Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Định Mệnh Ánh Trăng

#1: Đứa trẻ bị bỏ lại

Kai
Kai
hãy đọc và cho cảm nhận
Kai
Kai
NovelToon
Tiếng gió hú dài từ vách núi vọng xuống
Từng nhát như tiếng khóc bị xé rách trong đêm
Giữa màn sương dày, một cặp vợ chồng ăn vận sang trọng quỳ sụp trước bậc thềm ngôi chùa cổ
NovelToon
Ví dụ: 👆🏻 Cre: Pinterest
Người đàn ông cúi đầu thật thấp
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//giọng nghẹn lại//
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Xin thầy…
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Xin thầy hãy giúp đứa trẻ bất hạnh này...
Nói dứt câu, ông vội vàng quay lưng, dắt tay người vợ
Bước đi không ngoảnh lại
Tiếng bước chân dồn dập khuất dần trong sương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba...ba...
Đứa bé ba tuổi ngồi lặng dưới bậc thềm
Đôi mắt trong veo mở to, không hiểu chuyện gì xảy ra
Cánh tay nhỏ bé giơ ra, chới với, nhưng bóng dáng cha mẹ đã biến mất vào bóng đêm
Một bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp đặt lên vai nó
Vị thầy tu râu tóc bạc phơ khẽ thở dài
Sư phụ
Sư phụ
Đúng là bất hạnh thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mở to mắt//
Sư phụ
Sư phụ
Nhóc con à
Sư phụ
Sư phụ
Ta không chắc sẽ khiến con hết bất hạnh
Sư phụ
Sư phụ
Nhưng ta chắc ta sẽ khiến con nên người
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
---
“Xin thầy hãy giúp đứa trẻ bất hạnh này…”
“Xin thầy hãy giúp đứa trẻ bất hạnh này…”
“Xin thầy hãy giúp đứa trẻ bất hạnh này…”
.
Giọng nói vỡ vụn ấy vang vọng trong giấc mơ, kéo Quang Anh bật dậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hộc...hộc...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dốc//
Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch
Anh chống tay lên trán, hít sâu một hơi dài
Bao năm qua, ký ức ấy vẫn thường ghé thăm trong mơ
Dai dẳng như một vết thương không bao giờ khép miệng
Anh không hận cha mẹ
Chỉ trách hai người họ… vô tâm đến mức chẳng thèm nhìn mình lần cuối
Bỏ anh lại giữa núi rừng rồi biến mất biệt tăm
Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên
Giọng trực ban ở đồn vang gấp gáp qua ống nghe
Trực Ban
Trực Ban
📱: Trung úy
Trực Ban
Trực Ban
: Có người báo án
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
: Đồng chí báo cáo rõ đi
Trực Ban
Trực Ban
: Khoảng bốn giờ sáng đi giao hàng, họ thấy xác chết bên bờ sông Hoàng Phong
Trực Ban
Trực Ban
: Anh tới ngay hiện trường giúp bọn tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
: Được
Quang Anh chỉ kịp khoác áo khoác ngoài, bước nhanh ra xe
Đêm vẫn còn đặc quánh, ánh đèn đường loang loáng soi bóng chiếc xe phóng qua những con phố yên tĩnh

