Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ GB ] Tình Tù

Chap 1 : Nỗi đau

Đêm khuya , ánh đèn trong biệt thự Lâm gia vẫn sáng rực . Căn phòng khách rộng lớn , sàn cẩm thạch lạnh buốt , phản chiếu bóng dáng thon dài của một người phụ nữ ngồi trên ghế bành .
Lâm Nhu Uyển , tiểu thư duy nhất của Lâm gia , ngón tay mảnh khảnh cầm ly rượu vang đỏ , đôi mắt như gương hồ thu lạnh lẽo soi vào người đàn ông đang đứng trước mặt . Người đó là Khương Ninh Dạ , quản gia trẻ mà Lâm lão gia từng đưa về . Dáng anh cao , vai rộng , mái tóc đen rũ xuống , gương mặt hiền hòa pha chút nhu mì . Dù chỉ khoảng hai mươi bốn , hai mươi lăm tuổi , nhưng cách anh cúi đầu , đôi mắt trầm lắng khiến người khác luôn cảm thấy an ổn .
Nhu Uyển hờ hững cất giọng..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ , tôi muốn anh thay mặt tôi đến gặp Vệ gia , bàn chuyện hôn ước .
Anh sững lại , ngẩng đầu nhìn cô giọng nhỏ nhẹ nhưng không giấu nổi sự bối rối..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tiểu thư , chuyện đó… không hợp lễ nghi . Tôi chỉ là quản gia . Sao có thể thay người chủ đi đàm phán liêm hôn ?
Nhu Uyển đặt ly rượu xuống bàn , tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ vang lanh lảnh trong phòng im ắng . Đôi mắt nàng khẽ nheo lại..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Anh nói không hợp ? Khương Ninh Dạ , anh có quên vị trí của mình ? Anh là gì ? Một kẻ làm công , ăn cơm Lâm gia , hưởng lương Lâm gia . Tôi bảo anh làm , thì anh phải làm .
Giọng cô vô tình như dao cắt , không cho người ta đường lui . Khương Ninh Dạ siết chặt tay . Trong ngực như có cơn sóng gào thét , nhưng anh cố giữ bình tĩnh . Anh nghĩ đến người mẹ đang nằm trên giường bệnh viện , từng ngày từng giờ chống chọi với căn bệnh quái ác . Anh nghĩ đến tiền thuốc men , đến khoản viện phí khổng lồ mà một quản gia nhỏ bé như anh không thể gánh nổi nếu không nhẫn nhịn dưới mái nhà này .
Anh hít một hơi thật sâu , ép mình cúi đầu..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tôi hiểu rồi , tôi sẽ đi .
Nhu Uyển nhếch môi , ánh nhìn thoáng qua một tia hài lòng . Cô quen với việc người khác nghe lời , quen với sự phục tùng tuyệt đối . Trong lòng cô , Khương Ninh Dạ không khác gì một quân cờ , một công cụ luôn sẵn sàng phục vụ .
Ngày hôm sau , tại đại sảnh của Vệ gia , Khương Ninh Dạ trong bộ vest chỉnh tề bước vào . Ánh mắt mọi người đổ dồn về anh , có kẻ cười nhạo , có kẻ ngờ vực .
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Đây là quản gia của Lâm gia sao ? Tiểu thư Lâm coi hôn ước là trò đùa chắc ?
Những lời xì xào như kim châm vào lưng anh . Khương Ninh Dạ vẫn mỉm cười , giữ lễ phép từng câu từng chữ , thay Lâm Nhu Uyển đối đáp . Cuối cùng , buổi đàm phán kết thúc mà không gây ra tai tiếng quá lớn , nhưng sự nhục nhã âm ỉ trong lòng anh càng thêm sâu .
Khi trở về , anh đứng trước mặt Nhu Uyển , muốn mở miệng. Nhưng cô ngồi đọc báo cáo , hờ hững nói..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Xong rồi ? Tốt . Anh lui xuống đi .
Chỉ một câu , nhẹ tênh , phũ phàng . Toàn bộ sự nhẫn nhịn và cố gắng của anh , cô coi như gió thoảng .
