cảm.
Mọi chuyện dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bất đắc dĩ Tạ Đình Phong phải gác lại công việc, để Tạ Minh Dương ở nhà học tập
Sai quản gia đi cô nhi viện nhận đứa trẻ cùng tuổi trở về làm anh trai để chăm sóc hắn.
Dương Thần Minh đóng vai chính là đứa bé được nhận nuôi kia.
Đứa trẻ này tên là Nguyễn Cương Minh.
Giữa trang viên rộng lớn lạnh lẽo, Nguyễn Cương Minh xuất hiện như một vệt bùn xám xịt trên tấm thảm nhung đỏ.
Cả người bao trùm bởi vẻ âm u tự ti và nhút nhát.
Tóc tai bù xù, quần áo cũ kỹ, còn vương chút bẩn thỉu.
Cậu đứng đó, đôi vai gầy gò co rúm lại, chiếc áo cũ sờn không che nổi sự run rẩy trước sự lộng lẫy xa lạ.
Quản gia xót xa dắt tay cậu.
*"Từ nay, đây là nhà của con. Con sẽ là anh trai của thiếu gia."*
Cương Minh ngước nhìn lên cầu thang.
Tạ Minh Dương đứng đó, khoác trên mình chiếc áo thun đen đơn giản nhưng toát ra khí chất của một vương tử cao ngạo.
Gương mặt tuy còn non nớt nhưng đã lộ rõ đường nét tinh xảo, đẹp đến mức thu hút mọi ánh nhìn.
Thế nhưng từ sắc mặt đến cử chỉ, tất cả đều toát ra sự ghét bỏ khi nhìn về phía cậu.
Tạ Minh Dương chờ đợi là một người đầy kiêu ngạo tự tin bởi tài năng ưu tú.
Chứ không phải một đứa trẻ nói chuyện cũng run rẩy sợ sệt giống như bị cả thế giới bỏ rơi.
Trong thế giới hoàn mỹ của hắn, sự xuất hiện của một kẻ thấp kém, nhút nhát như Cương Minh chính là một vết sẹo cần phải xóa bỏ.
Cho nên hắn biểu đạt chính mình bất mãn, chuốc lên thân thể gầy gò của cậu.
Cương Minh được mặc những bộ quần áo đắt tiền nhất, được ăn những món ngon nhất cuộc đời mình.
Nhưng cái giá phải trả là những cơn thịnh nộ không báo trước của "em trai".
Có những đêm, trong căn phòng tối, Minh Dương dùng đôi bàn tay thiên tài chơi dương cầm ấy để siết chặt lấy cánh tay gầy gò của Cương Minh, hoặc để lại những vết bầm tím lạnh người.
*“Tại sao anh không khóc?”*
*"Tại sao anh không phản kháng?"*
Minh Dương thì thầm vào tai cậu, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng.
*"Tại sao anh dám nhìn tôi bằng ánh mắt đấy?"*
Cương Minh không trả lời.
Cậu chỉ lặng lẽ chịu đựng.
Khi quản gia vừa khóc vừa bôi thuốc cho cậu, Cương Minh chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt nhạt nhòa ánh nước.
*“Bác đừng khóc. Ở đây... con không còn bị đói nữa. Có áo ấm để mặc, có giường để nằm. Em ấy... chỉ là chưa biết cách yêu thương thôi.”*
Sự bao dung của Cương Minh không phải vì cậu nhu nhược, mà vì cậu quá đỗi trân trọng chút ánh sáng le lói này.
Với cậu, Minh Dương giống như một vị thần bị lỗi, và cậu nguyện là vật tế để vị thần ấy được trút bỏ cơn giận với thế gian.
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của Cương Minh là khi lén nhìn Minh Dương chơi đàn.
Khi ấy, Minh Dương không còn là một con quỷ nhỏ, mà là một Thiên thần cô độc.
Ánh nắng hoàng hôn xuyên qua cửa sổ sát đất, bao phủ lấy dáng hình thanh mảnh của hắn.
Tiếng đàn dương cầm vang lên, lúc tha thiết, lúc dữ dội, như tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm trong vỏ bọc hoàn hảo.
Cương Minh đứng sau cánh cửa, nhắm mắt lại, để âm nhạc chữa lành những vết thương trên da thịt.
