[DươngCap] Người Bảo Hộ Giữa Địa Ngục
Chương 1: Người Phán Xét Ngông Cuồng
Tác Giả [Bông]
Chào mọi người, tớ là Bông
Tác Giả [Bông]
Trước khi vào truyện, tớ sẽ chia sẻ về quan điểm của bản thân
Tác Giả [Bông]
1. Bông only RhyCap, bias Captain. Tất cả các OTP ngoài RhyCap Bông đều không đu (xuất hiện trong truyện nhằm hỗ trợ mạch truyện)
Tác Giả [Bông]
DươngCap bộ này là muốn viết thử, chủ yếu vì thấy OTP này cũng dễ thương
Tác Giả [Bông]
2. Tất cả truyện của Bông đều không có H
Tác Giả [Bông]
3. Không teencode, không viết tắt, không icon cảm xúc linh tinh, đùa đúng nơi nghiêm túc đúng chỗ
Tác Giả [Bông]
4. Không sao chép ý tưởng dưới mọi hình thức
Tác Giả [Bông]
5. Nội dung và kết đã được lên sẵn kế hoạch, không thích đừng toxic hay báo cáo
__________________________
[DươngCap] Người Bảo Hộ Giữa Địa Ngục
Chương 1: Người Phán Xét Ngông Cuồng
__________________________
Toà án trung tâm thành phố đông kín người từ trong ra ngoài
Phòng xử án ồn ào như một cái chợ. Báo chí chen chúc ngoài hành lang, đèn flash liên tục lóe sáng
Bởi lẽ, đây không phải một vụ kiện bình thường
Bị cáo là một tay trùm tội phạm khét tiếng đã từng vượt mặt công lý vô số lần nhờ quyền lực và tiền bạc
Đó là cho đến ngày hôm nay - khi hắn ta phải đối mặt với một thẩm phán trẻ có tiếng trong ngành; một người sẵn sàng gõ búa vì công lý, bất chấp mọi áp lực từ danh vọng, tiền bạc, quyền lực
Chiếc áo choàng đen phấp phới trong gió, dáng người cao gầy hiên ngang đi lên vị trí thẩm phán của vụ kiện ngày hôm nay
Với khí chất ngông cuồng, ánh mắt khiêu khích, khoé môi nhếch lên đầy xem thường
Hoàng Đức Duy
Toà…bắt đầu!
Giọng nói nhỏ trầm mang chút áp lực đặt lên những người có mặt trong phòng, mọi tiếng xì xào không báo trước đều biến mất đồng loạt
Nhiều người từng nghi ngờ: một thẩm phán mới ngoài hai mươi, dựa vào đâu mà ngồi vào ghế này trong một vụ án rúng động cả thành phố? Nhưng ngay khi ánh mắt cậu quét qua khắp phòng, không một ai dám thở mạnh
Không phải sự ngông cuồng bất chấp, coi nhẹ đối thủ của tuổi trẻ mà là sự ngông cuồng, tự tin tuyệt đối của người hiểu rõ sức nặng từng lời mình nói ra
Hoàng Đức Duy
Bắt đầu phần xét hỏi
Hoàng Đức Duy
//gõ nhẹ búa//
Âm thanh búa đập nhẹ xuống mặt bàn, tấm bảng thẩm phán khẽ run lên, tay bị cáo mang danh trùm tội phạm kia cũng chợt nhận ra, lần này hắn không dễ dàng nắm được phần thắng như những lần trước nữa
Hoàng Đức Duy
Bị cáo khẳng định đêm đó không có mặt tại hiện trường?
Luật Sư Phía Bị Cáo
Thẩm phán, xin đừng nhắc lại những câu hỏi gài bẫy lời khai-
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ nhắc lại những điều thân chủ của anh đã khẳng định trước toà
Giọng đều đều, thẩm phán trẻ khẽ nghiêng đầu bật ra câu nói tỉnh như sáo, không có chút nào gọi là sợ hãi dù biết bản thân đang đối mặt với một thế lực không nhỏ
Hoàng Đức Duy
Nếu đó là sự thật, vậy bị cáo và luật sư của bị báo giải thích thế nào về đoạn camera ghi hình đã được khôi phục cho thấy bị cáo xuất hiện trước cửa kho hàng lúc 23 giờ 47 phút?
