{Hoa Vịnh×Thịnh Thiếu Du} Anh Trai Ngoan Em Thương
Chương 1: Đem em về nuôi
T/G umê Khâu Khâu
hí lô mn
T/G umê Khâu Khâu
lần đầu tiên viết về cp TinhKiệt mong mn ủng hộ tui nha
T/G umê Khâu Khâu
xin cảm ơn mn
T/G umê Khâu Khâu
có sai sót gì bỏ qua cho mình nha
Giữa thành phố Thượng Hải rộng lớn có một gia tộc giàu có bí ẩn chẳng ai biết người trong gia tộc như thế nào chỉ biết gia chủ nhà đó họ Hoa , Hoa Viễn ông là con duy nhất của nhà họ Hoa ông cũng là người đứng đầu gia tộc nhà họ Hoa đã có vợ và một cậu con trai nhỏ 5 tuổi tên là Hoa Vịnh cậu nhóc thông minh lanh lợi đẹp trai
Vợ của ông là bà Tô Nhược Mai một người phụ nữ hiền lành phúc hậu dịu dàng xinh đẹp bà cũng là con gái duy nhất của gia tộc Tô gia tộc Tô chỉ xếp sau gia tộc Hoa cả hai nhà môn đăng hộ đối và đương nhiên hai người yêu nhau thật lòng tình yêu đẹp như truyện cổ tích
Tại căn biệt thự xa hoa và sang trọng
một buổi sáng trong lành như thường ngày bà Hoa dậy từ sớm xuống bếp tự tay nấu bữa sáng cho chồng và con trai
Hoa Vịnh được ông Hoa dắt xuống từ trên lầu hôm nay cậu nhóc có buổi học tại trường mẫu giáo
Bà Hoa vừa dọn bữa sáng ra bàn vừa gọi Hoa Vịnh và ông Hoa
Tô Nhược Mai
Chồng à con trai à hai người mau ngồi xuống ăn sáng đi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
mẹ ơi con không muốn đi học đâu *nũng nịu *
Bà Hoa thấy con trai níu áo mình nũng nịu không muốn đi liền cuối người xoa đầu con trai dịu dàng nói
Tô Nhược Mai
Tiểu Vịnh à ngoan nào đi học sẽ có bạn mới sẽ được thưởng nhiều bánh kẹo lắm nếu Tiểu Hoa ngoan ngoãn đi học mẹ sẽ thưởng bánh kẹo cho Tiểu Vịnh chịu không *xoa đầu con trai *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ chịu Tiểu Vịnh thích ăn bánh và kẹo nhất *vui vẻ gật đầu *
Tô Nhược Mai
Tiểu Vịnh của nẹ ngoan lắm *mỉm cười *
Hoa Viễn
Được rồi Tiểu Vịnh mau ăn sáng đi sắp muộn giờ đi mẫu giáo rồi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ ba *gật đầu *
15p sau Hoa Vịnh cũng ăn sáng xong
Hoa Viễn
Vợ à anh đi làm đây *ôm vợ mình*
Tô Nhược Mai
anh đi làm vui vẻ nha nhớ đừng làm quá sức *hôn má chồng*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh đi học đây tạm biệt mẹ *vẫy tay chào*
Tô Nhược Mai
Tiểu Vịnh đi học vui vẻ nha con *chào lại *
Hoa Viễn
anh đi nha *tạm biệt vợ*
Tô Nhược Mai
ừm hai ba con đi cẩn thận *gật đầu mỉm cười *
Ông Hoa dắt tay Hoa Vịnh ra xe chiếc xe rolls-royce đã chờ sẵn ngoài cửa
Quản gia cuối đầu chào và mở cửa
Quản gia Vương
Chào buổi sáng ông chủ
Quản gia Vương
chào buổi sáng cậu chủ nhỏ
Quản gia Vương
mời ông chủ và cậu chủ nhỏ lên xe ạ*mở cửa xe*
Hoa Viễn
ừm cảm ơn cậu
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
cảm ơn chú *bước lên xe ngồi cạnh ông Hoa
chiếc xe bắt đầu di chuyển đến trường mẫu giáo của Hoa Vịnh
15p sau
Trường mẫu giáo Hoa Thịnh
Trường mẫu giáo này nằm trong hệ thống quản lý của Hoa thị
Hoa Vịnh xuống xe theo sau là ông Hoa
Ông Hoa khụy một gối xuống xoa đầu con trai
Hoa Viễn
Tiểu Vịnh đi học phải nghe lời cô giáo biết chưa ngoan ngoãn lễ phép với người lớn không được đánh bạn đó *dặn dò *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ con nhớ rồi ba Tiểu Vịnh sẽ ngoan ngoãn lễ phép nghe lời cô giáo không đánh bạn học
Hoa Viễn
ngoan lắm ba phải đi làm rồi con vào lớp đi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ tạm biệt ba*vẫy tay chào và bước vào trường *
Hoa Viễn
tạm biệt Tiểu Vịnh *chào lại*
Ông Hoa quay lưng lên xe đến cty vì còn cuộc họp quan trọng còn Hoa Vịnh thì tự vào lớp học
