Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

《 Haikyuu 》Phai Dấu。

"Bước chân mới" - 新的步伐

“Quang ảnh sơ chiếu, cố sự tái khai.”
Dịch: "Ánh sáng vừa soi, câu chuyện lại mở."
⋆。𖦹 ˚ 𓇼 ˚。⋆
wistdreams
wistdreams
Not support
────────
Tiếng chuông tan học ngân dài rồi dứt hẳn, để lại hành lang Karasuno ngập trong âm vang của tiếng cười nói rộn ràng. Dòng người học sinh dần tản đi, chỉ còn lại khoảng không loãng dần theo ánh chiều tà.
Nó lặng lẽ thu dọn sách vở, động tác chậm rãi như thể chẳng vội vã bước ra khỏi nơi này. Trên gương mặt, nét bình thản nhuốm một chút xa cách, tựa như tâm trí đang trôi dạt ở một miền ký ức khác.
Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua khung cửa sổ cũ kỹ, trải xuống nền gạch một dải vàng cam nhạt. Cái bóng mảnh khảnh của bạn in dài trên sàn, từng nhịp bước đi đều đặn, như giữ cho riêng mình một tiết tấu trầm lặng giữa thế giới ồn ã.
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
này này!
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
Eryn yêu oi.
Tiếng gọi trong trẻo cắt ngang dòng suy nghĩ. Miyu hớt hải chạy đến, vai phập phồng vì hơi thở gấp gáp, nhưng nụ cười thì rạng rỡ như ánh nắng mới. Cô nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên sự hồn hậu quen thuộc:
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
đi không đợi tớ à?
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
đúng là vô tình quá đó.
Câu nói thoáng trách móc, nhưng giọng điệu lại mềm mại, nghe như đang làm nũng nhiều hơn.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cứ tưởng cậu với nhóm tiền bối Aoshima qua câu lạc bộ rồi chứ.
Nó nhún vai, ánh mắt lướt nhanh qua gương mặt cô, thoáng hiện chút ngạc nhiên.
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
cũng chuẩn bị đi thôi, cậu đi cùng nhé.
Nói rồi, Miyu khẽ nghiêng người, tóc lòa xòa xuống vai, giọng nói thấp đi như một lời mời kín đáo.
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
ghé qua nhà thi đấu Karasuno với tớ.
Cô phẩy nhẹ tay, đôi mắt cong cong cười, như thể vừa tìm ra một cách cứu vãn sự buồn tẻ.
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
đội nữ hôm nay được dời buổi tập nên tớ quá rảnh đâm ra chán phèo.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
chà chà, khoẻ re vậy.
Nó bật cười, ánh mắt pha chút bỡn cợt, nhưng sâu trong đó lại là sự tò mò chưa tỏ.
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
đi xem đội bóng chuyền nam tập không?
Miyu Takashiro - 高城 美優
Miyu Takashiro - 高城 美優
sẽ vui lắm đóoo.
Giọng cô bạn kéo dài cuối câu, lấp lánh trong sự háo hức, như muốn lôi kéo nó vào cùng nhịp thở sôi động của nhà thi đấu.
Khoảnh khắc ấy, trái tim nó khẽ rung. “Bóng chuyền…” – hai chữ mơ hồ dội lại trong tâm trí, như một tiếng vọng từ nơi xa xăm, khơi dậy nốt trầm không tên. Nó thoáng ngập ngừng, để rồi bờ môi khẽ cong, dịu dàng đến mức có thể xua tan mọi khoảng cách
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
được.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
chúng ta cùng đi.
[.]
Nhà thi đấu Karasuno rộn rã tiếng hò reo, khác hẳn sự tĩnh lặng nó vẫn quen tìm đến. Quả bóng chuyền bật lên, tiếng chạm vang dội rồi dội ngược lại những bức tường cũ kỹ, làm cả không gian tràn đầy sức sống. Nó ngồi lặng ở hàng ghế khán giả, cằm tựa vào bàn tay, đôi mắt dõi theo từng đường bóng. Trong ánh nhìn ấy không chỉ có sự tò mò, mà còn phảng phất một nỗi niềm khó gọi tên.
