Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chọc Tức Phản Diện

Chương 1: Chơi trò mèo vờn chuột

Tôn Lạc Lạc bởi vì mải mê đọc bộ tiểu thuyết mạng đến tận nửa đêm mà bị đột quỵ. Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ dài ngàn thu, hai mắt cô khép hờ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với những dòng chữ dài như tấu sớ.

Hai tay cô nắm chặt trên bàn, đầu nằm nghiêng sang một bên. Cô khẽ nghiến răng, thầm oán giận chính mình.

"Đúng là!...Tuổi trẻ không nên thức khuya! Tiểu thuyết ngôn tình gì đó, cái cám dỗ chết người!".

Tạm biệt thế giới! Tôi trực tiếp đăng xuất đây!

Trước khi mất dần ý thức, cô vẫn còn có thể ở trong đầu vang lên mấy âm thanh đó.

Chỉ trách bộ tiểu thuyết kia quá hấp dẫn, quá cẩu huyết đi. Đến mức cô phải lướt không ngừng để hóng tình tiết mới.

Trong muôn vàn cách chết, đúng là tự mình làm mình chết là đáng chết nhất!

Cứ tưởng bản thân sẽ nhanh chóng được sang chầu ông bà tổ tiên bên kia nhưng không.

Đón nhận cô khi đôi mắt ấy mở ra là một ánh đèn mờ nhạt phát ra từ đèn chùm trên trần nhà cao.

Xung quanh bốn phía tối đen như mực. Không khỏi khiến cho Tôn Lạc Lạc hoang mang, sợ hãi.

Tầng ý thức chưa được khai mở hết thì một cảm giác rất chân thực đã đưa cô trở về với hoàn cảnh thực tại.

Cảm giác như bị ai đó cắn một cái vào hõm cổ, khiến cho Tôn Lạc Lạc theo phản xạ kêu lên vì đau.

"A!".

Ngay lúc này, Tôn Lạc Lạc có thể nhận biết dường như có một thứ gì đó đang đè nặng lên người cô. Không! Nói chính xác hơn là một ai đó. Thân thể người bên trên khỏe mạnh lực lưỡng khống chế toàn thân cô bên dưới.

Phát hiện ra cô đã có phản ứng, hắn thôi không cắn nữa. Trong màn đêm chỉ có ánh đèn le lói mờ ảo, đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm của người đàn ông xuyên qua gương mặt nhỏ nhắn của người phụ nữ bên dưới.

Bàn tay rắn chắc của hắn nhanh chóng đặt ở nơi chiếc cổ nhỏ xinh, tặng cho nơi đó một vết hằn đỏ siết chặt.

Tôn Lạc Lạc còn chưa hết hoảng loạn vì bị người ta cắn một cái, giờ lại bị người ta vô duyên vô cớ bóp cổ, cô khó thở mà giãy giụa.

"Khụ! B..uông...buông...tôi ra!".

Lấy hết sức bình sinh đánh thật mạnh vào tay đối phương.

Nhận thấy cô sắp bị bóp cổ đến nghẹt thở, người đàn ông kia mới từ từ nới lỏng tay. Cùng với đó kéo theo một loại hơi thở ám muội.

Tiếng thở dốc đầy gấp gáp của người đàn ông vang lên trong màn đêm. Gương mặt người đàn ông cũng dần lộ ra từng chút một.

Đến nỗi Tôn Lạc Lạc có thể thấy rõ được gương mặt đỏ hồng phiếm phiếm còn có mồ hôi đang chảy trên mặt người đàn ông. Phủ đi một tầng dục tình cháy bỏng đang rạo rực chảy bên trong cơ thể hắn.

Dù không biết vì sao bản thân lại cùng với người đàn ông xa lạ hoàn toàn không quen biết này ở cùng nhau. Nhưng có một điều cô biết rất rõ.

Người đàn ông này đang không được bình thường. Chính là có cảm giác nếu như bản thân ở cùng với hắn sẽ vô cùng vô cùng nguy hiểm.

Nhân lúc người kia không chú ý đến, Tôn Lạc Lạc dùng hết sức mình bật dậy khỏi giường muốn bỏ chạy.

