[ DuongKieu ] Chân Thành!
1. Va chạm định mệnh
Trong thành phố hiện đại rực sáng ánh đèn, con người mải miết lao theo guồng quay công việc, tình cảm dường như chỉ còn là xa xỉ. Ở nơi đó, có những trái tim từng tổn thương, nhưng cũng có những con người vẫn tin rằng, chỉ cần đủ chân thành, họ sẽ tìm thấy nhau.
"Chân Thành" – đó không chỉ là tên một câu chuyện, mà còn là phép thử cho tất cả. Trong những ồn ào nơi công sở, giữa muôn ngàn sống gió và sự nghiệp và tình cảm. Liệu một trái tim tổn thương có đủ can đảm để mở ra lần nữa? Liệu một cô gái từng mất niềm tin vào gia đình có dám đặt cược tất cả vào một người?
Hành trình ấy sẽ bắt đầu từ những khoảnh khắc họ gặp nhau từ một cú va chạm tưởng như bình thường, nhưng lại thay đổi cả số phận.
Tập hồ sơ rơi vãi khắp hành lang tầng mười hai. Kiều loạng choạng, suýt ngã nhào, cô vội cúi xuống nhặt, miệng lắp bắp
Pháp Kiều
Xin...xin lỗi! Tôi không cố ý
Một giọng nam lạnh lùng vang lên, dứt khoát như dao cứa
Ngẩng đầu lên, ánh mắt Kiều chạm ngay phải đôi mắt đầy băng giá. Người đàn ông đó mặc vest đen, gương mặt nghiêm nghị tới mức khiến cả hành lang im bặt
Đó là Đăng Dương – Chủ tịch điều hành tập đoàn Trần Thị. Người mà cả công ty vẫn thì thầm gọi là " kẻ không biết cười "
Đăng Dương
Cô là nhân viên mới?
Pháp Kiều
V...vâng. Tôi là Pháp Kiều, phòng marketing
Đăng Dương
Ở đây, không ai có quyền đến trễ. Nhớ cho kỹ
Anh bỏ đi, để lại Kiều ngồi thụp giữa đống hồ sơ, mặt nóng bừng, vừa ngày đầu tiên, cô đã đụng trúng sếp lớn. Đúng là khởi đầu chẳng hề nhẹ nhàng
Một bóng dáng nhỏ nhắn tiến lại, cúi xuống giúp cô nhặt giấy
Thành An
May cho cậu đó, tôi chưa thấy sếp nặng với ai đến như vậy. Cố lên nhé
Pháp Kiều
Nếu ngày nào cũng thế này...chắc tôi không sống nổi quá
Buổi họp sáng hôm ấy, Kiều lần đầu ngồi cùng phòng với ban lãnh đạo. Trưởng phòng marketing – chị Ngọc Quyên – đang trình bày chiến lược, bỗng quay sang phía cô
Ngọc Quyên
Pháp Kiều, cô thử nói ý kiến đi
Pháp Kiều
Tôi ạ? Ngay bây giờ sao?
Tim dồn dập, nhưng Kiều vẫn hít sâu, đứng dậy
Pháp Kiều
Tôi nghĩ...thay vì chỉ tập trung vào quảng cáo truyền thống, chúng ta có thể khai thác mạnh video ngắn trên mạng xã hội. Giới trẻ sẽ tiếp cận nhanh hơn
nhân viên 1
Gan thật, mới vào mà dám góp ý
nhân viên 2
Liệu có bị chủ tịch dập tắt không đây...
Dương khẽ ngẩng đầu, mắt dán chặt vào Kiều. không khí như ngưng đọng
Đăng Dương
Có số liệu chứng minh không?
Pháp Kiều
Tôi...sẽ lập báo cáo chi tiết. Nếu được phép
Một thoáng im lặng, rồi Dương khẽ gật đầu
Đăng Dương
Ba ngày. Trình cho tôi
Không ai tin nổi, một người mới, không những không bị quở trách, mà còn được thì giao nhiệm vụ trực tiếp. Ngay cả Kiều cũng bất ngờ, vừa lo lắng vừa thấy một tia hy vọng
Cô không hề biết, chính khoảnh khắc ấy là điểm khởi đầu cho mối quan hệ rắc rối giữa mình và người đàn ông lạnh lùng kia
Đăng Dương
Trần Đăng Dương ( 28 tuổi )
CEO, lạnh lùng, quyết đoán. Sống nguyên tắc, ít cười, từng bị phản bội nên không tin vào tình yêu dễ dàng.