Cậu yêu tiếng đàn ấy, yêu cả cái cách thế giới của Minh Dương vận hành.
Một thế giới cô đơn đến cùng cực mà chỉ có cậu mới dám bước chân vào.
Thời gian bất tri bất giác trôi qua.
Sau khi lớn lên Tạ Minh Dương cũng vào giới giải trí trở thành phụ thân hắn như vậy thiên vương siêu sao.
Thậm chí so với hắn phụ thân càng rực rỡ lấp lánh.
Nhưng người cha nuôi kia đã chết
Cái chết của Tạ Đình Phong là một cú nổ xóa sạch chút lý trí cuối cùng của Tạ Minh Dương.
Tạ Đình Phong chết bởi sự cố máy bay.
Ngày đó ông vội vàng đi xem Tạ Minh Dương dương cầm thi đấu, không có kiểm tra kỹ tư nhân phi cơ……
Cha chết đột ngột, mà hắn chính là nguyên nhân gián tiếp giết cha.
Sự tội lỗi – một cảm xúc mà hắn chưa từng biết cách xử lý – đã biến thành sự điên cuồng.
Tạ Minh Dương trở nên càng thêm khó có thể tiếp cận, quái gở điên cuồng.
Tại một đêm muộn....hắn bóp ch·ết Nguyễn Cương Minh.
Đàn dương cầm ngón tay dùng sức đến trắng bệch.
Nguyễn Cương Minh bị chính người mình chiếu cố nhất, bao dung nhất, cũng thích nhất bóp cổ ch·ết.
018-Xà
Trên là bối cảnh sơ lược.
018-Xà
Cấp SSS, tận 7 ngày nghỉ!
TG1: Thiên vương (2)
Ánh đèn mờ ảo trong căn phòng rộng lớn tỏa ra thứ mùi trầm hương đắt tiền, nhưng không cách nào che lấp được sự ngột ngạt của dục vọng.
Tạ Đình Phong – vị Thiên vương được hàng triệu người sùng bái – lúc này lại mang dáng vẻ của một kẻ săn mồi đầy nguy hiểm.
Cương Minh khẽ run rẩy, đôi mắt cậu nhạt nhòa nhìn bóng người cao lớn trước mặt.
Tiếng gọi bật ra, nhỏ xíu và nghẹn đắng.
Tạ Đình Phong nhướng mày, giọng nói trầm thấp vốn đã làm say đắm bao thính giả, nay lại vang lên đầy áp chế.
Nguyễn Cương Minh
Mai con còn đi học..
Nguyễn Cương Minh
Đừng tạo vết được không?
Một nụ cười khẩy hiện lên trên khóe môi gã.
Gã thích sự phục tùng này, thích cái cách đứa trẻ mà gã nhặt về đang cố gắng thương lượng một chút tôn nghiêm cuối cùng.
Tạ Đình Phong
Phải xem biểu hiện của con rồi.
Cương Minh cắn chặt môi, vươn đôi cánh tay trắng nõn, nơi những vết sẹo mờ cũ kỹ vẫn còn hằn sâu như những vết nứt trên một bình gốm quý, nhẹ nhàng ôm lấy cổ gã.
Cậu nhắm tịt mắt, rụt rè áp đôi môi mình lên đôi môi lạnh lẽo của người cha nuôi.
Nguyễn Cương Minh
'Xà!! Tìm ra lỗi chưa!?'
Nguyễn Cương Minh
'Sao quái nào có cả một đám có ý với tôi?'
018-Xà
'Này không phải lỗi.'
018-Xà
'Mị lực kí chủ quá lớn.'
018-Xà
'May mà tuyến nv9 không ảnh hưởng.'
018-Xà
'Cũng không phải lần đầu.'
018-Xà
'Cố lên kí chủ! Vì 7 ngày nghỉ!!'
Nguyễn Cương Minh
'Điên mất!!'
Cương Minh gào thét trong lòng, nhưng thực tại, cậu lại đang bị Tạ Đình Phong thô bạo giữ chặt lấy gáy.
Cương Minh ngoan ngoãn nghe theo hơi mở há miệng ra.
Tạ Đình Phong hơi híp lại đôi mắt đào hoa, khớp ngón tay vuốt nhẹ gáy.
Lưỡi hắn theo khe hở len lỏi sâu vào bên trong, đảo khắp chốn.
