Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chỉ Cần Người Đó Là Em

Chap1. Hoàng Đức Duy

Hoàng Đức Duy
Cậu ấm cô chiêu mang trong mình cái khí chất ngông nghênh rất riêng, kiểu bướng bỉnh không cần phô trương nhưng ai nhìn cũng biết chẳng dễ thuần phục. Khuôn mặt lúc nào cũng ngẩng cao, như cậu quen đứng trên lằn ranh hơn người, nửa khinh khỉnh nửa bất cần. Dáng hình nhỏ nhắn, khí thế sắc bén, từng đường nét đẹp đến mức khó tin, ánh lên vẻ lạnh lùng khó đoán. Mái tóc bạch kim khẽ đổ xuống trán càng khiến Duy trông như một kẻ sinh ra để khác biệt - lộng lẫy, bất trị và tuyệt đối không chịu cúi đầu trước bất kì ai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tư duy gì đây?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn có sự chú ý của tôi.. ít nhất phải có chút bản lĩnh
Hoàng Đức Duy chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười mỏng lạnh và đầy trêu chọc.
Ánh mắt cậu ánh lên vẻ tinh nghịch cố ý, như chỉ chờ cậu bạn kia bối rối để càng thấy thú vị hơn
Nụ cười ấy nhẹ thôi, nhưng đủ khiến người đối diện vừa tức, vừa đỏ mặt, còn Duy thì ung dung hưởng trọn niềm vui nhỏ của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bước tới//
Hoàng Đức Duy bước tới với cái khí chất ngông nghênh khó nhầm lẫn, từng cử chỉ đều toát ra vẻ tự tin đầy thách thức
Nvp (nam)
Nvp (nam)
Tôi.. tôi.. kh-
Cậu khẽ đưa ngón tay lên môi, một “suỵt” tinh quái mà chẳng cần lời nói
Ánh mắt liếc ngang nửa lạnh lùng nửa nghịch ngợm
Mái tóc bạch kim rủ xuống càng khiến dáng vẻ nhỏ nhắn ấy thêm phần khác người, vừa kiêu ngạo vừa mê hoặc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
don't dirty my words (đừng làm bẩn lời nói của tôi)
Duy xoay người, tay đút túi, bước đi với nhịp điệu thong thả toát ra vẻ kiêu ngạo đầy ngông nghênh
__
Ninh Noãn Noãn
Ninh Noãn Noãn
Kiểu người mày thích là gì thế nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm gì?
Ninh Noãn Noãn
Ninh Noãn Noãn
Tao chỉ thắc mắc
Ninh Noãn Noãn
Ninh Noãn Noãn
Một người phải hoàn hảo như nào để có thể lọt vào mắt xanh của bạn thân tôi đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đại tiểu thư nhà tôi ơi.. cậu có thể thôi được chưa vậy
Ninh Noãn Noãn
Ninh Noãn Noãn
Trả lời đi nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giả vờ suy ngẫm//
Thanh Ngọc với vẻ mặt mong đợi câu trả lời từ Duy, nhìn như nào cũng trông ngốc nghếch
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có
Ninh Noãn Noãn
Ninh Noãn Noãn
Đùa nhau à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn đi ăn đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đồ ăn nguội hết rồi thây
Cắt🎬
Camhaymituot
Camhaymituot
Có thể là ôm bộ này ngủ được luôn