Hoa Vịnh đang đi vào trong thì bất ngờ nhìn thấy một cậu nhóc lớn hơn mình vài tuổi đang ngồi một mình dưới gốc cây trong góc sân trường cậu liền nhanh chóng chạy đến
cuối người xuống hỏi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh gì ơi sao anh ở đây một mình vậy ạ*nhìn cậu nhóc kia ánh mắt khó hiểu *
Cậu nhóc mặc đồng phục mẫu giáo ngước mặt lên nhìn cậu gương mặt đẹp như tranh vẽ
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
em là ai vậy *ngước nhìn cậu nhóc nhỏ tuổi *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
chào anh em là Hoa Vịnh *đưa tay ra*
Thịnh Thiếu Du mỉm cười đưa tay
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
chào em anh là Thịnh Thiếu Du *đưa tay bắt tay Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh đẹp trai quá ạ *nhìn Thịnh Thiếu Du mê mẩn *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
*ngại*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
à anh ơi sao anh ngồi đây có một mình vậy *nhìn anh hỏi*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh không có bạn chơi cùng ạ
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
anh không có bạn không ai chịu chơi cùng anh cả *nhìn cậu nói*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Anh Thịnh đừng buồn nha Tiểu Vịnh sẽ chơi cùng anh *nắm tay anh*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
em nói thật không *ánh mắt đầy hi vọng và hạnh phúc *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ thật ạ từ nay Tiểu Vịnh sẽ là bạn của anh Thịnh nha*mỉm cười *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừm từ nay chúng ta là bạn*gật đầu *
Rồi cả hai cùng nắm tay nhau vào lớp học
vì Thiếu Du lớn tuổi hơn Hoa Vịnh nên học khác lớp
giờ ra chơi đến Hoa Vịnh lon ton chạy đến lớp tìm Thịnh Thiếu Du
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Anh Thịnh ơi chơi với em đi *kéo tay anh*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừm cùng đi chơi thôi *gật đầu mỉm cười *
Cả hai đang chạy giỡn thì va phải một cậu nhóc khác
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ahh*ngã xuống đất *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Anh Thịnh anh không sao chứ*lo lắng hỏi *
Cao Đồ (lúc nhỏ)
mình xin lỗi cậu không sao chứ *hỏi thăm Thịnh Thiếu Du *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
mình không sao đâu
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Cao Đồ nè *nhìn Cao Đồ *
Cao Đồ (lúc nhỏ)
ủa Hoa Vịnh em cũng học ở đây à *nhìn Hoa Vịnh đầy bất ngờ *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ anh cũng học ở đây ạ
Cao Đồ (lúc nhỏ)
ừm
Lúc này từ phía sau Hoa Vịnh có một đôi tay vòng qua vai
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh cậu chạy nhanh quá vậy mình đuổi theo không kịp luôn đó
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Văn Lang làm mình hết hồn *ôm ngực *
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
Anh Cao Đồ đẹp trai quá *nhìn Cao Đồ mê mẩn *
Cao Đồ (lúc nhỏ)
Văn Lang bộ trên mặt anh dính gì à sao em nhìn anh hoài vậy*hỏi Thẩm Văn Lang *
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
Dạ không có gì đâu ạ *lắc đầu ngại *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
tụi mình cùng đi chơi đi
Cao Đồ (lúc nhỏ)
ừm được đó
Cao Đồ và Thịnh Thiếu Du học chung lớp nên biết nhau nha nhưng chưa chơi thân giờ mới bắt đầu thân
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
anh Cao Đồ chờ em với *chạy theo Cao Đồ *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Anh Thịnh đi với em nè*nắm tay Thịnh Thiếu Du *