Khiến cho Cương Minh nghẹn, khó thở đỏ bừng mặt.
Tạ Đình Phong vốn trăng hoa, vì vậy kinh nghiệm rất phong phú.
Năm nay đã bước sang tuổi 49 mà nhan sắc lại tựa như độ tuổi 25-30.
Trông rất trẻ rất cuốn hút.
Nguyễn Cương Minh năm nay mới bước sang tuổi 15
Nguyễn Cương Minh
'Chịu đựng nốt hôm nay...'
Nguyễn Cương Minh
'Ngày mãi lão cha này chết rồi.!'
Nước bọt chảy dài theo khóe môi, đôi mắt cậu phủ một màng nước, long lanh và vỡ vụn.
Nguyễn Cương Minh
Ư..hưc..c..cha..
Ngày hôm sau Nguyễn Cương Minh đúng như dự đoán trước nhận được tin.
Tạ Đình Phong trên đường đến xem Tạ Minh Dương biểu diễn thì máy bay tư nhân gặp sự cô và đã phán định tử vong.
Tin tức này lan ra nhanh chóng dấy lên một cơn chấn động không nhỏ trong giới.
Nguyễn Cương Minh
'Lão biến thái cuối cùng cũng bán muối!!'
Giữa đám tang xa hoa, Nguyễn Cương Minh đứng đó, gương mặt tái nhợt, đôi vai run rẩy như thể cả thế giới của cậu đã sụp đổ.
Nhưng sâu trong đáy mắt một niềm vui ầm ĩ lại lặng lẽ bùng lên như đốm lửa cháy ngầm không cách nào dập tắt.
Sau cái chết của cha, Tạ Minh Dương – người em trai thiên tài – dường như cũng thay đổi.
Hắn ít hành hạ cậu hơn, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ.
Hắn vùi đầu vào âm nhạc, dồn hết sự điên cuồng vào những nốt nhạc.
Năm 16 tuổi ấy, Tạ Minh Dương viết ra một ca khúc mang tên 'Xiềng xích'.
Chỉ trong một đêm bài hát đó đã bùng nổ khắp mạng xã hội
Tất cả mọi người gọi hắn là 'sự kéo dài của dòng máu siêu sao' mang trên mình hào quang chói lóa.
Cũng năm đó Nguyễn Cương Minh thi chuyển cấp 3.
Trong phòng thi, ngoài cửa sổ vang lên tiếng ve râm ran không dứt, âm thanh mùa hè dày đặc đến mức khiến thời gian như chậm lại.
Giữa tiếng ve ong ong kéo dài ấy, cậu nghe thấy một giọng hát len lỏi vọng vào.
Mơ hồ nhận ra đó là giọng ca của Tạ Minh Dương
Dẫu độ tuổi còn non nớt nhưng kỹ thuật lại điêu luyện đến kinh ngạc.
Từng nốt cao thấp chuyển đổi tự nhiên, ung dung như nước chảy.
Mỗi lần ngân lên đều mang theo cảm xúc mãnh liệt biến hóa linh hoạt giữa cao trào và lắng đọng khiến người nghe không cách nào dứt ra.
Nguyễn Cương Minh
'...Sao cảm giác bài này nhắm vô mình..'
Năm ấy, Tạ Dương Minh chính thức bước vào giới giải trí, xuất hiện ở công chúng tầm nhìn, cũng dần dần mờ nhạt khỏi tầm mắt Nguyễn Cương Minh
Nguyễn Cương Minh đỗ vào cao trung có tiếng, trên người những cái đó mới mẻ miệng v·ết th·ương cũng dần dần kết vảy, khỏi hẳn.
Một đêm nọ, cậu bạn cùng phòng nhìn thấy những vết sẹo dọc ngang trên lưng Cương Minh khi cậu đang thay đồ.
Cậu ta sững sờ, rồi tiến lại gần, giọng run run.
???
Minh… có phải cậu từng bị ngược đãi không? Kể tớ nghe, tớ bảo kê cậu!
Cương Minh lúc ấy đang mơ màng ngủ, gương mặt thanh tú dưới ánh trăng trở nên mềm mại đến lạ kỳ.
Cậu nũng nịu, giọng nói ngọt ngào như mật ngọt.