Kết quả bàn tay bị người kia kéo trở lại.

Trong không gian mờ mờ ám ám, giọng nói trầm thấp có chút khàn nhẹ của người đàm ông vang lên, phảng phất bên tai cô.

"Muốn chạy? Chẳng phải muốn leo lên giường của tôi sao? Còn giả bộ cái gì?".

"Ai...ai muốn leo lên giường của ai chứ? Anh là ai? Buông tôi ra! iiiii! Cút ra!".

Tôn Lạc Lạc giọng hơi run vừa nói vừa dùng chân đạp cho đối phương một cái khiến cho người ta bay từ giường xuống sàn nhà.

Người đàn ông kia hai mắt kinh ngạc trừng cô một cái. Không nghĩ cô sẽ làm như vậy với hắn.

"Tôi...tôi không cố ý đâu nha! Ai...ai bảo anh ức hiếp tôi!".

Đá người ta xong rồi cô lại thấy có chút hối lỗi. Nhưng cũng đâu thể trách cô được. Ai bảo tên đàn ông này mở miệng liền nói cô như vậy!

Đáng đời lắm!

Chỉ nghe thấy sau đó người đàn ông kia nghiến răng nghiến lợi nói:

"Cô giỏi lắm! Muốn dùng chiêu này đúng không?".

"Này này này!...Anh tính làm cái gì hả?".

Bắt thấy người kia tiến lại gần mình càng lúc càng gần, Tôn Lạc Lạc bắt đầu có chút sợ hãi. Cô bị dồn phải lùi về. Cho đến khi lưng bị va đập vào kệ tủ gỗ cạnh giường, cảm giác eo lưng đều đau rồi!

Lúc này người đàn ông dường như không có ý định sẽ tha cho cô. Hắn tiến đến cầm chặt cổ tay cô.

Ở khoảng cách gần như này Tôn Lạc Lạc thừa dịp có thể nhìn rõ được sườn mặt của hắn. Gương mặt đẹp trai tràn ngập này...chỉ là có chút lạnh lùng giống chó sói thích cắn người.

Nghĩ đến đây, cái vẻ mê trai của cô cũng tiêu tan hết. Ai bảo hắn dám cắn cô. Cô nhớ rất dai đó nha!

Người đàn ông khuôn mặt hung thần ép sát, một tay nâng cằm cô lên mà bóp. Để cô cùng hắn mắt đối mắt.

Cảm nhận nguy hiểm gần kề, Tôn Lạc Lạc trong lúc rối rắm sờ được ở trên mặt tủ một món đồ. Khi cô cầm nó lên mới phát hiện chính là cái mà cô nghĩ đến.

Không sai! Chính là nó!

Thứ đồ này ở nhà cô cũng có một cái. Dùng để phòng vệ khi ở nhà một mình phòng khi có trộm. Vậy mà ở đây lại có một cái!

May thật!

Tôn Lạc Lạc thầm cảm ơn trời đất. Sau đó không muốn nghĩ nhiều đem chiếc dùi cui điện thẳng tay dí vào người tên đang bóp cằm cô. Khiến cho hắn bị điện giật mà phải buông cô ra.

Người đàn ông cả người bị sốc điện mà hơi ngả ra sau.

Nhân cơ hội ngàn năm có một này, Tôn Lạc Lạc định chuồn khỏi hắn nhưng nào có dễ.

Hắn vậy mà ngã xuống cũng kéo lấy tay cô ngã theo.

Kết quả tạo ra một cảnh tượng, người phụ nữ nằm trên thân người đàn ông, môi chạm môi. Trực tiếp truyền điện cho nhau luôn rồi.

Thời khắc này Tôn Lạc Lạc thật sự có thể cảm nhận được một chút điện đang chảy trong người mình giật giật mấy cái.

Trong lúc đầu óc choáng váng, không rõ có phải bản thân gặp ảo giác hay không mà cô lại nghe thấy một âm thanh kì lạ không rõ vang lên trong đầu mình.

