Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vạch Xuất Phát

Chap 1: Màn Khởi Đầu Đẫm Lửa

Blaze. Cái tên gọn, cháy bùng, nuốt trọn cả khán đài.
Trong suốt năm mùa giải liên tiếp, Joshua Vanderbilt đã khiến thế giới quỳ phục dưới bánh xe của mình. Y không phải chỉ là một tay đua; y là nhà vô địch tuyệt đối của MotoGP – môn thể thao được gọi là cuộc chiến của tốc độ, nơi một sai lầm nhỏ có thể đổi bằng mạng sống.
Trên đường đua, Joshua khoác lên bộ giáp da đen đỏ ôm sát, mũ bảo hiểm bóng loáng phản chiếu ánh đèn pha, để lộ duy nhất đôi mắt xám lạnh lùng sau lớp kính mờ. Ánh mắt ấy, mỗi lần xuất hiện, khán giả lại đồng loạt gào thét:
“Blaze! Blaze! Blaze!”
Y mang biệt danh “Blaze” – ngọn lửa – bởi tốc độ bùng nổ như đốt cháy cả đường nhựa, và cũng bởi sự quyết tuyệt không ai dập tắt nổi. Người hâm mộ say mê anh, nhưng đối thủ thì run sợ và căm hận. Bởi cứ mỗi lần họ nghĩ mình chạm tay vào vinh quang, Joshua đều lạnh lùng cướp nó đi, rồi phóng vút qua như một tia lửa bỏng rát.
Nhưng huyền thoại nào cũng mang theo cái giá của sự cô độc.
Joshua chẳng bao giờ để ai bước quá gần. Trong thế giới của anh, ngoài tốc độ và chiến thắng, không còn gì khác. Bữa tiệc, rượu, tình ái… tất cả đều vô nghĩa. Ngọn lửa chỉ biết lao về phía trước, không bao giờ ngoái lại.
———————
Âm thanh rền rĩ của hàng chục cỗ máy động cơ phân khối lớn vang lên, cuồn cuộn như sấm dội giữa bầu trời mùa hè Tây Ban Nha. Mùi cao su cháy khét lẹt hoà lẫn với hương gió Địa Trung Hải, nồng nặc và bỏng rát. Trên khán đài, hàng chục nghìn khán giả gào thét tên một người—Blaze! Blaze! Blaze!
Joshua Vanderbilt, nghệ danh “Blaze”, ngồi vững vàng trên chiếc xe đua mang số hiệu 7 đỏ rực. Tấm kính mũ bảo hiểm phản chiếu ánh nắng chói loà, che khuất đôi mắt xám băng giá đang chăm chú nhìn thẳng về phía vạch xuất phát. Bàn tay y nắm chặt tay ga, khớp ngón tay trắng bệch, cả thân thể căng như dây đàn, nhưng gương mặt vẫn bình thản đến kiêu ngạo. Năm mùa giải liên tiếp đứng trên đỉnh thế giới đã rèn cho Blaze sự tự tin không thể lay chuyển.
Đèn tín hiệu chuyển từ đỏ sang xanh.
Tiếng gầm rú của động cơ nổ tung trong không khí, hàng loạt tay đua lao vút đi như đàn mũi tên. Trong tích tắc, Blaze nghiêng người, khẽ xoay cổ tay, chiếc xe phóng đi như một con dã thú sải bước. Lực ly tâm ép chặt cơ thể y xuống yên, gió tạt vào mặt nặng nề như búa tạ, nhưng Joshua vẫn giữ dáng ngồi chắc chắn, cứng rắn như khắc vào đường đua.
Ngay khúc cua đầu tiên, một tay đua Tây Ban Nha cố tình chèn hướng, lấn sang làn của Blaze. Cú va chạm suýt nữa đã xảy ra, nhưng Joshua chỉ nhếch môi dưới lớp mũ bảo hiểm. Y xoay tay lái gọn gàng, ôm cua sát đến mức gần như để gầm xe cạ xuống mặt đường, bánh sau ma sát tóe lửa. Khán đài đồng loạt gào thét, máy quay lia cận cảnh vào đường cong táo bạo ấy—Blaze, kẻ bất chấp mọi giới hạn.
Vòng thứ ba, Blaze đã bứt lên dẫn đầu. Chiếc xe của y lao vun vút, như dải lửa đỏ xé đôi đường đua. Đằng sau, ba đối thủ quyết tâm bám sát, trong đó có tay đua người Ý—Marco Santori, kẻ từng nhiều lần về nhì dưới cái bóng của Joshua. Marco nghiến răng, gầm gừ trong bộ đàm, như muốn xé toang khoảng cách giữa hắn và huyền thoại kia.
“Blaze, bên phải có ý đồ vượt!” – tiếng nhắc nhở từ bộ đàm truyền vào tai.
Joshua không đáp. Y nghiêng người, để chiếc xe rít qua đoạn đường thẳng, ga mở hết cỡ, động cơ gào rú điên cuồng. Vành mũi xe gần như chạm vào rào chắn kim loại, chỉ cần lệch thêm một chút thôi là tai nạn sẽ xảy ra. Nhưng với Blaze, giới hạn ấy không phải nỗi sợ—mà là khoái cảm.
Cả trường đua dậy sóng khi ở vòng thứ tám, Marco cùng hai tay đua khác bất ngờ hợp sức ép Blaze vào khúc cua chữ S. Một chiếc từ bên trái, một chiếc từ phía sau, một chiếc chặn đầu—bẫy đã giăng sẵn.
Joshua nhếch môi cười khẽ.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng không còn đường thoát, y siết ga, bẻ lái nghiêng gấp, chiếc xe đỏ xoay một vòng cực hiểm, lách qua khe hẹp chỉ vừa đủ cho một thân xe. Tiếng lốp cọ xát với mặt đường chát chúa, một làn khói trắng dựng lên. Khán giả như nín thở, rồi bùng nổ reo hò khi Blaze thần tốc thoát bẫy, bỏ lại ba kẻ phía sau đang chao đảo vì mất thăng bằng.
Khoảnh khắc cuối cùng, chỉ còn vài trăm mét đến vạch đích. Hai chiếc mô-tô song song, tốc độ chạm ngưỡng cực hạn. Đèn flash trên khán đài nhấp nháy liên tục, tiếng hò reo vang dội. Joshua siết ga, tiếng động cơ rít gào như muốn xé tung không khí, thân hình y dính chặt vào xe như hòa làm một.
Vạch đích!