Nguyễn Cương Minh
Ngủ đi mà… Minh buồn ngủ lắm rồi… Ngoan, về giường đi.
Cậu bạn đỏ mặt, đánh liều nói.
???
Thơm tớ một cái chúc ngủ ngon đi rồi tớ về.
Nguyễn Cương Minh
Trẻ con quá..
Nguyễn Cương Minh
Được chưa? Minh ngủ nha.
Cậu bạn đờ người, cứng nhắc đáp lại.
Nhìn cậu quận ngủ trong chăn, tay khẽ chạm vô trán.
Vò nhẹ mái tóc, bối rối về giường.
Cố gắng nhắm mắt ngủ nhưng trong đầu toàn cảnh phi thực tế vừa nãy.
Mục tiêu của cậu là Y khoa.
Tương lai lại xuất ngoại lưu học, trị bệnh cứu người, tạo phúc ngàn vạn người.
Ngày qua ngày Nguyễn Cương Minh thậm chí bận rộn đến quên mất người kia.
Nguyễn Cương Minh
'Tích lũy tri thức quan trọng hơn!!'
Nguyễn Cương Minh
'Dù sao cũng không có suất diễn.'
Nguyễn Cương Minh
'Tội gì chịu tội tăng ca!!'
Cứ như vậy thẳng đến một ngày, chủ nhiệm lớp gọi cậu ra ngoài.
Nói trong nhà có người xảy ra chuyện cho Cương Minh thỉnh hai ngày nghỉ.
Ngay lập tức vẻ mặt cậu dần thay đổi.
Hoang mang tràn lên như sóng vỡ bờ.
Trời đổ mưa lớn, từng hạt mưa nặng trịch đập xuống đường như trút giận.
Cương Minh đạp xe trong cơn mưa, bánh xe trượt đi, người ngã sầm xuống đất.
Cậu chống tay bò dậy, thân thể nghiêng ngả, khập khiễng lao về phía trước, như thể chỉ cần chậm một giây thôi, thứ gì đó sẽ vỡ nát.
Nguyễn Cương Minh
'Đau...nứt xương sao?'
Nguyễn Cương Minh
'Tình tiết chết tiệt!!'
Quản gia ở cửa nhìn cậu toàn thân chật vật, thần sắc phức tạp.
???
Cương Minh, thiếu gia không sao đâu……
Nguyễn Cương Minh
'Tất nhiên hắn không sao rồi!! Trò đùa cả!'
Lòng đầy bứt xúc nhưng bên ngoài hoàn toàn trái ngược.
Cương Minh chạy như kẻ mất trí, chỉ biết lao về phía trước.
Đến khi tự tay đẩy cánh cửa đang khép hờ kia ra, tận mắt nhìn thấy cảnh bên trong, trái tim mới chịu hạ xuống một nhịp.
Đại sảnh sáng choang ánh đèn.
Dưới ánh sáng ấy, từng gương mặt trẻ trung, tuấn tú, xinh đẹp đều đồng loạt quay sang nhìn cậu với bộ dạng ướt sũng, nhếch nhác, chật vật đến thảm hại.
Họ che miệng cười khẽ, ánh mắt đầy thích thú.
???
Minh Dương à , anh trai cậu thật đúng là cùng cẩu giống nhau tùy kêu tùy đến a.
???
Tôi cũng thật muốn cái như vậy anh trai.
???
'Vừa chiều chuộng bản thân,nghe lời."
???
"Dù đang bẩn như thế này vân trông ngon điên.”
???
'Sao cậu ta may mắn quá vậy!?'
Da đầu Cương Minh tê dại từng sợi lông sau gáy dựng đứng.
Lúc này cơn đau mới chậm rãi lan đến.
Đầu gối nhức buốt như bị côn trùng gặm cắn, xương cốt lạnh toát, cảm giác đau đớn thấm dần vào từng thớ thịt.
Tất cả đều đang nhắc nhở cậu một điều.
Thứ gọi là “không màng tất cả để thích”, rốt cuộc cũng chỉ là thiêu thân lao đầu vào lửa.
Và đây… Chỉ mới là tiền đặt cược.
Nguyễn Cương Minh
'Thương bản thân quá!!!'
Nguyễn Cương Minh
'Diễn quá đạt!'
018-Xà
"Đang cảm xúc đấy kí chủ ơi?!"
