[ DuongHung ] Mật Ngữ Của Kẻ Cuối Cùng
#1 - Ngũ Thái Tử
Phonz
Mê tâm linh, đọc chưa đã nư lên hẳn một fic luôn🥰
Phonz
#1 sẽ là lời bọc bạch giới thiệu nhen, chap 2 mới lên thoại
Thành Phố Phồn Viên - Xa hoa lỗng lẫy, nơi quyền lực và tiền tài nắm giữ tất cả.
Ở đây có 5 gia tộc đứng đầu, mỗi gia tộc đều sinh ra những kẻ mang dòng máu cao quý, kêu ngạo và không ai dám đụng vào.
Lê Quang Hùng - Thái tử Lê.
Hoàng Đức Duy - Thái tử Hoàng.
Trần Minh Hiếu - Thái tử Trần.
Nguyễn Thái Sơn - Thái tử cả nhà Nguyễn.
Nguyễn Quang Anh - Thái tử út nhà Nguyễn.
Hai anh em nhà Nguyễn vốn là sinh đôi nhưng gương mặt hoàng toàn khác biệt.
Năm người, năm cái tên như những dấu ấn nặng nề của quyền thế.
Tuổi trẻ đầy ngạo nghễ, kêu căng vì tin rằng trong thành phố này chẳng ai có đủ gan chống lại họ.
Kẻ nào dám, chỉ có con đường chết.
Thế nhưng, thay vì chọn những ngôi trường danh giá, họ lại cùng nhau bước vào một nơi kỳ quái.
Ngôi trường cổ kính, rêu phong và đầy ma mị.
Trước khi nhập học, họ đã nghe lời đồn.
" Ai học ở Black Rose sớm muộn cũng sẽ biến mất, không dấu vết. "
Nhưng chính những lời đồn thì thầm rùng rợn ấy lại khơi dậy sự hiếu kì trong họ.
Black Rose chỉ vỏn vẹn mười lớp học, tồn tại suốt nhiều thế hệ.
Một nơi rộng lớn nhưng trống trải, lạnh lẽo, học phí lại thấp đến bất thường.
Vì vậy nó cũng chính là ngôi trường thu hút những học sinh nghèo khó và cũng đã nuốt chửng không ít sinh mạng vì những bí ẩn không ai giải thích nổi.
Người ta kể rằng, mỗi tháng sẽ có một tuần đặc biệt.
Những hiện tượng lạ xảy ra và cứ thế lại biến mất một người như thể họ chưa từng tồn tại.
Ai tò mò, ai cố tìm hiểu sâu vào bí mật trong trường.
Thì chẳng bao giờ sống sót để kể lại.
Phonz
chap đầu đã hoàn thành
Phonz
t tui thích mấy thể loại kh hợp gu nhiều người ghê ha-)))
#2 - Bước Chân Vào Black Rose
Sáng sớm, chiếc xe hơi sang trọng nối đuôi nhau dừng trước cổng trường Black Rose.
Cánh cổng sắt cao chót vót, phủ đầy rêu xanh, khẽ kẽo kẹt mở ra như thể chào đón những kẻ dám bước vào.
Năm chàng trai khoác trên mình vẻ kêu ngạo bước xuống.
Lê Quang Hùng - Em
Chỗ này..
Lê Quang Hùng - Em
Nhìn chẳng khác gì cái nghĩa địa bỏ hoang.
Quang Hùng nhướng mày nhìn cánh cửa sắt rỉ sét.
Hoàng Đức Duy
Bọn mình phải học ở đây à ?
Hoàng Đức Duy
Đúng là trò hề.
Đức Duy cười khuẩy, tay đút túi.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng thú vị đấy.
Nguyễn Quang Anh
Ít ra không nhàm chán là được.
Quang Anh một cánh hoa hồng khô từ đất, xoay trong tay.
Nguyễn Thái Sơn
Vào trong thôi.
Thái Sơn lạnh lùng bước vào, chẳng nhìn xung quanh.
Trần Minh Hiếu
Tao nghe tiếng chuông rồi.
Minh Hiếu đưa mắt nhìn dãy hành lang tối om.
Cả nhóm khựng lại trong giây lát.
Hoàng Đức Duy
Âm thanh quái quỷ thật.