Cả trường đua nổ tung khi cái tên “BLAZE – JOSHUA VANDERBILT” hiện lên bảng điện tử, về nhất với khoảng cách chỉ 0.027 giây. Sáu mùa giải liên tiếp, không ai có thể đánh bại.
Y tháo mũ bảo hiểm, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Khán giả hô vang tên y, phóng viên chen lấn chụp hình, còn đối thủ Marco thì mặt mày tái mét, siết chặt tay lái, ánh mắt đầy oán hận.
Cánh cửa phòng thay đồ khép hờ, ánh sáng huỳnh quang trắng lạnh hắt xuống nền gạch men còn vương mùi xăng nhớt. Joshua “Blaze” Vanderbilt ngồi tựa lưng vào ghế dài, áo bảo hộ đã cởi nửa chừng, mồ hôi còn rịn nơi thái dương. Tiếng reo hò chiến thắng ngoài kia vẫn vang vọng, nhưng trong phòng lại im ắng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường nhịp từng nhịp.
Cánh cửa bật mở. Marco Santori – đối thủ vừa thua y một cách nhục nhã – bước vào. Ánh mắt hắn đỏ rực như kẻ điên, quai hàm bạnh ra, vẫn mặc bộ đồ đua còn dính bụi đường.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi nghĩ anh nên ra kia, ký vài tấm poster cho fan. Dù sao hôm nay anh cũng về nhì, không đến nỗi tệ.
Giọng Marco khàn đi vì tức:
Marco Santori
Marco Santori
Về nhì ư? Anh tưởng rằng ngôi vô địch đó là do kỹ năng của anh sao? Blaze, cả thế giới chỉ thần thánh hóa anh vì vài lần ăn may.
Joshua chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ buông giọng nhàn nhạt:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Sáu lần liên tiếp ăn may? Anh tin được không thì tùy, Marco. Đường đua không chấp nhận lời ngụy biện. Vạch đích mới là sự thật.
Marco tiến lại gần, tiếng giày dẫm thịch thịch trên sàn:
Marco Santori
Marco Santori
Anh nghĩ anh bất khả chiến bại? Anh nghĩ anh có thể đứng trên đầu tôi mãi sao?
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi không nghĩ gì cả
Joshua ngắt lời, giọng trầm thấp nhưng lạnh lùng
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi chỉ đua, và thắng.
Một thoáng im lặng nghẹt thở. Marco đứng ngay trước mặt, hơi thở hắn phả ra đầy mùi thuốc lá và giận dữ. Ngón tay hắn chĩa thẳng vào Joshua:
Marco Santori
Marco Santori
Anh cướp mất mọi thứ đáng lẽ thuộc về tôi. Đội đua, hợp đồng quảng cáo, ánh hào quang. Hôm nay, trước hàng chục ngàn khán giả, anh lại chà đạp tôi thêm lần nữa.
Joshua ngẩng mặt, đôi mắt xám xanh sáng quắc, từng từ rơi xuống như nhát dao:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Không ai cướp của anh bất cứ thứ gì, Marco. Anh thua vì anh không đủ giỏi.
Lời nói ấy như mồi lửa châm vào thùng xăng. Trong khoảnh khắc, Marco gào lên, như con thú bị dồn vào đường cùng, rồi lao tới. Hắn túm cổ áo Joshua, giật mạnh đến mức y ngã đập lưng vào tủ sắt. Rầm! Tiếng kim loại chấn động cả căn phòng hẹp.
Chưa kịp hoàn hồn, Joshua nhận ngay một cú đấm trời giáng vào má. Bốp! Âm thanh khô khốc vang vọng, vị máu tanh tràn đầy khoang miệng.
Marco Santori
Marco Santori
Mày tưởng mày là vua chắc?
Marco gầm, lao tới túm lấy cổ áo y, dồn thêm những cú đánh loạn xạ.
Marco Santori
Marco Santori
Để xem anh còn kiêu ngạo được bao lâu khi nằm dưới chân tôi!
Joshua vùng vẫy, nhưng cánh tay vẫn còn mỏi rã vì chặng đua dài. Trong ánh sáng trắng lạnh, hình ảnh kẻ vô địch vừa vài phút trước giờ như con mồi bị săn đuổi. Tuy vậy, trong ánh mắt y vẫn còn một ngọn lửa, không hề chịu khuất phục.
Hắn siết cổ tay y, xoắn ngược ra sau. Một tiếng rắc ghê rợn vang lên, đau đớn buốt tận óc. Joshua bật tiếng gằn, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.
Marco không dừng lại. Hắn ghì chặt cánh tay phải — cánh tay cầm lái quý giá của một tay đua — đập thẳng vào cạnh ghế gỗ. Rầm! Một vết nứt nhói buốt chạy dọc xương. Joshua quỵ xuống, hơi thở đứt quãng, bàn tay run rẩy không thể nắm chặt.
Marco Santori
Marco Santori
Đường đua sẽ kết thúc với mày ở đây!
Marco gầm rú, dồn thêm cú đá hằn học vào sườn đối thủ.
Joshua ngã lăn, cánh tay đau đến mức gần như tê liệt, toàn thân run bần bật. Nhưng trong ánh mắt nhòe đi vì máu, vẫn bập bùng ngọn lửa bất khuất — lửa của một kẻ không chịu bị chôn vùi.
Tiếng hô hoán vang dậy khi nhân viên đội đua xông vào. Họ phải ba người mới kéo được Marco ra khỏi Joshua, hắn vẫn còn gào thét như kẻ điên:
Marco Santori
Marco Santori
Tao sẽ hủy hoại mày, Blaze! Tao sẽ khiến mày không bao giờ chạm tay vào tay lái nữa!
Trong hỗn loạn, Joshua ôm lấy cánh tay đau đớn, hơi thở dồn dập, ý thức y mơ hồ, rồi dần dần, cơ thể y rơi vào bóng tối sâu thẳm.

Chap 2: Áp Lực Thầm Lặng

Cửa phòng bệnh bật mở, mùi thuốc sát trùng hăng hắc quện lấy không khí. Joshua ngồi trên giường bệnh, tay phải bó nẹp cố định, băng trắng quấn chặt từ cổ tay đến tận khuỷu. Cánh tay ấy giờ đây tê buốt, nhức nhối từng cơn, như một vết chém hằn sâu thẳng vào linh hồn một tay đua.
Bác sĩ người Tây Ban Nha khẽ thở dài, ngữ điệu nghiêm trọng:
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Xương trụ đã nứt. Nếu điều trị và nghỉ ngơi hợp lý, tối thiểu sáu tuần mới có thể hồi phục chức năng cơ bản. Còn chuyện trở lại đường đua… phải tùy vào tiến triển.