TG1: Thiên vương (3)
Đại sảnh sáng choang ánh đèn pha lê, nhưng trong mắt Cương Minh, thế giới chỉ là một màu xám xịt.
Cảnh vật chao đảo như bị ai đó mạnh tay giật đổ.
Cương Minh cúi đầu, hàng mi rũ xuống, che đi ánh nhìn trống rỗng.
Cậu khoác trên người bộ đồng phục trung học rẻ tiền, dáng vẻ lạc lõng giữa không gian xa hoa đến lạc nhịp.
Chưa kể giờ đây lại nhem nhuốc bẩn thỉu.
Nguyễn Cương Minh chậm rãi thu hồi bước chân vào đại sảnh sáng choang ánh đèn.
Cậu nhìn về phía cái kia khí phách thiếu niên, bên người người chửi bới Cương Minh thời điểm.
Tạ Minh Dương ngồi giữa đám đông, áo thun đen đơn giản làm nổi bật làn da trắng đến lạnh lẽo.
Trước sau không nói một lời, khóe môi cong lên rất khẽ, nụ cười mỏng manh đến mức không rõ là cười hay không.
Tạ Minh Dương
Chịu không nổi cút đi.
Tất cả mọi người không nghĩ tới, bao gồm Tạ Minh Dương...
Thốt ra câu đó, hắn nhất thời sững lại.
Cậu không nói gì mà bước lên lầu, lặng lẽ xách hành lý.
Khi mở tủ quần áo, cậu mới bàng hoàng nhận ra: ngoài vài món đồ lặt vặt, tất cả đều là đồ cũ Minh Dương từng vứt cho.
Cả cuộc đời cậu ở đây, hóa ra chỉ là những mảnh thừa thãi của người khác.
Một hồi nhét đại vô va li, không quay đầu lại rời đi trang viên.
Nguyễn Cương Minh
'...đầu gối đau..không lái xe được..'
Nguyễn Cương Minh
'Cũng không thể đi bệnh viện.'
Nguyễn Cương Minh
'Đồ pháo hôi ngu ngốc!!'
Nguyễn Cương Minh
'Lụy quá trời!'
Trời mưa, khi cậu tới trường học liền sốt cao liên miên
Sợ tới mức bạn cùng phòng hoảng loạn đem cậu đưa đi bệnh viện.
Đóng tiền viện phí rồi ở lại trông cậu suốt đêm.
Trong căn phòng bệnh nồng mùi khử trùng, cậu bạn cùng phòng nắm chặt lấy tay cậu, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng đêm.
Nguyễn Cương Minh
Minh không có ngốc..
Cương Minh lờ đờ, nửa tỉnh nữa mê đáp lại.
Giọng yếu ớt như tiếng mèo con.
???
Được rồi Minh Minh không ngốc.
???
Ngủ đi. Ngày mai sẽ khoẻ hơn.
Cậu bạn khẽ xoa mái tóc bết mồ hôi của cậu, giọng dịu dàng đến đau lòng.
Nhìn cậu đã hoàn toàn ngủ.
Không kìm được lòng mình, người ấy cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay mình đang che trên môi Cương Minh.
Một nụ hôn đầy tôn trọng, nhưng cũng đầy sự chiếm hữu thầm kín.
???
Tớ ngày càng lún sâu rồi… Minh Minh, cậu có chấp nhận tớ không?
018-Xà
'Lại được tỏ tình kìa.'
018-Xà
'Kí chủ chấp nhận không?'
Nguyễn Cương Minh
'...trao hi vọng rồi dập tắt. Tội lỗi lắm.'
Nguyễn Cương Minh
'Tốt nhất làm ngơ không biết.'
018-Xà
'Hazzz..tình cảm thật rắc rối.'
Cương Minh gửi hết phần thừa kế gia sản và đánh cái giấy nợ gửi cho Minh Dương.
Nguyễn Cương Minh
[Phía trước trang viên hoa ở anh trên người tiền, anh tương lai đều sẽ trả.]
Phải mất ba tháng sau Cương Minh ở trên di động mới thấy hồi phục, đó là ở nghỉ đông thời điểm.
Cương Minh ở nhờ nhà bạn học.
???
Tao nuôi Minh Minh được mà.
Nguyễn Cương Minh
Thôi. Cho tớ ở nhờ là quá tốt rồi!