_____________
Đêm hôm đó , Khương Ninh Dạ ngồi một mình trong phòng nhỏ của quản gia , ánh đèn vàng leo lét chiếu lên gương mặt mệt mỏi . Anh lặng lẽ lấy điện thoại , nhìn tin nhắn từ bệnh viện.. " Mẹ anh cần phẫu thuật gấp . Chi phí rất cao . "
Anh nhắm mắt , bàn tay run run . Nước mắt chực rơi nhưng anh cắn răng nuốt vào trong .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Mẹ , con xin lỗi… Con sẽ tiếp tục chịu đựng . Vì mẹ , con không thể bỏ cuộc .
Ở nơi khác trong biệt thự , Nhu Uyển ngồi bên cửa sổ , nhìn ánh trăng bạc loang loáng . Cô biết Khương Ninh Dạ có mẹ đang bệnh , nhưng trong lòng lại hiện lên một ý niệm lạnh lẽo..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
* Chỉ khi anh còn cần tiền , anh mới không rời bỏ tôi . *
Nụ cười nhạt cong lên khóe môi cô , nhưng trong sâu thẳm trái tim , một cảm giác chua xót không tên len lỏi .
Một tuần sau , tin dữ ập đến : mẹ Khương Ninh Dạ nguy kịch .
Anh lao đến phòng khách , quỳ xuống trước mặt Nhu Uyển . Gương mặt anh trắng bệch , đôi mắt đỏ hoe..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tiểu thư , xin cô… xin cô cho tôi nghỉ hôm nay . Mẹ tôi… mẹ tôi sắp không qua khỏi .
Nhu Uyển vẫn ngồi trên ghế , lật từng trang hồ sơ . Giọng cô lạnh như băng..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Không được . Hôm nay có tiệc quan trọng , anh phải đi cùng tôi . Nếu vắng anh , tôi không thể yên tâm .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Nhưng… đó là lần cuối của mẹ tôi . Xin cô , chỉ lần này thôi !
Uyển đặt tài liệu xuống , đôi mắt khẽ nhíu..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ , anh phải nhớ , anh là người của Lâm gia . Người nhà anh sống hay chết , không liên quan gì đến tôi .
Một lời như nhát dao đâm xuyên tim . Khương Ninh Dạ ngẩng đầu , đôi mắt như rực lửa..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Cô thật sự vô tình đến thế sao ?
Nhu Uyển nhìn lại , ánh mắt điềm tĩnh , không chút dao động..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Đúng . Tôi là như vậy . Anh muốn oán hận thì cứ oán hận . Nhưng trước hết , anh phải làm việc cho tôi .
Cả căn phòng rơi vào tĩnh mịch , chỉ còn tiếng tim Khương Ninh Dạ đập loạn , như muốn vỡ tung lồng ngực .
_______________
Đêm đó , khi mẹ anh trút hơi thở cuối cùng , anh vẫn đứng bên cạnh Lâm Nhu Uyển trong buổi tiệc xa hoa , phải mỉm cười , phải rót rượu cho khách , phải giữ dáng vẻ lễ phép .
Khi nghe tin , anh chỉ đứng chết lặng , bàn tay run rẩy đến mức ly rượu rơi xuống sàn vỡ tan . Nhu Uyển nghiêng đầu nhìn anh , định nói gì đó , nhưng cuối cùng chỉ lạnh nhạt..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ , anh thật vô lễ.
Đó là khoảnh khắc trái tim anh hoàn toàn nát vụn . Cuối đêm , Khương Ninh Dạ lặng lẽ thu dọn đồ . Ánh mắt anh trống rỗng , bước chân nặng trĩu .
Khi rời khỏi biệt thự , gió đêm thổi tung mái tóc , anh ngẩng mặt nhìn bầu trời . Giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng lăn dài trên gương mặt bình tĩnh ấy .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Từ nay… tôi không còn nợ gì cô nữa , Lâm Nhu Uyển .
Ở phía xa , trong căn phòng sáng đèn , Lâm Nhu Uyển đứng bên cửa sổ , nhìn bóng lưng anh dần biến mất trong đêm tối . Ngực cô đau nhói , nhưng môi vẫn mím chặt , không chịu gọi tên anh .