Một tràng xôn xao nổi lên. Luật sư lúng túng, mồ hôi túa ra, còn bị cáo cúi gằm mặt, tay siết chặt ghế
Hoàng Đức Duy không có ý định dừng lại
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đều biết camera có thể bị cắt ghép
Hoàng Đức Duy
Nhưng trong 48 giờ sau vụ án, cơ quan kỹ thuật hình sự đã khôi phục, giám định và khẳng định đoạn băng ghi hình là thật, không có sự nhúng tay và dấu vết chỉnh sửa nào
Hoàng Đức Duy
Bị cáo muốn phản bác kết quả đó, hay thừa nhận mình đang cố tình kéo dài vụ án?
Âm cuối lạnh lùng rơi xuống, khiến vị luật sư cứng họng, không thể nói thêm lời nào
Nếu là những lần trước, các thẩm phán và luật sư đều bị thao túng, đe doạ và bịt miệng để che giấu tội ác cho hắn - tay trùm tội phạm kia
Thì lần này, hắn đã đụng độ kẻ không nên đụng vào
Thông thường, một thẩm phán chỉ giữ vai trò cân bằng, lắng nghe và đưa ra phán quyết, nhưng hôm nay Hoàng Đức Duy lại dùng chính sự sắc sảo của mình để điều hướng cả nhịp xét hỏi
Như một lưỡi dao mảnh, từng lập luận của cậu cứa dần vào bức tường ngụy biện của bị cáo, để rồi cả phòng xử phải xoay quanh quỹ đạo duy nhất: ý chí của vị thẩm phán trẻ
Không khí trong phòng xử chật chội như bị đông cứng lại. Luật sư im lặng, không dám tiếp lời. Bị cáo run rẩy, nhưng vẫn cố bấu víu vào một sợi dây cuối cùng
Nhân Vật Nam [Phụ]
Bị cáo: Tôi không nhớ rõ
Nhân Vật Nam [Phụ]
Bị cáo: Có thể đó chỉ là một sự trùng hợp, người giống người là hoàn toàn có thể xảy ra
Lời biện hộ yếu ớt vang lên, lập tức bị Đức Duy chặn đứng
Hoàng Đức Duy
Người giống bị cáo?
Cậu nhắc lại, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh
Hoàng Đức Duy
Người giống bị cáo, lại tình cờ mang theo chiếc áo khoác có vết rách ở vai trái y hệt cái áo cảnh sát tìm thấy trong nhà anh?
Hoàng Đức Duy
Người giống bị cáo, lại tình cờ có cùng nhóm máu O với vết máu tại hiện trường?
Hoàng Đức Duy
Hay người giống bị cáo, tình cờ để lại dấu vân tay trên khẩu súng tang vật mà quên phi tang?
Mỗi câu hỏi ném xuống như một nhát búa, giáng thẳng vào tâm trí bị cáo. Hắn tái mét, môi mấp máy, nhưng không thể bật ra thêm lời nào
Đức Duy không nhìn bị cáo nữa, ánh mắt hướng thẳng về phía bồi thẩm đoàn, giọng trầm xuống nhưng vẫn đầy lực
Hoàng Đức Duy
Công lý không cần vòng vo. Sự thật ở ngay trước mắt. Và sự thật thì…không có chỗ cho những kẻ dối trá
Một khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm. Rồi hàng loạt tiếng xì xào nổi lên, bồi thẩm đoàn tuy đã nhận hối lộ nhưng trước áp lực của công lý, họ đành gật gù; công tố viên mím môi như kìm nén nụ cười, còn luật sư phía đối diện chỉ biết cúi gằm mặt
Phiên tòa chưa khép lại, nhưng kết quả gần như đã rõ ràng. Người ta không chỉ thấy một thẩm phán trẻ tuổi, mà là một thanh kiếm sắc lạnh, sẵn sàng chém toạc mọi giả dối để bảo vệ công lý
Tiếng búa gõ vang lên ba lần, dứt khoát, khép lại một phiên tòa mà cả khán phòng đều sẽ nhớ rất lâu. Người dự khán bắt đầu đứng lên, vài phóng viên rục rịch chuẩn bị máy ảnh, còn bị cáo thì gục đầu xuống bàn, khuôn mặt thất thần như vừa bị rút sạch máu
Giữa đám đông hỗn loạn ấy, Đức Duy vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế cao. Gương mặt cậu không mang vẻ đắc thắng, chỉ là ánh mắt sáng rực, trong trẻo nhưng lạnh lùng, như thể không gì có thể che mờ được niềm tin của cậu vào công lý