"Kích hoạt thành công liên kết ràng buộc! Chào đón người chơi xuất hiện!".

Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều. Điều mà bây giờ cô để ý nhất chính là.

Nụ hôn đầu của tôi!...Mất...mất rồi!

Chương 2: Đâm đầu vào hố lửa

Khi đã đứng dậy được, Tôn Lạc Lạc không dám nhìn thêm người đàn ông dưới mặt đất nửa cái. Cô nhanh chóng nhấc gót tìm đường bỏ chạy ra khỏi phòng.

Mặc cho người đàn ông không biết sống chết thế nào.

Tôn Lạc Lạc mở cửa bước được ra khỏi phòng, cả người hơi trùng gối xuống, cô đưa tay đặt trên lồng ngực khẽ thở phù một hơi. Còn không quên quay đầu hơi lườm xéo lại bên trong phòng.

"Đẹp trai thì sao chứ? Kẻ điên có bệnh! Sống chết gì cũng không liên quan đến tôi nha!".

Tôn Lạc Lạc đứng thẳng người, nhìn nhó xung quanh một lượt, ánh mắt dò xét.

Nhìn kĩ một lượt thì nơi cô đang đứng giống như hành lang của một cái khách sạn.

Được rồi! Mặc kệ đây là nơi nào, ra khỏi cái phạm vi nguy hiểm này trước rồi tính.

Nhưng chưa đi được mấy bước thì một thứ âm thanh không biết phát ra từ đâu vang lên. Trực tiếp khiến cho cô giật mình đứng lại.

"Xin kí chủ dừng bước! Cảnh báo! Phản diện đang có dấu hiệu hơi thở yếu ớt. Kí chủ cần giúp hắn gọi cấp cứu. Nếu hắn chết thì cô cũng sẽ chết".

Ngó dọc ngó nghiêng, ngó lên ngó xuống nhưng cũng không thể tìm ra thứ đang phát ra tiếng. Tôn Lạc Lạc nhăn mặt day thái dương.

"Nè! Ai đang nói vậy?".

Thứ chỉ có giọng nói mà không thấy bóng dáng kia liền đổi giọng không còn cứng ngắc nữa. Nó hạ giọng.

"Hà hà! Quên mất! Tôi vẫn chưa giới thiệu với cô nhỉ? Tôi là hệ thống xuyên sách. Cũng là tôi đã đưa cô tới thế giới này. Và..."

"Khoan khoan khoan! Stop! Stop! Cái gì mà hệ thống, xuyên sách gì đó? Còn có, đưa tôi tới thế giới này, là sao?".

Không để hệ thống nó nói tiếp, Tôn Lạc Lạc não không thể tiếp thu kịp liền ngay lập tức phản pháo.

Hệ thống nó ngưng lại một nhịp sau đó liền cất giọng lớn tiếng như muốn chửi vô mặt cô.

"THÌ GIỜ TÔI NÓI TIẾP NÈ! CÔ PHẢI ĐỂ TÔI NÓI HẾT CHỨ!".

Dọa cô giật thót tim. Cái ngữ điệu đó, đúng là muốn dọa người ta rớt tim mà!

Tôn Lạc Lạc cũng không vừa, cô chỉ bị dọa nhất thời ngay sau đó lấy bình tĩnh lại liền đứng thẳng người chống nạnh xả thẳng vào cái thứ gọi là hệ thống kia.

"Nói thì nói nhanh liền một mạch đi! Có biết làm người ta sốt ruột không hả?".

Chỉ thấy sau khi cô phát tiết xong, có mấy phòng bên cạnh chỗ cô đứng có mấy cái đầu ló ra hóng hớt.

Nhìn thấy mấy chục con mắt xung quanh đều nhìn về phía mình như nhìn vật thể ngoài hành tinh, còn có mấy người bực bội chửi cô.

"Đồ điên ở đâu ra vậy!".

Thu lại cái bộ dạng hổ báo ban nãy của mình, Tôn Lạc Lạc rụt người như rùa rụt cổ mà đưa hai tay ra xua xua với bọn họ.