Trong lòng , một âm thanh rất nhỏ vang lên.. " Khương Dạ… đừng đi . "
_hết_

Chap 2 : Hiểu lầm

Thành phố về đêm , ánh đèn neon hắt lên những con đường ẩm ướt sau cơn mưa . Lâm Nhu Uyển ngồi trong chiếc xe sang trọng , bàn tay siết chặt điện thoại . Trên màn hình là địa chỉ một căn hộ nhỏ ở khu dân cư ngoại ô – nơi Khương Ninh Dạ vừa thuê sau khi rời khỏi Lâm gia .
Trái tim cô , lần đầu tiên , đập hỗn loạn như vậy . Từ nhỏ đến lớn , Lâm Nhu Uyển chưa từng phải cúi đầu trước ai . Cô là tiểu thư Lâm gia , mọi người đều nghe lệnh cô , mọi thứ cô muốn đều có . Nhưng giờ đây , một người đàn ông rời bỏ cô , mang theo ánh mắt căm hận , khiến lòng cô đau đến mức không thở nổi .
Xe dừng trước khu chung cư cũ kỹ . Trời đêm tối mịt , ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống , hắt lên bóng dáng gầy gò của vài người đi làm về muộn . Người quản gia đi theo còn định mở ô , nhưng cô đã phất tay..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Không cần . Tôi tự lên .
Gót giày cao gõ từng tiếng lạnh lẽo trên bậc thang xi măng ẩm ướt . Mỗi bước đi , lòng cô càng nặng như đá . Căn hộ nhỏ nằm ở tầng ba . Lâm Nhu Uyển đứng trước cửa , ngón tay run run ấn chuông . Tiếng ting tong vang lên , trong không gian tĩnh mịch nghe rõ đến xé lòng .
Cửa hé mở .
Khương Ninh Dạ xuất hiện , gương mặt gầy đi thấy rõ , quầng mắt hằn sâu . Bộ quần áo đơn giản nhưng sạch sẽ . Khi nhìn thấy người đứng trước mặt , ánh mắt anh lập tức lạnh lại , đôi môi cong lên thành nụ cười mỉa..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Thật vinh hạnh , Lâm tiểu thư cũng tìm đến nơi tồi tàn này .
Nhu Uyển cắn môi , đôi mắt vốn lạnh lẽo nay thoáng xao động . Cô hít sâu , lần đầu tiên trong đời hạ giọng..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ… quay về đi . Tôi… tôi sai rồi .
Câu nói ấy , từng chữ nặng nề , như cứa vào tự tôn của cô . Nhưng cô vẫn nói ra. Anh nhìn cô , ánh mắt phức tạp rồi dần nguội lạnh..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Sai ? Tiểu thư nói sai là gì ? Sai vì không cho tôi gặp mẹ lần cuối ? Sai vì coi tôi như công cụ ? Hay sai vì coi mạng người như cỏ rác ?
Nhu Uyển mở miệng , nhưng không thể thốt thành lời . Trái tim cô quặn thắt , bàn tay siết chặt đến rớm máu .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Tôi… không cố ý…
Anh bật cười khẽ , tiếng cười khàn đặc đầy mỉa mai..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không cố ý ? An ủi thật đấy . Nhưng mẹ tôi đã chết rồi . Lời xin lỗi của cô có khiến bà sống lại không ?
Cô run rẩy , lần đầu tiên nước mắt tràn ra nơi khóe mắt . Cô bước lên, nắm lấy tay áo anh..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Ninh Dạ , cho tôi một cơ hội… Tôi sẽ không bao giờ lặp lại nữa . Chỉ cần anh quay lại , muốn tôi làm gì cũng được .
Anh giật mạnh tay ra , đôi mắt băng lãnh ..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tôi không cần . Cô không hiểu à , Lâm Nhu Uyển ? Giữa chúng ta , đã không còn gì nữa . Tôi hận cô .
Một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim cô . Cô loạng choạng lùi lại , môi tái nhợt .
