[Huyền Vũ Tứ Tượng - NTN X KBH] Ngục Tâm Thần
Chương 1: Nhà hoang
Chiếc lá cuối cùng trên con đường sau trường rơi lả tả, gió cuối thu lùa qua làm cổ áo họ phập phồng.
Kiện Bàn Hiệp đứng ở chân dốc, mái tóc trắng dưới ánh chiều tà, đôi mắt xanh lam long lanh như muốn bắt mọi thứ phải sáng bừng lên giữa màn tối.
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh, làm ơn đi.
Cậu nhảy lên một bước, nắm tay Nguyên Thủy Nhân như kẻ vừa giành được một khoảnh khắc huy hoàng.
Vừa nói cậu vừa lắc tay anh để làm nũng.
Kiện Bàn Hiệp
Anh đi cùng em đi mà.
Kiện Bàn Hiệp
Chẳng phải mai là nghỉ đông rồi sao.
Kiện Bàn Hiệp
Đây cũng là dịp tốt để khám phá đấy chứ. Đệ nghe người đồn là biệt thự ma ám kia lâu lắm rồi.
Cậu nói, trong đó có thể nghe được sự phấn khích và háo hức.
Chỉ là mấy ngày trước, cả trường họ đã đồn ầm lên về việc có một căn biệt thự hoang tại khu núi phía sau trường.
Vô số câu chuyện thêu dệt lên từ đó. Còn đối với Kiện Bàn Hiệp thì đơn thuần là vì tò mò.
Nguyên Thủy Nhân
Được rồi, ta đi với đệ. Đừng nháo nữa. / bất lực trước sự đáng yêu của y/
Kiện Bàn Hiệp
Oa Nguyên huynh ta biết huynh thương ta nhất mà. /vui vẻ/
Nguyên Thủy Nhân
Nhưng tuần sau đệ phải đến võ đường với ta và Tà Kiếm Tiên.
Kiện Bàn Hiệp
Được được, đệ đồng ý.
Kiện Bàn Hiệp
Dù sao lúc đó ta biện lý do là bị bệnh, huynh còn ép ta đi sao /suy nghĩ/
Nguyên Thủy Nhân
Haizzz, ta biết đệ đang nghĩ gì đấy. /thở hài/
Nguyên Thủy Nhân
Đừng hòng trốn, ta sẽ nhắn với Tà Kiếm Tiên về lịch học võ của đệ.
Kiện Bàn Hiệp
Ca đệ đã biết việc này rồi?
Nguyên Thủy Nhân
Biết rồi, đệ có chạy cũng không thoát được đâu. /cười nhạt/
Kiện Bàn Hiệp
Ahhhhhhh /chán nản/
Nguyên Thủy Nhân
Đừng buồn, tập luyện cũng tốt cho đệ mà phải không?
Anh khẽ đưa tay xoa lên mái tóc mềm mại của cậu, giọng nói dịu dàng xen lẫn cưng chiều vang lên như lời vỗ về. Âm điệu tựa như dòng suối mát ấy, khiến cơn bứt rứt trong lòng cậu dần vơi đi phần nào.
Kiện Bàn Hiệp
Thôi vậy, là phúc không phải họa, là họa cũng không tránh được. /cam chịu/
Nguyên Thủy Nhân
Dễ thương thật, có chút giống mèo con /suy nghĩ/
Nguyên Thủy Nhân nhìn con đường đất ngập rêu rồi lại nhìn tòa biệt thự lùm xùm trên đỉnh núi.
Kiện Bàn Hiệp
...... /có chút sợ/
Nguyên Thủy Nhân
Đệ có muốn đi tiếp không? nếu muốn đi thì ta đi với đệ.
Anh nói, giọng đều và nhẹ, không thấy sợ hãi nhưng cũng không có hào hứng.
Kiện Bàn Hiệp
Đương nhiên phải đi rồi, lỡ chủ nhà cũ để lại đồ cho chúng ta sao?