Cả bốn cùng chơi trò chơi trong sân trường tiếng cười đùa vang khắp nơi
T/G umê Khâu Khâu
hết òi cảm ơn mn nha
T/G umê Khâu Khâu
thank you so much
T/G umê Khâu Khâu
nếu thấy thích ủng hộ tui một like nha
Chương 2: Giả Nghèo Để Anh Nhận Nuôi
T/G umê Khâu Khâu
hi mn
T/G umê Khâu Khâu
mình trở lại rồi đây
T/G umê Khâu Khâu
vào truyện luôn nhé
Sau 1 tháng khi Hoa Vịnh làm quen với Thịnh Thiếu Du cậu bắt đầu si mê anh tuy nhỏ tuổi nhưng suy nghĩ thì không hề nhỏ tuổi chút nào
Hôm nay buổi sáng đi học như thường ngày lần này cậu dặn dò quản gia lái xe xa trường cậu không muốn anh Thịnh nhìn thấy thân phận thiếu gia hào môn của mình
chiếc xe đen bóng sang trọng xuất hiện gần trường mẫu giáo
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Chú Vương dừng lại ở đây được rồi ạ cháu có thể tự vào được rồi *đeo balo vào*
Quản gia Vương
Nhưng cậu chủ mình còn cách xa trường lắm
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ không sao đâu ạ cháu tự đi được ạ chú đừng lo
Quản gia Vương cũng bất lực đồng ý
Quản gia Vương
vậy được rồi cậu chủ đi học vui vẻ ạ*phanh xe lại*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
cảm ơn chú Vương tạm biệt chú *gật đầu vẫy tay*
Hoa Vịnh xuống xe đi bộ đến trường
cậu còn cố ý làm tóc mình trong rối hơn quần áo trong cũ và xộc xệch hơn
Lấy từ trong cặp ra đôi giày cũ của cậu đã rách thay đôi giày mới hàng hiệu ra bỏ lại vào cặp
bây giờ cả người cậu chẳng khác gì một cậu nhóc nghèo khó
Cậu bước vào trường với vẻ mặt u buồn
thật ra chỉ là cậu đang diễn
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
*mắt rưng rưng*
Thịnh Thiếu Du đứng từ xa thấy ánh mắt đỏ hoe gương mặt đượm buồn của Hoa Vịnh vội vàng chạy đến
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh sao em khóc vậy *nắm tay Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh ơi em không còn nhà nữa anh Thịnh ơi *giả vờ khóc nức nở *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh ngoan anh thương có anh ở đây rồi *ôm Hoa Vịnh vào lòng*
Cậu khẽ dựa vào ngực của Thịnh Thiếu Du khóe môi nở nụ cười hài lòng
cậu thầm nghĩ
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh em nhất định phải có được anh
cậu tách ra khỏi người anh tiếp tục giả vờ diễn
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh ơi ba mẹ không cần em nữa rồi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
*ánh mắt anh đầy đau lòng nhìn cậu *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
*ngước nhìn từ đầu tới chân cậu *
Lòng anh không khỏi xót thương cậu nhóc trước mặt này quần áo cũ giày cũng rách tóc rối ướt đẫm mồ hôi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Sao em lại thế này Tiểu Vịnh *anh nhìn Hoa Vịnh hỏi *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
em không sao đâu anh Thịnh *ánh mắt như che giấu điều gì đó*
Anh lần nữa nắm lấy cánh tay của cậu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
có anh ở đây rồi Tiểu Vịnh nói anh nghe đi ai khiến em khóc anh sẽ bảo vệ em
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
*bỗng nhiên nhăn mặt rụt tay lại*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh em sao vậy *nghi ngờ bởi nét mặt nhăn nhó của cậu *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
em...em không sao hết anh Thịnh vào lớp đi đừng lo cho em*ánh mắt đầy sợ hãi và uất ức *
Sự nghi ngờ của anh lên đến đỉnh điểm anh liền kéo tay áo cậu lên
ánh mắt anh sửng sờ không tin nổi vào mắt mình cánh tay có làn da trắng trẻo cậu chi chít vết thương