Hành lang im lặng , chỉ còn tiếng mưa lất phất ngoài trời. Anh quay lưng định đóng cửa . Bàn tay cô chặn lại , giọng nàng nghẹn ngào..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Anh hận tôi… cũng được . Nhưng đừng rời xa tôi .
Trong thoáng chốc , ánh mắt anh dao động . Anh từng yêu cô , sâu đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả . Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh mẹ mình cô độc nhắm mắt , nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của cô đêm đó , trái tim anh lại đau đến nghẹt thở . Anh dứt khoát..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Lâm tiểu thư vẫn nên về đi . Đừng bao giờ tìm tôi nữa .
Cánh cửa rầm một tiếng đóng lại , dập tắt hy vọng mong manh trong tim cô . Đêm đó , cô ngồi trên bậc thang cũ kỹ , để mưa rơi ướt đẫm váy áo đắt tiền . Mọi người đi ngang đều nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ , nhưng cô không quan tâm . Trong lòng chỉ còn vang vọng một câu : “ Tôi hận cô . ”
Cô chưa từng biết , ba chữ ấy lại khiến cô đau đến mức như bị xé thành từng mảnh . Khi trời gần sáng , cô mới lê bước quay về . Mắt đỏ hoe , thân hình mệt mỏi , nhưng ánh sáng trong mắt không hề tắt .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ , anh hận tôi cũng được . Nhưng tôi sẽ khiến anh quay về bên tôi . Cả đời này , anh đừng hòng thoát .
______________
Kể từ đêm mưa ấy , anh không còn nhìn thấy cô nữa . Anh nghĩ cô sẽ chán , sẽ từ bỏ . Nhưng anh không biết , ngay khi anh đóng cánh cửa kia , bóng dáng cô vẫn đứng dưới mưa cho đến khi trời sáng .
Cô không tìm gặp trực tiếp nữa . Cô biết , càng xuất hiện , anh càng ghét bỏ . Thế nên , cô lùi một bước , chọn cách khác : âm thầm bảo vệ .
Một nhóm vệ sĩ ngầm được bố trí quanh khu chung cư cũ kỹ . Họ không bao giờ lộ mặt , chỉ theo dõi từ xa , đảm bảo không ai có thể làm hại đến anh . Bởi cô biết , sau khi rời Lâm gia , anh chẳng còn gì che chở , mà kẻ thù của Lâm gia sẽ không bỏ qua người từng thân cận với cô .
Anh ban đầu không nhận ra . Anh vẫn đi làm thêm ban ngày , ban đêm về căn hộ nhỏ . Nhưng anh dần cảm thấy… có ai đó đang theo dõi mình . Một lần tan ca , anh đi qua con ngõ hẹp , nghe tiếng bước chân phía sau . Anh quay lại thì chỉ thấy bóng đen thoáng qua . Một lần khác , anh ngồi trong quán cà phê , ánh mắt sắc bén thoáng nhận ra một người đàn ông mặc vest ngồi ở góc xa nhìn mình .
Tích tụ nhiều lần , cuối cùng , anh đã hiểu lầm .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Lâm Nhu Uyển… cô vẫn chưa chịu buông tha tôi sao ? Đến cả tự do hít thở , cô cũng muốn tước đi ?
Cơn tức giận và phẫn nộ âm ỉ cháy trong lòng . Tối hôm đó , khi anh về nhà , thấy một người đàn ông mặc đồ đen đứng trước cửa . Người đó chính là vệ sĩ ngầm mà cô sắp xếp . Anh ta lễ phép : “Khương tiên sinh, tiểu thư dặn tôi—”
Chưa kịp nói hết câu , anh đã giáng một cú đấm . Người vệ sĩ tránh kịp , chỉ cúi đầu , không phản kháng . Anh nghiến răng , gằn từng chữ :
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Nói lại với cô ta , tôi không cần ! Tôi không muốn sống trong cái lồng vàng của Lâm gia nữa !
Người vệ sĩ mím môi , không dám cãi , chỉ cúi chào rồi lặng lẽ rời đi . Ngày hôm sau , anh nhận được tin nhắn : “ Gặp tôi .”