Phong thái : vest đen, ánh mắt sắc bén, chỉ cần đứng im cũng tỏa ra khí chất quyền lực.
Pháp Kiều
Nguyễn Thanh pháp_Kiều ( 25 tuổi )
Nhân viên mới phòng Marketing. Thông minh, nhanh nhẹn, thẳng thắn.
Phong thái : giản dị, năng lượng, hay lỡ lời trước mặt sếp.
Thành An
Đặng Thành An ( 25 tuổi )
Đồng nghiệp cùng phòng với Kiều. Vừa đáng yêu, vừa nhiều chuyện.
Phong thái : lí lắc, hay tám chuyện, nhưng không ác ý.
Ngọc Quyên
Lâm Ngọc Quyên ( 27 tuổi )
Trưởng phòng Marketing, khá công tâm, nhưng đôi lúc áp lực từ cấp trên khiến cô hơi nghiêm.
Phong thái : điềm đạm, chăm chút hình thức, nói năng chừng mực.
con t/g ngu's ngốck's
Captain boy bay tới day~
con t/g ngu's ngốck's
hí hí
con t/g ngu's ngốck's
bộ mới ạ
con t/g ngu's ngốck's
mong mn ủng hộ
con t/g ngu's ngốck's
pp các bạnnnn
2. Giữa những ánh mắt
Phòng Marketing tầng mười hai sáng rực ánh đèn. không gian mở, bàn làm việc sắp xếp ngay ngắn, màn hình vi tính sáng xanh. Kiều ôm chặt tập hồ sơ, bước vào mà tim cứ đập thình thịch
Thành An
Ơ, cậu là pháp kiều đúng không?
Pháp Kiều
Ừ, mình là Kiều. Rất mong được giúp đỡ
Thành An
Trời, cứ thoải mái đi. Ở đây áp lực thì có, nhưng không đến nổi ăn thịt người đâu.
Thành An
Tớ là Thành An, ngồi bên cạnh cậu đó
Pháp Kiều
Nghe an ủi mà thấy...càng lo hơn
Tiếng giày cao gót vang lên, cả phòng im bặt. Một người phụ nữ mặc vest sáng màu, ánh mắt nghiêm nghị bước vào
Ngọc Quyên
Mọi người ổn định đi. Đây là nhân viên mới – Pháp Kiều. Từ nay Kiều sẽ tham gia nhóm truyền thông. Hy vọng cô làm việc nghiêm túc, đúng tiến độ
Pháp Kiều
Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức
Anh Tuấn
Lại một người mới nữa sao?
Anh Tuấn
Năm nào cũng tuyển nhưng mấy ai trụ nổi hơn ba tháng
Thành An
Lại cái ông này...
Thành An
Anh Tuấn, trưởng phòng kinh doanh. Chuyên thích châm chọc phòng mình, kệ đi
Ngọc Quyên
Trưởng phòng Tuấn, đây là Marketing, không phải nơi để anh bình luận. Nếu không có gì quan trọng, mời anh về phòng
Anh Tuấn
Ồ, tôi chỉ quan tâm thôi mà. Chúc may mắn, nhân viên mới
Anh ta rời đi, nụ cười mỉa mai vẫn vương trên môi
Kiều hít sâu, ngồi xuống bàn của mình, chưa kịp sắp xếp đồ đạc, Thành An đã ghé tai
Thành An
Đừng để ý đến hắn, ở đây cậu chỉ cần nhớ một điều, tập trung làm việc, đừng dây dưa chính trị công ty, sẽ ổn
Buổi chiều, cả phòng bận rộn chuẩn bị cho chiến dịch mới. Kiều chăm chú đọc tài liệu thì một bóng dáng bất ngờ xuất hiện ở cửa. Không khí bỗng căng thẳng
Mai Vân
Xin lỗi đã làm phiền. Chủ tịch cần báo cáo từ phòng Marketing
Cô thư ký riêng của Dương bước vào. Dáng người thon gọn, khí chất chuyên nghiệp, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua từng người rồi dừng lại ở Kiều
Mai Vân
Cô là nhân viên mới?