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh tại sao lại thành ra thế này *hỏi Hoa Vịnh ánh mắt đau lòng *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
em bị ba phạt nếu cãi lời sẽ bị phạt em sợ lắm anh Thịnh*giã vờ khóc nấc lên *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
*anh liền ôm cậu vào lòng xoa dịu * Hoa Vịnh nhìn anh đừng khóc anh sẽ bảo vệ em đòi lại công bằng cho em
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh không liên quan đến anh em chịu được mà em không muốn liên lụy đến anh *lắc đầu *
anh dịu dàng xoa đầu cậu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Ngốc lắm bị đánh của không dám kêu đau *xoa đầu *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh đi với anh từ nay em ở cùng anh anh bảo vệ em
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh anh nói thiệt ạ
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừ anh nói thật
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
vậy là em được ở cùng với anh Thịnh ạ*mỉm cười *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừ anh đưa em về nhà anh sẽ không để ai ức hiếp em nữa
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ em cảm ơn anh Thịnh *mỉm cười hạnh phúc *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Ngoan lắm vào học đi tan học anh đưa em về nhà
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ anh Thịnh
Đến giờ tan học anh đến lớp đón cậu về
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh anh tới rồi *ánh mắt rụt rè *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừm anh đưa Tiểu Vịnh về nhà với anh nhé
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
nào mình cùng về thôi
anh nắm tay Hoa Vịnh dắt cậu đi với mình anh sẽ đưa cậu về Thịnh gia
chiếc Bentley Mulsanne từ từ lăn bán đến trước cổng trường mẫu giáo
Bóng người cao lớn bước ra từ ghế lái người đàn ông gương mặt góc cạnh khoác trên mình bộ vest đen tuyền đầy bí ẩn
người đàn ông đó cuối đầu trước Thịnh Thiếu Du cung kính mời
Vệ sĩ
Cậu chủ nhỏ tôi đến đón cậu tan học *cuối đầu *
Vệ sĩ
mời cậu lên xe ạ
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn chú đã đến đón Du Du
Vệ sĩ
Không có gì đâu ạ đây nhiệm vụ của tôi mà
ánh mắt anh nhìn sang cậu nhóc nhỏ tuổi đang được cậu chủ nhỏ mình nắm tay liền cất giọng hỏi
Vệ sĩ
Cậu chủ nhỏ cậu nhóc này là ai vậy *nhìn Hoa Vịnh hỏi*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
đây là Hoa Vịnh bạn học của cháu
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
chào chú ạ*gật đầu *
Vệ sĩ
chào cháu *gật đầu *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
vậy mình về thôi chú vệ sĩ
Vệ sĩ
vâng cậu chủ nhỏ
Vệ sĩ
mời cậu lên xe*mở cửa *
Nhìn thấy Hoa Vịnh cũng lên theo liền ngăn lại
Vệ sĩ
Cậu chủ nhỏ cậu ấy không đi cùng với chúng ta được đâu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
chú vệ sĩ từ này Hoa Vịnh là em trai của cháu em ấy được phép về cùng cháu
Vệ sĩ
Cậu chủ nhỏ cậu thật sự muốn nhận nuôi cậu nhóc này
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ phải ạ Hoa Vịnh em ấy rất đáng thương
Vệ sĩ
vậy được rồi nếu cậu chủ nhỏ đã muốn vậy thì cùng về đi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn chú
chiếc xe bắt đầu lăn bánh
Trong khoang xe tĩnh lặng, cậu nghiêng đầu tựa lên vai anh, hàng mi dài khẽ run, hơi thở đều đặn như chìm vào mộng đẹp. Ánh sáng từ ngoài xuyên qua lớp kính, từng mảng sáng tối đan xen phủ lên gương mặt tuấn mỹ, làm cho anh thoạt nhìn vừa kiêu sa lại vừa mong manh. cậu nhóc nhỏ tuổi lúc này chỉ yên bình ngủ say, cả thế giới như chậm lại, để mặc anh ngẩn ngơ ngắm nhìn.