chap2. Quang Anh

Cạch
Tiếng mở chốt cửa vang lên
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bước vào//
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Công việc cũng nhiều quá đấy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ai rảnh như mày đâu
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Quang Anh chưa tới à
Nguyễn Quang Anh - người thừa kế duy nhất của tập đoàn Bright Nest, đế chế kinh tế trải dài từ tài chính, truyền thông đến mạng lưới kinh doanh ngầm mà chỉ những kẻ đủ tầm mới dám nhắc đến. Từ khi sinh ra, hắn đã đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực, mỗi bước đi đều làm rung chuyển giới thương trường lẫn những thế lực trong bóng tối. Quang Anh lớn lên giữa sự quản giáo hà khắc, những cuộc họp kín và vô số bài kiểm tra quyền lực mà người bình thường chẳng bao giờ hiểu nổi
Nhưng ít ai biết, gia thế của Quang Anh chỉ là bề nổi; phía sau hắn còn có một Tổ chức (Apex Aliance) - một tập đoàn ngầm hoạt động xuyên biên giới, vận hành bởi những luật lệ sắt đá và những bí mật chẳng bao giờ được đem ra ánh sáng. Hắn là thành viên trẻ nhất từng được đưa vào lõi tổ chức, mang trong mình cả quyền lực hợp pháp lẫn thứ quyền lực mà người ta chỉ dám thì thầm trong đêm
Trên dưới đều biết - người duy nhất có thể khiến Nguyễn Quang Anh mất đi vẻ lạnh lùng bất khả xâm phạm… chính là Hoàng Đức Duy, kẻ kiêu ngạo đến mức khiến hắn vừa đau đầu vừa không thể không yêu
Và dù Duy chẳng bao giờ chủ động, chẳng bao giờ dịu giọng hay hạ mình trước hắn, Quang Anh vẫn cam tâm. Cam tâm chịu đựng ánh nhìn lạnh, cam tâm nghe những câu nói khẩy đầy kiêu hãnh. Hắn có thể nắm trong tay cả một thế lực, nhưng chỉ có trước Duy, hắn mới trở thành một người đàn ông biết lo lắng, biết sợ mất, biết yêu đến mức yếu mềm
Bởi với Quang Anh, Hoàng Đức Duy không chỉ là người hắn yêu - mà là kẻ duy nhất có thể bẻ cong trái tim hắn theo bất kỳ hướng nào. Là kẻ kiêu ngạo như mặt trăng lơ lửng trên cao, xa đến đau lòng nhưng lại sáng đến mức khiến hắn không thể rời mắt dù chỉ một lần
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày thấy có khi nào nó đến đúng giờ?
Cạch
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Tới rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đang nói xấu tao à
Quang Anh thong thả ngồi xuống ghế dài
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày đến sớm quá mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không đến đúng giờ được
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Tại sao?
Ánh mắt Quang Anh nhìn ra phía cửa
Cánh cửa mở ra, và Hoàng Đức Duy bước vào như thể cả căn phòng chỉ là phông nền cho riêng cậu
Một tay cầm chiếc iPad kẹp hờ dưới cánh tay, tay còn lại đút vào túi quần một cách thản nhiên. Bên vai trái là chiếc cặp đeo lệch, dây đeo trượt lười biếng trên áo, tạo nên dáng vẻ vừa bất cần, vừa gọn gàng đến khó hiểu
Dáng đi của Duy luôn vậy - lưng thẳng, bước chân dứt khoát nhưng không vội vã, mang theo thứ khí chất kiêu ngạo bẩm sinh
Mỗi bước cậu tiến vào như thể đang xác lập lại trật tự của căn phòng, vừa nhẹ nhàng vừa khiến người ta phải nhìn theo
Cằm hơi nâng, ánh mắt liếc qua mọi người một vòng với vẻ lạnh nhạt, không phải khinh thường, mà là kiểu chẳng có gì đủ để khiến cậu dừng lại quá một giây
Ánh đèn phản chiếu lên sống mũi thẳng, gương mặt sắc nét như được chạm khắc
Duy không cười, không cần tỏ ra thân thiện, chỉ mang vẻ đẹp tự tin đến mức gần như thách thức
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Duy..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đến chơi à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi kế Quang Anh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao rồi?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vẫn vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Huỷ hợp đồng đi //không biến sắc//
Cả căn phòng chìm vào im ắng
Lúc lâu sau thì có người đáp lời
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Lần này không phải muốn huỷ là huỷ được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy ngưng hợp tác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rút vốn
Anh nhếch miệng đầy thích thú
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xem ông ta chạy quanh kêu gọi đầu tư như nào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng thú vị
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy cứ như mày nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chán chết
Đức Duy đứng dậy - không buồn cất lời mà xoay người đi ra ngoài một cách thảnh thơi
Cậu chính là đang không coi ai ra gì
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Ở đây biến thành khu nghỉ dưỡng free từ khi nào vậy?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thôi mà
Lam Yên Chi
Lam Yên Chi
Quang Anh
Cô nhìn sang với vẻ mặt không hài lòng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
Đầu ốc anh hiện giờ đang tập trung vào chiếc điện thoại trên tay
Màn hình sáng lên - là tin nhắn từ Đức Duy
Chỉ có một dòng: "về trước"
Cắt🎬