Pháp Kiều
Vâng, tôi là Pháp Kiều
Mai Vân
À...ra là vậy. Chúc cô sớm hòa nhập. Nhưng nhớ nhé, ở đây không chỉ cần năng lực, mà còn cần...biết giữ mình
Câu nói mơ hồ, nhẹ như gió, nhưng khiến Kiều thoáng rùng mình. Thành An liếc nhìn, khẽ kéo ghế cô lại gần
Thành An
Đó là Mai Vân, thư ký của chủ tịch. Người ta bảo cô ấy là cánh tay phải thân tín nhất. Tốt nhất đừng để cô ta ghét cậu
Pháp Kiều
Mới ngày đầu mà đã thấy...hơi rắc rối rồi
Khi mặt trời khuất dần sau dãy kính cao tầng, Kiều mới thu dọn bàn làm việc. Vừa bước ra hành lang, cô bất ngờ nhìn thấy Dương đứng trước cửa sổ, ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt lạnh lùng
Trông thoáng chốc, Kiều khựng lại. Trái tim đập nhanh không rõ vì hồi hộp hay sợ hãi. Dương quay đầu, đôi mắt sâu thẳm thoáng lướt qua cô
Chỉ ba từ, rồi anh quay đi. Nhưng với Kiều đó vừa là áp lực, vừa là động lực
Cô siết chặt tập hồ sơ trong tay, thầm nghĩ: " Dù thế nào...mình cũng phải chứng minh bản thân. Đây là cơ hội, không thể bỏ lỡ "
3. Bóng đen sau lưng
Buổi sáng thứ hai ở công ty, không khí hối hả hơn hẳn. Trên màn hình, email của Ngọc Quyên vừa gửi đến cả nhóm: chuẩn bị bản đề xuất truyền thông cho chiến dịch mới – hạn chót cuối tuần này
Kiều đọc mà choáng váng. Cô mới vào làm, tài liệu chưa nắm hết, lại phải nhúng vào dự án lớn ngay từ đầu
Pháp Kiều
Trời ơi...mình còn chưa quen hệ thống mà...
Thành An
Bình tĩnh, ai mới cũng thế, cứ làm phần nhỏ trước, có gì chị Quyên sẽ chỉnh
Đang lúc Kiều thở phào, tiếng giày quen thuộc vang lên. Cả phòng vô thức ngồi thẳng lưng
Mai Vân
Tôi thay mặt chủ tịch đến nhận bản phân công công việc. À...nhân viên mới đâu?
Mọi ánh mắt dồn vào Kiều. Cô đứng bật dậy
Mai Vân
Cô sẽ phụ trách phần nghiên cứu xu hướng khách hàng. Việc này rất quan trọng, nếu làm sai...hậu quả khó lường
Giọng cô ta không lớn, nhưng đủ khiến không khí căng như dây đàn
Ngọc Quyên
Mai Vân, đây chỉ là phân công tạm. Tôi sẽ theo sát, không để xảy ra vấn đề
Mai Vân
Tôi chỉ truyền lại ý chủ tịch thôi. Mong mọi người nghiêm túc
Nói rồi, cô ta liếc kiều một cái đầy ẩn ý, rồi rời phòng
Thành An
Cậu cẩn thận nha. Cô ta mà không vừa ý thì... khổ lắm
Pháp Kiều
Mình hiểu rồi. Nhưng công việc thì... mình sẽ làm hết sức
Chiều hôm đó, Kiều ngồi lặng ở bàn làm việc, mắt dán vào màn hình. Hàng loạt biểu đồ, số liệu nhảy múa khiến cô đau đầu. Cô cắn môi, tay run run ghi chú
Bất ngờ, giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng
Kiều giật thót, quay lại. Anh đứng đó từ bao giờ, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của cô
Pháp Kiều
Tôi... tôi đang cố gắng hoàn thành, chỉ là dữ liệu hơi nhiều...
Đăng Dương
Không có thời gian để cố gắng. Chỉ có hoàn thành hoặc thất bại
câu nói lạnh lùng, dứt khoát. Dương rời đi ngay sau đó, để lại khoảng trống nặng nề
Pháp Kiều
Anh ta lúc nào cũng thế... nhưng mình không thể lùi bước. Nếu không chứng minh được năng lực, chắc chắn sẽ bị đào thải
Thành An đưa ly nước sang
Thành An
Uống đi, rồi từ từ tính. Đừng để sếp làm cậu mất bình tĩnh
Đêm hôm đó, Kiều vẫn ngồi trước màn hình, mắt đỏ hoe. Cô tự nhủ, mình phải vượt qua được thử thách đầu tiên này. Nhưng sâu trong tim, cô cảm nhận rõ ràng một " bóng đen " đang theo dõi từng bước đi của mình – chính là Mai Vân, người không hề muốn thấy cô trụ lại trong công ty này
Download MangaToon APP on App Store and Google Play