Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Bến Sông Và Phố Thị.

Chương 1: Mùa Hè Về Quê.

Chiếc xe khách chầm chậm dừng lại trước con đường nhỏ dẫn vào xóm.
Quang Anh kéo chiếc vali xuống xe, đứng giữa cái nắng oi ả của buổi trưa miền Tây mà thở dài.
Trước mặt cậu là con đường đất đỏ kéo dài hun hút, hai bên là ruộng lúa xanh rì đanh đung đưa theo gió. Xa xa là những hàng dừa cao vút, tiếng chim ríu rít vang lên không ngớt.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ thấy khung cảnh này bình yên.
Còn Quang Anh thì không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời ơi... //nhìn đôi giày trắng mới mua//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mới xuống xe thôi là thấy sắp dính đất hết rồi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
//đứng bên cạnh bật cười//
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Mới về tới nơi mà đã than lên than xuống hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại nóng quá bà ơi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Nóng chút mới ra khí hè chớ con
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bất lực kéo vali đi theo bà//
Con đường về nhà ngoại không dài nhưng đủ để cậu nhận ra cuộc sống nơi đây khác hẳn thành phố.
Không có những tòa nhà cao tầng.
Không có tiếng còi xe.
Không có máy lạnh.
Thậm chí sóng điện thoại chập chờn lúc có lúc không.
Vừa đi được một đoạn Quang Anh đã lấy điện thoại ra kiểm tra.
Một vạch.
Rồi mất luôn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ủa trời...
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Sao con?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mạng yếu quá trời bà ơi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Về quê nghỉ hè mà cứ ôm cái điện thoại quài
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Bà nói mẹ đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bà!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dài//
Người thành phố như cậu sống một ngày không có mạng còn khó hơn ăn cơm không có thức ăn.
Mãi một lúc sau, hai bà cháu mới về đến căn nhà nhỏ nằm cạnh một con rạch.
Ngôi nhà mái ngói cũ kỹ nhưng sạch sẽ, trước sân còn có cây xoài lớn che mát cả một khoảng sân.
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
//vừa mở cửa vào vừa nói//
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Hè nay ở đây với bà cho vui nghen
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn quanh//
Cậu nhìn cây xoài.
Nhìn mấy con gà đang chạy ngoài sân.
Nhìn con mèo vàng đang nằm ngủ dưới gốc cây.
Rồi nhìn lại chiếc điện thoại không có nổi một vạch sóng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngửa đầu lên trời//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc con không sống nổi quá...
Tiếng bà ngoại bật cười vang hết cả sân.
Mùa hè của Quang Anh chính thức bắt đầu như vậy.
Và cậu hoàn toàn không biết rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, nơi vùng quê tưởng chừng buồn chán này sẽ xuất hiện một người khiến cả mùa hè của cậu thay đổi.
________________
t/g nổi lọn
t/g nổi lọn
xóa viết lại bộ này😞
t/g nổi lọn
t/g nổi lọn
kệ
t/g nổi lọn
t/g nổi lọn
vì Vy Vy là tác giả nổi loạn😏😏☝☝🤟🤟

Chương 2: Ghét Nhau Từ Cái Nhìn Đầu Tiên.

Ba ngày sau khi về quê, Quang Anh chính thức xác nhận một chuyện.
Cậu chán.
Rất chán.
Sáng ngủ.
Trưa ăn.
Chiều nằm bấm điện thoại.
Tối ngủ tiếp.
Cuộc sống ở quê bình yên đến mức Quang Anh cảm thấy mình sắp mọc rễ luôn rồi.
Đã vậy mạng điện thoại còn yếu.
Video đang xem thì xoay vòng vòng.
Tin nhắn gửi năm phút chưa tới.
Quang Anh nằm dài trên võng trước hiên nhà, mặt nhăn như khỉ ăn gừng.
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
//đi ngang qua cậu thấy vậy liền cười//
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Ai chọc con mà mặt mày đồ bí xị vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con chán quá bà ơi...
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Chán thì đi ra ngoài chơi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Đi vòng vòng tham quan quê đồ đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoài đó có gì đâu mà chơi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Vậy giờ qua nhà hàng xóm xin cho bà ít lá dứa đi
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Bà đang nấu chè
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dài// Dạ...
Cậu miễn cưỡng đi sang căn nhà bên cạnh.
Vừa bước chân vào đã thấy một cậu con trai đang ngồi sửa xe đạp cũ.
Áo thun bạc màu.
Quần đùi.
Dép tổ ong.
Tóc bị nắng nhuộm thành màu nâu nhạt.
Nghe tiếng động người kia ngẩng đầu lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu tìm ai vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bà ngoại tôi nhờ qua xin ít lá dứa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy phủi tay//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay vào nhà lấy lá dứa//
Trong lúc chờ đợi, Quang Anh nhìn quanh sân
Mấy con gà chạy lung tung.
Một con chó nằm ngủ dưới gốc cây xoài.
Đất dính đầy trên đôi dép.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vô thức nhíu mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đem lá dứa ra, vừa đưa vừa hỏi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mới về quê hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở thành phố vui hơn đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đương nhiên rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết ngay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khó chịu// Biết gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì nhìn ông là biết kiểu người chê quê rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bộ quê đáng để khen lắm hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ít nhất cũng không đáng để bị phán xét đến vậy đâu
Quang Anh lập tức thấy người này phiền phức.
Nói chuyện cứ như đang dạy đời người khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kệ tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, kệ ông tui đâu quan tâm đâu
Không khí bỗng im lặng.
Cả hai nhìn nhau.
Chẳng ai vừa mắt ai.
Duy chống tay lên chiếc xe đạp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà... tui tên Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai hỏi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đang giới thiệu cơ mà?!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai hỏi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ thấy công tử bột thành phố hơi khó gần thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lập tức cau mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng có gọi tôi như vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy gọi là gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi, nghe công tử bột thành phố hợp lý hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ôm bó lá dứa quay lưng đi thẳng//
Đi được vài bước còn nghe tiếng Duy vọng theo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi cẩn thận, coi chừng trượt sình té là cả xóm cười tới ngày mai nha công tử ơi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kệ tôi nha!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng giữa sân bật cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nghiến răng//
Lần đầu gặp mặt.
Ấn tượng duy nhất của cậu về Duy là:
Vừa nhiều chuyện.
Vừa đáng ghét.
Ở chiều ngược lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Công tử bột thành phố gì mà chảnh thấy sợ
Hai người chẳng hề biết rằng.
Chỉ vài tuần nữa thôi
Chính cái người mà mình ghét nhất lúc này...
Lại trở thành người mình thích nhất lúc kia.
_______________
t/g nổi lọn
t/g nổi lọn
ủ nháp lâu quá🥰

