[Bùi Công Nam X Duy Khánh] Chuyện Ai Ai Biết
Chương 1: Bão dư luận
Duy Khánh đứng giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ, cơn vỗ tay dồn dập như đang nâng cậu lên tận đỉnh. Cậu từng mơ về khoảnh khắc này, từng nghĩ rằng mọi nỗ lực, mọi hy sinh, cuối cùng cũng sẽ được nhìn nhận. Nhưng giờ đây, ánh hào quang ấy chẳng còn khiến Khánh vui
Scandal bùng lên như một cơn lũ giữa mùa hè. Tin đồn tràn ngập trên mạng xã hội: cậu bị tố “dối trá với bạn diễn”, “thao túng ekip”, thậm chí là những chuyện tình cảm không rõ thực hư. Mỗi lần lướt trang cá nhân, cậu đều cảm thấy tim mình thắt lại. Bình luận chỉ trích, những bài báo giật tít, clip chế nhạo… tất cả như nhấn Khánh vào một vòng xoáy không lối thoát
Cậu lặng người trong phòng khách khách sạn, tay vẫn cầm điện thoại nhưng không dám đọc thêm. Những tiếng “ping” liên tục từ máy nhắc cậu rằng mọi người đang bàn tán, đang quan sát, đang đánh giá. Khánh thở dài. Áp lực, mệt mỏi và sự thất vọng dồn lên vai cậu quá nhanh
Cậu nhớ đến những ngày còn ở trường, khi mọi thứ đơn giản hơn. Những buổi tối đàn guitar cùng Bùi Công Nam, những nụ cười vô tư, những lời hứa chưa nói nhưng đã khắc sâu trong tim. Khi ấy, cậu tin rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng giờ đây, khối lượng ánh sáng sân khấu chẳng làm cậu ấm lòng, mà chỉ làm Khánh thấy trống rỗng
Duy Khánh
Cần một nơi yên tĩnh… một nơi không ai biết mình là ai// Khánh tự nhủ. Và cậu đưa ra quyết định, một quyết định mà từ lâu, trong sâu thẳm, cậu luôn e ngại: rời thành phố//
Khánh nhìn quanh phòng khách khách sạn, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu lên những bức ảnh treo tường, những món quà fan gửi, những lời khen ngợi từ giới truyền thông… nhưng cậu chẳng còn thấy vui. Cảm giác hụt hẫng, trống rỗng, và áp lực như những đám mây đen phủ kín tâm hồn cậu
Khánh nhớ đến những cánh đồng lúa xanh rì, những con đường nhỏ quê hương, nơi cậu từng về thăm gia đình bạn bè thời sinh viên. Và không biết vì sao, trong ký ức ấy, hình ảnh Nam lại hiện lên rõ rệt nhất. Nụ cười hiền lành, cái cách Nam nghiêng người chỉnh dây đàn, ánh mắt tràn đầy kiên nhẫn và dịu dàng… tất cả khiến trái tim Khánh thắt lại
Duy Khánh
"không biết..anh còn nhớ em không?"
Ekip
Ngồi mơ gì vậy Khánh,ra quay kìa em
Giọng chị ekip vang lên khiến Khánh chợt tỉnh ra khỏi luồng suy nghĩ thoáng qua về nơi chốn cũ
Nơi đây xô bồ,Khánh đã chạy theo Thành phố này được nhiều năm,chịu các áp lực công việc,nghe những lời toxic
Ekip
Makeup ơi,đánh lại mặt cho Khánh rồi bấm máy
Chương 2: Cơn bão dư luận
Tin tức lan đi nhanh hơn Khánh tưởng. Sáng mở mắt ra, trang mạng xã hội đã đầy những bài viết với những dòng tiêu đề giật gân. Khánh mệt mỏi nhìn vào màn hình, mắt cay vì quá nhiều bình luận chỉ trích. Họ viết rằng cậu tham vọng, giả tạo, lợi dụng bạn diễn để nổi tiếng. Một số khác thì đưa ra những tin đồn tình cảm, chuyện đời tư bị thêu dệt trắng trợn
Khánh bấm xem từng bài báo, từng clip chế nhạo. Một đoạn video từ buổi họp báo trước đó bị cắt ghép, những biểu cảm bị thổi phồng thành dửng dưng và khinh người. Khánh không thể tin nổi. Cậu đã cố gắng hết mình cho nghề, cho khán giả, nhưng mọi thứ giờ như sụp đổ chỉ trong vài giờ đồng hồ
Thông báo từ công ty quản lý liên tục nhảy vào hộp thư. Họ yêu cầu Khánh lên tiếng, giải thích và xin lỗi nếu cần, nhưng mỗi lời nói đều có thể bị soi mói và cắt ghép thành thứ mới. Cậu cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng lan khắp cơ thể. Mỗi cú ping của điện thoại là một nhát dao nhắc cậu rằng cậu đang bị quan sát và phán xét.
