Năm năm trôi qua, thời gian đã tôi luyện cô gái ngày nào thành một người phụ nữ trưởng thành, tự tin và mạnh mẽ hơn. em là nhân viên mẫn cán của một công ty lớn, được đồng nghiệp quý trọng bởi sự chăm chỉ và kiên định. Những giọt nước mắt trong cơn mưa năm ấy tưởng như đã khép lại cùng quá khứ, để lại trong tim cô một vết sẹo, nhưng cũng là động lực giúp em bước tiếp.
Một buổi sáng, công ty rộn ràng hơn thường lệ. Hôm nay, chủ tịch tập đoàn sẽ đến thăm chi nhánh – sự kiện hiếm có khiến tất cả nhân viên đều hồi hộp chuẩn bị. em cũng vậy, chỉnh trang lại áo sơ mi, ôm tập hồ sơ vào phòng họp lớn, lòng chỉ nghĩ đến công việc.
Thế nhưng, giây phút cánh cửa mở ra, trái tim em như ngừng đập. Bước vào không ai khác, chính là chị – người phụ nữ năm xưa đã bỏ em lại trong cơn mưa tàn nhẫn. chị bây giờ mặc trên mình chiếc váy đen sang trọng, khí chất lạnh lùng của một người đứng đầu, khác xa hình ảnh khi xưa.
Ánh mắt họ chạm nhau trong thoáng chốc. em giật mình, những ký ức mưa gió năm nào bỗng ùa về, nhói buốt. Còn chị, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, như vừa bất ngờ, vừa… có chút gì đó chưa từng phai.
Không khí phòng họp vẫn náo nhiệt, nhưng trong khoảnh khắc ấy, thế giới dường như chỉ còn hai người – kẻ đã rời bỏ và người từng bị bỏ lại.