#2: Hiện trường vụ án

Kai
Kai
mấy dợ ủng hộ anh nka 💖
Hiện trường được phong tỏa sơ sài bằng vài dải băng vàng
Mùi bùn đất và hơi sương sặc lên nồng nặc
Bên mép sông
Thi thể một người đàn ông trung niên nằm ngửa
Mắt trợn trừng
Miệng há hốc như bị cắt ngang tiếng thét cuối cùng
Da mặt tím tái, hai bàn tay nắm chặt lấy cỏ dại ven sông
Điều kỳ lạ nhất… là một mùi hương thoang thoảng lơ lửng trong không khí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải mùi tử khí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng chẳng phải hương hoa dại
Đó là một thứ hương ngọt lịm, mê hoặc, như kéo người ta vào giấc mộng say
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ánh mắt tối lại//
Anh bước đến gần, cúi xuống kiểm tra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quần áo nạn nhân không xộc xệch, chứng tỏ không có dấu hiệu giằng co
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có vết thương rõ ràng bên ngoài, nhưng đôi môi tím ngắt, mạch máu dưới da nổi lên như bị ngộ độc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bên ngực trái có một vết bầm kỳ lạ, như bị in hình trăng khuyết mờ nhạt
Cảnh sát
Cảnh sát
//lắp bắp//
Cảnh sát
Cảnh sát
Trung úy… đây chắc chỉ là tai nạn đuối nước thôi… phải không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
Anh lặng lẽ đeo găng tay, cúi xuống nhặt lên một lọ thủy tinh nhỏ vỡ nắp, còn sót lại vài giọt dung dịch thơm nồng
Đôi mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo
Trong đầu lại vang vọng câu nói của sư phụ năm nào
“Đừng bao giờ điều tra về Linh Hư Nguyệt…”
Ánh trăng trên cao chênh chếch hắt xuống
Phản chiếu đôi mắt Quang Anh ánh bạc sáng quái lạ
Bên bờ sông, gió lại rít lên, như tiếng thì thầm của bóng đêm gọi mời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại là vụ án khó nhọc rồi đây...
---
Kai
Kai
ổn hông ổn hông
Kai
Kai
lâu rồi mới viết lại nên còn bỡ ngỡ ^^

#3: Mùi hương

Báo cáo pháp y gửi về
Không tìm thấy dấu vết giằng co hay vết thương chí mạng
Nguyên nhân tử vong tạm thời ghi là “suy hô hấp bất thường”
Nhưng trong hồ sơ điều tra
Một chi tiết nổi bật khiến Quang Anh chú ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trước đi chết vài giờ, nạn nhân từng ghé một quán cafe nhỏ ở trung tâm thành phố?
Anh gấp hồ sơ lại, khoác áo bước ra ngoài
Thành phố vừa hửng sáng, những tia nắng nhạt xuyên qua màn sương mờ
Dòng người bắt đầu tấp nập
Còn Quang Anh thì lặng lẽ lần theo địa chỉ in trong lời khai nhân chứng
---
NovelToon
Cánh cửa gỗ mở ra, tiếng chuông gió leng keng ngân vang
NovelToon
Ngay lập tức, một mùi hương dìu dịu, ngọt ngào mà ma mị len lỏi vào khứu giác
Hương không giống bất kỳ loại café, thuốc lá hay nước hoa nào anh từng biết
Nó lơ lửng, ám ảnh, như thể đã chờ sẵn để quấn lấy từng hơi thở của kẻ bước vào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại nửa giây//
Lồng ngực anh thoáng thắt lại
Đôi mắt bạc liếc quanh không gian ấm áp, trầm mặc của quán
Bàn ghế gỗ sẫm màu, rèm cửa buông nửa kín, ánh sáng rọi xuống tạo cảm giác vừa thân thuộc, vừa bí hiểm
NovelToon
Và rồi… từ sau quầy bar, một bóng người bước ra
Áo sơ mi trắng, mái tóc xanh lam gọn gàng, khóe môi nhếch thành một nụ cười nhạt
Nhưng ánh mắt kia… ánh mắt chứa cả một trò chơi dài, vừa ma mị vừa quyến rũ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào anh?
Giọng nói trầm thấp, êm như dòng mật chảy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh uống gì đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//hơi giật mình//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một ly đen đá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và… tôi cần hỏi vài chuyện
Người kia rót nước, động tác thong thả
Đôi mắt vẫn dõi theo anh, không rời nửa khắc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đến đây vì công việc à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi… tôi chỉ đến để điều tra thôi
Người chủ quán đặt ly café xuống, cúi nhẹ người, giọng thì thầm ngay bên tai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Điều tra cũng được…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng đừng nhìn em như thế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kẻo anh lạc mất đường về~
Cả người Quang Anh khựng cứng
Đôi tai đỏ rực, bàn tay run khẽ, không dám ngẩng mặt
Anh nắm chặt ly café, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì rối loạn như sóng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Chết rồi...bình tình đi...Quang Anh mày phải bình tĩnh..."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Cứ như bé cún con lạc mẹ ấy"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười nhẹ//
---
Kai
Kai
NovelToon
Kai
Kai
Bình thường:
Kai
Kai
NovelToon
Kai
Kai
NovelToon
Kai
Kai
Bé bot đời Kai 💖
Kai
Kai
Xin đừng làm em bé đau 👶🏻
Kai
Kai
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play