Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Chó Nhỏ & Thỏ Con

1.1

Đức Duy : Nó Quang Anh : Anh
_________________________
Một buổi sáng tinh mơ tại ngôi nhà của nó.
Nó vẫn đang chìm đắm trong giấc mơ đẹp của mình.
Thì bỗng có một tiết hét quen thuộc vang lên làm nó giật mình tỉnh giấc.
#QUANGANH
#QUANGANH
HOÀNG ĐỨC DUY!!
#QUANGANH
#QUANGANH
Mày có chịu dậy đi học chưa!
Nó bật dậy khi nghe tiếng hét từ cái loa phát thanh chạy bằng cơm của anh.
Nó nhíu mày, mắt nhắm mắt moả bước ra lang cang phòng nhìn xuống dưới.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Chó Quang Anh!
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Cái mồm hay cái loa phát thanh phường mà cứ bô bô thế.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Kêu bình thường chết mày à.
Anh ngước nhìn nó rồi đáp một cách bình thản.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Kêu bình thường không chết tao.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mà chết mày đấy thỏ ạ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mắc đếch gì.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mày biết mấy giờ rồi không?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mấy-
Nó vừa nghe anh hỏi liền nhìn lại giờ trên đồng hồ.
Kim giờ đã chỉ điểm 6 giờ 30 phút và nó chỉ còn đúng 15 phút để vệ sinh cá nhân thay đồ và đến trường.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Cái đ!t.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Trễ giờ rồi!!
Nó vội vội vàng vàng chạy vào trong nhà lấy đồ rồi vệ sinh cá nhân.
Thay đồ và vệ sinh cá nhân xong thì đã là 6 giờ 40, nó vội vàng khoác cặp lên người.
Xỏ đôi giày vào, không quên chào tạm biệt ba mẹ trước khi đi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ba mẹ con đi học!!
NVP NỮ
NVP NỮ
Không ăn sáng à con.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Con sắp trễ giờ rồi.
NVP NAM
NVP NAM
Đi đường cẩn thận.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Vâng ạ!
Nó đẩy cửa nhà ra rồi chạy đến chỗ xe anh đang đậu ở đó, leo lên đội mũ vào.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Sao mày không kêu tao sớm hơn hả chó con.
#QUANGANH
#QUANGANH
Kêu mày muốn khan cả cổ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mà mày có nghe đâu.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Chậc.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Đi lẹ lên.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Trễ học là tao tính sổ với mày.
#QUANGANH
#QUANGANH
Rồi.
#QUANGANH
#QUANGANH
Bám chắc vào.
Nó bám víu lấy áo của anh để làm điểm tựa.
Anh không vội chỉ vặn nhẹ ga rồi rời đi.

1.2

Gió sáng sớm quất ngang mặt làm Hoàng Đức Duy tỉnh hẳn ngủ.
Nó ngồi sau xe, một tay vẫn bám chặt vạt áo Quang Anh, tay còn lại ôm cặp trước ngực.
Con đường buổi sáng đông nghịt người, tiếng xe máy, tiếng còi xe và tiếng rao hàng chen nhau thành một mớ âm thanh hỗn độn.
Quang Anh vẫn chạy đều, mắt nhìn thẳng.
#QUANGANH
#QUANGANH
Bám chắc vào.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tao đang bám đây còn gì.
#QUANGANH
#QUANGANH
Bám kiểu mày lát nữa té đừng có đổ tại tao.
Đức Duy nhăn mặt, vô thức kéo chặt áo nó hơn.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mày chạy chậm chút đi.
Quang Anh bật cười.
#QUANGANH
#QUANGANH
Nãy ai hối tao chạy nhanh?
Đức Duy im bặt.
Một lúc sau nó mới lầm bầm.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tại sáng nay mày gọi tao trễ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Tao gọi từ sáu giờ mười lăm.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Nhưng giọng mày bình thường quá, ai biết sắp chết tới nơi.
#QUANGANH
#QUANGANH
Kêu bình thường không chết tao.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mà chết mày đấy, nhớ chưa?