Joshua khẽ gật đầu, gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt không hề run rẩy. Y quen với những vết thương, quen với sự mạo hiểm, nhưng chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác này — bị hạ gục không phải bởi tốc độ hay đường đua, mà bởi một kẻ hèn hạ trong phòng thay đồ.
Máu vẫn còn loang nơi khóe môi, cánh tay phải quấn nẹp từ cổ tay đến khuỷu, nhưng Joshua “Blaze” Vanderbilt ngồi thẳng lưng trên giường bệnh, mắt nhìn trống rỗng ra ngoài cửa sổ phòng bệnh viện Barcelona. Bầu trời mùa hè rực rỡ bên ngoài đối lập hoàn toàn với không gian bên trong, nơi tiếng máy móc reo lên nhịp đều đều, tiếng kim truyền chậm rãi rót vào tĩnh mạch.
Y không còn cảm giác mỏi mệt trên từng cơ bắp, mà là một cơn đau âm ỉ, nhói buốt nơi xương tay bị nứt. Hơi thở nặng nề, từng nhịp đập trong lồng ngực như thúc giục y phải chấp nhận thực tế: sẽ tạm thời rút lui khỏi đường đua, tạm biệt tốc độ và ánh hào quang mà y đã dành cả đời để chinh phục.
Nhưng Blaze chưa từng khuất phục, chưa từng cho phép bản thân mềm yếu. Y hít sâu, thở ra chậm, để bản thân bình tĩnh trong cơn phẫn nộ âm ỉ, khi hình ảnh Marco Santori – kẻ vừa ra tay hèn hạ – vẫn lởn vởn trong tâm trí, đỏ rực trong ánh mắt căm hờn.
Cửa phòng bật mở, Richard – giám đốc điều hành công ty chủ quản – bước vào, theo sau là Jonathan, luật sư riêng của Blaze. Không gian bỗng trở nên nặng nề hơn khi ánh mắt họ quét qua hình ảnh Blaze bị thương, cánh tay quấn nẹp, máu khô nơi khóe môi và những vết trầy xước trên khuôn mặt.
Richard bước đến gần, giọng trầm mà nghiêm:
Richard
Richard
Blaze, chúng tôi đã thông báo cảnh sát Barcelona. Marco Santori sẽ phải chịu trách nhiệm. Nhưng trước mắt, cậu cần nghỉ ngơi tuyệt đối. Không thể tiếp tục ra đường đua ngay lúc này
Joshua chỉ gật nhẹ, đôi mắt xám lạnh vẫn chưa rời khung cửa sổ. Y cảm nhận cơn đau tê buốt lan xuống từng ngón tay, nhưng cảm giác tê liệt thực sự là việc bị hạ gục không phải bởi tốc độ hay đường đua, mà bởi một kẻ hèn hạ trong phòng thay đồ. Blaze nghiến răng, nhắm mắt lại vài giây, cố kìm cơn giận, nhưng trong lòng ngọn lửa vẫn bùng cháy, âm ỉ và dữ dội.
Jonathan lên tiếng, giọng sắc lạnh, nhưng điềm tĩnh:
Jonathan
Jonathan
Chúng tôi đã bàn bạc. Khi cậu trở về London, công ty sẽ sắp xếp một vệ sĩ riêng. Đây không phải là sự áp đặt. Đây là biện pháp bảo vệ, tránh những tai nạn tương tự lặp lại.
Joshua từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc bén chiếu thẳng về phía hai người:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Một vệ sĩ? Anh nghĩ điều đó sẽ ngăn được những kẻ như Marco sao? Hay chỉ khiến tôi cảm thấy bị trói buộc thêm?
Richard gật nhẹ, không giấu sự nghiêm trọng:
Richard
Richard
Không phải bảo mẫu, Blaze. Đây là người hiểu kỷ luật, không bỏ lỡ bất cứ chi tiết nguy hiểm nào. Cậu không còn quyền được phơi mình trước mối nguy hại, không chỉ vì bản thân mà còn vì hàng triệu người hâm mộ, vì thương hiệu công ty.
Y nhắm mắt lại, nhấn mạnh cơn đau nơi cánh tay phải, hơi thở dồn dập. Một phần cơn đau thể xác, nhưng phần còn lại là cảm giác bất lực khi không thể kiểm soát tình hình. Y không sợ đau, không sợ bị đánh gục; Blaze luôn đứng vững trong nghịch cảnh. Nhưng lần này, mọi thứ khác. Bóng đen trong phòng bệnh – những âm mưu, những kẻ đố kỵ – đã trở thành hiện thực, ép y vào một trạng thái bất lực.
Sau vài phút im lặng, y ngẩng đầu, giọng khàn nhưng vẫn kiên định:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Được. Nhưng hãy nhớ, tôi không cần ai cản bước hay xót thương. Vệ sĩ hay bất cứ ai khác, cũng không được đứng giữa tôi và đường đua.
Ngày hôm sau, Joshua được di chuyển ra sân bay. Trời London xám xịt, mưa lất phất, không khí ẩm lạnh bao trùm khắp mặt đường. Khi máy bay hạ cánh tại Heathrow, Joshua bước xuống với bộ áo trench coat đen, mũ lưỡi trai kéo thấp, che đi nửa gương mặt. Mọi ánh mắt từ các phóng viên, fan hâm mộ và bảo vệ dồn về y. Y tiến thẳng, từng bước chắc nịch, bất chấp tiếng la hét, tiếng ống kính lia chớp liên tục.
Bên khu VIP, một chiếc SUV đen bóng chờ sẵn. Khi Joshua mở cửa bước vào hàng ghế sau, cánh cửa đối diện mở ra. Andrew Blackthorn xuất hiện, dáng người cao lớn, cơ thể rắn chắc, mái tóc đen hơi dài, đôi mắt lam sẫm sắc bén như thép. Y đứng ngay thẳng, ánh mắt quét qua Blaze một lượt, không một chút biểu cảm.
Richard giới thiệu:
Richard
Richard
Blaze, đây là Andrew Blackthorn. Từ hôm nay, anh ta sẽ là vệ sĩ cá nhân của cậu.
Andrew không chìa tay ra, chỉ gật nhẹ, giọng trầm thấp:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Rất hân hạnh. Công việc của tôi là bảo vệ anh, 24/7, không ngoại lệ.
Joshua nhíu mày, ánh mắt xám bạc đầy nghi ngờ:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi không cần bảo mẫu. Tôi cần ai đó biết khi nào nên biến đi.