Nguyên Thủy Nhân
Vậy đây là lí do em đến đây sao? /suy nghĩ/
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh chúng ta đi thôi. / háo hức kéo tay anh đi/
Nguyên Thủy Nhân
Được, chúng ta đi thôi. / đi theo cậu /
Bây giờ anh biết làm gì được đây. Nếu trách thì chỉ trách anh và Tà Kiếm Tiên quá chiều chuộng y mà thôi.
Chiều thì chiều, dù sao thì anh cũng chiều tiểu tổ tông này cả đời được.
Biệt thự hiện ra dần dưới ánh mắt của cả hai.
Vách gạch loang lổ, cửa sổ cũng đã có một số chỗ vỡ, nhiều cách cửa bị đóng kính. Rêu xanh bám trên bậc thềm, bậc gỗ kêu ọp ẹp.
Cánh cửa chính đã rỉ sét nhưng lại không được khóa như thể muốn được ai đó bước vào.
Bàn Hiệp không bỏ lỡ thời gian trực tiếp lao tới đẩy cánh cửa sắt, miệng vẫn lảm nhảm đùa với Nguyên Thủy Nhân.
Kiện Bàn Hiệp
Ồ cái cửa này không khóa, không lẽ tiểu kiện kiện ta đã nhìn thấu ý đồ của chủ nhà rồi?
Kiện Bàn Hiệp
Ta quả thật là thông minh, ha ha.
Nguyên Thủy Nhân
Đệ cẩn thận chút, coi chừng vấp ngã.
Nguyên Thủy Nhân đi từng bước chậm rãi, ánh mắt quét qua mọi ngóc ngách. Anh kiểm tra từng cánh cửa, lắng nghe tiếng gỗ co rút, cảm nhận dao động của không khí.
Phía trước Kiện Bàn Hiệp thì chạy lanh quanh như trẻ con, nhưng cậu sẽ thỉnh thoảng quay lại nhìn anh để xem anh còn ở đó hay không.
Nguyên Thủy Nhân
Nơi này cũng khá đẹp, chắc chủ của nơi này là người yêu thích sách.
Nguyên Thủy Nhân
Nhưng cách bài trí với lượng sách lớn như vậy, trông giống như một thư viện hơn là phòng khách.
Nguyên Thủy Nhân
Chỉ là nếu như người chủ cũ đã yêu sách như vậy sao lại không đem theo chúng khi đến nới khác /suy nghĩ/
Chưa đầy hai tiếng họ đã lên được tầng ba của căn nhà hoang. Phía cuối hành lang là một căn phòng khá hút mắt, cánh cửa hơi hé ra, phủ bên ngoài là một tấm màn trắng đã ngả vàng che ngang. Kiện Bàn Hiệp kéo nhẹ ra lộ ra khung cảnh bên trong.
Giữa căn phòng treo một bức tranh cỡ lớn. Khung gỗ được chạm trổ theo lối cổ, sơn đã bong tróc nặng.
Trong tranh, hình ảnh một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng cạnh một thiếu niên, cả hai mỉm cười. Nhưng nét vẽ người đàn ông có gì đó thiếu, như ai đó cố làm nhòe nét mặt. Thiếu niên còn lại trong tranh thì có ánh mắt trong trẻo, gương mặt an yên tạo ra cảm giác hơi rợn người.
Kiện Bàn Hiệp bước tới trước, bàn tay nhỏ chạm vào mép khung.
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh nhìn nè, Chắc đây là chủ cũ của căn biệt thự. Mà hình như có gì đó buồn buồn nhỉ?
Nguyên Thủy Nhân đứng sau, ánh mắt anh bất động.
Chỉ trong chớp mắt, luồng không khí đổi khác. Căn phòng dường như hút cạn hơi ấm, một làn gió lạnh ùa lên từ khe tường. Cánh cửa sau lưng họ đóng sập bằng lực vô hình, tiếng vọng dội lại nặng nề.
Nguyên Thủy Nhân
/Nhìn về phía cửa chính/
Chưa kịp để cả hai chạy Nguyên Thủy Nhân nhận thấy một luồng choáng nhẹ chạy qua bọc não. Mọi vật xung quanh nghiêng lắc, hình ảnh bập bùng như đèn bị rung.
