[FULL] Sau khi được nhận trở về nhà lại nhà ba mẹ ru ột, tôi phải đối mặ t với cô nà ng tiểu thư giả còn đang giả vờ ngâ y thơ và đứa em tr ai ru ột ngu ngốc.
Tôi chọn cách chất vấn thẳng thắn với bố mẹ ru ột: "Không biết hai vị có từng nghe câu, con cái bất hòa là do cha mẹ thất đứ c hay không?"
Đúng vậy, tôi không phải đến để gia nhập gia đình này, mà là để chỉnh đốn lại gia đình này.
---
1.
Câu nói vừa dứt, tất cả người nhà họ Tần đều sững người trong giây lát.
Nhưng tôi không tiếp tục dây dưa với họ về chủ đề này, mà đặt bình giữ nhiệt vào túi vải.
Tôi lên tiếng hỏi: "Xin hỏi ph òng của tôi là ph òng nào?"
Vừa hoàn hồ n sau cú số c và định nói gì đó, bố mẹ họ Tần nghe tôi hỏi vậy liền vô thức nhìn lên tầng hai.
Tôi trực tiếp xá ch vali lên lầu.
Những người nhà họ Tần đang đứng ngâ y ra vội vàng đi theo.
Họ dẫn tôi đến trước cửa hai ph òng và hỏi: "Con xem thử con thích ph òng nào?"
Tôi nhíu mà y, nghiêm túc hỏi: "Đây là bài kiểm tra EQ phải không?"
"Hả?" Người nhà họ Tần ngơ ngác.
Tôi đành chỉ vào căn ph òng ngủ chính được trang trí đẹp đẽ, có ph òng thay đồ và ph òng đọc sách riêng.
Rồi lại chỉ vào ph òng khách nhỏ bên cạnh theo phong cách mẫu của nhà phát triển, diện tích chỉ bằng ph òng thay đồ của căn master.
Tôi thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình:
"Thông thường, khi hai ph òng chênh lệch lớn như vậy thì không cần phải lựa chọn nữa.”
"Ai có mắ t cũng biết ph òng nào tốt hơn.”
"Nhưng rõ ràng căn ph òng ngủ lớn nhẩt này không phải chuẩn bị riêng cho tôi."
Tôi bước vào, đảo mắ t nhìn những dấu vết si nh hoạt trong ph òng, cuối cùng dừng lại ở bàn trang điểm cạnh cửa sổ.
"Đã có người ở, và người ở đây còn là một cô gá i tr ẻ."
Tôi thở dài nhìn Tần Nhược Ninh đang đỏ hoe mắ t, nói thẳng với bố mẹ họ Tần:
"Vậy nên đây hẳn là ph òng của Tần Nhược Ninh phải không.”
"Nếu vậy, hành độ ng của các người kh iến tôi khá khó hiểu.”
"Nếu các người chỉ đơn giản trả lại ph òng này cho tôi, hoàn toàn có thể dọn dẹp sạch sẽ hơn để tôi vào ở mà không có gánh nặng tâ m lý.”
"Nhưng các người lại cố tình chuẩn bị thêm một ph òng rõ ràng không bằng ph òng này, để tôi tự chọn.”
"Tôi chỉ có thể nghi ngờ, đây là bài kiểm tra EQ, các người hy vọng tôi nhìn thấu mọi chuyện nhưng vẫn tự giác chọn ph òng ké m hơn.”
"Không phải vậy sao?"
Lúc này, sắc mặ t người nhà họ Tần đều không được tốt.
Nga y cả em tr ai ru ột Tần Tinh Hòa vẫn luôn gâ y sự với tôi từ khi tôi về, cũng nhìn bố mẹ với vẻ mặ t ngờ nghệch hỏi: "Bố mẹ, th ật vậy sao?"
"Đừng nói bậ y, đương nhiên là không phải." Bố mẹ họ Tần có vẻ ngượng ngùng.
Tần Nhược Ninh bên cạnh vội vàng "giải thích": "Không phải đâu, em tự nguyện nhường ph òng cho chị mà."
2.
"Em chắc chứ?" Tôi quay người đối mặ t với cô ta, nghiêm túc hỏi.
Tần Nhược Ninh sững người, đỏ mắ t "ừm" một tiếng.
"Không ai ép em, hoàn toàn là ý nguyện của em muốn nhường ph òng cho chị?" Tôi tiếp tục hỏi.
Cô ta liếc nhìn bố mẹ họ Tần bên cạnh, cắn môi rồi nói: "Vâng."
Nhưng tôi vẫn không tha: "Sau này cũng không hối hận chứ?"
Cô ta như sắp kh óc, mặ t đầy ủy kh uất, cố gắng nói: "Không, nhưng mà..."
Không đợi cô ta nói hết, tôi đã chuyển mục tiêu sang bố mẹ họ Tần.