Andrew đáp thẳng, không đổi sắc mặt:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi không phải bảo mẫu. Tôi cũng không ‘biến đi’ nếu việc đó khiến anh gặp nguy hiểm.
Không khí trong xe căng như dây đàn, Richard ngồi phía trước thở dài thầm nghĩ:
Richard
Richard
“Hai con người này – một kiêu hãnh bất khuất, một lạnh lùng nguyên tắc – sẽ không dễ dung hòa. Nhưng chính sự va chạm ấy là điều công ty cần, để bảo vệ Blaze khỏi nguy hiểm tương lai.”
Chiếc SUV lăn bánh qua những con đường ẩm ướt, ánh đèn London mờ ảo hắt vào kính xe. Blaze dựa lưng vào ghế, cánh tay đau nhói trong nẹp, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía cửa sổ. Andrew ngồi đối diện, dáng người thẳng tắp, đôi mắt vẫn giữ khoảng cách vô hình nhưng áp lực rõ rệt, khiến Blaze cảm nhận được sự hiện diện áp đảo. Một trực giác mơ hồ thoáng qua trong tâm trí y: đây không chỉ là vệ sĩ – đây là nhân tố sẽ ràng buộc số phận của mình theo cách mà y không thể kiểm soát.
Xe dừng trước cổng biệt thự riêng rộng lớn, trống trải, mái ngói đen bóng dưới mưa nhè nhẹ. Bên ngoài, không gian London tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên. Joshua bước xuống, từng bước đi trên sàn đá ướt, cảm giác trống trải lan rộng trong lòng. Andrew theo sát, ánh mắt chưa rời y nửa bước. Không có ai nói lời nào trong vài giây đầu tiên, chỉ có tiếng mưa và hơi thở nặng nhọc.
Bên trong biệt thự, không gian rộng lớn, trống trải, ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ những bóng đèn trần cao. Joshua cởi áo trench coat, thả cơ thể xuống ghế sofa, tay vẫn còn đau nhói khi cố đặt xuống bàn. Andrew đứng đối diện, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng rõ ràng là kiểm soát không gian. Joshua nghiêng đầu nhìn, đôi mắt xám lạnh lóe lên tia sắc bén:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh sẽ ở đây suốt sao?
Andrew đáp, giọng trầm và dứt khoát:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
24/7. Tôi không nghỉ. Không để bất cứ ai hay điều gì tiếp cận nguy hiểm với anh.
Blaze hít sâu, cảm nhận rõ sự nghiêm khắc và nguyên tắc trong từng từ ngữ. Y muốn cự tuyệt, muốn phá vỡ áp lực, nhưng cơn đau từ cánh tay buộc y im lặng. Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi nhè nhẹ, ánh sáng vàng chiếu lên bức tường trống trải, làm nổi bật sự xa lạ, căng thẳng giữa hai người.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Blaze nhận ra một điều: Andrew không chỉ là vệ sĩ. Ánh mắt sắc bén, sự im lặng và nguyên tắc của anh ta tạo ra một áp lực vô hình, buộc Blaze phải thừa nhận rằng mình không còn toàn quyền kiểm soát. Một cảm giác vừa khó chịu vừa tò mò len lỏi trong lòng y. Đây mới chỉ là buổi tối đầu tiên, nhưng một cuộc ràng buộc âm thầm đã bắt đầu, giữa Blaze – tay đua bất khuất – và Andrew – vệ sĩ lạnh lùng, kiên định.
Y ngả người ra sau, tay bó nẹp đặt trên ghế sofa, mắt nhìn trần nhà trống trải, cảm giác mưa lạnh bên ngoài như thấm vào từng mạch máu. Blaze biết rằng khoảng thời gian rút lui khỏi đường đua sẽ không hề dễ chịu, nhưng đây cũng là lúc những thế lực bên ngoài – những kẻ ganh ghét, những âm mưu thầm lặng – vẫn đang rình rập. Và Andrew Blackthorn, với đôi mắt thép và nguyên tắc cứng nhắc, sẽ là thứ áp lực duy nhất mà y phải đối mặt, không ai khác.

Chap 3: Đêm Đầu Tiên Trong Canh Gác

Buổi sáng đầu tiên ở London mở ra bằng một lớp sương mỏng bám trên kính cửa sổ, và mùi ẩm lạnh đặc trưng của thành phố chui tọt vào từng khe hở trong căn biệt thự rộng thênh thang. Đồng hồ lớn ở hành lang vừa điểm bảy giờ. Tiếng kim kim loại kéo dài, thanh mảnh, vang vọng trong trần nhà cao, nghe như một vệt cào nhẹ vào không khí. Joshua nằm nghiêng trên chiếc giường lớn, tay phải đặt gọn trong chiếc nẹp trắng treo trước ngực bằng dây đỡ, chăn dày kéo đến ngang hông.
Y mở mắt trước tiếng đồng hồ, không phải vì khó ngủ—dù khó ngủ là thật—mà vì cơ thể đã quá quen với nhịp kỷ luật: dậy sớm, ăn uống sạch sẽ, tập trung, và bước vào tốc độ. Chỉ có điều, hôm nay không có tốc độ nào cả. Chỉ có khoảng trống bằng kích thước một đường đua đang nằm im lìm trong ngực y.
Âm thanh khe khẽ ở ngoài hành lang làm y nghiêng mặt. Cánh cửa phòng ngủ hé mở chưa đến một đốt tay, ánh đèn hắt lên vệt bóng đen dài. Andrew Blackthorn. Người đàn ông đã xuất hiện từ sân bay, lạnh lùng như một tấm thép, giờ đây đi ngang qua cửa phòng y với bước chân ổn định có chủ ý.
Anh dừng lại đúng một nhịp, như để xác nhận rằng người cần bảo vệ vẫn còn ở đó, rồi đi tiếp. Không một tiếng chào, không một câu thăm hỏi. Nhưng điều lạ là Joshua lại nghe rõ sự hiện diện của anh ta, rõ như nghe tiếng mưa đang đập nhẹ bên mái hiên.
Y đẩy chăn, ngồi dậy chậm rãi. Chuyển động nhỏ thôi đã khiến tay phải nhói lên, như có ai xiết chặt vòng thép quanh xương trụ. Nỗi đau ấy làm y nhăn mặt, nhưng nó cũng như một lời nhắc nhở, hợp đồng vô hình giữa y và cơ thể mình: đừng dại mà quên, đừng vội mà kiêu. Joshua ngồi im, thở ra thật dài, nhìn những vệt ẩm trắng trên kính cửa sổ đang nhòe đi bởi hơi thở của chính mình.