Fan cũ cũng chia phe. Những người yêu quý Khánh thì động viên và nhắn tin khẩn thiết, nhưng không ít người quay lưng, bỏ follow và để lại những dòng bình luận lạnh lùng và cay nghiệt. Khánh lướt qua mà cảm giác như tim mình bị bóp nghẹt
Cậu ngồi im trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn nhộn nhịp, đèn neon chói mắt, xe cộ ngược xuôi. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, nhưng Khánh biết mình đang đứng ngoài, lạc lõng và cô độc giữa cơn bão dư luận
Cậu nhớ những ngày tháng trước khi scandal xảy ra, khi nghề nghiệp là niềm vui và là đam mê. Giờ đây, mỗi bước đi, mỗi hành động đều bị soi mói, và cậu cảm thấy không còn chỗ để thở. Mọi thành tích và mọi lời khen giờ trở nên vô nghĩa. Khánh chỉ muốn chạy trốn và tìm một nơi yên tĩnh, nơi không ai biết mình, nơi có thể tìm lại chính mình và tìm lại quá khứ đã bỏ lỡ
Duy Khánh
💬Cho tôi nghỉ vài tuần. Tôi cần thời gian. Không cần giải thích thêm. Cậu biết rằng thời gian này là để tự cứu mình khỏi những áp lực đang vùi dập
Khánh cúi đầu và tay run run nhắn tin cho quản lý:
Cả ngày hôm đó, Khánh không lên mạng. Không đọc bình luận và không nghe điện thoại. Cậu chỉ ngồi lặng trong phòng, để mặc mọi thứ cuốn đi. Lòng cậu nặng trĩu, nhưng trong nỗi mệt mỏi ấy, một ý nghĩ lóe lên: về quê, nơi không ai biết cậu, nơi có thể tìm lại chính mình, nơi có thể tìm lại người cậu từng bỏ lỡ
Cậu nhắm mắt, hít thật sâu
Chương 3: Khi mọi thứ trở nên quá sức
Khánh ngồi bật dậy giữa đêm, điện thoại liên tục rung trên bàn. Cậu thở dài, nhìn những thông báo chưa đọc. Mỗi tin nhắn từ quản lý, từ fan, từ đồng nghiệp như một nhát dao nhói vào ngực
Khánh nghe giọng quản lý qua điện thoại Khánh
Quản lý
💬cậu ổn không, mọi người đang bàn tán rất nhiều, họ muốn nghe cậu nói một lời giải thích
Duy Khánh
💬Tôi không thể nói gì nữa đâu, tôi mệt rồi
Quản lý
💬Nhưng cậu không thể cứ im lặng
Quản lý
💬hình ảnh của cậu đang tụt dốc
Tụt dốc hay tan nát, có còn khác gì nhau đâu, Khánh nhủ thầm. Cậu nhớ ánh đèn sân khấu, những ánh mắt chờ đợi, những nụ cười, những hợp đồng, những giải thưởng nhưng giờ tất cả đều vô nghĩa. Cậu mệt mỏi và muốn chạy trốn
Sáng hôm sau, tại buổi họp báo nội bộ, Khánh đứng trước cả ekip. Mọi ánh mắt đều dồn vào cậu. Họ chờ cậu lên tiếng, chờ cậu giải thích
Duy Khánh
Tôi xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng, Khánh bắt đầu, giọng run run, nhưng tôi cảm thấy tôi cần thời gian, tôi không thể tiếp tục ngay bây giờ
Người quản lý nhíu mày Thời gian, bao lâu, cậu biết rằng chúng ta còn hợp đồng và dự án đang chờ
Duy Khánh
Tôi biết, nhưng tôi cần nghỉ một thời gian dài, tôi cần được bình yên, cần được thở, Khánh nói, giọng lạc đi
Một đồng nghiệp khác lên tiếng, giọng vừa lo vừa khuyên nhủ, Cậu đã đạt đến đỉnh cao, Khánh, sao lại bỏ giữa chừng
Khánh hít một hơi sâu, nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày hắt qua cao ốc
Duy Khánh
Đỉnh cao hay không, nếu tôi sụp đổ bên trong, mọi thứ cũng chỉ là trò hề. Tôi cần tìm lại chính mình trước đã
Ekip im lặng. Không ai phản bác thêm. Ai cũng thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, gương mặt mệt mỏi. Ai cũng hiểu rằng cậu không chỉ mất hình ảnh, mà còn mất cả tinh thần
Sau buổi họp, Khánh đi thẳng ra bãi đỗ xe. Gió chiều nhẹ nhàng thổi nhưng trong lòng cậu bão tố vẫn dữ dội. Cậu nhắn tin cho quản lý Hãy chuẩn bị mọi thứ để tôi nghỉ dài hạn. Tôi sẽ rời thành phố trong vài ngày tới
Khánh nhìn lên trời, nơi ánh nắng cuối ngày hắt qua tòa nhà cao ốc, tôi chắc, tôi cần điều này dù bất cứ ai có hiểu hay không
Cậu đứng đó, giữa thành phố náo nhiệt, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Sự lựa chọn đã được đưa ra, nhưng phía trước là con đường chưa biết. Khánh hít thật sâu, nhủ thầm tôi sẽ về quê, tôi sẽ tìm lại nơi bình yên và có thể tìm lại người tôi đã bỏ lỡ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play