"Xin lỗi! Tôi...chắc là đầu óc tôi có vấn đề đó! Đừng để ý!".

Có mấy người nghe xong liền đóng sập cửa lại không quan tâm nữa.

"Phù phù! Được rồi! Nói đi! Giải thích cặn kẽ! Cái...hệ thống gì đó!".

Bây giờ cô đang hết sức bình tĩnh. Tôn Lạc Lạc chỉ biết thầm trấn an bản thân. Cô không thể tức giận! Không thể tức giận.

Thứ tự xưng là hệ thống kia cũng bắt đầu rén ngang. Nó thiết nghĩ, kí chủ này đúng là tính nóng như kem, không dễ chọc! Không dễ chọc mà!

Cho nên sau đó nó đã bắn một tràng rap ra, khiến cho cô cũng phải hết hồn.

"Cô ở thế giới thực sớm đã chết. Nguyên nhân tử vong do thức khuya quá mức dẫn đến đột tử. Sau đó thì cô xuyên tới thế giới này. Đây là cuốn tiểu thuyết mang tên:《YÊU EM LÀ VIỆC CỦA ANH》.

Đại loại là nói về câu chuyện tình yêu vừa ngọt ngào vừa sóng gió của nam chính Hạ Hoành Diệm và nữ chính Lệ Dư Hi".

"Khoan!".

Tôn Lạc Lạc lại là cái hành động này khiến cho hệ thống đang nói cũng phải im bặt. Cô đưa tay ra hiệu. Hai mắt khẽ nheo lại, chớp chớp.

"Hình như...nghe quen quen! Hạ Hoành Diệm, Lệ Dư Hi. Sao giống kịch bản tiểu thuyết mà tôi đọc trước lúc đột quỵ vậy?".

"Chính là nó đó!". Hệ thống nhàm chán tuôn ra.

Không phải đó chứ! Chính là cái bộ tiểu thuyết khiến cho cô đăng xuất đây sao? Trước đó cũng không để ý đến tên truyện. Nhưng tên nhân vật thì cô nhớ rất rõ. Vậy mà lại thực sự là nó!

Cô vậy mà...xuyên vào trong chính thế giới tiểu thuyết kịch tính đó!

AAA!

"Kí chủ! Nói vậy chắc là tôi không cần phải nói về cốt truyện với cô nữa nhỉ? Rồi! Thế thì tôi vô luôn chuyện chính. Nè! Cô có đang nghe tôi nói không đó!".

Hệ thống nó ở trong không gian phát hiện kí chủ Tôn Lạc Lạc này hình như cả tinh thần và thể xác đều đang không ổn.

Nhưng sự thật đúng là cô đang không ổn! Không ổn chút nào hết!

Tôn Lạc Lạc ngồi sụp xuống ôm đầu gối, một tay vẽ vòng tròn trên đất, y như đứa tự kỷ. Thật khiến cho hệ thống cũng phải bất lực.

Giọng Tôn Lạc Lạc thều thào, vô lực.

"Nói đi! Bổn cô nương cần làm gì?".

"Cô xuyên vào nguyên chủ trùng tên trùng họ với mình. Tôn Lạc Lạc- nữ phụ độc ác. Nhiệm vụ của cô rất đơn giản. Ngăn cản phản diện Tiêu Cảnh Lâm làm chuyện xấu, ngăn không cho hắn đối đầu với nam chính Hạ Hoành Diệm. Nói chung là cô phải đối đầu với hắn, chọc giận hắn".

Hệ thống ngừng nói cũng là lúc Tôn Lạc Lạc buông thõng hai tay.

Biết ngay mà! Sớm có dự cảm không lành. Vốn lúc trước đọc đến tên nữ phụ còn cảm thấy rất có duyên với mình. Giờ nghĩ lại...

Duyên...duyên cái rắm!

" Chọc giận phản diện? Là phản diện đó! Hắn là tên tàn nhẫn, xấu xa cỡ nào. Hệ thống các người lại bắt tôi đi chọc vô hắn?".