Địa điểm là một khách sạn cao cấp trong trung tâm thành phố . Anh đến , vì biết trốn tránh cũng vô ích . Trong phòng VIP , cô ngồi sẵn , dáng người cao gầy trong bộ váy đen ôm sát , đôi mắt lạnh lẽo dõi theo từng bước chân anh .
Anh đóng cửa , đứng cách cô vài mét , ánh mắt hằn sự căm ghét ..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Cô định giở trò gì nữa ?
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Tôi không giở trò . Tôi chỉ muốn anh an toàn ./ bình thản /
Anh bật cười , tiếng cười lạnh lẽo đến chua chát ..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
An toàn Hay kiểm soát ? Cô tưởng tôi không biết ? Đám người lảng vảng quanh nhà tôi , theo dõi từng bước tôi đi , đó gọi là bảo vệ sao ? Đó là cầm tù !
Cô nhíu mày , đôi mắt thoáng dao động..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Tôi… không muốn anh bị tổn thương . Tôi chỉ—
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Đủ rồi , Lâm Nhu Uyển !
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
/ Anh cắt ngang , giọng gào lên /
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Cô nghĩ tôi là gì ? Một con rối cho cô sai khiến , một con chim nhốt trong lồng son ? Tôi đã rời khỏi Lâm gia , tôi không còn nợ gì cô nữa . Tại sao cô vẫn bám riết lấy tôi như một bóng ma ?
Cô hơi run . Đây là lần đầu cô thấy anh nổi giận dữ dội như vậy . Cô mở miệng , muốn nói rằng tất cả chỉ vì lo lắng , chỉ vì yêu . Nhưng những lời ấy , kẹt cứng trong cổ họng .
Anh bước tới gần , từng bước như đạp nát trái tim cô . Anh nhìn thẳng vào mắt cô , giọng căm hận..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Cô nghe cho rõ . Tôi ghét cô . Ghét đến tận xương tủy . Nếu cô còn chút tự trọng , thì biến khỏi cuộc đời tôi !
Câu nói như búa tạ giáng xuống . Cô ngồi yên , ngón tay siết chặt đến bật máu . Gương mặt cô vẫn lạnh lùng , nhưng trong đáy mắt , sóng gió cuộn trào .
Một lát , cô cười nhạt , nhưng nụ cười run rẩy ..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Được . Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa .
Anh thoáng khựng lại , trái tim nhói lên , nhưng anh nhanh chóng quay đi , không cho mình yếu mềm . Cánh cửa khép lại sau lưng anh . Phòng VIP chỉ còn lại một mình cô .
Cô ngồi lặng hàng giờ , đôi vai mảnh khảnh run rẩy . Lần đầu tiên trong đời , cô biết thế nào là cảm giác bất lực. cô có thể điều khiển cả thương trường , có thể hạ bệ mọi đối thủ , nhưng lại không thể giữ nổi một trái tim . Kể từ đó , cô thật sự biến mất khỏi tầm mắt anh .
Anh thở phào , nghĩ mình đã thoát . Nhưng anh không biết , ở những con ngõ tối , trên nóc các tòa nhà , trong dòng người tấp nập , vẫn luôn có bóng dáng âm thầm theo dõi – chỉ để bảo vệ anh khỏi mọi hiểm nguy .
Và chính sự xa cách ấy , cùng với hận thù chưa hóa giải , đã âm thầm đẩy cả hai đến bi kịch kế tiếp…
_hết_

Thiên thần nhỏ

Đêm thành phố chìm trong cơn mưa lớn . Những giọt mưa nặng nề nện xuống mái tôn cũ kỹ , tiếng rào rào như muốn xé nát không gian . Anh bước ra từ quán cà phê nhỏ nơi anh làm thêm . Trời lạnh , áo sơ mi của anh nhanh chóng ướt sũng , dán sát vào thân hình gầy gò . Anh kéo cao cổ áo , bước nhanh qua con hẻm vắng để về căn hộ .
Nhưng khi rẽ vào khúc cua , một cảm giác kỳ lạ lan khắp cơ thể . Tim đập nhanh , hơi thở gấp gáp , thân nhiệt bỗng dưng nóng rực như có lửa đốt . Anh loạng choạng dựa vào tường , bàn tay run rẩy ôm lấy ngực .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Chuyện gì… thế này ?