Hinata bật cao, mái tóc cam rực như ngọn lửa giữa bầu trời, cú đập bóng của cậu dội xuống mặt sân một tiếng bốp giòn giã. Cả khán đài như rung lên trong thoáng chốc. Nó khẽ chớp mắt. Và ngay giây phút ấy, ký ức ùa về – một sân khấu phủ ánh đèn vàng, bóng dáng một đứa trẻ từng xoay vòng giữa tiếng nhạc Prokofiev dịu dàng. Những cánh tay nhỏ bé vươn ra, run rẩy muốn giữ lấy điều gì đó đã vuột khỏi tầm tay.
Tim nó nhói lên như bị ai bóp nghẹt, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản vốn có, như thể chưa từng dao động.
Ikkei Ukai - 烏養 一繋
Ikkei Ukai - 烏養 一繋
xem chăm chú như thế..
Ikkei Ukai - 烏養 一繋
Ikkei Ukai - 烏養 一繋
chẳng phải là cháu thích bóng chuyền sao?
Giọng Ikkei vang lên bên cạnh, khàn khàn mà trầm ổn, kéo nó trở về thực tại. Ông chậm rãi ngồi xuống hàng ghế trống, lưng hơi còng, mái tóc đã Điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng và sắc sảo. Trên gương mặt hằn nếp nhăn theo năm tháng, nụ cười hiền hậu thoáng hiện, vừa nghiêm nghị vừa bao dung.
Nó khẽ nghiêng đầu, để lộ nụ cười mỏng như sương khói:
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cháu chỉ…cảm thấy bầu không khí này đặc biệt thôi.
Câu trả lời trôi đi nhẹ bẫng, mơ hồ như lớp màn sương che giấu điều gì sâu thẳm hơn. Ikkei lặng lẽ nhìn nó một lúc, ánh mắt dịu mà thấu hiểu, rồi ông khẽ gật đầu, không hỏi thêm điều gì.
[.]
Trở về căn phòng trọ nhỏ bé, nó thả người xuống chiếc ghế gỗ cũ. Balo trượt khỏi vai, rơi xuống nền với âm thanh khẽ khàng. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên, màn hình sáng rực giữa không gian tối mờ: 𝙆𝙪𝙧𝙤𝙤 𝙏𝙚𝙩𝙨𝙪𝙧𝙤𝙪.
Ngón tay nó dừng lơ lửng giữa không trung. Một thoáng chần chừ, mơ hồ như bị níu giữ bởi điều gì khó gọi tên. Rồi, dứt khoát nhưng cũng đầy miễn cưỡng, nó tắt đi. Ánh sáng vụt tắt, để lại màn hình lạnh lẽo chìm trong bóng tối.
Trong căn phòng tĩnh lặng, nó ngước nhìn trần nhà, hơi thở run rẩy, mi mắt khẽ rung như cố chống lại điều gì sắp vỡ òa. Một tiếng thì thầm khẽ thoát ra từ bờ môi, mỏng manh đến mức dễ dàng tan biến vào khoảng không.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
…xin lỗi.
Ánh đèn vàng hắt xuống, kéo dài cái bóng gầy guộc của nó trên nền gạch. Cái bóng ấy vừa dịu dàng, vừa chất chứa những điều không thể nói thành lời – như một bí mật bị vùi sâu, chỉ có đêm tối mới đủ rộng để ôm trọn.
Ngoài khung cửa sổ, gió khẽ lay tấm rèm mỏng, mang theo tiếng ồn xa xăm của thành phố. Nhưng trong căn phòng chật hẹp, chỉ còn lại nhịp thở khẽ run của nó, hòa cùng khoảng lặng đang lớn dần. Một khoảng lặng dài như để chờ ai đó đến lấp đầy… nhưng rốt cuộc, chỉ có nó và cái bóng cô độc của mình.
────────
End of chapter 1.
Hãy ủng hộ mình bằng cách nhấn vào hình like nhỏ nhỏ xinh xinh ở dưới màn hình của bạn!
𝓜𝓮𝓲𝓲

"Người quen cũ" - 故人

“Thân như bạch điểu, dực tuy thương diệc dục phi.”
Dịch: "Thân như chim trắng, dẫu cánh tổn thương vẫn khát khao bay."