Anh vươn tay ra, phản xạ thuần thục, nắm lấy cổ tay Kiện Bàn Hiệp. Cậu chưa kịp hét, chỉ thấy lòng bàn tay ấm của anh siết chặt lấy cổ tay mình.
Nguyên Thủy Nhân
Tiểu Kiệp, đừng sợ có ta ở đây /ôm cậu vào trong lòng/
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh, t......
Kiện Bàn Hiệp cố gắng phản ứng, mắt mờ dần, lời nói nghẹn lại. Cảm giác trọng lực tăng lên rõ rệt, như ai đó đè nặng lên lồng ngực. Hơi thở của cậu thưa dần, cả thế giới rơi vào một khoảng sáng đục, mọi âm thanh như lùi ra xa.
Hình ảnh cuối cùng hằn sâu trong tâm trí Kiện Bàn Hiệp trước khi màn đêm nuốt chửng, là gương mặt của anh. Không phải vẻ dịu dàng quen thuộc, mà là một khuôn mặt lạnh lẽo, đôi mắt vàng lóe sáng tựa lưỡi dao sắc bén đến rợn người.
Cậu cảm nhận rõ ràng đôi tay anh siết chặt. Trong vòng tay anh cậu vừa thấy ấm áp, vừa cảm nhận nỗi sợ hãi bản năng mà cậu không hiểu.
Và rồi tất cả chỉ còn lại bóng tối.
Tác giả
Xin chào các vị độc giả. Đây là tác phẩm mới của mình, mong mọi người ủng hộ đứa con tinh thần này nhé ٩( ᐛ )و
Tác giả
Với mình là người còn non tay, nên có khi sẽ có nhiều sai sót. Mong mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn trong tương lai.
Tác giả
Và sau đây, mình muốn nhắn riêng với con bạn mình.
Tác giả
Là OTP của bố, bố cho nó ra ở riêng chứ không phải là cho ra rìa nghe con kia.
Tác giả
Ngoại lệ mà giỡn mặt m >:∆
Chương 2: Cửa máu
Nguyên Thủy Nhân
Ah /Chầm chậm mở mắt ra/
Trước mắt anh là một khoảng trắng xóa. Anh đã nghĩ mình sẽ lại chìm vào màn đêm đặc quánh, ngập tràn mùi tanh của máu.
Thế nhưng không phải mà thay vào đó là một con đường dài phủ kín tuyết trắng.
Nguyên Thủy Nhân
Kiện Bàn Hiệp đệ không bị thương chứ /bế cậu vào lòng/
Kiện Bàn Hiệp
/Đã ngất xỉu/
Anh vội vàng kiểm tra khắp người cậu, thấy chỉ là ngất đi chứ không có vết thương nào nghiêm trọng mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng lên quan sát xung quanh, lòng anh lại dấy lên nghi hoặc. Vừa bế cậu đi về phía trước, vừa quan sát xung quanh.
Nguyên Thủy Nhân
Đây rốt cuộc là đâu /nghi ngờ/
Nguyên Thủy Nhân
Rõ ràng đang là cuối thu, tuyệt đối không thể có tuyết rơi dày đặc đến vậy /suy nghĩ/
Nguyên Thủy Nhân
Chưa kể, lúc trước cả hai vẫn còn ở trong ngôi nhà hoang, vậy mà giờ lại xuất hiện ở một vùng đất xa lạ, cách thành phố nơi họ sống một khoảng khá xa /suy nghĩ/
Nguyên Thủy Nhân
Là bắt cóc sao? /suy nghĩ/
Khả năng duy nhất anh có thể nghĩ tới là bị ai đó bắt cóc.
Nhưng xung quanh im lìm không bóng người, ngoài họ ra, chẳng hề có dấu vết sự sống.
Trên nền tuyết, chỉ còn lại dấu chân của anh. Có thể tuyết rơi dày đã xóa đi mọi vết tích khác, nhưng trong tình cảnh này, lý do ấy lại quá mức gượng ép.
Kiện Bàn Hiệp
Um, Nguyên huynh /lờ mờ tỉnh dậy/
Nguyên Thủy Nhân
Đệ tỉnh rồi.
Anh cúi xuống, ánh mắt tràng đầy tình ý.