15p sau
chiếc Bentley Mulsanne đen bóng chậm rãi lăn bánh đến trước cổng biệt thự Thịnh gia chiếc xe khẽ dừng lại
Vệ sĩ
Cậu chủ nhỏ đến nhà rồi *quay lại gọi anh*
Lúc này anh đã ngủ say trên vai Hoa Vịnh cậu đã tỉnh từ lâu như vẫn để anh ngủ không dám cử động sợ anh sẽ thức giấc
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
chú ơi anh Thịnh đang ngủ chú cứ xuống trước đi lát nữa anh Thịnh dậy cháu sẽ cùng anh Thịnh luôn ạ
Vệ sĩ
vậy được rồi nhờ cháu trông cậu chủ nhỏ giúp chú nhé *tháo dây an toàn ra rồi xuống xe*
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ chú
5p sau Thịnh Thiếu Du khẽ cự mình anh từ từ mở mắt liền bị ánh mắt mê mẩn của Hoa Vịnh đang nhìn chằm chằm mình làm cho anh ngại đỏ mặt
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh em em dậy khi nào vậy sao không gọi anh dậy
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
em vừa mới dậy đã thấy anh Thịnh tựa vào vai em ngủ rồi thấy anh Thịnh ngủ ngon em không dám đánh thức anh Thịnh
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Ngốc ạ lần sau cứ gọi anh dậy không cần phải sợ như vậy *xoa đầu cậu *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ anh Thịnh *mỉm cười *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Ngoan lắm vào nhà thôi *mở cửa xe bước xuống *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh đưa tay cho anh nào*đưa tay mình đến trước mặt cậu *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ anh Thịnh *ngoan ngoãn làm theo lời anh*
anh dắt cậu xuống xe và đưa cậu vào nhà mình căn biệt thự sang trọng rộng lớn hiện ra ngay trước mắt Hoa Vịnh
Cậu nghĩ thầm
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Đây là nhà anh Thịnh sau đẹp quá nhưng có chút nhỏ hơn nhà mình nhiều *suy nghĩ *
anh thấy cậu đứng suy nghĩ gì đó liền hỏi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh em làm sao vậy em không thích nơi này sao
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
không ạ em chỉ đây suy nghĩ nhà anh Thịnh đẹp như vậy cả người em đều dơ bẩn em sợ bước vào làm dơ nhà anh Thịnh thôi ạ*khép nép hai tay đan vào nhau không dám bước vào*
Anh nhìn thấy cậu rụt rè khép nép càng thương cậu nhiều hơn một cậu nhóc đáng yêu hiểu chuyện
Nhưng anh lại không hề biết rằng cậu nhóc mà anh nghĩ đáng thương hiểu chuyện lại là Cậu chủ của một gia tộc giàu nhất
Anh nắm lấy hai tay cậu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Tiểu Vịnh từ nay đây là nhà của em anh là anh trai của em em không được nghĩ như vậy hiểu chưa từ nay em là cậu chủ nhỏ thứ hai của Thịnh gia em có quyền được bước chân vào căn nhà này không ai có quyền và được phép ngăn cản em kẻ nào dám ngăn em anh sẽ không tha cho kẻ đó *ôm cậu vào lòng *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh cảm ơn anh
T/G umê Khâu Khâu
hết òi
T/G umê Khâu Khâu
cảm ơn mn vì đã đọc
T/G umê Khâu Khâu
chúc mn có một ngày vui vẻ nha
T/G umê Khâu Khâu
thanks you 😘😘😘
Chương 3: Cuộc sống mới bên anh
T/G umê Khâu Khâu
hi mn
T/G umê Khâu Khâu
xl nha mấy nay bận quá tớ quay lại rồi đây
T/G umê Khâu Khâu
tiếp tục nhoa mn
T/G umê Khâu Khâu
ok vô truyện nè
T/G umê Khâu Khâu
vô thui
Đã 2 ngày kể từ ngày Hoa Vịnh được Thịnh Thiếu Du nhận nuôi
Cậu luôn bám theo anh mọi nơi không rời nửa bước
Buổi sáng tại nhà họ Thịnh
Biệt thự Thịnh gia
Phòng ngủ của Thịnh Thiếu Du
Trên chiếc giường sang trọng rộng lớn kia có hai cậu nhóc vẫn đang say giấc Hoa Vịnh ôm chặt Thịnh Thiếu Du rút vào lòng anh ngủ ngon lành
Hoa Vịnh cựa quậy khiến Thịnh Thiếu Du tỉnh giấc anh mở mắt nhìn cậu nhóc đang cọ cọ mặt vào ngực mình mà phì cười vì quá đáng yêu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh ngoan nào *xoa đầu Hoa Vịnh *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh sao em lại đáng yêu vậy chứ *vuốt ve gương mặt xinh đẹp của Hoa Vịnh*
Hoa Vịnh mỉm cười thật ra cậu đã dậy từ lâu chỉ là đang muốn ôm anh thêm một chút
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh nhột quá đừng sờ mặt em nữa *mở mắt nhìn Thiếu Du *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh em dậy rồi à