⋆。𖦹 ˚ 𓇼 ˚。⋆
wistdreams
wistdreams
Not support
────────
Chiều Karasuno hửng nắng, bầu trời phủ một lớp vàng nhạt lặng lẽ trải dài lên từng mái ngói, từng nhành cây còn đọng hơi ấm ban ngày. Trước cửa hàng tiện lợi nhỏ ở góc phố, nó đứng tựa, trong tay cầm chai nước mát lạnh vừa mua. Giọt nước ngưng tụ chảy dọc thân chai, thấm ướt đầu ngón tay, nhưng nó vẫn chưa nhấp ngụm nào.
Ánh mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại, tâm trí lưng chừng giữa hai lựa chọn: về thẳng phòng trọ, hay ghé thư viện để níu thêm chút thời gian.
ẩn danh
ẩn danh
Eryndel-ka?
Thanh âm bất chợt vang lên phía sau, quen thuộc đến mức sống lưng nó thoáng căng cứng. Nhịp tim chệch đi một nhịp. Chậm rãi, nó xoay người lại.
Và nơi khoảng nắng chiều, một gương mặt hiện ra – chẳng xa lạ chút nào. Đôi mắt sắc sảo ấy, cùng nụ cười pha lẫn nửa nghiêm khắc, nửa trêu chọc, khiến khoảng không bỗng chốc trở nên chật hẹp hơn.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Tetsuro…
Tên cậu thoát khỏi môi nó, nhẹ đến mức tưởng như chỉ là một tiếng thở dài lẫn trong gió.
Cậu ta khẽ nhấc tay vẫy, động tác tự nhiên đến lạ, ung dung như thể giữa cả hai chưa từng có khoảng cách nào ngăn trở. Ánh nắng cuối chiều hắt lên gương mặt ấy, làm nụ cười nửa trêu chọc, nửa nghiêm nghị càng trở nên khó đoán.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
lâu rồi mới gặp.
Giọng cậu vang lên, trầm ổn nhưng mang theo chút gì như tiếng thở dài bị che giấu khéo léo. Đôi mắt dõi thẳng vào nó, sâu và sáng như thể đang dò tìm điều gì.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
chuyển sang Karasuno từ khi nào vậy?
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
im hơi lặng tiếng như thế, chẳng báo trước gì hết.
Câu nói nghe nhẹ nhàng, nhưng ẩn trong đó có một thoáng trách cứ mờ nhạt, đủ để khiến tim nó khẽ rung lên như dây đàn bị chạm phải.
Nó mím môi, cố giữ cho giọng mình thật bình thản, như thể mọi thứ vốn chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường:
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cuộc sống thay đổi mà.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ cũng không nghĩ sẽ đến đây.
Kuroo khựng lại trong thoáng chốc. Đôi mắt cậu dõi theo nó thật lâu, ánh nhìn như muốn xuyên qua lớp vỏ ngoài điềm tĩnh để tìm thấy bóng dáng quen thuộc của quá khứ. Nhưng thứ hiện lên trước mắt lại khác hẳn – nó vẫn mang nét dịu dàng ngày nào, song chẳng còn chút trong trẻo, vô tư của tuổi mười bảy.
Thay vào đó, có một khoảng cách vô hình, mỏng manh mà dai dẳng, như một bức tường trong suốt dựng giữa hai người. Gần kề đến vậy, nhưng lại khó lòng chạm đến.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
cậu vẫn thế nhỉ.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
lúc nào cũng thích ôm mọi thứ một mình.
Kuroo lên tiếng, giọng cậu thấp, nửa như trách móc, nửa như bất lực.
Nó khẽ cúi đầu. Nụ cười thoáng nở trên môi nhưng lại nhạt như sương sớm dễ tan.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
không hẳn.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
chỉ là đôi khi không thể nói hết ra.
[.]
Hai người sóng bước trên con đường nhỏ, bước chân không vội vàng, cứ thong thả như muốn kéo dài buổi chiều sắp tàn. Gió nhẹ lướt qua, lay động những tán cây, mang theo mùi hoa thoang thoảng trong không khí, dịu dàng như một bản nhạc nền thầm lặng.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
bóng chuyền thế nào rồi?
Nó lên tiếng, giọng khẽ, như chỉ sợ xua đi cái tĩnh lặng mong manh đang bao quanh.