____________________________
Tác Giả [Bông]
Lại là Bông đây
Tác Giả [Bông]
Thật ra cũng không định viết OTP nào khác ngoài RhyCap đâu, nhưng lần này viết thử DươngCap xem có ổn không
Chương 2: Người Đàn Ông Kỳ Lạ
Chương 2: Người Đàn Ông Kỳ Lạ
_____________________________
Dưới hàng ghế dự khán, một bóng dáng cao lớn vững chắc như núi ngồi vắt chân, khoanh tay, khoác trên mình bộ vest đen với tà áo dài. Ánh sáng từ cửa kính hắt vào, viền quanh vai anh một vòng sáng nhàn nhạt
Anh đã ngồi đó từ đầu đến cuối, chỉ để lặng lẽ dõi theo bóng dáng nhỏ ngồi trên chiếc ghế thẩm phán, từng lời nói ra đều khiến những kẻ lừa dối công lý phải chịu thua trước áp lực và công lý mà họ đã lách qua
Âm thanh hỗn loạn trong phòng xử vẫn vọng đều nhưng trong khoảnh khắc ấy, với anh, tất cả đều mờ nhạt. Chỉ còn một dáng người nhỏ bé nhưng rực rỡ, ngồi hiên ngang trên ghế thẩm phán, khiến cả thế giới phải nghiêng mình
Phiên tòa kết thúc, Đức Duy bước xuống. Hành lang tòa án đã đông nghịt phóng viên, tiếng xì xào dội lên những bức tường toà án cũ kĩ, tiếng giày da nện xuống theo từng bước chân người đi. Giữa ồn ào của hành lang toà án, ánh mắt cậu vẫn bình thản, bước đi từng nhịp vững vàng
Áo choàng đen phấp phới phía sau, từng cử chỉ gọn gàng như thể cậu đã tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào xung quanh
Thế nhưng, ngay khi rẽ qua bậc thang dẫn ra ngoài, cậu dừng lại
Đứng chắn giữa lối ra là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ tùy ý nhưng khí thế lại khiến mọi người tự động tránh xa vài bước
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi, anh đang chắn đường //nhíu mày//
Giọng cậu dứt khoát, không có chút e dè nào
Người đàn ông mỉm cười, chậm rãi nhả khói, giọng khàn thấp vang lên
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Thẩm phán Hoàng quả nhiên là danh bất hư truyền
Ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là sự sắc bén lạnh lùng, không chút chùn bước. Một bên lại tĩnh lặng, sâu thẳm như vực tối nhưng lại ánh lên sự dịu dàng kì lạ với người trước mắt như thể nó có thể nuốt trọn mọi gai góc
Khoảnh khắc ấy, không ai lên tiếng, nhưng không khí giữa họ lại căng đến mức như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ bùng cháy
Cuối cùng, người đàn ông nghiêng đầu, nhường đường
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Một người sẽ dọn đường cho em một tay che trời
Nói rồi, anh ta rời đi bỏ lại nỗi thắc mắc chưa được giải đáp trong lòng Đức Duy
Đức Duy thoáng khựng lại, đôi mắt lóe lên một tia khó hiểu. Cậu không trả lời, chỉ siết chặt tài liệu trong tay, bước thẳng qua. Nhưng trái tim, vốn luôn kiêu hãnh và tự mình chống đỡ, bỗng rung lên một nhịp khác lạ
Đêm đó, trong căn biệt thự Hoàng gia, phòng Đức Duy sáng đèn muộn hơn thường lệ. Đống hồ sơ chất chồng trên bàn gỗ đã mở sẵn, nhưng ánh mắt cậu lại không tập trung nổi vào từng hàng chữ
Ngón tay vô thức xoay xoay chiếc bút bi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh người đàn ông đứng ở hành lang buổi chiều. Cái dáng đứng bình thản, nụ cười hờ hững mà ánh mắt thì quá đỗi sâu lắng
Đức Duy cau mày, tự quát thầm chính mình
Hoàng Đức Duy
Mới gặp lần đầu đã thốt ra câu đó
Hoàng Đức Duy