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
ừm là vì anh Thịnh đánh thức em đó
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
anh xin lỗi A Vịnh em ngủ thêm đi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Không sao em không thấy buồn ngủ nữa
Hoa Vịnh nắm lấy tay Thịnh Thiếu Du nũng nịu
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh em đói quá *nũng nịu *
Thịnh Thiếu Du thấy bộ dạng nũng nịu của Hoa Vịnh mỉm cười dịu dàng lòng mềm đi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ừm anh bảo quản gia làm bữa sáng cho em nhé *xoa đầu Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn anh Thịnh *ôm lấy anh*
Bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên
Tiếng của quản gia Hứa vang lên
Quản gia Hứa
Đại thiếu gia Nhị thiếu gia buổi sáng đã sẵn sàng mời hai cậu dùng bữa ạ
Cánh cửa phòng mở ra Thịnh Thiếu Du nắm tay Hoa Vịnh dẫn cậu theo mình
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
cảm ơn dì Hứa ạ
Quản gia Hứa
Dạ không có gì đây là nhiệm vụ của tôi mời hai cậu dùng bữa ạ
Thịnh Thiếu Du nắm tay Hoa Vịnh xuống lầu anh ân cần kéo ghế cho cậu dịu dàng gấp thức ăn cho cậu
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh em ăn đi em gầy lắm đó anh nhiều vào *gấp liên tục vào chén Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Dạ em cảm ơn anh Thịnh *mỉm cười *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ngoan lắm ăn xong đi học cùng anh nhé
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ * ngoan ngoãn lễ phép *
Cả hai vui vẻ ăn sáng ăn xong Thịnh Thiếu Du lại nắm tay Hoa Vịnh ra xe cả hai cùng đến trường mẫu giáo
Đến trường cả hai cùng xuống xe Thịnh Thiếu Du nắm tay Hoa Vịnh dẫn cậu vào lớp cả hai đang đi thì gặp Thẩm Văn Lang
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh cậu đến rồi à
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
ủa cậu đi học cùng Thiếu Du à*nhìn thấy Thịnh Thiếu Du bên cạnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
ừm đúng rồi á từ giờ tớ sống cùng với anh Thịnh rồi
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
vậy còn ba mẹ cậu thì sao Hoa Vịnh
Hoa Vịnh nghe Thẩm Văn Lang nói liền nhanh chóng bịt miệng Thẩm Văn Lang lại
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
*bịt miệng Thẩm Văn Lang *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Văn Lang cậu nói gì vậy tớ không có gia đình mà *lườm Văn Lang *
Thẩm Văn Lang sợ hãi ánh mắt của Hoa Vịnh liền lắp bắp nói
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
à đúng rồi tớ quên mất tớ xin lỗi Hoa Vịnh
Hoa Vịnh ghé sát tai Thẩm Văn Lang đe dọa
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Cậu nghe cho kỹ đây Văn Lang lần sau cậu còn dám để lộ chuyện gia đình tớ cho anh Thịnh biết thì tớ chắn chắn sẽ không tha cho cậu đâu *thì thầm*
Thẩm Văn Lang có chút run rẩy cười gượng
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
mình nhớ rồi mà mình hứa không tái phạm nữa
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Cậu ngoan lắm *xoa đầu Văn Lang *
Thịnh Thiếu Du đứng bên cạnh ánh mắt chẳng hiểu hai cậu nhóc kia nãy giờ đang nói chuyện gì khi nãy anh nghe thấy hai người nói về ba mẹ ai đó liền hỏi Hoa Vịnh
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh hai đứa đang nói chuyện gì vậy
Hoa Vịnh mỉm cười quay sang nắm lấy tay Thịnh Thiếu Du
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh không có gì đâu em chỉ đang bàn với Văn Lang chuyện cùng nhau đi khu vui chơi á mà *lấp liếm *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Thì ra là vậy mà lúc nãy anh nghe nói ba mẹ rồi ai không có gia đình là sao A Vịnh
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
à là ba của Văn Lang bị bệnh rồi cậu ấy lo lắng cho gia đình thôi anh Thịnh
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
à anh hiểu rồi
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
ủa anh Cao Đồ đâu rồi Văn Lang *hỏi Văn Lang *
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
à anh Cao Đồ chưa đến
Lúc này Cao Đồ đang bước vào từ cổng trường ánh mắt sáng rực khi thấy Thẩm Văn Lang