Kuroo bật cười, nụ cười ấy khiến khóe mắt hằn lên nét sáng quen thuộc. Chỉ vừa nghe nhắc đến, ánh mắt cậu đã rực lên thứ nhiệt huyết khó kìm, như ngọn lửa không bao giờ chịu lụi.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
tốt lắm.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
vẫn gắn liền với Nekoma thôi.
Nó khẽ mỉm cười, cái gật đầu nhẹ như đã biết trước câu trả lời. Chỉ một thoáng, nụ cười ấy phản chiếu sự an lòng – vì mọi thứ với cậu dường như vẫn ổn, vẫn căng tràn sức sống.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ cũng đoán là như vậy.
Rồi cả hai lại rơi vào im lặng. Không gian giữa họ dường như dày thêm, chỉ còn tiếng gió và tiếng bước chân vang trên mặt đường vắng.
Kuroo lặng yên một lát, rồi thở ra, nụ cười gượng gạo vẽ lên môi, chứa cả sự lưỡng lự.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
còn một chuyện nữa.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Karasuno sắp có trận giao hữu với Nekoma, nhớ đến xem nhé.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
tớ muốn…cậu nhìn thấy bọn tớ.
Nó thoáng ngước mắt. Lời mời nghe bình thường, nhưng tim nó lại khẽ dao động. Ánh mắt Kuroo lúc ấy không giống ánh mắt của một chàng trai đang nói về bóng chuyền – mà giống ánh mắt ai đó đang khẩn thiết muốn níu giữ thứ gì sắp mất.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
ồ, lời mời cũng không tệ.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ sẽ đến xem.
Nó khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hóm hỉnh, như thể đang cân nhắc một điều gì bí mật chỉ mình nó biết.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
xem nào…
Kuroo nhướng mày, khóe môi cong thành nụ cười quen thuộc, giọng điệu trầm pha chút trêu chọc.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
hoá ra cậu cũng còn sót lại chút nhân tính đấy, Eryndel-ka.
Không khí im lặng căng thẳng trước đó đã tan biến, thay bằng sự thoải mái và tiếng cười nhè nhẹ.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
và tất nhiên..
Nó chống tay lên cằm, nở nụ cười ngạo nghễ.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ sẽ cổ vũ cho Karasuno nhể.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
cái gì cơ??
Kuroo tròn mắt, cố tình phẫn nộ, giọng kéo dài đầy kịch tính.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
e là cậu đã quên mất ngôi nhà thứ hai của mình – Nekoma này rồi sao?
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
giờ tớ là người của Karasuno mà~
Nó tinh nghịch lè lưỡi, câu nói như một mũi tên nhắm thẳng vào niềm kiêu hãnh của Nekoma.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
tớ hiểu sao người ta lại ghét mấy thành phần phản nước rồi.
Cậu bật cười, giọng lấp lửng như đang ngâm nga một bản cáo trạng, rồi làm bộ ôm ngực, giả vờ như vừa bị quân địch đâm thẳng vào thành trì.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
này này.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
không có kiểu so sánh ngẫu hứng như thế nhé!
Kuroo khẽ lắc đầu, thở dài bất lực.
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
đúng là…cô quỷ quạ già.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
???
Nó khựng lại, đôi mắt lóe lên tia nguy hiểm, giọng hạ thấp đầy đe dọa.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cậu vừa bảo ai già cơ hả, thằng oắt con này?
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
Kuroo Tetsuro - 黒尾 鉄朗
đùa thôi, đùa thôi mà!
Kuroo vội giơ hai tay đầu hàng, nhưng nụ cười ranh mãnh chẳng hề tắt đi, ngược lại càng rõ nét hơn, như đang cố ý châm thêm dầu vào lửa.
Tiếng cười xen lẫn những câu trêu đùa vang vọng khắp khán đài vắng. Ánh hoàng hôn ngoài khung cửa sổ dần nhuộm đỏ từng bậc ghế, phủ lên cả hai một lớp sắc vàng nhạt ấm áp. Trong nhịp hối hả chuẩn bị cho trận đấu sắp tới, khoảnh khắc ấy giống như một khúc dạo đầu đầy nhẹ nhõm – một nốt nhạc tươi tắn chen giữa dòng giai điệu căng thẳng.
[.]