"Phải! Kí chủ! Đây là nhiệm vụ của cô. Hơn nữa, nói gì thì nói, nhiệm vụ này cô không nhận không được. Chỉ khi cô hoàn thành nhiệm vụ mới có thể được một vé hồi sinh trở lại thế giới thực".

Hừ...hừ! Còn có chuyện này nữa à!

Tôn Lạc Lạc cười khẩy. Không biết bản thân nên vui hay nên buồn.

"Nhắc nhở có tâm! Thời gian tôi và cô ở đây nói chuyện thì phản diện đang nằm bất tỉnh trong kia kìa. Cô còn không nhanh cứu hắn. Hắn mà chết là nhiệm vụ của cô không thể hoàn thành. Cô cũng sẽ chết".

Nghe hệ thống phát tín hiệu khẩn, Tôn Lạc Lạc bật người dậy, quay đầu chầm chậm nhìn vào bên trong căn phòng mình vừa mới bước ra một cách đáng sợ.

"Hắn...tên đàn ông bên trong phòng đó chính là...là...PHẢN DIỆN?".

Hệ thống âm thầm xác nhận.

"Đúng vậy!".

Không phải đó chứ!

Mặt ngơ ra vài giây kinh hãi. Tôn Lạc Lạc chậm chân run run bước trở lại vào phòng.

Khi nhìn thấy người đàn ông nằm ngửa trên đất đã bị mình giật đến mức bất tỉnh nhân sự. Cô sau đó tìm kiếm điện thoại trong phòng. Trong thấy chiếc điện thoại trên kệ tủ, cô vội lấy nó bấm gọi.

"A..alo! Số của cấp cứu phải không? Tôi muốn gọi...báo...có người ngất ở khách sạn! Vị trí...được! Giờ tôi sẽ gửi vị trí...".

Chương 3: Người phụ nữ đó, đáng chết!

Tỉnh lại trong phòng bệnh của bệnh viện, đầu óc Tiêu Cảnh Lâm vẫn còn choáng váng. Cảm giác cả người vẫn còn hơi tê dại.

Đưa ánh mắt nhìn xung quanh, gian phòng của bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng sực vào mũi khiến hắn khó chịu nhíu mày.

"Cậu tỉnh rồi! Chúng tôi đã kiểm tra tổng thể cho cậu. Cậu bị điện của dùi cui điện giật. Cũng may là đưa đến kịp lúc. Hiện giờ cậu cần nghỉ ngơi để chúng tôi theo dõi thêm".

Một vị bác sĩ nam đứng bên cạnh giường nói với Tiêu Cảnh Lâm.

Tiêu Cảnh Lâm ánh mắt lạnh lùng liếc sang, giọng khàn khàn hỏi:

"Là ai? Đưa tôi đến đây...".

Vị bác sĩ kia vẻ mặt giống như cũng không nắm rõ. Nhưng vẫn trả lời những gì mình biết.

"Lúc cậu được đưa vào đây, nghe nói là có một cô gái đã gọi cho bệnh viện".

"Một người phụ nữ?...Là cô ta!". Tiêu Cảnh Lâm tự mình lẩm bẩm.

Sau khi bác sĩ cùng y tá đã rời đi hết, Tiêu Cảnh Lâm xem như để ngoài tai những lời vừa rồi của bác sĩ, tự mình ngồi dậy rời khỏi giường.

Thay chiếc áo bệnh nhân thành chiếc áo khoác của mình để ở tủ đồ bên cạnh giường bệnh. Hắn khoác vào áo khoác, bước chân thẳng tắp ra khỏi phòng bệnh.

Đứng ở trước cửa bệnh viện, có một người đàn ông trung niên cũng đang đứng bên cạnh Tiêu Cảnh Lâm.

Người đàn ông trung niên đang hút một điếu thuốc. Nhìn sang Tiêu Cảnh Lâm bên cạnh, ông ta rộng lượng đưa cho Tiêu Cảnh Lâm một điếu.

"Này! Cho cậu!".

Tiêu Cảnh Lâm quay sang nhìn ông ta, khuôn mặt lạnh lùng không có biểu cảm nhận lấy. Cũng không đợi người đàn ông đưa cho mình chiếc bật lửa, Tiêu Cảnh Lâm đã lấy từ trong túi áo khoác ra chiếc bật lửa mà tự châm một điếu.