Chắc chắn không có ý tốt
Cậu luôn tin vào lý trí, tin rằng công lý không nên dao động bởi cảm xúc nhất là khi cậu không rõ người đàn ông kia là ai. Nhưng…cái câu nói kia vẫn cứ vang lên trong đầu Đức Duy không dứt
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
: Một người sẽ dọn đường cho em một tay che trời
Rõ ràng là một câu nói tùy tiện, vậy mà sao lại mang theo sự chắc chắn kì lạ
Hoàng Đức Duy
Chắc chắn không nên dính vào
Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Cuối cùng, Đức Duy đặt bút xuống, ngả người ra sau ghế, đưa tay che mắt. Cậu khẽ cười nhạt
Hoàng Đức Duy
Không nên tin tưởng
Ngoài khung cửa sổ, thành phố chưa ngủ. Và đâu đó trong bóng tối, có một chiếc xe đen đậu cách căn hộ của cậu không xa. Người đàn ông ngồi trong xe lặng lẽ nhìn ánh đèn hắt ra từ căn phòng tầng hai, điếu thuốc giữa ngón tay cháy đỏ, nụ cười mơ hồ ẩn trong khói thuốc
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Hoàng Đức Duy
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Thiếu gia độc nhất của Hoàng gia
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Sự kiêu hãnh và ngông cuồng làm nên cái tôi của em
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Và chính cái tôi của em cũng là thứ khiến tôi không thể dứt
Đột nhiên, một bóng dáng mờ mịt len lén bước tới gần tòa nhà. Ánh mắt kẻ đó láo liên, tay lục trong túi áo lấy ra một vật gì đó bằng kim loại, ánh lên dưới đèn đường
Người đàn ông trong xe nhíu mắt. Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay khẽ rơi xuống, lửa tàn đỏ rực rồi tắt lịm
Chỉ trong thoáng chốc, anh ta đã mở cửa, sải bước ra ngoài. Bóng dáng cao lớn lao qua màn đêm, nhanh gọn như dã thú săn mồi
Kẻ lạ mặt vừa ngẩng đầu lên đã bị một cánh tay mạnh mẽ siết chặt cổ áo, kéo vào góc tối. Tiếng va chạm thô bạo vang lên, sau đó là một tiếng rên nghẹn
Nhân Vật Nam [Phụ]
T-Trần Đăng Dương
Người đàn ông ghé sát tai kẻ đó, giọng nói khẽ khàng nhưng lạnh buốt
Trần Đăng Dương
Không được bén mảng đến gần nơi này lần thứ hai
Một vật sắc lạnh ấn mạnh vào da thịt, đủ khiến kẻ kia run rẩy không dám phản kháng
Vài giây sau, Đăng Dương buông ra. Kẻ lạ mặt loạng choạng ngã xuống đất, ôm chặt lấy hông, rồi hoảng hốt bỏ chạy, biến mất trong con ngõ hẹp
Người đàn ông chỉnh lại cổ tay áo; đôi giày da Âu đắt tiền, gót đỏ nện xuống nền đường; tà vest phấp phới trong gió đêm; dáng cao lớn đi dưới ánh trăng sáng, bao quanh một vòng như hào quang
Ngước mắt nhìn căn hộ tầng hai, nơi ánh đèn vẫn hắt ra đều đặn, khóe môi anh khẽ cong
Trần Đăng Dương
Ngủ yên, Hoàng Đức Duy. Chuyện còn lại để tôi lo
_________________________
Chương 3: Giải Quyết Giúp
Chương 3: Giải Quyết Giúp
_____________________________
Trong căn phòng sáng đèn của biệt thự Hoàng gia, Đức Duy gác bút, gập lại cuốn sổ tay đang ghi dở một vụ kiện
Cậu đứng lên, đi đến bên khung cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm để nhìn ra bên ngoài
Bầu trời thành phố đêm nay u ám, chỉ còn ánh đèn đường loang loáng vàng nhạt dưới mặt đường ướt mưa. Cậu chuẩn bị quay đi, thì bỗng…
Một âm thanh rất nhỏ, như tiếng va chạm kim loại vọng lên từ phía con ngõ tối
Bản năng nhạy bén khiến cậu tập trung lắng nghe, nhưng chỉ vài giây sau, tất cả lại chìm vào tĩnh lặng
Hoàng Đức Duy
Ảo giác sao?