Cao Đồ (lúc nhỏ)
Văn Lang em đến khi nào vậy *chạy đến nắm tay Văn Lang *
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
em vừa mới đến thôi
Cao Đồ (lúc nhỏ)
đợi anh có lâu không *nhìn Văn Lang *
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
Không lâu ạ chỉ cần là anh em chờ bao lâu cũng được
Lúc này Cao Đồ mới thấy Hoa Vịnh và Thịnh Thiếu Du đang nắm tay nhau giữa sân trường mẫu giáo
Cao Đồ (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh em từ lúc nào thân với Thiếu Du quá vậy
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Cao Đồ giờ anh Thịnh là anh trai em rồi đó
Cao Đồ (lúc nhỏ)
ừm em nhận nuôi Hoa Vịnh rồi hả Thiếu Du *nhìn Thiếu Du *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ đúng vậy anh Hoa Vịnh vừa đáng yêu vừa ngây thơ em rất thích em ấy *nhìn Hoa Vịnh đầy tự hào vào yêu thương *
Chuông vào học bắt đầu reo lên khiến cho cả bốn cậu nhóc giật mình
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
vô học rồi mau vào lớp thôi mọi người
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
ừm anh Cao Đồ đi chung với em đi *nắm tay Cao Đồ *
Cao Đồ (lúc nhỏ)
từ từ Văn Lang anh sắp ngã rồi *bị Thẩm Văn Lang kéo đi*
Hoa Vịnh cũng nắm tay Thịnh Thiếu Du vào lớp
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh đi thôi đi với em *kéo Thiếu Du đi với mình*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
rồi từ từ đừng gấp như vậy A Vịnh
Trong lớp học Thiếu Du đang ngồi vẽ tranh Hoa Vịnh thì cứ ngồi ngắm anh
ánh mắt cậu nhìn anh không rời say mê đến mức anh gọi mà cậu chẳng nghe thấy
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh nhặt bút màu lên giúp anh với A Vịnh à A Vịnh *lây người Hoa Vịnh *
Lúc này Hoa Vịnh mới phản ứng lại cậu mới bừng tỉnh
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Dạ anh Thịnh gọi em
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
em làm sao vậy A Vịnh anh gọi mãi mà em không nghe thấy à
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
em em xin lỗi tại em mãi mê nhìn anh Thịnh tại anh Thịnh rất xinh đẹp
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh em ngốc quá anh là con trai sao gọi là xinh đẹp được phải là đẹp trai hiểu chưa *dịu dàng xoa đầu Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
Đâu có anh Thịnh xinh đẹp thật mà *bĩu môi *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
vậy bây giờ em nhặt bút giúp anh được không A Vịnh
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
dạ để em nhặt giúp anh
Cậu cuối người tìm bút tìm mãi một hồi mới thấy bút cậu vừa thẳng người lên thì không cẩn thận đầu va vào cạnh bàn làm cậu đau đến bật khóc
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
ahh đau quá *rưng rưng nước mắt *
anh bên cạnh giật mình quay sang thấy Hoa Vịnh một tay xoa đầu ánh mắt rưng rưng sắp khóc liền ôm lấy cậu dỗ dành
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh em không sao chứ anh xin lỗi anh bất cẩn quá không quan tâm em có đau lắm không *ánh mắt xót xa nhìn Hoa Vịnh *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh em đau quá *khóc nức nở trong lòng anh*
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
ngoan nào anh thương A Vịnh nhé *xoa xoa chỗ bị đau của cậu *
Hoa Vịnh (lúc nhỏ)
anh Thịnh ơi em chóng mặt quá *choáng váng *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh em sao vậy A Vịnh *ánh mắt hoảng loạn *
Hoa Vịnh ngất xỉu ngã vào lòng anh
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh tỉnh lại đi đừng làm anh sợ mà A Vịnh
Anh sợ hãi giọng run rẩy gọi cô giáo đến
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Cô ơi cô A Vịnh em ấy ngất xỉu rồi cô
Từ ngoài cô giáo vội chạy vào xem tình hình rồi liền gọi cấp cứu
Giáo viên mẫu giáo
Thiếu Du đừng lo lắng cô vừa gọi cấp cứu rồi em bình tĩnh đi
Tiếng còi xe cứu thương vang lên ngay lập tức Thịnh Thiếu Du bỏ mặc mọi thứ hai tay bế Hoa Vịnh lao ra ngoài thân hình bé nhỏ cố gắng chạy thật nhanh làm cho cả giáo viên còn phải hoảng hốt
Giáo viên mẫu giáo
Thiếu Du chậm thôi cẩn thận ngã đấy em *chạy theo học sinh của mình*