Nghe lại câu ban nãy, Đức Duy bỗng thấy khóe miệng nhếch lên.
Không hiểu sao, sáng sớm bị kéo khỏi giấc ngủ, bị dọa trễ học, bị chở lao đi như chạy nạn… mà ngồi sau xe Quang Anh lại thấy yên tâm lạ.
______________________
Cổng trường đã hiện ra trước mắt.
Tiếng trống báo vào học vừa vang lên một hồi dài.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Chết thật!
Đức Duy kêu lên.
Quang Anh tấp xe vào sát lề.
#QUANGANH
#QUANGANH
Xuống nhanh.
Đức Duy nhảy phắt xuống, còn chưa kịp chỉnh lại đồng phục đã bị Quang Anh ném cặp vào tay.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Chạy.
Hai đứa gần như lao qua cổng.
Bác bảo vệ đang kéo bớt cánh cổng lại, thấy hai đứa thì quát lớn.
NVP NAM
NVP NAM
Bảo vệ : Hai cậu kia! Mấy giờ rồi còn lề mề?
Đức Duy vừa thở vừa cúi đầu.
#QUANGANH
#QUANGANH
Dạ… tại xe đông quá ạ.
Quang Anh đứng cạnh, mặt vẫn tỉnh bơ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Dạ tụi con xin lỗi.
Bác bảo vệ nhìn hai đứa từ đầu đến chân, cuối cùng xua tay.
NVP NAM
NVP NAM
Bảo vệ : Vào nhanh đi, lần sau còn thế là ghi tên.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Dạ!
Vừa qua khỏi cổng, Đức Duy thở hắt ra như vừa thoát nạn.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Hú hồn.
Quang Anh quay sang nhìn nó.
#QUANGANH
#QUANGANH
Chạy nổi không?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mày coi thường ai vậy?
Nói xong, nó tự xách cặp chạy trước.
Được mấy bước đã nghe phía sau có tiếng cười.
#QUANGANH
#QUANGANH
Đức Duy.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Gì?
#QUANGANH
#QUANGANH
Dây giày.
Nó khựng lại.
Cúi xuống mới phát hiện dây giày bên trái bung ra từ lúc nào.
Quang Anh đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt nó.
#QUANGANH
#QUANGANH
Đứng yên.
Đức Duy sững người.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ơ… tao tự—
#QUANGANH
#QUANGANH
Mày mà tự chắc tới tiết hai.
Ngón tay Quang Anh nhanh gọn buộc lại dây giày cho nó.
Động tác gọn ghẽ, bình thản như thể chuyện đó quá bình thường.
Nhưng tim Đức Duy bỗng đập mạnh hơn một nhịp.
Hành lang lúc ấy có vài học sinh chạy ngang qua.
Nó thấy hơi nóng dồn lên mặt, vội quay đi chỗ khác.
Quang Anh đứng dậy.
#QUANGANH
#QUANGANH
Xong.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ờ…
#QUANGANH
#QUANGANH
Đi thôi.
Đức Duy đi cạnh nó thêm mấy bước rồi mới nhỏ giọng.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Cảm ơn.
Quang Anh nghiêng đầu.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mày vừa nói gì?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tao bảo… đi nhanh lên, sắp trễ rồi.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
Khóe môi Quang Anh cong lên.
___________________
Lúc hai đứa bước vào lớp, cô giáo chủ nhiệm đã đứng trên bục giảng.
Cả lớp đồng loạt quay xuống.
Một đứa ở cuối lớp huýt sáo.
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh : Ô, cặp đôi chạy deadline đến rồi.
Cả lớp cười rộ.
Đức Duy lập tức trừng mắt.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Im mồm.
Cô giáo gõ thước lên bàn.
NVP NỮ
NVP NỮ
Giáo viên : Hai em vào chỗ.
NVP NỮ
NVP NỮ
Giáo viên : Lần sau đến muộn thì trực nhật cả tuần.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Dạ.
Hai đứa nhanh chóng ngồi xuống.