Mười lăm phút sau, y bước xuống bếp. Căn bếp của biệt thự—nơi hiếm khi dùng đến—sáng bóng, sạch đến mức mọi thứ đều như một mô hình vừa lắp xong: bề mặt đá xám lạnh, tủ gỗ sồi, máy pha cà phê bóng loáng, ghế cao cạnh bàn đảo. Andrew đang đứng quay lưng về phía y, chiếc áo sơ mi đen gọn ghẽ, kẹp ngang hông bằng một thắt lưng da. Anh mở tủ, rót nước vào bình đun, đặt hai tách xuống bàn. Chuyển động dứt khoát, yên lặng, có một nhịp điệu riêng của người đã quen ra quyết định trong yên tĩnh.
Joshua dựa vai trái vào bệ bàn, cẩn thận tránh đụng tay phải vào mép đá.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh ở đây từ mấy giờ?
Andrew không quay lại.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Sáu giờ mười lăm.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh ngủ ở đâu?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Phòng bảo vệ dưới tầng một. Tôi đã kiểm tra tất cả cửa sổ và lối ra vào. Hệ thống camera hiện đã kết nối vào thiết bị của tôi.
Anh dừng một giây, rồi mới xoay người lại, đặt tách lên bàn, mắt nhìn thẳng vào y.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Anh uống cà phê hay trà?
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Cà phê. Đừng bỏ đường.
Joshua nói, cố giấu nụ cười mỉa nhạt. Vệ sĩ kiêm… quản gia? Người gác cổng? Người pha cà phê?
Andrew không đáp. Tiếng máy pha cà phê khởi động, gầm nhỏ như một chiếc xe mô-tô thu nhỏ. Joshua bỗng thấy nực cười vì liên tưởng đó, nhưng nụ cười tắt ngay khi y thử nhấc tách bằng tay trái—chuyển động vô thức làm phần dây treo nẹp khẽ kéo, mảnh đau lan đến xương. Y nhăn mày một chút, ngay lập tức Andrew đã ở cạnh. Không ồn ào, không vội vã, anh lấy chiếc khay kim loại, đặt tách lên trước mặt y, kéo tấm khăn lót đến gần để tránh trượt.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi tự làm được.
Joshua nói khẽ.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi biết.
Andrew đáp, giọng đều.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nhưng chúng ta không chơi trò rủi ro.
Joshua nhấp ngụm đầu tiên. Cà phê đậm, hơi đắng, mùi thơm quện vào không khí lạnh. Y đặt tách xuống, nhìn anh qua vành sứ.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh thích áp đặt quy tắc lên người khác, phải không?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi thích người cần bảo vệ còn nguyên vẹn.
Andrew nói, nhẹ đến mức tưởng như một lời thì thầm, nhưng cấu trúc câu chính xác và lạnh.
Joshua hơi nghiêng đầu, y không nói ra, nhưng riêng việc Andrew không gọi y bằng nghệ danh “Blaze”, không nhìn y như nhìn một biểu tượng, đã là một sự lạ. Y đã quá quen ánh mắt của phóng viên, của nhân viên PR, của đối thủ—đều có chung một thứ ánh nhìn rực nóng: khao khát, ngưỡng mộ, thèm muốn hạ bệ. Andrew thì không. Ánh mắt anh giống với bề mặt của một con dao mới mài: phản chiếu, sắc sảo, nhưng không bày tỏ.
Bữa sáng đến như một nghi thức: bột yến mạch, quả mọng và sữa chua Hy Lạp. Joshua không hỏi ai chuẩn bị, vì câu trả lời quá rõ. Andrew vừa sắp bát xuống bàn vừa nói:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Trị liệu lúc mười giờ. Bác sĩ riêng của anh sẽ đến. Trước đó anh cần uống thuốc theo chỉ định, tôi đã đặt trên bàn cạnh giường.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh theo tôi vào tận phòng ngủ lúc tôi ngủ sao?
Y ngước nhìn, thả giọng trêu khẽ bằng nửa câu hỏi nửa khiêu khích, chẳng rõ để thử anh ta hay thử chính mình.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi gõ cửa trước.
Andrew vẫn không biểu cảm.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Anh không trả lời. Tôi vào, bật đèn ở mức thấp nhất, đặt thuốc, kiểm tra cửa sổ, rời đi.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Chu đáo đến rùng mình.
Joshua thở nhẹ, múc thìa yến mạch. Vị sữa chua mát lạnh làm y se lưỡi.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Anh có bảng nội quy nào cần tôi ký không? Cấm hút thuốc, cấm uống rượu, cấm thở quá nhanh?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Cấm uống rượu.
Andrew trả lời ngay.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Trong sáu tuần đầu, cồn sẽ làm tệ hơn tình trạng viêm và ảnh hưởng giấc ngủ của anh. Cấm tự ý tháo nẹp. Cấm thử độ chịu đau bằng cách xoay cánh tay. Cấm ra khỏi nhà nếu không nói với tôi.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Cấm ra khỏi nhà?
Joshua nhìn thẳng
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Đây là nhà của tôi.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Và công việc của tôi là đảm bảo nhà của anh không trở thành nơi dễ bị tiếp cận.
Andrew nói, không đổi nhịp thở.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi không khóa anh lại, tôi chỉ cần biết anh sẽ đi đâu, lúc nào, với ai. Anh thấy khó chịu, tôi hiểu. Nhưng anh ký hợp đồng với công ty, và công ty đã ký với tôi.
Cách anh nói “tôi hiểu” khiến Joshua hơi dừng thìa lại giữa không trung. Không phải giọng dỗ dành, cũng không lảng tránh; nó như một mệnh đề logic được cài vào giữa các điều khoản. Y đặt bát xuống, cánh mũi phập phồng.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi ghét bị dạy dỗ.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi không dạy dỗ.
Andrew khẽ hạ giọng.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi lựa chọn phương án an toàn nhất.
Họ ăn trong im lặng thêm vài phút. Bên ngoài, mưa bật thành những hạt rõ hơn, đập lên kiếng đều như một nhịp gõ piano. Joshua ăn chậm, đếm từng nhịp đau nhói lan từ điểm nẹp dọc xuống cổ tay. Những nhịp đau như viên đá đặt trong túi áo—bất động, khó chịu, nhưng lại có sức nặng nhắc nhở y về thực tại.