Tối hôm ấy, nó lại trở về căn phòng nhỏ, khe cửa vừa khép lại liền hé mở ô cửa sổ. Ánh đèn đường trải dài thành một dòng sáng vàng nhạt, len vào, đổ bóng mờ mịt khắp gian phòng tĩnh lặng. Gió đêm lùa vào, mang theo âm vang ồn ã từ xa vọng lại – tiếng hò reo, tiếng bóng chạm sàn, dường như từ sân tập Karasuno.
Nó khẽ ngửa cổ, cánh tay vươn ra theo một thói quen cũ. Động tác xoay người của ballet hiện lên đẹp đẽ, hoàn hảo như một mảnh ký ức chưa phai. Thế nhưng, ngay khi chân chạm đất, mắt cá bất chợt nhói buốt. Cơn đau bén ngọt khiến nó khựng lại, bàn tay vội bấu lấy mép bàn gần đó để giữ thăng bằng.
Một tiếng cười khe khẽ bật ra, vừa tự giễu, vừa đắng chát.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
…vốn không còn là kẻ thuộc về sân khấu nữa.
Nó khẽ thì thầm, giọng run rẩy, như thể đang nói để trấn an chính mình nhiều hơn là thừa nhận.
Ánh sáng vàng vỡ nát trên sàn, kéo dài bóng hình nó – mảnh khảnh, lặng lẽ, nhưng vẫn còn vương chút gì kiên định. Tựa như một dấu chấm lặng trong bản nhạc dang dở: mơ hồ, chông chênh, nhưng chưa từng bị xoá đi.
────────
End of chapter 2.
𝓜𝓮𝓲𝓲

"Khởi nhịp" - 起调

“Nguyệt tại vân trung, chân tướng ẩn hiện.”
Dịch: "Trăng trong mây, sự thật nửa sáng nửa mờ."
⋆。𖦹 ˚ 𓇼 ˚。⋆
wistdreams
wistdreams
Not support
wistdreams
wistdreams
nhạc cte nên gắn thôi chứ k phải hint tình cảm nha mấy bồ. ꒰՞߹ᴗ߹՞꒱
────────
NovelToon
Tiết học Toán cứ thế trôi qua nặng nề, từng con số chằng chịt trên bảng như chẳng còn chút sinh khí nào, kéo bầu không khí trong lớp xuống tĩnh lặng đến mức mí mắt nó cứ chực rơi. Đầu gục dần xuống mặt bàn, ý định tìm một giấc ngủ ngắn thoáng vụt qua—
– “Em kia, ngủ trong lớp đấy à?” –
Giọng nghiêm khắc của cô giáo đột ngột vang lên, xé toang khoảnh khắc mong manh vừa chớm nở.
Nó giật thót, vội vàng bật dậy, lắp bắp.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
dạ! không ạ..!
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
em...em chỉ..
Chưa kịp tìm một lời biện minh, thì ở bàn bên cạnh, Nishinoya cũng bất ngờ “bật” thẳng người lên, giống hệt một chiến binh vừa bị chộp quả tang. Hai ánh mắt bàng hoàng vô tình va vào nhau, ngỡ như thời gian khựng lại trong thoáng chốc.
Chính giây phút ấy, vẻ nghiêm túc vốn bao trùm cả lớp học lập tức tan rã. Tiếng cười dồn dập nổ ra, lan khắp không gian như một làn sóng, khiến sự căng thẳng vừa rồi chỉ còn lại như một mẩu kịch ngắn vụng về.
Chihiro Nogami - 野上 千尋
Chihiro Nogami - 野上 千尋
ôi chao, đôi oan gia sao.
Giọng cô bạn bàn trên cất lên, vừa khúc khích vừa cố tình chọc ghẹo. Câu nói nhẹ hẫng ấy lại rơi xuống như viên đá ném vào mặt hồ yên ả, khiến gương mặt nó lập tức đỏ bừng, hơi nóng lan dần lên tận vành tai.