Vừa đặt cặp lên bàn, Đức Duy mới phát hiện mình thở vẫn chưa đều.
Quang Anh ở bàn bên cạnh đẩy sang một chai nước.
#QUANGANH
#QUANGANH
Uống đi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Của mày à?
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Thế mày uống gì?
#QUANGANH
#QUANGANH
Tao chưa khát.
Đức Duy cầm chai nước, ngón tay chạm vào thành chai vẫn còn mát.
Nó im lặng một lúc.
Rồi bất chợt hỏi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Này!
#QUANGANH
#QUANGANH
Gì?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Sáng nào mày cũng qua gọi tao à?
Quang Anh đang mở vở, nghe vậy thì ngước lên.
#QUANGANH
#QUANGANH
Nếu mày còn ngủ như chết.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tao có ngủ như chết đâu.
#QUANGANH
#QUANGANH
Vậy sáng nay ai kêu “cái địt, trễ giờ rồi”?
Đức Duy nghẹn họng.
Mấy giây sau mới hậm hực.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Nhớ dai thật.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Phiền.
#QUANGANH
#QUANGANH
Nhưng vẫn gọi.
Lần này đến lượt Đức Duy im bặt.
Nó cúi xuống vở, cố tỏ ra đang đọc bài.
Nhưng chẳng hiểu sao, khóe môi lại cứ muốn nhếch lên.
Ngoài cửa sổ, nắng sớm đã bắt đầu rơi xuống sân trường.
Một buổi sáng bình thường.
Chỉ là từ hôm đó, Đức Duy chợt thấy… có người gọi mình dậy mỗi ngày, hình như cũng không tệ lắm.

1.3

Tiết đầu trôi qua chậm hơn mọi ngày.
Đức Duy chống cằm nhìn bảng, cây bút trong tay xoay qua xoay lại.
Cô giáo đang giảng bài, nhưng đầu nó cứ lơ lửng ở đâu đó.
Thi thoảng lại nghe tiếng lật vở bên cạnh.
Quang Anh ngồi cách một dãy bàn, lưng thẳng, mắt nhìn lên bảng.
Trông như từ sáng tới giờ chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đức Duy bĩu môi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Làm như bình thường lắm.
Chuông ra chơi vừa reo, cả lớp lập tức ồn lên.
Thằng ngồi bàn trên quay xuống, cười hề hề.
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh : Sáng nay hai đứa chạy vào lớp nhìn như phim hành động.
Đức Duy liếc nó.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ăn nói cho cẩn thận.
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh : Thế không phải à?
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh : Còn thấy Quang Anh buộc dây giày cho mày nữa.
Cả mấy đứa xung quanh đồng loạt “ồ” lên.
NVP NỮ
NVP NỮ
Học sinh : Ê ê, thật hả?
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh: Có chuyện gì mà tao không biết thế?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Không có gì hết!
Đức Duy đáp nhanh hơn bình thường.
Quang Anh vẫn ngồi đó, tay lật trang vở, giọng tỉnh queo.
#QUANGANH
#QUANGANH
Dây giày nó tuột thôi.
NVP NAM
NVP NAM
Học sinh : Ồ, chỉ là dây giày thôi hả?
Cả đám cười càng lớn.
Đức Duy thấy nóng cả tai.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Im hết cho tao.
Nó cầm chai nước đứng phắt dậy, đi thẳng ra ngoài hành lang.
Gió lùa qua dãy lớp mang theo mùi nắng đầu ngày.
Dưới sân, mấy lớp dưới đang đá cầu, tiếng cười nói vọng lên rộn ràng.
Đức Duy dựa lan can, mở nắp chai uống một ngụm dài.
Một lúc sau, bên cạnh có người đứng lại.
Không cần quay đầu nó cũng biết là ai.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ra đây trốn à?
Quang Anh hỏi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ai trốn.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ừ là sao?
#QUANGANH
#QUANGANH
Là mày không trốn.
Đức Duy quay sang, nheo mắt.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mày cố tình kiếm chuyện với tao hả?