Đợi tầm mười lăm phút thì có một chiếc môtô lái đến trước cửa bệnh viện.

Một người đàn ông dáng người cao gầy khoảng chừng hơn một mét bảy, mặc áo kẻ sọc carô, quần bò đen, tay đeo đồng hồ, khuôn mặt mang nét trẻ trung, nét đẹp phổ thông bước xuống xe.

Đảo mắt một lượt. Ngay khi nhìn thấy vị trí Tiêu Cảnh Lâm đang đứng, cậu ta nhanh chóng chạy đến bên này.

"Tiêu ca! Anh không sao chứ? Em xem qua định vị phát hiện vị trí của anh ở bệnh viện. Lo quá nên em phải chạy tới".

"Ừm".

Tiêu Cảnh Lâm vẫn giữ giọng trầm thấp, thái độ lạnh lùng.

Bỏ điếu thuốc trên miệng xuống, hắn nhìn Ngụy Vô Trạch mà nói:

"Điều tra cho tôi một người. Người phụ nữ hôm nay ở cùng tôi trong khách sạn là ai. Người phụ nữ đó...đáng chết!".

Nhìn sắc mặt không được tốt lắm của Tiêu Cảnh Lâm, cùng với cái khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta thế kia. Trong lòng Ngụy Vô Trạch thầm trỗi dậy một dự cảm không lành.

Có chút rùng mình nhẹ.

"Không biết là ai dám chọc vào Tiêu Ca! Đúng là...không muốn sống nữa mà!".

Ngụy Vô Trạch chỉ biết thầm cầu phúc cho người đã chọc giận Tiêu ca của cậu ta.

Lần này rốt cuộc là ai không biết sống chết mà động vào gia hỏa diêm vương này đây. Mà hình như còn là con gái. Đúng là xui xẻo cho cô gái đó rồi!

Đại ca của hắn xưa nay có biết thương hoa tiếc ngọc là gì đâu. Chỉ trừ một người.

...

Tôn Lạc Lạc trở về Tôn gia. Phát hiện thì ra nguyên chủ cũng là người giàu thứ thiệt đó nha. Biệt thự Tôn gia giàu có sang trọng y như trong mấy bộ phim tổng tài ngôn tình bá đạo.

Đừng hỏi tại sao cô có thể tự mình tìm đường trở về Tôn gia. Tất cả là nhờ hệ thống.

Lúc này Tôn Lạc Lạc ở trong lòng vang lên âm thanh phấn khích vô cùng.

"Ya! Thì ra đây chính là cảm giác của người giàu a! Thật thích!".

Tôn Lạc Lạc vô tư chạy đến từng ngó ngách trong nhà. Thoải mái chạm vào những đồ vật đắt giá. Còn hạnh phúc đến mức miệng cười không ngớt.

Chỉ là hạnh phúc chưa được bao lâu thì cái thứ hệ thống chết bẫm đã nhảy ra dập tắt mọi niềm vui hỉ lạc của cô.

"Kí chủ! Cô đừng có vui mừng đến phát điên như vậy! Đừng quên, bây giờ cô chỉ là thiên kim lụi bại của Tôn gia. Tôn gia sớm đã phá sản rồi! Giờ đây ngoại trừ cái nhà này là vỏ bọc ra thì chẳng còn gì hết".

"Cái rắm! Hệ thống cậu không thể để tôi tận hưởng nốt cảm giác được làm tiểu thư nhà giàu này sao!".

"Được được! Vậy cô cứ tiếp tục đi!". Hệ thống nó thực sự không nói lại cô.

Tôn Lạc Lạc mặt không còn phấn khích nổi.

"Mất hứng rồi! Bị cậu làm cho tụt hứng rồi!".

Hệ thống không nói chuyện với cô nữa. Ngược lại có người xuất hiện trước mặt cô. Là một người đàn ông trung niên dáng dấp có thể nhìn ra phong độ thời trẻ của ông ấy.