Nhưng trái ngược hẳn với không khí rộn ràng của đám học trò, cô giáo trước bục giảng lại càng cau mày, ánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc như muốn đóng băng cả lớp học. Giọng bà vang lên, rắn rỏi, không cho phép chối từ:
– “Hai em, lên bảng giải bài tập này cho tôi." –
– "Ngay-Lập-Tức.” –
Tim nó chợt hụt đi một nhịp, cả cơ thể thoáng cứng lại. Chết rồi… nãy giờ nào có buồn để tâm đến bài giảng đâu. Nhưng khi ngẩng lên, bắt gặp những con số ngoằn ngoèo trải dài kín mặt bảng, nó bất giác khẽ thở ra. Vẫn còn may mắn, bởi dù đề dài đến mấy, thì cũng chẳng vượt ngoài tầm tay của nó.
Trái lại, Nishinoya đứng bên cạnh thì như kẻ bị dồn đến bước đường cùng. Cánh tay cậu run rẩy cầm viên phấn, viết lên được đôi dòng rồi lại hốt hoảng xóa đi, xoay tới xoay lui vẫn chẳng tìm được lối ra. Nhìn bộ dạng cậu, nó vừa buồn cười vừa thấy xót, lòng khẽ rung lên một nhịp lạ.
Cuối cùng, chẳng nỡ đứng yên thêm, nó nghiêng người sang, giọng nói hạ thấp thành tiếng thì thầm chỉ đủ cho một mình cậu nghe.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
này…bắt đầu từ đây nè.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
nếu tách thành dạng này, thì mọi thứ sẽ đơn giản hơn.
Chỉ mấy từ ngắn gọn, nhưng như chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa bế tắc. Cả hai, bằng một sự phối hợp chẳng ai ngờ tới, lại có thể hoàn thành lời giải một cách trọn vẹn, rõ ràng đến mức không thể bắt bẻ.
Khoảnh khắc ấy, cả lớp sững sờ, rồi ồ ạt bật ra những tràng cười xen lẫn tiếng xì xào thích thú. Không khí nghiêm nghị tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một màn kịch cười không hẹn trước.
Nishinoya quay sang, đôi mắt sáng rực như có cả bầu trời trong đó, nụ cười cảm ơn nở rộng đến mức gương mặt cậu như bừng lên ánh sáng. Thứ nụ cười ấy hồn nhiên, rực rỡ và chân thành đến mức khiến nó thoáng chốc sững người. Gò má khẽ nóng lên, còn trái tim như lỡ nhịp, loạng choạng giữa một tiết học vốn tưởng chừng chỉ toàn những con số vô hồn.
Thế nhưng, thay vì khen ngợi, cô giáo chỉ siết chặt quyển sổ trong tay, đôi mày nhíu lại như kẻ găm sẵn cơn giận:
– “Giỏi lắm! Giỏi đến mức… hai em ra ngoài hành lang đứng hết tiết cho tôi!” –
Không khí trong lớp chao nghiêng, rồi vỡ òa thành những tràng cười rúc rích. Nó và Nishinoya lặng lẽ kéo nhau ra khỏi phòng học, dáng vẻ lủi thủi chẳng khác gì hai kẻ đồng phạm. Ngoài hành lang vắng, Nishinoya gãi đầu, nụ cười gượng gạo hé ra đầy áy náy.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
xin lỗi nha…
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
lại lôi cậu chịu vạ chung rồi.
Nó khẽ thở dài, lòng nửa bực nửa buồn cười, ánh mắt thoáng lườm.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
lần sau thì ngồi yên đi.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
đứng dậy làm gì cho trùng khớp chứ…
Cả hai lặng im vài nhịp, rồi chẳng hẹn mà cùng bật cười, tiếng cười vang vọng trong khoảng hành lang dài hun hút. Lạ thay, chính khoảnh khắc bị phạt ấy lại hóa thành một mảnh ký ức dịu dàng, len lỏi vào buổi học vốn tẻ nhạt.
[.]
Đến cuối giờ, khi lớp đã dần lắng xuống, nó khoác cặp lên vai, chậm rãi bước ra cửa. Nhưng rồi, một điều thôi thúc mơ hồ khiến nó ngoảnh lại. Đôi mắt khẽ dao động, môi mấp máy gọi khẽ.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
này, tớ hỏi cậu một chuyện được không?