Y thấy mình muốn đập vỡ cái im lặng này, muốn la hét vì sự bất lực, muốn đuổi Andrew ra khỏi nhà để tự do đi khỏi đây… rồi y nhớ đến tiếng cười bẩn thỉu của Marco trong phòng thay đồ và nắm tay siết chặt tách sứ đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Không. Không thể để kẻ ấy có thêm một lần.
Bác sĩ đến đúng mười giờ. Người đàn ông trung niên mang theo túi trị liệu, hỏi han vài câu xã giao, kiểm tra vết thương, đo biên độ cử động của các khớp không chịu lực. Andrew đứng một khoảng cách vừa đủ—không giẫm lên không gian riêng tư, cũng không rời mắt khỏi mỗi chuyển động. Joshua cảm nhận ánh nhìn đó như một sợi dây căng trên không trung, sẵn sàng co lại nếu y sơ sẩy.
Khi bác sĩ yêu cầu Joshua thử nhấc khẽ bàn tay phải để đánh giá mức chịu đau, y vừa chuyển cẳng tay, Andrew đã cất giọng:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Dừng.
Bác sĩ ngẩng lên, ngạc nhiên. Andrew tiếp, vẫn điềm tĩnh:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Chúng ta làm theo phác đồ vừa thảo luận. Không có bất kỳ chuyển động chịu lực nào hôm nay.
Bác sĩ nhìn Joshua, y thở dài, gật. Sợi dây căng tưởng chừng vô hình đã nhích nhẹ trở lại vị trí an toàn.
Khi bác sĩ rời đi, để lại các lịch hẹn và dặn dò cụ thể, Joshua ngồi im trong phòng khách, nhìn bộ nẹp trắng như một thứ đồ trang sức xấu xí buộc y phải mang. Andrew thu dọn tài liệu, đặt loạt lịch vào ngăn kéo có khóa.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh khóa cả lịch của tôi sao?
Joshua hỏi, nửa bất mãn nửa đùa cợt.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi khóa giấy tờ có thông tin cá nhân.
Andrew đáp.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Lịch của anh tôi đã chụp lưu, gửi bản sao vào máy của anh và của tôi.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh luôn kiểm soát hai lần?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Ba lần khi cần.
Andrew nói, chớp mắt chậm.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Thói quen công việc.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Như một tay đua.
Joshua bật ra, nửa vô thức.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Luôn có phương án B, C, và con đường thoát thân nếu trời mưa giữa chặng.
Andrew nhìn y, lần đầu tiên ánh mắt anh có một thoáng mềm đi.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi hiểu vì sao anh khó chịu.
Anh nói, rất nhỏ.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Anh vừa bị tước mất thứ anh yêu nhất. Tôi không đến để tước thêm bất cứ thứ gì.
Joshua xoay mặt đi, lòng bỗng dâng lên một tiếng cười khô khốc, không thoát ra khỏi cổ họng.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh không cần tước.
Y nói
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Sự hiện diện của anh đã đủ làm mọi thứ thay đổi.
Buổi trưa trôi qua như một dải sương. Andrew tự tay nấu một bữa đơn giản: ức gà áp chảo, rau củ nướng, súp bí nghiền. Joshua vốn không ăn ở nhà nhiều—các bữa ăn của y thường do đội dinh dưỡng chuẩn bị ở đường đua hoặc nhà hàng riêng—nhưng món ăn nóng bốc khói giữa ngày mưa lại gợi một cảm giác bình thản hiếm thấy.
Y ngồi đối diện Andrew quanh chiếc bàn gỗ dài, nghe tiếng dao chạm nhẹ vào đĩa sứ, ngửi mùi tiêu đen và hương thảo lan trong không khí.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh học nấu ăn ở đâu?
Y hỏi
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Trước đây tôi làm trong đội bảo vệ cho một nhân vật chính trị.
Andrew đáp.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nhóm xoay ca dài, người nào rảnh hơn sẽ nấu. Tôi chọn làm người rảnh hơn.
Joshua cười.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh lựa chọn nghe có vẻ…tính toán.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tính toán là phần việc của tôi.
Andrew nhún vai nhỏ.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nếu anh không thích tôi nấu, tôi có thể thuê đầu bếp.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Không.
Joshua lắc đầu, ngạc nhiên vì câu trả lời đi ra dễ dàng hơn y tưởng
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Ổn. Tôi không muốn thêm người lạ trong nhà.
Cả hai cùng im. Bên ngoài, mưa chưa dừng. London buồn hiu như một bức ảnh đen trắng bị làm ướt. Joshua ăn chậm, cảm giác các cơ bắp trong người như đang được phủ một lớp bông dày, ấm. Y chợt nhận ra đã lâu rồi mình không ở nhà quá ba ngày liền; đời y là những sân bay, khách sạn, pit-lane và phòng họp báo. Ngồi trong nhà và nghe tiếng mưa… giống như đang thử một bộ áo không đúng số đo. Nó ôm vào người y chỗ lỏng chỗ chật, khiến y bồn chồn không yên.
Buổi chiều, Andrew kiểm tra vòng quanh khu đất, cài báo động cho khu vườn phía sau. Joshua đứng ở bậc thềm, nhìn anh đưa tay vuốt qua mép hàng rào kim loại, kiểm tra ổ khóa, cúi xuống quan sát những dấu giày có thể có trên bùn.
Anh làm việc như một người thợ sửa đồng hồ, tỉ mỉ, không bỏ sót. Đảo mắt về phía cửa gara, Joshua thấy chiếc mô-tô đen quen thuộc nằm yên dưới lớp bạt xám—chiếc xe tập luyện của y, luôn để sẵn ở London như một nghi thức: hễ về là chạy vài vòng quanh khu thử trong nhà, hoặc ít nhất là… khởi động động cơ một chút để nghe nó gầm.
Một thôi thúc nhỏ nổi lên trong lòng y, không hẳn là ham muốn bốc đồng, mà là nhu cầu nghe lại giọng nói của chính mình. Trong thế giới của y, động cơ là giọng nói ấy.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Đừng.
Andrew đứng sau lưng y từ lúc nào, giọng không cao hơn một chút.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi chỉ nhìn.
Joshua nói, không quay lại.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Anh đang nghĩ đến việc chạm vào bạt, kéo ra, sờ vào tay nắm.
Andrew điềm tĩnh kể, như thể đọc được dòng ý nghĩ vừa hiện lên.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Sau đó anh sẽ nói chỉ nổ máy mười giây. Rồi mười giây biến thành một phút. Rồi anh sẽ quên mất tay phải đang nẹp.
Joshua quay người, đối diện.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh không phải bác sĩ của tôi.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Không.