"Còn hai người thì sao? Là người làm cha mẹ, hai người có chắc chắn đồng ý với quyết định của Tần Nhược Ninh không? Đừng để lúc tôi chọn th ật rồi hai người lại không vui đấy?"
Bố mẹ họ Tần bị dồn vào thế khó, chỉ có thể cười gượng: "Không đâu."
"Vậy thì tốt." Tôi trực tiếp đẩy vali vào trong, "Từ nay đây là ph òng của tôi."
Sắc mặ t người nhà họ Tần lập tứ c trở nên vi diệu.
Tần Nhược Ninh thậm chí còn trực tiếp rơi nư ớc mắ t.
Mẹ Tần thấy vậy, đa u lò ng vô cùng, mở mi ệng: "Cái đó... Tran h Tran h à, Ninh Ninh nó quen ở..."
Nhưng tôi không cho bà ta cơ hội nói tiếp: "Hôm nay tôi đi xe hơi mệt, không có việc gì tôi muốn nghỉ ngơi một lát."
Người nhà họ Tần đành phải mang vẻ mặ t như nuốt phải ruồi đi ra khỏi ph òng.
Chỉ có Tần Tinh Hòa vẫn đứng ngâ y ra tại chỗ.
"Còn không đi? Sao, muốn giúp chị duy nhất của cậu đòi lại ph òng à?"
Tôi khoan h ta y trước ng ực, thản nhiên nhìn khuôn mặ t rất giống tôi của cậu ta.
Nghe tôi nói vậy, Tần Nhược Ninh vừa ra khỏi ph òng cũng dừng bước, quay người nhìn Tần Tinh Hòa đầy kỳ vọng.
Nhưng Tần Tinh Hòa chỉ gãi đầ u, ngơ ngác nhìn xun g quan h: "Hả, thế là xong rồi à?"
Lúc này tôi mới nhận ra thằng này đơn giản là CPU quá tải, vẫn đang suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra.
Xem ra nó thuần túy là ng.u, tôi không nhịn được bật cười.
Nhưng Tần Tinh Hòa không biết tưởng tư ợng ra cái gì, lập tứ c nhảy dựng lên:
"Cô là đồ ph ụ nữ độ c ác, tôi biết cô đang nghĩ gì, cô định ly gián qu an hệ giữa tôi và chị Ninh Ninh, nói chị Ninh Ninh toàn giả vờ phải không?”
"Nhưng chị Ninh Ninh không phải là loại ph ụ nữ độ c ác tâm cơ như cô nghĩ đâu, chị ấy th ật lò ng muốn nhường ph òng cho cô đấy, cô đừng lấy cái tâ m lý bẩn thỉu của cô để suy đo án chị Ninh Ninh!"
Tôi liếc nhìn Tần Nhược Ninh đang tái mặ t vì lời nói của Tần Tinh Hòa, vừa đáp lấy lệ: "Ừ đúng đúng đúng, cậu nói đúng hết." vừa giơ ch ân đá cậu ta ra ngoài.
3.
Giờ ăn tối.
Tôi vừa bước vào ph òng ăn đã nghe thấy an h cả Tần Cả nh Xuyên vội vã chạy về đang ph àn nà n.
"Bố mẹ, sao bố mẹ lại đưa ph òng của Ninh Ninh cho người khác, bố mẹ biết rõ Ninh Ninh từ nhỏ đã quen gi ường quen chiếu, đổi chỗ khác làm sao ngủ được?"
Vừa nói xong, an h ta thấy tôi bước vào ph òng ăn, lập tứ c nhíu mà y, vẻ khinh thường:
"Mới về đã biết cư ớp ph òng, th ật là không ra thể thống gì."
Bị con tr ai ru ột ch ỉ tr ích thẳng thừng, sắc mặ t bố mẹ Tần lập tứ c trầm xuống, ánh mắ t nhìn tôi cũng nhiều thêm sự bất mãn.
Dường như cũng đang trách móc, tất cả mọi chuyện hiện tại đều do tôi gâ y ra.
Chỉ có Tần Tinh Hòa ngốc nghếch vẫn đang giải thích: "An h, ph òng là chị Ninh Ninh tự nguyện nhường mà."
Tần Cả nh Xuyên đang tứ c gi ận nghe vậy liền ng hẹn lời.
Tần Nhược Ninh bên cạnh thấy thế, vội vàng kéo ta y áo Tần Cả nh Xuyên:
"An h, an h đừng nói nữa, tất cả vốn dĩ là của chị Tran h Tran h mà."
Mi ệng thì nói vậy, nhưng vẻ mặ t cô ta lại ủy kh uất vô cùng.