Trong đầu , cơn choáng váng dâng lên , ý thức dần mơ hồ . Mùi hương ngọt nồng còn sót lại trong không khí khiến anh sực tỉnh : thuốc ? Ai đó đã bỏ thuốc vào đồ uống của anh !
Anh cắn mạnh môi đến bật máu để giữ tỉnh táo , cố gắng lê từng bước . Nhưng càng đi , cơ thể càng run rẩy . Hơi nóng cuộn trào khiến anh gần như phát điên . Anh muốn gọi cấp cứu , nhưng điện thoại rơi xuống vũng nước , màn hình tắt lịm . Trong tuyệt vọng , anh chống tay lên bức tường lạnh , thở hổn hển ..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không… không được… mình phải rời khỏi đây…
Đúng lúc ấy , tiếng giày cao gõ vang giữa màn mưa . Cô xuất hiện , chiếc ô đen che nửa gương mặt , ánh mắt sáng như lưỡi dao xuyên qua màn đêm . Khi nhìn thấy anh , gương mặt cô thoáng biến sắc .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Ninh Dạ !
Anh ngẩng đầu , đôi mắt đỏ rực , đầy giận dữ xen lẫn thống khổ .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tránh ra… đừng lại gần tôi…
Cô ném chiếc ô sang một bên , lao đến đỡ anh . Bàn tay nàng chạm vào người anh , cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng bất thường .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Anh trúng thuốc rồi .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không… liên quan đến cô !
Anh nghiến răng , gạt mạnh tay cô , nhưng cơ thể yếu ớt , sức lực dần biến mất . Anh lảo đảo ngã vào lòng cô . Mùi hương quen thuộc của cô bao phủ , khiến ý thức cuối cùng cũng tan vỡ .
Trong căn phòng nhỏ , đèn vàng lờ mờ soi bóng hai người . Anh vùng vẫy trên giường , mồ hôi thấm ướt tóc mai , gương mặt đỏ bừng . Giọng anh khàn đặc , nửa như cầu xin , nửa như nguyền rủa..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Đi… đừng… đừng ép tôi nữa…
Cô ngồi cạnh , bàn tay run rẩy nắm lấy tay anh . Tim cô đau nhói khi thấy anh khổ sở đến thế .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Tôi không bỏ anh . Dù anh hận tôi , ghét tôi , nhưng lúc này tôi không thể buông tay .
Anh mở mắt trong mơ hồ , đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Cô… cô chỉ biết cướp đi tất cả của tôi… ngay cả tự do cũng không tha…
Lời lẽ như dao cứa , nhưng cô vẫn ôm chặt lấy anh , áp môi mình lên để ngăn tiếng rên nghẹn ngào .
Trong đêm mưa , lý trí và oán hận bị đốt cháy . Hai thân thể quấn lấy nhau , vừa như trả thù , vừa như tìm kiếm chút hơi ấm duy nhất giữa bóng tối . Mỗi cái chạm là một vết thương , mỗi hơi thở là một lời nguyền . Anh cắn mạnh vai cô , máu trào ra , giọng khàn khàn..
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Tôi hận cô… hận đến chết…
Cô rên khẽ , nhưng chỉ ôm siết anh chặt hơn..
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Hận cũng được… chỉ cần anh ở trong vòng tay tôi , tôi cam tâm .
Khi bình minh lên , mưa đã tạnh . Ánh sáng đầu ngày xuyên qua rèm cửa , soi xuống căn phòng hỗn loạn .
Anh nằm nghiêng , gương mặt tái nhợt , hơi thở đều đều . Hàng mi dài khẽ run , chứng tỏ giấc ngủ chẳng hề yên bình . Cô ngồi cạnh , khoác áo cho anh , ánh mắt lặng lẽ dõi theo từng đường nét quen thuộc . Đêm qua , cô biết đó không phải tình yêu , mà là sự giằng xé giữa hận và yêu , giữa tuyệt vọng và ham muốn . Nhưng dù thế nào , cô cũng không hối hận .