Thẩm Văn Lang và Cao Đồ lớp kế bên nghe thấy cũng đeo balo chạy theo Thịnh Thiếu Du
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
A Vịnh à cậu đừng bị làm sao nha tớ sợ lắm
Cao Đồ (lúc nhỏ)
Văn Lang bình tĩnh đi Hoa Vịnh sẽ không sao đâu *trấn an Văn Lang *
Chiếc xe cứu thương lăn bánh gấp gáp
Trong xe Thịnh Thiếu Du nức nở nắm tay Hoa Vịnh
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
A Vịnh cố lên nhé anh sẽ luôn ở bên em mà
Thẩm Văn Lang bên cạnh cũng mếu máo theo
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
A Vịnh cậu đừng chết mà đừng bỏ tớ mà tụi mình còn hứa tan học đi chơi cùng nhau mà
Cao Đồ cũng lo lắng không kém ánh mắt cũng rưng rưng theo
Cao Đồ (lúc nhỏ)
Hoa Vịnh cố lên nhé có tụi anh ở đây rồi
Chiếc xe cứu thương dừng lại trước cửa bệnh viện y tá và bác sĩ nhanh chóng đẩy Hoa Vịnh vào phòng cấp cứu
Cả ba thân hình bé nhỏ kia cũng chạy theo
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại
Cả ba ngồi ngoài ghế chờ đợi
Một cô y tá bước tới an ủi
Y tá
Các em đừng lo lắng quá nhé em ấy sẽ ổn thôi mà người nhà tụi em đâu rồi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
chị ơi chị có thể cho mượn điện thoại gọi cho người thân được không ạ
Y tá
được chứ đây em gọi đi *đưa điện thoại cho Thiếu Du *
Đầu dây bên kia tiếng quản gia vang lên
Quản gia Hứa
alo ai vậy
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
chú Vương là con Thiếu Du đây
Quản gia Hứa
Cậu chủ là cậu sao cậu gọi tôi là có việc gì quan trọng không
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Dì Hứa con đang ở bệnh viện dì đến ngay đi
Quản gia Hứa
gì chứ cậu chủ cậu bị thương sao tôi tới ngay đây
tút tút tút
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
cảm ơn chị xinh đẹp ạ em trả điện thoại cho chị *đưa điện thoại lại cho nữ y tá *
Y tá
Không có gì đâu mấy em cứ chờ ở đây nhé chị còn có việc cần gì cứ gọi chị nhé
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn chị ạ
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn chị
Cao Đồ (lúc nhỏ)
dạ cảm ơn chị
cả ba đồng thanh
Nữ y tá rời đi còn cả ba vẫn ngồi đó cánh cửa phòng cấp cứu mở ra vị bác sĩ nữ bước ra
Cô dịu dàng mỉm cười báo tin
Bác sĩ
*cởi khẩu trang *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
cô ơi Hoa Vịnh em ấy thế nào rồi cô
Bác sĩ
Các con không cần lo lắng nữa cậu bé ấy không sao nữa rồi chỉ là chấn thương phần mềm nhẹ thôi chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏe lại thôi
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
Dạ cảm ơn cô bác sĩ đã cứu em trai con
Thẩm Văn Lang (lúc nhỏ)
cảm ơn cô nhiều ạ
Cao Đồ (lúc nhỏ)
cảm ơn cô ạ
Bác sĩ
không có gì đâu đây là trách nhiệm của cô mà
Bác sĩ
mà người thân tụi con tới chưa
Quản gia Hứa đã tới cô vội vàng đi đến
Quản gia Hứa
Cậu chủ cậu không sao chứ
Quản gia Hứa
*nhìn khắp người Thịnh Thiếu Du *
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dì Hứa dì bình tĩnh đi con không có bị thương người bị thương là Hoa Vịnh
Quản gia Hứa
Cậu xém chút nữa cậu dọa chết tôi rồi cậu mà có mệnh hệ gì cái mạng này của tôi của coi như bỏ
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dì Hứa xin lỗi dì đừng giận
Quản gia Hứa
Không sao không trách cậu nữa cậu chủ nhỏ sao rồi
Bác sĩ
cậu bé hiện tại đã qua cơn nguy kịch chấn thương phần mềm nhẹ chỉ cần bồi bổ nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏe lại ngay thôi cô đừng lo lắng
Quản gia Hứa
cảm ơn bác sĩ
Bác sĩ
vậy mời chị theo tôi đóng viện phí tôi có vài chuyện riêng muốn nói với chị
Quản gia Hứa
Cậu chủ cậu ở đây chăm sóc cậu chủ nhỏ tôi đi đóng viện phí rồi quay lại ngay
Thịnh Thiếu Du (lúc nhỏ)
dạ được dì cứ giao cho con
Quản gia Hứa
vậy tôi đi nhé
Nói xong quản gia Hứa rời đi cùng nữ bác sĩ
Còn ba nhóc thì vào phòng hồi sức chăm sóc Hoa Vịnh
T/G umê Khâu Khâu
hết òi cảm ơn mn
T/G umê Khâu Khâu
cảm ơn vì đã đọc
T/G umê Khâu Khâu
chúc mn có một ngày thật vui vẻ suôn sẻ thuận lợi nha
T/G umê Khâu Khâu
thank you mãi yêu 😘😘😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play
novel PDF download
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play