Tần Cả nh Xuyên vội vỗ ta y cô ta để an ủi, rồi lạnh lù ng nói với tôi:
"Ninh Ninh chủ độ ng nhường ph òng là vì cô ấy tốt bụ ng, nhưng cô cũng nên hiểu chuyện, Ninh Ninh không quen ngủ ph òng khác, ăn xong cô dọn ra chọn ph òng khác đi."
Tôi không thèm để ý đến an h ta, quay sang hỏi bố mẹ họ Tần: "Còn hai người, cũng nghĩ như vậy sao?"
Bố Tần mím môi không nói gì.
Mẹ Tần thì ngập ngừng mở mi ệng: "Tran h Tran h à, an h con nói có lý, Ninh Ninh từ nhỏ đã quen gi ường quen chiếu rồi."
"Nhưng tôi không muốn đổi." Tôi bình thản kéo ghế ngồi xuống, "Hơn nữa tôi không thấy lời Tần Cả nh Xuyên có lý ch út nào."
Tôi lấy máy ghi âm từ trong túi ra, đặt lên bàn ăn, bấm nút phát.
Cuộc đối thoại lúc chiều khi chọn ph òng giữa tôi và mọi người vang lên rõ ràng trong ph òng ăn.
4.
Sau khi đoạn ghi âm kết th úc, Tần Cả nh Xuyên vốn đang hun g hăng cũng không còn khí thế như trước.
Nhưng tôi vẫn không tha cho an h ta, nhìn thẳng vào mắ t an h ta nói:
"Năm nay tôi đã đủ 16 tu ổi, Tần Nhược Ninh đã bị tráo với tôi thì si nh nh ật chắc cũng chỉ cách tôi vài ngày.”
"16 tu ổi, nếu có thu nhập thì về mặ t ph áp luật đã là người có năng lực hà nh vi dân sự đầy đủ.”
"Trước khi vào ở, tôi đã hỏi đi hỏi lại cô ấy có phải tự nguyện hay không.”
"Chính cô ấy đã nhiều lần khẳng định 'phải', tôi mới vào ở, nên tôi không thấy mình có gì không phải."
Nhưng Tần Cả nh Xuyên vẫn phản bác: "Chẳng lẽ cô không thấy Ninh Ninh không tình nguyện sao? Cô ấy chỉ là..."
"Cô ấy chỉ muốn dùng cách này để thu hút sự ch ú ý của gia đình, hoặc giải tỏa cả m giác tộ i lỗi, hay chỉ đơn giản là muốn thể hiện bản thân dưới áp lự c về thân phận."
Tôi ngắt lời Tần Cả nh Xuyên: "Nhưng dù vì lý do gì, con người cũng phải chịu trách nhiệm cho lời nói của mình."
Tôi liếc nhìn Tần Nhược Ninh: "Em nói đúng không? Em gá i."
"Còn an h, an h tr ai của tôi." Ánh mắ t tôi quay lại Tần Cả nh Xuyên.
"Tôi không biết an h có tìm hiểu về tôi không, nhưng tôi đã tìm hiểu về an h.”
"An h học giỏi từ nhỏ, tuy chưa tốt nghiệp nhưng đã bắ t đầ u tham gia các dự án cốt lõi của tập đoàn họ Tần.”
"Nên tôi không nghĩ an h thiếu trí thông minh để hiểu toàn bộ sự việc và phân bi ệt đúng sa i."
Nói xong, tôi vô thức liếc nhìn Tần Tinh Hòa đang gần như bốc khói từ nã o.
"Nhưng dù lời ch ỉ tr ích của an h là vì quá lo lắ ng hay cố tình thiên vị Tần Nhược Ninh để làm khó tôi, tôi nghĩ an h nên xin lỗi tôi trước.
"Bởi vì dù trong mắ t an h tôi có ra gì hay không, thì việc an h vô căn cứ vu kh ống tôi cư ớp ph òng của Tần Nhược Ninh mới là sự th ật."
Lời nói của tôi kh iến sắc mặ t Tần Cả nh Xuyên trở nên rất khó coi.
"Tran h Tran h à, an h con chỉ là không hiểu tình hình, thôi không cần xin lỗi nữa nhé."
Mẹ Tần ra hòa giải.
Nhưng tôi chỉ lặng lẽ nhìn Tần Cả nh Xuyên.
Cho đến khi bố Tần bất mãn đậ p bàn.
"Được rồi, mới về nhà, không thể yên ổn một ch út sao, nhất định phải làm cho nhà cửa không yên à?"
Mấ y người nhà họ Tần lập tứ c im lặng, Tần Tinh Hòa thậm chí còn sợ hã i rụt cổ.
Nhưng tôi chỉ nhắm mắ t lại, th ất vọ ng thở dài.
Thu máy ghi âm trên bàn, tôi đứng dậy, lên lầu lấy vali rồi đi thẳng ra khỏi bi ệt thự họ Tần.