Cậu thì thầm, đôi mắt nghiêm nghị bất giác nhìn xuống lòng đường
Chỉ thấy cảnh tượng bình thường: những bóng xe muộn lướt qua, vài người đi bộ vội vã. Không có dấu hiệu gì bất thường
Thế nhưng, không hiểu sao, cảm giác ấy vẫn quanh quẩn trong lòng
Cậu ngả người vào khung cửa, tựa nhẹ, ánh mắt hướng về một góc tối nào đó trong đêm, thì thầm như nói với chính mình
Hoàng Đức Duy
Nếu thật sự có kẻ nào đó đang theo dõi
Đức Duy kéo rèm lại, ánh sáng từ căn phòng biến mất, để mặc cả con phố chỉ còn lại màn đêm yên tĩnh
Ở bên dưới, người đàn ông ngẩng đầu nhìn lên, khẽ cười nhạt qua làn khói thuốc. Trong đôi mắt sâu thẳm, ánh sáng lập loè
Trần Đăng Dương
Em không cần biết đâu, tôi dọn sạch cho em rồi
Nói rồi, anh rời đi với điếu thuốc vẫn còn nhá nhem đỏ vứt lại phía sau
Báo sáng hôm sau, trang nhất đồng loạt giật tít, nào là:
“Vị thẩm phán trẻ tuổi khiến cả phòng xử phải cúi đầu”
“Hoàng Đức Duy - biểu tượng cho công lý”
“Thẩm phán trẻ chưa bao giờ cúi đầu trước tội ác”
Ảnh chụp cậu trên ghế thẩm phán, gương mặt kiên định, ánh mắt sáng rực, xuất hiện khắp các tờ báo và mạng xã hội
Đức Duy ngồi trong văn phòng tòa án, cốc cà phê đã nguội ngắt bên cạnh. Cậu lướt qua hàng loạt bài viết, cảm xúc không rõ là tự hào hay mệt mỏi
Cửa mở, một đồng nghiệp ghé đầu vào
Nhân Vật Nam [Phụ]
Hoàng Đức Duy, có phóng viên muốn phỏng vấn cậu
Hoàng Đức Duy
Nói với họ, tôi không rảnh
Đồng nghiệp khó xử, định nói gì đó thì giọng trầm ấm vang lên từ phía sau
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Nếu cậu không muốn
Nhân Vật Nam [Bí Ẩn]
Tôi sẽ xử lí giúp
Đức Duy ngẩng lên. Người đàn ông đứng tựa khung cửa, áo sơ mi tối màu dưới chiếc vest chỉnh tề, dáng cao lớn, ánh mắt tĩnh lặng nhưng không kém phần sâu xa
Hoàng Đức Duy
Lại là anh? //nhíu mày//
Hoàng Đức Duy
Rốt cuộc anh là ai?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Người đó chỉ nói đơn giản, rồi bước vào, không giải thích thêm. Anh xoay người ra hiệu cho đồng nghiệp của Duy:
“Tôi sẽ nói chuyện với cánh phóng viên. Đừng để họ làm phiền”
Không khí đột ngột được thu lại thành một vòng tròn chỉ có hai người. Đức Duy ngồi thẳng, ánh mắt soi mói
Hoàng Đức Duy
Tại sao lại giúp tôi?
Đăng Dương chỉ cười nhạt, không vội trả lời. Ánh mắt anh khi nhìn Duy có một loại dịu dàng khó diễn tả, nhưng lại xen kẽ thứ gì đó giấu kín
Trần Đăng Dương
Vì có những người cần tập trung vào công lý, không nên phí thời gian đối phó với dư luận rẻ tiền
Anh nói, như thể đó là một chân lý hiển nhiên
Đức Duy im lặng. Cậu không quen mắc nợ ai, càng ghét sự can thiệp. Nhưng cách người đàn ông kia nói, từng chữ rõ ràng và bình thản, lại khiến cậu khó mà phản bác ngay được
Một lúc, cậu khẽ nghiêng đầu, giọng sắc bén
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần ai chống lưng
Đăng Dương cúi xuống, mắt ánh lên một tia sáng khó hiểu. Anh chỉ nói nhẹ, như thả một lời hứa mơ hồ vào khoảng không
Trần Đăng Dương
Vậy thì cứ xem như hôm nay, tôi chỉ đứng ngoài cửa thôi
Anh rời đi sau đó, không để lại danh thiếp, cũng không nói thêm nửa câu
Đức Duy ngồi trong căn phòng tĩnh lặng, ánh mắt dõi theo bóng lưng kia cho đến khi biến mất hẳn. Trong lòng dấy lên một tia khó chịu xen lẫn tò mò
Hoàng Đức Duy
Rốt cuộc, anh ta là ai?
Đức Duy siết nhẹ bút trong tay, mắt ánh lên một nét suy tư khó đoán
____________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play