Đôi tay anh khẽ chạm vào gương mặt của Kiện Bàn Hiệp, dịu dàng an ủi sự lo lắng đang chất chứa trong lòng cậu.
Kiện Bàn Hiệp
Chúng ta đang ở đâu vậy Nguyên huynh? /ngơ ngác nhìn xung quanh/
Nguyên Thủy Nhân
Ta cũng không biết nữa, nhưng hiện giờ chỉ có một con đường.
Nguyên Thủy Nhân
Đi đến điểm cuối, có lẽ sẽ tìm được câu trả lời.
Kiện Bàn Hiệp
Vậy huynh thả ta xuống đi. Huynh bế ta nãy giờ chắc mệt rồi.
Nguyên Thủy Nhân
Đừng lộn xộn. Với thời tiết hiện tại, nhiệt độ đang là 0°C hoặc thấp hơn.
Nguyên Thủy Nhân
Bây giờ chúng ta không có quần áo ấm, nếu tách ra đi riêng e là không chịu nổi qua một tiếng.
Anh thoáng lo lắng khi Kiện Bàn Hiệp đòi đi riêng. Dù gì thể chất của anh cũng vượt trội hơn người thường nên chẳng hề hấn gì, nhưng cậu thì khác.
Tà Kiếm Tiên từng dặn, thể chất của cậu tuyệt đối không chịu nổi cái lạnh quá năm phút.
Nguyên Thủy Nhân
Đừng nói là đệ đã quên chuyện cuối năm trước rồi đấy nhé.
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh, ngươi hết thương ta rồi /đáng thương/
Năm ngoái, thành phố nơi họ sống bỗng đón trận tuyết rơi lớn hiếm thấy.
Kiện Bàn Hiệp vốn tính ham vui, chẳng buồn nghe lời cảnh cáo của Tà Kiếm Tiên, cứ thế lao vào đống tuyết mà lăn lộn cả buổi trời.
Hậu quả là sau đó cậu sốt cao liền một tuần, khiến cả Nguyên Thủy Nhân lẫn Tà Kiếm Tiên phải lo sốt vó.
Kể từ vụ đó, Kiện Bàn Hiệp bị ép phải phơi nắng hằng ngày để “tăng kháng thể”.
Kèm theo vài cái đánh yêu thương của Tà Kiếm Tiên và một bản cam kết nghiêm ngặt 'tuyệt đối không được nghịch tuyết nữa'.
Nguyên Thủy Nhân
Đã hứa phải giữ lời, đại trượng phu không được thất hứa.
Kiện Bàn Hiệp
Huynh nhìn ta có giống như một đại trượng phu chỗ nào không /bĩu môi/
Nguyên Thủy Nhân vẫn bước đi trầm ổn, ánh mắt vàng lướt qua hai hàng cây khẳng khiu bên đường.
Cành khô trĩu xuống, phủ đầy tuyết, khi gió thoảng qua, từng mảng tuyết rơi lả tả như cánh hoa tàn, vừa tĩnh lặng vừa nên thơ.
Cả hai dần quên mất sự căng thẳng ban đầu, cứ thế bước trong bức tranh mùa đông mông lung, tựa như lạc vào một giấc mộng đẹp.
Khi cuối con đường hiện ra một bóng đỏ, cảnh sắc yên bình bỗng vỡ vụn.
Nguyên Thủy Nhân
/Nhíu mày/
Kiện Bàn Hiệp
Oa, một cái cửa đỏ này/nhìn cánh cửa đầy tò mò/
Một cánh cửa đỏ son sừng sững giữa bức tường xám đen loang lổ.
Màu đỏ ấy quá chói, quá sống, như máu tươi còn chưa khô, khiến toàn bộ khung cảnh thơ mộng phía sau phút chốc trở thành phông nền mỉa mai.
Hai con sư tử đá nằm phục hai bên bậc thềm, thân thể đã bị mài mòn, vỡ nát. Hốc mắt của chúng sâu hun hút như chứa đầy âm khí.
Cành cây khô từ cái cây chết gần đó vươn ra, che khuất một phần mái ngói, in bóng vặn vẹo xuống nền tuyết.