Nishinoya ngẩng lên, vòng tay vẫn ôm khư khư chiếc balô như quả bóng cứu mạng. Cậu nghiêng đầu, đôi mắt đen lay láy ánh tò mò.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
hả? hỏi gì thế?
nó ngập ngừng đôi chút, cố lục tìm trong trí nhớ mơ hồ.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cậu…là libero của đội bóng chuyền nam Karasuno, đúng không?
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ chỉ nhớ mang máng thôi.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
vì hồi trước có lần Miyu bên đội nữ kể về cậu.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
chỉ là...hơi tò mò..
Nishinoya nhíu mày, ra chiều đang ghép nối mảnh ký ức.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Miyu?
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
à...cái bạn lớp bên ấy hả?
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
ồ, tớ nhớ rồi.
Nó khẽ cười gượng.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
nhỉ…ngại ghê.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
tớ mới chuyển đến nên cũng không rành lắm…
Nghe đến đó, ánh mắt Nishinoya vụt sáng rực rỡ, cả người dựng thẳng dậy như vừa bật công tắc. Cậu siết nắm tay, giọng dõng dạc vang lên như thể đang ở giữa sân đấu.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
không sao, không sao.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
nhân tiện, cho cậu biết nhé — tớ là libero số một của Karasuno đây!
Khí thế ấy bùng lên mạnh mẽ đến mức nó thoáng giật mình, chỉ biết lắc đầu bất lực.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
đúng là…mạnh mẽ khoe cá tính đấy chứ..
Nó bật cười nho nhỏ trước sự nhiệt tình không tưởng ấy, ánh mắt chợt mềm lại.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
chà, thì ra tớ không nhớ nhầm.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
cậu chẳng bao giờ ngồi yên được.
Nishinoya liền chống một tay vào hông, thân người hơi nghiêng, khóe môi cong lên thành nụ cười nửa đùa nửa kiêu.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
pfftt…hay ghê ta.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
cậu chẳng dính dáng gì tới bóng chuyền mà lại nhớ mấy cái chi tiết chuẩn thế này.
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
Yuu Nishinoya - 西谷 夕
thiệt, tớ phục cậu luôn đó nha.
Nó vội xua tay, ánh mắt hơi bối rối.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
đâu dám, chỉ vô tình tìm hiểu thôi.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
với lại, hôm trước đi ngang qua phòng tập.
Eryndel Tatsumi - 辰巳
Eryndel Tatsumi - 辰巳
thấy cậu với mấy anh kia tập hăng quá nên nhớ đấy mà.
Nishinoya nghe vậy thì bật cười, nụ cười sáng rỡ đến mức tưởng như có thể thắp sáng cả hành lang. Thay vì để tâm đến lời phân trần của nó, cậu đã thao thao bất tuyệt ngay về buổi tập gần đây – về cú cứu bóng khó nhằn mà cậu vừa thực hiện, về khoảnh khắc cả đội gào lên phấn khích khi bóng chạm đất bên sân đối thủ giả định.
Nó khẽ gật gù theo lời Nishinoya, ngoài mặt ra vẻ chỉ nghe cho có, nhưng từng con chữ, từng tình huống cậu kể đều khẽ rung động trong trí nhớ của nó. Cách cậu mô tả pha cứu bóng, những chi tiết tưởng chừng vụn vặt kia… chẳng lạ lẫm gì với nó cả. Ngược lại, chúng như những mảnh ghép quen thuộc, một phần của thế giới mà nó đã từng hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Thế nhưng, hiểu rõ không có nghĩa là muốn nhắc lại. Đã có một thời, chỉ cần nghe thấy tiếng bóng đập sàn, tim nó cũng co thắt lại. Vậy mà, trước ánh mắt rực lửa và nụ cười hồn nhiên kia, nó lại chẳng thể nào buông một câu lạnh nhạt để ngắt lời.
Cứ thế, để mặc cho sự nhiệt thành từ Nishinoya cuốn đi, lấp đầy khoảng trống trong nó bằng âm sắc sống động của niềm tin và khát khao.
Có lẽ chính khoảnh khắc ấy, bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay trở lại. Nó không hề biết, chỉ vì một phút yếu lòng muốn lắng nghe, cuộc đời mình sẽ một lần nữa va chạm với “bóng chuyền” – thứ mà nó đã từng nghĩ sẽ mãi mãi rời xa.
────────
End of chapter 3.
𝓜𝓮𝓲𝓲

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play