Bàn tay cô khẽ chạm lên má anh , giọng thì thầm chỉ mình cô nghe .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Khương Ninh Dạ… tôi sẽ không buông anh đâu . Dù anh hận , dù anh muốn giết tôi… tôi cũng sẽ giữ anh lại .
Ngoài cửa sổ , ánh nắng nhạt len qua mây xám . Một chương mới của mối quan hệ ràng buộc đầy bi kịch bắt đầu từ đêm mưa ấy .
_________________
Trời đầu đông , gió bấc thổi qua khe cửa lạnh buốt . anh ngồi trên giường , bàn tay siết chặt tờ giấy kết quả y tế . Con số và dòng chữ đập thẳng vào mắt khiến anh sững sờ . " Anh mang thai "
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ nhích từng nhịp . Anh run rẩy , cổ họng khô khốc , đầu óc trống rỗng .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không thể nào…
Anh thì thầm , giọng lạc đi . Nhưng rồi bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới , nơi mơ hồ có một sinh mệnh đang nhen nhóm . Ký ức đêm mưa ập về . Nỗi hận , nỗi đau , sự giày vò cùng với cô . Anh chưa từng nghĩ , kết quả lại là thế này .
Ngày hôm sau , anh quay lại bệnh viện kiểm tra thêm lần nữa . Vẫn kết quả cũ . Bác sĩ nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp , khuyên nên nghỉ ngơi và chăm sóc tốt . Ra khỏi phòng khám , anh ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt . Cơn gió lạnh quất vào mặt , nhưng tim anh còn lạnh hơn .
Nếu để cô ta biết… chắc chắn sẽ không tha cho mình . Cô ta sẽ lấy đứa bé này làm xiềng xích , trói buộc cả đời mình .
Anh siết chặt bàn tay , trong mắt lóe lên quyết tuyệt .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không , mình sẽ không nói . Đây là bí mật… chỉ mình biết .
Những ngày sau đó , anh lặng lẽ thay đổi thói quen . Anh làm việc ít hơn , ăn uống cẩn thận , thường xuyên lấy cớ mệt để tránh tiếp xúc nhiều . Cô vẫn theo dõi anh từ xa , nhưng không hay biết gì . Mỗi khi trông thấy anh ăn uống điều độ , cô còn lặng lẽ yên tâm , nghĩ anh đang tự chăm sóc bản thân .
__________________
Một buổi tối , cô bất ngờ xuất hiện trước cửa căn hộ nhỏ , mang theo một túi thức ăn nóng hổi .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Anh chắc mấy hôm nay chưa ăn cơm tử tế .
Cô nói , giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt thấp thoáng dịu dàng . Anh thoáng giật mình , vội vàng ôm chặt áo khoác che bụng , sợ cô phát hiện . Anh quay mặt đi , lạnh lùng .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Không cần . Tôi tự lo được .
Cô thoáng khựng lại . Trái tim cô nhói lên , nhưng vẫn kiên nhẫn đặt túi thức ăn lên bàn .
Lâm Nhu Uyển
Lâm Nhu Uyển
Dù anh không cần , tôi vẫn muốn làm .
Anh nén thở dài , siết tay thật chặt . Trong lòng , vừa có chút dao động , vừa càng thêm cảnh giác .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
* Không… mình tuyệt đối không thể để cô ta biết . Đứa bé này , là của mình . Không phải công cụ trong tay Lâm Nhu Uyển *
_____________
_Đêm khuya_
Anh ngồi bên cửa sổ , một tay khẽ xoa bụng . Ánh trăng mờ soi xuống gương mặt anh , pha lẫn lo âu và mềm yếu hiếm thấy . Anh thì thầm với sinh linh nhỏ bé trong cơ thể .
Khương Niên Dạ
Khương Niên Dạ
Ba sẽ bảo vệ con . Cho dù… phải giấu cả thế giới này .
Ngoài cửa sổ , một bóng người lặng lẽ đứng dưới gốc cây – chính là cô . Cô ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ sáng đèn , trong lòng dấy lên một thứ xúc cảm khó gọi tên . Chỉ tiếc , cô không biết , trong căn phòng kia , anh đã mang một bí mật đủ để thay đổi tất cả tương lai của họ .
_hết_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play