Ông bước từ trên tầng xuống. Vừa nhìn thấy cô trở về mặt liền nở nụ cười trìu mến yêu chiều của bậc làm cha làm mẹ.

"Lạc Lạc! Con về rồi!".

"Ha...v..vâng!". Tôn Lạc Lạc không được tự nhiên đáp lại. Ở trong đầu lại không nhịn được hỏi hệ thống.

"Hệ thống! Chắc hẳn đây là ba của nguyên chủ nhỉ?".

"Yes!".

Hệ thống chỉ lười biếng đáp lại một từ cho cô.

Sau khi đã xác định được người trước mắt này là nhân thân của nguyên chủ, Tôn Lạc Lạc cũng đành nhập vai cô con gái ngoan. Cùng ông Tôn ngồi lại trên sofa nói chuyện.

"Lạc Lạc! Ba biết, tình hình hiện tại của Tôn gia đã không còn được như trước. Con từ nhỏ đã là tiểu thư sống trong nhung lụa. Nhất thời sẽ không quen với cuộc sống này. Haiz! Hiện giờ, ngoại trừ căn nhà này ra, ba chẳng còn gì cả!".

Nghe ba Tôn thở dài một hơi, vẻ mặt nhọc nhằn mệt mỏi, Tôn Lạc Lạc bèn ở một bên nói lời an ủi ông.

"Ba! Ba không cần lo lắng! Con cũng không phải là tính tiểu thư sa hoa gì đó! Chỉ cần có đồ ăn thức uống, ngày ba bữa cơm là có thể sống được rồi!".

Nghe cô nói, ông Tôn ngồi phía đối diện còn đang nhọc lòng đau đầu, vậy mà chỉ vì lời của cô ngẩng đầu, hai mắt trợn tròn kinh ngạc.

Ông tự hỏi, đây...đây còn có phải là đứa con gái bướng bỉnh, tiêu tiền như nước trước đây của mình nữa không? Làm sao lại bỗng hiểu chuyện đến lạ!

"Con...con vừa mới nói gì?".

Nhận thấy thái độ khó tin của ba Tôn, Tôn Lạc Lạc biết vừa rồi lời nói của mình hoàn toàn khác hẳn với một người có tính cách như nguyên chủ sẽ nói. Vậy cho nên cô bắt đầu thu liễm lại, nhẹ nhàng nói ra.

"Ba! Ba phải tin con gái của ba chứ! Tuy đúng là...con có đôi lúc hơi ngang ngược, còn tùy hứng. Nhưng, những lúc như thế này không phải là lúc con có thể phô ra cái dáng vẻ tiểu thư thiên kim gì đó! Ba nói có đúng không?".

Dụi mắt nhìn đứa con gái trước mắt vài lần. Ông Tôn thực sự không kìm được xúc động đến rớt nước mắt.

Ôi trời! Con gái của ông đã lớn thật rồi! Trưởng thành rồi! Biết suy nghĩ cho người làm ba như ông rồi!

Ông hạnh phúc quá! Hãnh diện quá đi!

...

"Tìm thấy rồi sao?".

Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Tiêu Cảnh Lâm vang lên.

Hắn hiện tại đang ngồi bắt chéo chân, hai tay đan chéo vào nhau. Một bàn tay còn đeo gang tay không xỏ ngón.

Trong căn phòng có vẻ cũ nát, cấp thấp, Ngụy Vô Trạch đứng đối diện tay cầm một cái laptop mà nói chuyện.

"Tiêu ca! Em vừa mới tra ra được. Cô gái mà anh nói là thiên kim của tập đoàn Tôn thị, tên là Tôn Lạc Lạc. Có điều Tôn thị hiện giờ đã lụi bại, phá sản rồi".

Bên ngoài cửa phòng có thể nhìn thấy mấy cái đầu của cánh đàn ông thiếu niên đang lần lượt ló vào. Tất cả đều là đàn em dưới trướng lính đánh thuê do Tiêu Cảnh Lâm cầm đầu.

"Được lắm! Tôn Lạc Lạc đúng không? Cô chết chắc rồi!".

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play