Chương 3: Hết 4G Và Gặp Đúng Người Không Muốn Gặp.

Buổi sáng ở quê bắt đầu bằng tiếng gà gáy.
Buổi trưa bắt đầu bằng tiếng ve kêu.
Chả có gì để Quang Anh nói hết.
Còn buổi chiều của Quang Anh bắt đầu bằng một bi kịch.
4G hết.
Hoàn toàn.
Sạch sẽ.
Không còn một tí megabyte nào.
Quang Anh ngồi chết lặng trên võng, nhìn dòng thông báo hiện trên màn hình điện thoại.
"Bạn đã sử dụng hết dung lượng tốc độ cao"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời đất ơi...
Cậu bấm thêm lần nữa.
Video đứng hình.
Tin nhắn gửi không nổi.
Mạng xã hội cũng không tải được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hết thiệt luôn hả trời?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ôm đầu//
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
//đang nhặt rau ngoài sân ngước lên nhìn//
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Gì mà nằm than thở dữ vậy con?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Máy con hết 4G rồi bà
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Thì ngày mai con ra thị trấn nạp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mai lận hả?!
Bà Ngoại Quang Anh
Bà Ngoại Quang Anh
Chứ giờ này ai nạp cho con?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngã người ra võng//
Cuộc đời chưa bao giờ bất công như lúc này.
Ở thành phố, cậu chỉ cần vài phút là có mạng.
Còn ở đây... muốn nạp tiền thì cũng phải chạy ra tận thị trấn.
Sau một tiếng đồng hồ vật lộn với chiếc điện thoại vô dụng, Quang Anh quyết định đi bộ ra ngoài cho đỡ chán.
Con đường đất đỏ vẫn y như mọi ngày. Hai bên là đồng lúa xanh rì, gió chiều thổi nhè nhẹ. Nhưng tâm trạng cậu thì chẳng nhẹ chút nào.
Vừa đi được một đoạn, Quang Anh đã nghe thấy giọng ai đó quen quen phía sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Công tử bột thành phố nay cũng biết đi dạo hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhắm mắt//
Cậu không cần quay đầu cũng biết là ai.
Duy – Người đáng ghét nhất trong mắt Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay lại//
Quả nhiên, Duy đang đạp chiếc xe đạp cũ, một chân chống xuống đất, mặt cười toe toét.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bộ có chuyện gì vui lắm hay sao mà cười?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chớ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gặp ông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//trợn mắt// Mắc gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại nhìn mặt ông lúc nào cũng thấy mắc cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi thấy mặt cậu mắc cười hơn!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy á hả //cười tươi hơn//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bắt đầu thấy ngứa nghề//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi đâu vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi câu cá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câu được con nào chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa đi thì câu kiểu gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bộ đường đất đẻ ra cá hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy mà tưởng chuyên nghiệp lắm cơ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn hơn cái người hết 4G ngồi than trời than đất nhá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng hình//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao cậu biết?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lập tức cười lớn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời ơi, nguyên cái xóm nghe ông ngồi than luôn á
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xạo!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tui là tui nói thiệt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tui hông có giỡn
Người thì đỏ mặt vì quê.
Người thì ôm bụng cười muốn gãy xe.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Công tử bột thành phố hết 4G mặt rầu rĩ gớm hông
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi vui lên đi, coi chừng mốt hông ai thèm lấy đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kệ tôi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thương ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần cậu thương!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thôi //nhún vai rồi đạp xe đi//
Đi được một đoạn, thì em quay đầu lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì nữa?!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiều nay muốn đi câu cá không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi nha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi!
Duy cười khanh khách rồi đạp xe mất hút cuối con đường. Bỏ lại Quang Anh đứng đó với cục tức to đùng trong lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai thèm đi với cậu mà rủ chứ!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lầm bầm//
Nhưng không hiểu sao khi về nhà, trong đầu cậu lại cứ nhớ tới nụ cười đáng ghét kia, và lời rủ đi câu cá ban chiều.
Dù ngoài miệng nói không, nhưng tận sâu trong lòng Quang Anh bỗng thấy hơi tò mò.
Không biết đâu câu cá ở quê.
Có thật sự vui hay không?
______________
t/g nổi lọn
t/g nổi lọn
Sao t thấy xàm hơn lần trước vậy🤓

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play