Không nói gì thêm, cả năm bước vào lớp học.
Bên trong lớp học đầu tiên.
Nguyễn Quang Anh
Có cái gì nè.
Quang Anh đặt tay lên bàn giáo viên.
Một cuốn sổ cũ nát được đặt ngay đó.
Quang Hùng cầm cuốn sổ lên, mở ra.
Trang giấy vàng úa, có nhiều vết chữ ngoằn ngoèo khó đọc.
Lê Quang Hùng - Em
Chắc là vở cũ.
Lê Quang Hùng - Em
Chữ xấu chả đọc được gì.
Quang Hùng vứt lại quyển vở xuống bàn.
Trần Minh Hiếu
Nhìn cái bàn này đi.
Minh Hiếu chỉ tay vào bàn đối diện giáo viên.
Trên mặt bàn phủ bụi, những dòng chữ máu tươi từ từ hiện ra, loang dần như có ai đó vừa viết bằng tay trần.
" Đừng là người đầu tiên. "
" Đừng là người cuối cùng. "
" Đừng bao giờ tò mò về những tầng cấm. "
Nguyễn Quang Anh
Cái quái gì vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Lúc nãy tao thấy không có cơ mà !
Quang Anh lùi lại, mắt mở to.
Đức Duy ngã người ra ghế, cười phá lên.
Hoàng Đức Duy
Trò đùa cho con nít.
Hoàng Đức Duy
Định dọa bọn tao à ?
Lê Quang Hùng - Em
Trò đùa rẻ tiền.
Ghế gỗ phía cuối lớp bỗng tự động kéo ra, kêu kẽo kẹt, như mời gọi.
Tiếng động khiến năm người giật bắn mình, quay lại nhìn.
Nguyễn Thái Sơn
Nó không đơn giản đâu.
Nguyễn Thái Sơn
Thứ này là đang cảnh cáo.
Lê Quang Hùng - Em
Cảnh cáo à ?
Lê Quang Hùng - Em
Càng cảnh cáo, tao càng muốn biết.
Quang Hùng đặt tay lên mặt bàn, máu loang thêm.
Đèn lớp phụt tắt, không khí lạnh buốt.
Cửa sổ đóng kín nhưng gió vẫn thổi rít qua tai.
Lê Quang Hùng - Em
Đứa nào vừa ở sau lưng tao ?
Quang Hùng quay đầu nhìn quanh.
Giọng thì thầm vang lên, kéo dài ngay sát tai cả bọn.
: Chào mừng, năm thái tử.. của Phồn Viên.
Quang Anh giật phắt quay lại, hét nhỏ.
Không một ai trả lời, chỉ còn nghe tiếng thở của từng người.
Trần Minh Hiếu
Không có ai đâu.
Trần Minh Hiếu
Nhưng tao nghe rất rõ.
Giọng Minh Hiếu trầm xuống, đôi mắt tối sầm lại.
Lê Quang Hùng - Em
Tốt thôi.
Lê Quang Hùng - Em
Để xem ở đây có gì vui hơn thế này nữa.
Tấm kính cửa sổ kêu - rắc rắc rồi hiện lên năm bóng người méo mó, trong đó có thêm một bóng người.
Trần Minh Hiếu
Có thêm người.
Trần Minh Hiếu
Ai đó đang đứng với bọn mình.
Bỗng có tiếng cười khe khẽ vang lên trong căn phòng học tối om ấy.
#3 - Lời Cảnh Cáo Máu
Hoàng Đức Duy
Là đứa nào đang giỡn mặt với bọn tao ?
Đức Duy đập bàn, giận dữ.
Cái bóng thứ sáu từ từ tách khỏi mặt kính.
Toàn thân như sương mù đặc quánh, không có mặt, chỉ có hốc mắt tối om.
Quái Nhân Lời Nguyền
Người.. cuối cùng.
Nguyễn Thái Sơn
Nó đang nói người cuối cùng.
Nguyễn Thái Sơn
Ý nó là sao ?
Thái Sơn trầm giọng, lùi một bước.
Đèn lớp bỗng chớp nháy liên hồi sao đó lạnh lẽo chiếu sáng thẳng vào Hùng.
Cái bóng đen như con thú dữ lao tới, siết chặt cổ em rồi nhấc bổng lên.