Quang Anh bật cười khẽ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Tao thấy mày tự kiếm chuyện với mình thì đúng hơn.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Nó không cãi được.
Im lặng vài giây, Đức Duy mới lẩm bẩm.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tại tụi nó nói nhiều quá.
#QUANGANH
#QUANGANH
Kệ tụi nó.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Mày không ngại à?
Quang Anh nghiêng đầu nhìn nó.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ngại gì?
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Thì… sáng nay.
Quang Anh im lặng một thoáng rồi đáp:
#QUANGANH
#QUANGANH
Có gì phải ngại?
Câu trả lời nhẹ tênh, nhưng làm tim Đức Duy khựng lại.
Nó quay mặt đi.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Tao chỉ hỏi vậy thôi.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
Hai đứa đứng cạnh nhau thêm một lúc.
Bên dưới sân trường, một quả bóng bất ngờ bay vọt lên hành lang, lăn đến ngay chân Quang Anh.
Một cậu con trai từ dưới chạy lên, vừa thở vừa nói:
NVP NAM
NVP NAM
Xin lỗi, cho mình xin lại bóng.
Quang Anh cúi xuống nhặt quả bóng lên.
Người kia nhận lấy rồi ngước mắt nhìn.
Vừa thấy Quang Anh, cậu ta khựng lại.
NVP NAM
NVP NAM
Ủa… Quang Anh?
Quang Anh cũng hơi bất ngờ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Đăng Dương?
Đức Duy quay sang.
Cậu con trai trước mặt cao hơn Quang Anh một chút, da trắng, tóc cắt gọn, trên tay vẫn còn cầm quả bóng.
Đăng Dương cười.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Lâu quá mới gặp.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Mày học ở đây à?
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mới chuyển tới đầu năm.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Trùng hợp thật.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Tao ở lớp bên cạnh.
Nói xong, Đăng Dương mới để ý đến Đức Duy.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Bạn mày à?
Quang Anh gật đầu.
#QUANGANH
#QUANGANH
Đức Duy.
Đức Duy khẽ gật đầu thay lời chào.
Đăng Dương cười thoải mái.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Thế thôi, tao xuống sân trước.
#ĐĂNGDƯƠNG
#ĐĂNGDƯƠNG
Chiều rảnh qua lớp tao chơi.
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
Đợi người kia đi khuất, Đức Duy mới lên tiếng.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Bạn cũ?
#QUANGANH
#QUANGANH
Ừ.
#QUANGANH
#QUANGANH
Hồi trước học chung một thời gian.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Thân không?
#QUANGANH
#QUANGANH
Cũng được.
Đức Duy không hiểu sao lại hỏi tiếp:
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Sao trước giờ chưa nghe mày nhắc?
Quang Anh quay sang nhìn nó.
#QUANGANH
#QUANGANH
Mày có hỏi đâu.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
...
Lại nghẹn.
Đúng lúc ấy chuông vào tiết reo lên.
Quang Anh bước trước vào lớp.
Đi được mấy bước, nó chợt quay đầu.
#QUANGANH
#QUANGANH
Này.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Gì?
#QUANGANH
#QUANGANH
Chiều tan học đợi tao.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Làm gì?
#QUANGANH
#QUANGANH
Chở mày về.
#QUANGANH
#QUANGANH
Không thì sáng mai lại khóc vì trễ giờ.
Đức Duy đứng chết tại chỗ.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Ai khóc?
Quang Anh đã đi trước, giọng vọng lại.
#QUANGANH
#QUANGANH
Người sáng nay chửi “cái địt”.
Đức Duy đứng ngoài hành lang, mất hai giây mới phản ứng.
#ĐỨCDUY
#ĐỨCDUY
Quang Anh!
Tiếng gọi của nó làm mấy đứa lớp bên cạnh quay ra nhìn.
Còn Quang Anh thì chỉ cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng đủ để Đức Duy thấy lòng mình bỗng rối tung lên.
Chiều hôm đó, nó đã bắt đầu vô thức nhìn đồng hồ từ sớm.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play