Kiện Bàn Hiệp
Đẹp thì đẹp thật, nhưng mà cái cửa kia...... sao nhìn cứ lạnh sống lưng thế nhỉ? /kéo tay áo anh/
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh, có khi nào lại có con ma nào đó bất ngờ xông ra, giống mấy bộ phim kinh dị trên mạng không? /run rẩy/
Nguyên Thủy Nhân
/Có cảm giác không lành/
Trong khoảnh khắc gió rít qua, cánh cửa ấy khẽ kẽo kẹt rung lên một tiếng dài, phá vỡ sự tĩnh lặng thơ mộng, đem theo hơi lạnh quỷ dị lan dọc sống lưng cả hai người.
Tác giả
Định làm nhanh bộ này để sang bộ khác. Mà tác giả lười nên mấy nàng phải đợi hơi lâu ròi.
Tác giả
Chúc các nàng một ngày tốt lành.
Chương 3: Khởi đầu.
Gió lạnh quét qua khiến tuyết rơi nặng hạt hơn. Nguyên Thủy Nhân và Kiện Bàn Hiệp chưa kịp tiến lại gần thì cánh cửa đỏ đột ngột rung mạnh.
Dần dần từ tiếng gõ nhỏ nó lại phát ra những tiếng "ầm ầm" trầm đục như có thứ gì đó bên trong đang liều mạng đập ra.
Kiện Bàn Hiệp
Ta chỉ nói chơi thôi mà ngươi định làm thật à!!! /run rẩy/
Kiện Bàn Hiệp theo bản năng nép sát lại gần Nguyên Thủy Nhân.
Nguyên Thủy Nhân.
/Kéo cậu ra sau lưng mình/
Nguyên Thủy Nhân.
Cánh cửa này tuy có âm khí lớn mạnh nhưng lại không có sát ý. Thật kì lạ /suy nghĩ/
Cánh cửa bỗng bật tung lên, bản lề gỉ sét rít lên một tiếng ghê rợn.
Bên trong phả ra một làn bóng tối đặc quánh, cuồn cuộn như sương đen, chỉ trong thoáng chốc đã nuốt trọn sắc trắng của tuyết.
Bóng tối ấy mang theo tiếng gào thét hỗn loạn, như ngàn vạn linh hồn đang tranh nhau rít gào trong lồng ngực, dội thẳng vào tai họ.
Chưa kịp hiểu chuyện gì thì đầu óc của hai người đã choáng váng, đôi mắt tối sầm lại.
Kiện Bàn Hiệp
Này, lại nữa hả /choáng váng/
Nguyên Thủy Nhân cố gắng chống cự nhưng cơ thể vẫn bị bóng tối cuốn lấy, nặng nề như bị đè xuống vực sâu.
Nguyên Thủy Nhân.
Lại là cái cảm giác này /suy nghĩ/
Cửa máu
Người được chọn:
- Nguyên Thủy Nhân.
- Kiện Bàn Hiệp.
Cửa máu
Nhiệm vụ: Sống sót 7 ngày tại bệnh viện Linh Yến.
Cửa máu
Xin tất cả người chơi lưu ý.
Trò chơi sẽ bắt đầu lúc 00:00. Người chơi có 2 ngày để chuẩn bị.
Nguyên Thủy Nhân.
Ai đang nói vậy.
Trong giây phút cuối cùng trước khi ngã quỵ, anh chỉ kịp nghe tiếng ai đó nói rồi ngất liệm đi.
Nguyên Thủy Nhân.
.... /tỉnh dậy/
Nguyên Thủy Nhân.
Cái cửa chết tiệt, cái thế giới đáng chết này /rủa thầm trong lòng/
Khi ý thức dần trở lại, Nguyên Thủy Nhân cảm thấy lồng ngực mình nặng hơn thường ngày.
Nguyên Thủy Nhân khẽ chau mày. Lúc này anh mới nhận ra, cơ thể mình trần trụi dưới lớp chăn mỏng, làn da rắn chắc áp sát vào cơ thể người kia.
Vốn dĩ anh có thói quen không mặc áo khi ngủ, nhưng trong tình cảnh này, sự gần gũi ấy lại khiến không khí bỗng dưng trở nên khác lạ.
