Thanh Xuân Không Hẹn Trước![CapRhy]
1-Va chạm hành lang
Đức Duy
Từ từ,bố đi vệ sinh cái!
Hành lang ồn ào. Đức Duy vừa chạy vừa ngoái lại nghe bạn gọi, không để ý phía trước…
Một chồng sách rơi xuống sàn. Công thức toán dày đặc trải khắp hành lang
Đức Duy
Ôi chết! Xin lỗi nha! Tớ không nhìn đường
Đức Duy cúi xuống nhặt sách,toàn thấy công thức khó hiểu
Đức Duy
Toàn ký hiệu này… cậu học lớp Toán đúng không?
Đức Duy
Trời ạ, nhìn thôi đã hoa mắt rồi. Nể cậu ghê
Đức Duy đưa lại sách cho Quang Anh,cười
Đức Duy
À,tớ là Đức Duy,lớp Văn. Hay bị la là vì ồn trong hội trường ấy..
Đức Duy
Quang Anh hả? Nghe quen ghê. Hình như đã thấy cậu vài lần
Đức Duy
Khuôn mặt cậu đặc biệt lắm. Kiểu trầm nhưng khó quên..
Quang Anh
…Cậu nói nhiều thật
Đức Duy
Thì muốn làm quen thôi.Bạn bè trong trường cả mà!
Quang Anh cứ tưởng thế là thoát được cái mỏ nói không ngừng kia
Nhưng nó vẫn không tha cho cậu
Quang Anh
Gì nữa?Nhanh lên cho tớ ôn nốt bài!
Đức Duy
Ờ nè,tớ đã làm gì đâu mà lớn tiếng..
Đức Duy
Cho tớ xin id facebook nhá!
Quang Anh
Xin làm gì,lần đầu tiên có người xin id facebook tớ luôn đấy?
Đức Duy
Thì có cho xin đi!Quang Anh..
Quang Anh
Đưa đây!sắp trống rồi..
Quang Anh giựt cái máy trên tay Đức Duy
Đức Duy đã gửi lời mời kết bạn
Quang Anh đã chấp nhận lời mời
Đức Duy
Ok!Vậy là từ nay cậu không thoát được tớ đâu.😏
Quang Anh
Tớ đâu có né cậu…
Đức Duy
Tốt. Thế chiều nay gặp ở thư viện nhé? Tớ mượn cậu sách Toán. Hứa không làm rơi nữa!
Một cuộc va chạm nhỏ, vài dòng trò chuyện ngắn ngủi… nhưng đủ để Đức Duy thấy, có lẽ cậu vừa gặp người đặc biệt nhất trong năm cuối cấp
Lắng…
Đây là Caprhy nên đừng nhắc gì nữa nhé🤓
2-Thư Viện Yên Tĩnh..
Buổi chiều, thư viện trường. Đức Duy ôm vở Văn đi tìm, thấy Quang Anh ngồi một góc, sách mở, tai nghe cắm nửa tai
Đức Duy
Ê, cậu ngồi đây hả?
Đức Duy
May quá, tớ tìm được rồi. Cho mượn quyển Toán kia được không?
Quang Anh khẽ đẩy quyển sách toán sang phía nó
Đức Duy kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu
Đức Duy
Cậu lúc nào cũng học nghiêm túc ghê..
Quang Anh
Bình thường thôi…
Đức Duy
Không nha. Ở lớp Văn bọn tớ ồn ào lắm. Nhìn sang cậu thế này thấy yên tĩnh dễ chịu hẳn
Quang Anh
Cậu nói nhiều quá…yên tĩnh chút đi
Đức Duy
Thói quen rồi 😏 với lại… nói nhiều mới kéo cậu ra khỏi đống công thức được
Đức Duy cười nghiêng người,nhìn thấy tai nghe của Quang Anh
Đức Duy
Này, cậu nghe nhạc gì đó?