Andrew nói, mắt giữ y.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi là người sẽ đứng giữa anh và mọi thứ có thể làm hỏng cánh tay đó.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh sẽ làm gì? Khóa gara?
Joshua nhướng mày.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi đã làm rồi.
Andrew đáp, yên tĩnh đến mức Joshua nghe như một tảng băng rơi xuống ao.
Y cười ngắn, không vui.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh nghĩ kiểm soát mọi thứ khiến anh an toàn hơn? Không, Andrew. Kiểm soát chỉ khiến anh lầm tưởng là mình thắng.
Andrew nghiêng đầu một chút, như cân nhắc giữa việc giải thích hay im lặng. Cuối cùng, anh chọn một câu rất ngắn:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi không ham thắng. Tôi ham sống.
Câu nói nằm lại giữa khoảng hiên vắng như một hòn đá bỏ trong lòng bàn tay. Joshua bất giác im đi. Y nhận ra giọng Andrew thấp xuống một nấc khi nói hai chữ “ham sống”, như thể đấy không phải triết lý mà là kinh nghiệm.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh từng ở đâu?
Joshua hỏi, tự ngạc nhiên vì giọng mình nghe có vẻ mềm đi.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Những nơi ồn ào.
Andrew đáp đơn giản.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nơi tiếng còi xe và tiếng người hét lẫn vào nhau. Nơi mọi quyết định đều phải đúng ngay lần đầu.
Y không hỏi thêm. Một phần vì tò mò bị kiềm lại, phần khác vì y không muốn để cuộc trò chuyện chệch sang “đời của Andrew” quá sớm. Mối quan hệ của họ còn quá lạnh để tiếp chuyện ấm. Joshua quay lưng lại, nhìn mưa rơi như những sợi dây trắng căng chằng chịt trước vườn.
Tối xuống nhanh hơn y tưởng. Vệt sáng cuối cùng của ngày trượt khỏi rìa cây phong lớn ngoài cổng, thay bằng ánh đèn đường vàng óng. Joshua ngồi trong phòng khách, bật một bản nhạc cổ điển rất nhỏ, để những nốt piano nhẹ như giọt nước rơi. Andrew ngồi cách đó vài mét, trước bàn console đặt màn hình hiện bốn góc camera.
Ánh sáng từ màn hình xanh lam phản chiếu góc mặt anh, tạo nên những vùng sáng tối rõ ràng: sống mũi, gò má, đường viền quai hàm. Anh đọc một tập hồ sơ mỏng—rất có thể là lịch trình y sắp tới—đôi khi ghi chú vài dòng bằng bút dạ đầu mảnh.
Joshua đặt sách xuống—thực ra là một quyển tạp chí xe y vừa lật qua cho có—và nhìn vào khoảng không giữa hai người. Khoảng không đó không phải một bức tường gạch hay một lằn ranh đỏ, mà là một thứ âm lượng bị rút nhỏ đến mức chỉ còn nghe nhịp thở. Y bỗng muốn phá nó theo cách nhỏ nhất có thể.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tại sao anh không gọi tôi là Blaze?
Y hỏi, giọng rất khẽ, như thể nếu nói to thì câu hỏi sẽ mất tác dụng.
Andrew ngẩng lên, ánh mắt dịch chuyển khỏi màn hình về phía y trong một chuyển động gọn.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Vì anh là Joshua.
Anh nói.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Blaze là thứ anh làm. Không phải thứ anh là.
Y không trả lời ngay. Một điều gì đó đập vào ngực y, không đau nhưng không bỏ qua. Y sống quá lâu trong nhân dạng “Blaze”—tên đó là tiếng hô, là hợp đồng, là cúp lưu niệm, là mọi tấm poster. “Joshua” là cái tên được dùng trong những lá thư của mẹ, trong một vài câu mắng yêu hiếm hoi của huấn luyện viên cũ. Nghe “Joshua” lúc này giống như bắt gặp chính mình trong gương sau một chặng đua dài: gương mặt vẫn là mình, nhưng có cái gì đó thật và kháng cự ở đó.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi không muốn người lạ dùng tên đó.
Y nói
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh là người lạ.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi là người chịu trách nhiệm khi có chuyện xảy ra.
Andrew sửa lại.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nhưng nếu anh muốn, tôi có thể quay lại gọi ‘Blaze’ như mọi người.
Joshua nhìn anh, nửa chờ đợi lời thách đố, nửa chờ đợi sự nhượng bộ. Andrew không làm cả hai. Anh trở lại với màn hình, chỉ để lại một câu nhạt như một đường kẻ:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi gọi cái tên giúp anh dễ thở hơn. Anh nói, tôi đổi.
Một khoảng lặng khác. Cơn đau ở tay phải dịu đi một chút sau liều thuốc tối. Joshua tựa đầu vào tựa ghế, mắt dõi theo hạt mưa. Y tự hỏi liệu mình có đang để Andrew đi quá gần? Hay là chính Andrew đang giữ khoảng cách đến mức y không thể chạm được, chỉ có thể nhận biết như nhận biết một tảng đá ở giữa dòng? Sự bực bội âm ỉ trộn lẫn một thứ khác—một mẩu tò mò không hình, không tên, nặng chừng bằng một đồng xu. Y lắc đầu nhẹ, xua nó đi.
Gần mười giờ, điện thoại Joshua rung với những tin nhắn mới: đội PR hỏi thăm, một hãng đồ bảo hộ gửi đề xuất chiến dịch, một tờ báo thể thao đề nghị phỏng vấn độc quyền về vụ tấn công. Y lướt qua, ngón tay trái linh hoạt nhưng não lại mỏi. Khi y dừng ngón tay ở một tin nhắn lạ—số không tên, nội dung chỉ một dòng: Mày tưởng mày sẽ luôn về nhất?—Andrew đã đứng bên cạnh, y không biết anh đến đó từ lúc nào.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Cho tôi xem.
Andrew nói. Không mệnh lệnh, cũng không là câu hỏi. Joshua đưa máy. Andrew chụp màn hình, gửi đến một số khác.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi sẽ nhờ bộ phận an ninh của công ty theo dõi. Từ giờ, những tin từ số lạ, anh chuyển cho tôi trước.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh định đọc hết tin nhắn của tôi?
Joshua ngẩng lên.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi không cần đọc chuyện riêng.
Andrew đáp, mắt vẫn trên màn hình.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi chỉ cần đọc nguy cơ.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh phân biệt được hai thứ đó bằng cách nào?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Bằng kinh nghiệm.
Andrew đưa lại điện thoại.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Và bằng việc tin anh sẽ nói sự thật với tôi khi cần.