chap3. Bar

Âm nhạc dồn dập như muốn xé toang không khí. Đèn neon xanh tím quét lên gương mặt những kẻ đang chìm trong mùi rượu và sự hỗn loạn ngọt ngào của một đêm dài
Ở góc VIP tầng hai, Hoàng Đức Duy ngả người tựa vào lưng ghế da, chân bắt chéo, tay xoay nhẹ ly martini. Bên cạnh cậu là một gã trai bao - dáng cao, gương mặt sắc, nụ cười nịnh bợ vừa đủ
Nvp (nam)
Nvp (nam)
Anh uống gì nữa không?
Gã trai bao nghiêng người hỏi, giọng nhỏ như sợ làm cậu khó chịu
Duy chưa kịp đáp thì ánh mắt cậu chợt khựng lại - bởi phía dưới tầng, giữa ánh đèn chớp lóa, Nguyễn Quang Anh bước vào
Hắn không cần làm gì đặc biệt. Chỉ vừa xuất hiện, cả quán bar như im đi một nhịp
Vai áo vest đen ôm lấy thân hình cao lớn, cúc sơ mi mở một nấc để lộ đường xương quai xanh lạnh lẽo
Hắn không nhìn ai Không ai dám nhìn thẳng hắn quá ba giây
Nhưng đến khi ánh mắt Quang Anh lia lên tầng hai, hắn thấy Duy
Và thấy tên trai bao đang đứng quá gần
Nụ cười của hắn - nếu gọi là cười - lạnh đến mức khiến nhiệt độ trong không khí tụt xuống
Duy nhướng mày, không tránh, không chớp, thậm chí còn ung dung nhấp thêm ngụm rượu, như muốn nói: Thấy rồi thì sao?
Gã trai bao ngây ngốc chưa nhận ra bão sắp tới, vẫn cố nghiêng người về phía Duy để tạo không khí gần gũi
Chính khoảnh khắc đó, tiếng giày bước lên cầu thang dội từng nhịp nặng xuống lòng người
Chỉ vài giây sau, một bàn tay mạnh mẽ đặt lên lưng ghế của Duy từ phía sau
Mùi hương quen thuộc - lạnh, sắc, mang chút gỗ trầm - bao lấy cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui quá nhỉ?
Giọng Quang Anh trầm, không giận, nhưng là cái không giận còn nguy hiểm hơn giận
Gã trai bao vội đứng lên, nuốt khan
Nvp (nam)
Nvp (nam)
Thưa… anh… nếu tôi làm phiền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu còn chưa làm gì cả
Quang Anh cắt lời, mắt vẫn nhìn Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nhưng tốt hơn nên đi, trước khi tôi đổi ý
Duy không quay đầu lại, chỉ cong môi, nhếch nhẹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh dọa người ta làm gì? Bar công cộng mà
Quang Anh cúi xuống gần tai cậu, đủ để hơi thở phả lên da
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Công cộng, nhưng em là của tôi
Duy đặt ly xuống bàn, từ tốn quay sang, ánh mắt bạc lạnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là của tôi
Cả hai nhìn nhau - một bên kiêu ngạo đến muốn tát, một bên quyền lực đến mức chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta khó thở
Rồi Quang Anh nghiêng vai, bước vòng ra trước mặt Duy, chống một tay lên bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em muốn chơi đến mức kéo cả loại người đó đi cùng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thấy khó chịu?
Duy hỏi, giọng thản nhiên mà nguy hiểm
Quang Anh không trả lời
Hắn chỉ cúi thấp người, đôi mắt tối lại, lộ rõ thứ cảm xúc mà hắn luôn cố giấu khỏi thế giới nhưng chưa bao giờ giấu được khỏi Duy - ghen
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rất khó chịu
hắn nói, từng chữ nặng như chì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khó chịu đến mức chỉ muốn bế em ra khỏi đây
Duy bật cười - nụ cười khinh khỉnh mà Quang Anh chỉ nhìn thôi cũng muốn phát điên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy anh thử xem?
Không khí xung quanh như vỡ thành từng mảnh
Âm nhạc dưới tầng vẫn dồn dập, nhưng ở khu VIP ấy, cả thế giới như ngừng xoay chỉ để chờ xem Quang Anh sẽ làm gì
Mắt hắn tối sầm lại
Một kiểu im lặng báo hiệu không phải giận dữ… mà là không còn kiểm soát nổi
Không một lời, Quang Anh đưa tay xuống, nắm lấy cổ tay Duy kéo đứng dậy
Không mạnh đến mức thô bạo, nhưng đủ để cậu biết - hắn hoàn toàn có thể làm theo lời mình vừa nói
Nhưng Duy đâu dễ để hắn thắng
Cậu đứng lên, cúi mặt sát vào tai Quang Anh, giọng thấp và ngạo đến mức gần như phạm tội
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ anh dám bế tôi đi giữa cả đám người này hả?
Quang Anh nghiêng đầu, hơi thở hắn chạm nhẹ lên cổ Duy
Một sự đe dọa đầy dịu dàng, chỉ của riêng hai người
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải nghĩ. Tôi làm
Rồi hắn xoay người, một tay túm lấy eo Duy, nhấc cậu khỏi ghế trong chuyển động dứt khoát đến mức cả khu VIP chết lặng
Duy giật mình, hai chân lơ lửng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh! Bỏ xuống!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh điên-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Với em thì tôi luôn điên
Ánh đèn quán bar hắt lên gương mặt hắn, làm nổi bật đôi mắt âm trầm đang giữ chặt Duy như thể cậu là thứ duy nhất hắn có thể mất
Gã nhân viên an ninh định bước tới nhưng vừa chạm ánh mắt Quang Anh đã khựng lại. Không ai dám cản hắn
Duy chống tay lên ngực Quang Anh, gương mặt đỏ vì tức hơn vì xấu hổ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thả tôi xuống đi, tôi không cần anh
Hắn siết cậu lại gần hơn, giọng trầm, chậm và sắc như dao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câu đó nói với người khác thì được. Với tôi thì không
Duy cắn răng. Cái kiêu ngạo trong cậu bùng lên, cào vào từng câu chữ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ làm vậy tôi sẽ ngoan theo anh sao?
Quang Anh cúi đầu, trán gần như chạm vào trán Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần em ngoan
Hắn thì thầm, từng nhịp tim như xoáy sâu vào lời nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần em đi với tôi
Cắt🎬

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play