Nguyên Thủy Nhân.
/Mở mắt ra/
Trong tầm nhìn đầu tiên là mái tóc trắng bạc ánh xanh, rối bời nhưng đẹp đến lạ. Kiện Bàn Hiệp đang áp sát vào ngực anh, gương mặt tĩnh lặng như một đứa trẻ ngủ say.
Cánh tay mảnh khảnh của y vô thức ôm lấy ngực anh, còn đôi chân lại vắt chéo lên gần eo, như thể sợ rằng chỉ cần buông lỏng một chút sẽ bị cuốn đi mất.
Nguyên Thủy Nhân.
/Sững người/
Nguyên Thủy Nhân.
Là ảo giác sao /suy nghĩ/
Nhưng cái cảm giác ấm nóng từ cơ thể kia, nhịp tim vang vọng trong lồng ngực thì chân thật đến mức không thể phủ nhận.
Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu vào, rải xuống làn da trắng ngần của Kiện Bàn Hiệp, khiến gương mặt y càng thêm trong trẻo, mơ hồ.
Nguyên Thủy Nhân.
...... /Mặc dù ngượng nhưng vẫn không nỡ đẩy y ra/
Chỉ đến khi Kiện Bàn Hiệp cựa mình, đôi mắt lam dần mở ra, không khí mới thay đổi.
Kiện Bàn Hiệp
Cái gì mà mềm vậy, còn khá ấm nữa /suy nghĩ/
Nguyên Thủy Nhân.
Đệ có thể đừng bóp ngực ta nữa không?
Kiện Bàn Hiệp
Nguyên huynh! /Ngước mặt lên nhìn anh/
Nhận ra mình đang gối đầu lên ngực trần của Nguyên Thủy Nhân, tay chân còn quấn chặt lấy anh, thì khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Kiện Bàn Hiệp
Đệ xin lỗi, đệ không cố ý /lúng túng/
Nguyên Thủy Nhân.
Không sao, ta không trách đệ đâu /xoa đầu cậu/
Kiện Bàn Hiệp
Ưm, mà sao huynh không mặc áo vậy?
Nguyên Thủy Nhân.
Ta vốn quen ngủ không mang áo /cười bất đắc dĩ/
Nguyên Thủy Nhân.
Chẳng phải đệ cũng chỉ mang mỗi áo rộng thôi sao /liếc nhìn đôi chân đang quấn lấy eo mình/
Thói quen mặc áo sơ mi rộng đi ngủ của Kiện Bàn Hiệp bắt nguồn từ một lần lén đi chơi về khuya của cậu.
Nhưng từ đó, Kiện Bàn Hiệp nhận ra rằng mặc áo rộng khi đi ngủ rất thoải mái, rồi thành thói quen cho đến tận bây giờ lúc nào không hay.
Kiện Bàn Hiệp
Ha ha chúng ta đi ăn thôi, đệ đói rồi /nhớ lại lại khoảng lịch sử đen tối không muốn nói ra/
Nguyên Thủy Nhân.
/Nhìn cậu chằm chằm/
Kiện Bàn Hiệp
Huynh nhìn cái gì,chưa thấy người đẹp bao giờ sao /Chột dạ/
Sau một hồi im lặng ngượng ngùng, cả hai cuối cùng cũng rời giường. Không khí trong phòng dần lắng xuống, thay thế bằng sự cảnh giác quen thuộc.
Trên chiếc bàn gỗ đặt gần cửa sổ, Nguyên Thủy Nhân phát hiện một phong thư màu xám, niêm phong bằng sáp đỏ đã khô. Anh bước tới gỡ nhẹ ra. Một tờ giấy vàng úa rơi ra, chữ viết nguệch ngoạc nhưng rõ ràng:
> “Nhiệm vụ: Sống sót trong bệnh viện Linh Yến suốt bảy ngày.
Thời gian chuẩn bị: hai ngày.”
Tác giả
Ai mà tò mò về cái lịch sử đen tối của tiểu Kiện thì qua kia xem nha.
Tác giả
Hên ghê đang bí ý tưởng nữa chứ :)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play