Joshua bật cười không thành tiếng.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi mà nói sự thật với anh?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Hoặc anh sẽ nói khi anh đã thử một lần không nói.
Andrew nói, giọng không chứa mảy may phán xét.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Đa số mọi người đều vậy.
Joshua không chắc mình thích hay ghét tính chắc nịch của người đàn ông này. Nhưng chắc chắn y ghét việc câu nói đó khiến y nghĩ đến gara và chiếc xe dưới bạt xám. Y gập máy, nhét vào túi áo khoác trên ghế, nhìn Andrew quay lại bàn console, đôi vai rộng, bước chân nhẹ không tiếng.
Đêm hẳn khi đồng hồ điểm mười một rưỡi. Andrew kiểm tra cửa lần cuối, tắt bớt đèn, chỉ để lại đèn hành lang nhỏ. Anh dừng trước cầu thang, quay sang:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi sẽ trực ở phòng khách. Nếu anh cần gì, gọi.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tôi không cần.
Joshua đáp tự động, rồi sau đó thêm:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Nhưng cảm ơn.
Andrew gật, rất nhẹ—cử chỉ nhỏ đến mức nếu không nhìn thẳng vào anh thì sẽ bỏ lỡ. Joshua bước lên cầu thang, mỗi bậc là một nhịp gỗ kêu một tiếng trầm. Vào phòng, y đứng một lúc lâu bên cửa sổ, nhìn xuống sân trước. Anh thấy Andrew ngồi ở vị trí cũ, lưng thẳng, đầu hơi cúi. Anh trông giống như một bậc tượng ở cổng ngôi đền nào đó, trấn giữ, không kể ngày đêm.
Joshua thay áo bằng một tay, một việc tưởng đơn giản nhưng lại biến thành một chuỗi cử động vụng về. Y thấy bực mình, chửi thầm, rồi ngồi phịch xuống giường, nhìn nẹp trắng. “Đồ đáng ghét,” y nói nhỏ với cánh tay mình, rồi tự bật cười vì sự trẻ con ấy. Cười xong, y im. Sự im lặng kéo dài ra như một sợi chỉ, cuộn vào ngực y. Y tắt đèn, để lại khe sáng mờ từ đèn hành lang lọt qua.
Giấc ngủ không đến ngay. Tiếng mưa đã nhỏ lại thành những tiếng rơi lẻ tẻ, xa xăm. Joshua nằm nghiêng, tay bó nẹp đặt lên gối ôm. Mỗi lần y thở sâu, dây nẹp lại cọ nhẹ vào áo ngủ, phát ra tiếng sột soạt khẽ. Y nghĩ về Marco, về cú ra tay, về tiếng vật nặng va vào tủ sắt, về cơ thể mình quỵ xuống.
Những hình ảnh ấy không phải là ác mộng; chúng quá rõ, quá tỉnh. Y thấy mình giận sôi lên rồi giận nguội dần, để lại một khoảng trống sau cùng. Trong khoảng trống đó, một khuôn mặt khác hiện ra: Andrew, cúi người đặt thuốc, Andrew nói “tôi ham sống”, Andrew gọi “Joshua”. Y cau mày, lật người, tự hỏi vì sao khuôn mặt của một người xa lạ lại có thể chen vào giấc ngủ của y nhanh đến vậy.
Nửa đêm, y tỉnh vì khát. Y ngồi dậy, lò dò xuống bếp, cố đi nhẹ. Nhưng ngay khi y bước khỏi cầu thang, Andrew đã lên tiếng từ bóng tối, giọng không hề ngái ngủ:
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nước để trong tủ lạnh, ngăn trên cùng bên trái.
Joshua dừng, nhìn vào phòng khách. Ánh sáng từ màn hình camera làm nổi bật đường viền vai và mái tóc đen của Andrew.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi ngủ khi nào anh ngủ sâu.
Andrew đáp.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Đêm nay chưa đến lúc.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Tại sao?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Vì anh vừa trải qua một cú sốc thể chất.
Andrew đứng dậy, đi về phía bếp, mở tủ lạnh lấy chai nước, đưa cho y, không hỏi y có cần giúp mở nắp không mà tự mở, rót ra cốc.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Và vì tôi không biết anh sẽ mơ thấy gì.
Anh đặt cốc trước mặt y, mắt không rời.
Joshua cầm cốc, uống chậm. Nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, y thấy dễ chịu hơn
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh nghĩ tôi sẽ la hét giữa đêm?
Y hỏi, giọng có chút mỉa.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi nghĩ anh sẽ ngồi im và không kể cho ai biết mình gặp ác mộng.
Andrew đáp thẳng.
Sự thẳng thừng khiến Joshua khựng lại. Y đặt cốc, nheo mắt, như muốn nhìn xuyên qua anh. Nhưng thứ y thấy chỉ là một bức tường chắc chắn, không phải để làm khó y, mà để che chắn. Không, không phải che chắn cho y, mà là che chắn cho… nhiệm vụ. Sự phân biệt ấy khó chịu như một viên sỏi kẹt trong giày.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh thật sự làm tôi muốn gây chuyện.
Y thở ra.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nếu anh muốn gây chuyện, hãy nói trước.
Andrew nghiêm túc đến mức lời ấy nghe như một đề nghị thực tiễn.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi sẽ tìm phương án ít thương tích hơn.
Joshua bật cười lần này, thật sự cười, cơn cười ngắn đến lạ vì nó đến giữa bếp đêm, giữa một người gác cửa và một người bị buộc phải trong nhà.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Anh luôn như thế này sao?
Y hỏi.
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Không biết đùa, không biết bỏ qua?
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Tôi biết đùa.
Andrew nói, không hề đùa.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Nhưng tôi chọn không đùa khi liên quan đến anh.
Câu trả lời khiến Joshua ngậm cười. Y lắc đầu, uống cạn nước, đẩy cốc lại. Andrew đón lấy, đặt vào bồn, rửa sạch, phơi lên giá như một cử chỉ thường nhật. Khoảnh khắc bình thường đến mức kỳ lạ ấy tạo ra một khoảng ấm nhỏ trong ngực Joshua, như một lò sưởi vừa châm lửa trong nhà lạnh. Y quay người, nói nhỏ:
Joshua Vanderbilt
Joshua Vanderbilt
Chúc ngủ ngon.
Andrew Blackthorne
Andrew Blackthorne
Ngủ đi.
Andrew nói. Không một lời chúc lại, nhưng khi Joshua quay lưng bước lên cầu thang, y nghe tiếng anh lùi lại về vị trí trực, nhẹ, đều, vững.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play