Mắt Hùng trợn ngược, vùng vẫy dữ dội.
Lê Quang Hùng - Em
Buông tao ra !
Cả cơ thể Hùng giẫy giụa, chân đá loạn xạ, hơi thở bị cắt đứt, gương mặt đỏ bừng gân cổ nổi cộm.
Trần Minh Hiếu
Quang Hùng !
Quang Anh xong tới túm lấy tay nó nhưng tay lại xuyên qua cái bóng, lạnh buốt tê dại.
Nguyễn Quang Anh
Không thể chạm được !
Hoàng Đức Duy
Buông bạn tao ra !
Đức Duy ném ghế gỗ về phía nó.
Chiếc ghế xuyên qua cái bóng, vỡ nát trên nền gạch.
Bóng đen bỗng khựng lại, ghé sát tay em thì thầm mang theo hơi thở lạnh lẽo.
Quái Nhân Lời Nguyền
Mày.. là người cuối cùng.
Giọng chậm rãi, rít lên ghê rợn.
Ngay sau đó, nó buông em ra.
Làm em rơi thẳng xuống nền gạch, ngực phập phồng ho sặc sụa.
Minh Hiếu vội chạy đến, đỡ em dậy.
Trần Minh Hiếu
Mày ổn chứ ?
Lê Quang Hùng - Em
Cái thứ quái quỷ đó..
Lê Quang Hùng - Em
Gần như bóp nát cổ tao.
Quang Hùng thở dốc xoa cổ, giọng khàn đặc.
Nguyễn Quang Anh
Cái thứ gớm ghiết đó đâu rồi ?
Quang Anh cảnh giác, nhìn quanh lớp.
Không còn gì ngoài làn khói mỏng bay là là, mùi tanh nồng hệt như máu khô.
Trên bàn gỗ lại hiện lên hàng chữ nguệch ngoạc như viết vội.
" Đừng là người đầu tiên. "
" Đừng là người cuối cùng. "
" Đừng tò mò những tầng cấm. "
Đức Duy đập mạnh tay xuống bàn.
Hoàng Đức Duy
Dám doạ bọn này bằng mấy trò hù doạ trẻ con à !
Nguyễn Thái Sơn
Có lẽ đây không phải trò đùa đâu Duy..
Nguyễn Thái Sơn
Mày thấy mà.
Nguyễn Thái Sơn
Vậy mà còn không tin à ?
Nguyễn Thái Sơn
Lời cảnh cáo đó.. là thật.
Trần Minh Hiếu
Còn những lời nó nói là sao ?
Trần Minh Hiếu
Người cuối cùng ?
Trần Minh Hiếu
Thằng Hùng làm gì cuối mà nó nhắm đến để cảnh cáo chứ.
Hoàng Đức Duy
Chắc nó bước vào lớp cuối cùng.
Hoàng Đức Duy
Đi sau bọn mình.
Đức Duy mím môi, khẽ run.
Lê Quang Hùng - Em
Tao không sợ !
Lê Quang Hùng - Em
Dù đó là ai hay là cái gì đi chăng nữa.
Quang Hùng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu.
Lê Quang Hùng - Em
Black Rose sẽ phải quỳ dưới chân tao !
Quang Hùng siết chặt nắm tay.
Trong khoảnh khắc em dứt lời, đèn lại liên tục chớp nháy.
Bên ngoài có tiếng bước chân lạ lẫm, đều đặn và chậm rãi.
Quang Hùng giật mình nhìn ra cửa.
Hoàng Đức Duy
Đứa nào phá bể đồ à ?
Nguyễn Quang Anh
Ở đây làm gì có ai, Duy.
Nguyễn Quang Anh
Đang học cả rồi.
Quang Anh nhìn ra phía cửa.
Lê Quang Hùng - Em
Lại một cái bóng đen khác xuất hiện ?
Lạ thay cái bóng không to, chậm rãi tiến vào cửa với sự tò mò xen lẫn run rẩy của từng đứa.
Phonz
má ! đang fix lại đọc thấy sợ nha 🥰
Phonz
ghê chưa quý dị? Sợ chưaaaa?
Phonz
muốn có minh hoạ dễ nhập tâm thì tui sẽ cố tìm👻🧎🏻♀️
Download MangaToon APP on App Store and Google Play