Quang Anh
Chỉ là giai điệu
Quang Anh chần chừ một chút, rồi đưa tai nghe. Đức Duy áp vào tai, bật cười
Đức Duy
Uầy, giai điệu hay phết. Ai hát?
Đức Duy
Cái gì? Cậu hát á? Giọng thật luôn?
Quang Anh
Ừ,có gì mà cậu phải hét toáng lên vậy?
Đức Duy
Trời, thế mà giấu nha. Học Toán mà hát được thế này, đúng kiểu “vừa lạnh vừa ngầu.”
Quang Anh
…Đừng nói linh tinh nữa,Đức Duy
Đức Duy
Không linh tinh gì hết. Giọng cậu cuốn thật. Hợp với rap của tớ lắm đấy
Đức Duy chống cằm, nhìn thẳng Quang Anh, cười
Đức Duy
Mai ngồi đây nữa không? Tớ đem lyric qua, thử kết hợp nhé
Đức Duy
Tuỳ là đồng ý rồi đó!
Quang Anh
Ừm,mà cậu xuống đây chỉ có mục đích này thôi?
Đức Duy
Ơ!đâu đâu,bây giờ lôi sách vở ra học này!
Trong không khí yên tĩnh của thư viện, một câu chuyện mới đã bắt đầu, không chỉ là Toán và Văn, mà còn là nhạc và nhịp tim của cả hai..
3-Ngồi Cùng Bàn
Chiều hôm sau, thư viện. Đức Duy đã ngồi sẵn, bày tập Văn lẫn lyric nguệch ngoạc. Quang Anh bước vào, thoáng ngạc nhiên khi thấy cậu
Quang Anh
Cậu tới sớm quá đấy…
Đức Duy
Sời,tớ có hẹn với người quan trọng như vậy mà,sao mà đến muộn được!
Quang Anh ngồi xuống, đặt tập Toán lên bàn. Đức Duy cười, đẩy tờ lyric qua phía cậu
Đức Duy
Không biết cậu như nào,nhưng tớ nghĩ nó sẽ hợp với giai điệu hôm qua đấy..
Quang Anh
“Giữa hành lang ồn ào, có một ánh mắt không chịu rời…”
Đức Duy
Này, viết thêm vài từ hợp âm vào đi, cậu giỏi khoản đó mà.
Quang Anh cầm bút, viết vài nốt nhạc nhỏ bên lề. Đức Duy chống cằm, nhìn chăm chú.
Đức Duy
Ê,lúc cậu tập trung..nhìn cute ghê..
Quang Anh
Cậu lại bắt đầu nói linh tinh rồi..
Đức Duy
Không có linh tinh đâu,đó là sự thật mà!
Quang Anh
…Cậu làm tớ khó viết nổi quá
Đức Duy
Thì kệ,miễn cậu ngồi đây là được…
Một khoảng im lặng ngắn, chỉ còn tiếng bút gõ nhịp lên mặt bàn. Đức Duy cười mỉm
Đức Duy
Sau này mình có thể cùng nhau viết nhạc… rồi hát chung trước trường. Cậu thấy sao?
Quang Anh
Cậu mơ tưởng nhiều quá Đức Duy ạ..
Đức Duy
Thế cậu có muốn thử không?
Đức Duy
Lại cái kiểu “để xem”. Nhưng tớ biết… tức là đồng ý rồi 😏
Quang Anh
Mồm cậu sao nó có thể nói nhiều đến vậy nhỉ?
Đức Duy
Việc của cậu viết thì cứ viết đi!
Quang Anh
Thế cậu xuống đây chỉ để lèm bèm?
Đức Duy
Đâu,tớ ở đây ngắm cậu thôi cũng được...!
Quang Anh
Cậu đúng là phiền thật..
Giữa không gian yên tĩnh, hai đứa vẫn ngồi chung bàn. Một người giả vờ lạnh lùng, một người lém lỉnh phá khoảng cách. Và cả hai đều không nhận ra, nụ cười đã dần giống nhau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play