???
Vậy qua quán nhà tao làm.
Nguyễn Cương Minh
? Có mở hả?
???
Chắc ngày kia mày đi làm được.
???
'Mua đứt luôn cửa tiệm rồi thay đổi tí biển hiệu.'
???
'Nhiêu đấy thời gian là kịp.'
Nguyễn Cương Minh
Thật sao!?
Nguyễn Cương Minh
Yêu bạn quá mờ!!!
???
Đ..đừng nói năng tự tiện thế chứ!!
Cương Minh đang làm việc tại tiệm trà sữa ,thủ đoạn gõ chanh, chua xót đến vô lực.
Điện thoại rung lên, một dòng tin nhắn ngắn ngủ hiện ra.
Giống như mảnh đá rơi ra khỏi miệng ly, chui vào lòng bàn tay cậu, lạnh đến tim phổi.
Tạ Minh Dương
【 Anh trả không nổi. 】
Đúng vậy, những cái đó hàng hiệu quần áo cùng với thức ăn ngủ nghỉ thượng tiêu dùng, đối với một cái kế thừa phụ thân kếch xù tài sản nhà giàu thiếu gia thì chỉ như cái phẩy tay.
Còn Cương Minh làm một cái phổ phổ thông thông người, kiếm cái tám đời cũng trả không được.
Ở nhà bạn hết kì nghỉ đông Cương Minh một lần nữa cầm cậu cái kia vài món quần áo dọn về trang viên.
Nhìn trang viên trước mắt, lòng đầy gợn sóng.
Trước sau như một chiếu cố người, nhưng hắn lần này lại không phải “anh trai” thân phận, mà là trả nợ người hầu.
Người hầu ý nghĩa cái gì đâu?
Ý nghĩa mỗi ngày Cương Minh cần phải chiết nát sống lưng, rũ đầu quỳ gối thư phòng, tiếp thu thượng vị giả lạnh nhạt đánh giá cùng làm nhục.
Nguyễn Cương Minh rốt cuộc minh bạch, phía trước những cái đó năm tr·a t·ấn chỉ có thể tính làm tr·a t·ấn, luyện ngục mới vừa mở ra.
Cương Minh dù tức thế nào cũng chưa bao giờ sẽ phản kháng hắn, nhẫn nhục chịu đựng, vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, thật tốt a.
Không cảm xúc dư thừa, không rơi nước mắt, giống như là đầu gỗ.
Tạ Minh Dương rốt cuộc vẫn là phiền chán cậu, hắn chuẩn bị sáng tác tân ca tuyên bố album.
Cũng không chuẩn bị kéo xuống bằng cấp, hắn bắt đầu học bổ túc, quyết định xuất ngoại thi vào một trường nghệ thuật có tiếng.
Bởi vì âm nhạc chiếm hắn bảy phần mười thời gian, cho nên Tạ Minh Dương thông minh cũng muốn mất ăn mất ngủ học bổ túc những cái đó thiếu hụt tri thức.
Người kèm hắn học còn ai khác ngoài Cương Minh
Quỳ gối bên cạnh, cử động thân thể ngập vết thương mới, kím nén tiếng rên rỉ đau đơn mà chỉ hắn.
Thỉnh thoảng Minh Dương còn dùng ngón tay ấn vô vết hằn tím do roi tạo thành khiến cậu điếng người trắng mặt.
Tạ Minh Dương
Giảng tiếp! Tôi cho anh ngừng sao?
Nguyễn Cương Minh
Ức...A..anh biết rồi.
Cương Minh giảng bài, trán lẫn lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cứ thế khoảnh 1 tiếng sau, cậu không thể nhịn được nữa.
Nguyễn Cương Minh
Đ..đau..
Nguyễn Cương Minh
Em tha anh nha..
Minh Dương nhìn khuôn mặt trắng bệch nổi đầy gân của cậu.
Nguyễn Cương Minh
Anh cảm ơn.
Khó khắn đứng dậy, đầu gối quỳ lâu mà lảo đảo không vững,.
018-Xà
"'Sao nay cậu ta thả Kí chủ dễ dàng vậy?"
018-Xà
"Lại có vẻ lệch gì đó."
018-Xà
"Thôi kệ. Kí chủ kiểu gì cũng xử lý được!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play