Tôi Xuyên Không Vào Thế Giới Pokemon
Chương 1
thị trấn masara vùng kanto
mẹ Minaki
minaki dậy đi con
mẹ Minaki
hôm nay chúng ta sẽ đến nhà của một người bạn mẹ chơi đó
Mynaki
Mẹ ơi mình chuyển đến đây sống luôn à
mẹ Minaki
ừ mẹ cũng muốn gần bạn mẹ hơn một chút
mẹ Minaki
nè bạn cưng ơi mở cửa cho tôi đi
mẹ Satoshi
a bà đến chơi à
mẹ Satoshi
Bà tính chuyển đến đây sống luôn à
mẹ Minaki
ừ ở bên đó chán lắm chẳng có ai chơi cùng
mẹ Minaki
nên về đây chơi với bà nè
mẹ Minaki
à tôi còn đưa cả con gái về nữa cơ
mẹ Satoshi
dạo này lớn quá
mẹ Satoshi
để cô gọi Satoshi xuống chơi cùng con
mẹ Satoshi
xuống đây mẹ bảo
mẹ Satoshi
nè con làm quen với bạn đi
mẹ Satoshi
nhớ chăm sóc Misaki đó mẹ và Shana đi chơi đây chắc phải tối mới về
mẹ Minaki
Misaki ở nhà ngoan nhé Mẹ đi một chút rồi về
sau đó hai bà mẹ bỏ đi để lại hai đứa con bốn mắt nhìn nhau
trong không khí ngượng ngùng thì Satoshi lên tiếng hòa tan không khí này
Satoshi
chào cậu mình là Satoshi ước mơ của mình là trở thành một bậc thầy pokémon
Mynaki
chào cậu mình là Misaki mình cũng có ước mơ trở thành bậc thầy pokémon
Satoshi
Oa mình với cậu cùng ước mơ rồi
Satoshi
mình chắc chắn sẽ trở thành bậc thầy pokémon trước cậu
Mynaki
nè hay mình với cậu ra ngoài kia chơi đi
rồi hai đứa nhỏ ra ngoài chơi ở dưới gốc cây to
trên cây có rất nhiều quả táo to
Mynaki
Oa táo to quá hay là mình lên lấy đi
Satoshi
ừ nhưng ai trèo lên đây
sau đó minaki bắt đầu trèo lên cây để hái táo
trèo lên đỉnh em bắt đầu ném táo xuống cho Satoshi
em đang ném thì bỗng dưng có một tiếng
em rơi từ trên ngọn cây xuống
Mynaki
Aaaa.. cứu tớ với Satoshi
satoshi ở bên dưới hoảng loạn đưa tay ra đỡ
Mynaki
ủa sao không đau gì vậy ta
Satoshi
sao mà đau được cậu đang nằm ở trên người tớ mà
hình ảnh lúc này là Satoshi nằm dưới đất còn minaki thì nằm ở trên
Satoshi
cậu có bị thương ở đâu không
Mynaki
à mà mấy quả táo sao rồi
Satoshi
trời ơi giờ này mà cậu vẫn nghĩ đến táo được à
Satoshi
rồi bây giờ chúng ta về
Mynaki
Satoshi ơi Satoshi ơi
mẹ Satoshi
Satoshi đang ở trên phòng đó lên gọi thằng bé hộ cô
em nhẹ nhàng đến gần áp sát mặt cậu
những sợi tóc chưa buộc hết rơi vào mặt Satoshi
sau đó vì nhụt cậu mở mắt
gương mặt Misaki hình ám sát khiến cậu bảo mật
Satoshi
à.. ừm . mình dạy ngay
Chạy đi vscn rồi xuống nhà
Mynaki
Nè hôm nay chúng ta sẽ đi vào rừng chơi được không
mẹ Satoshi
nè hai con nhớ phải đi cẩn thận nó đừng có đi vào sâu quá
Mynaki
dạ tụi con biết rồi
Satoshi
dạ tụi con biết rồi
Chương 2
sau khi ăn xong cả hai chạy vào rừng chơi
Mynaki
nè Satoshi nhiều pokémon quá
cả hai đang chơi thì bỗng nhiên xuất hiện một đám trẻ
chúng bắt những con pokémon
mà đánh chửi bọn pokémon đó
lúc này minaki không nhìn mà chạy lại xô bọn nhóc kia
Mynaki
này các cậu làm gì vậy
Mynaki
sao lại đánh pokémon chứ
đám trẻ
Sao việc của mày à
Mynaki
nhưng các cậu cũng không được đánh Pokemon như thế
đám trẻ
vì sao Tại bọn họ yếu nên bọn tao mới đánh
Mynaki
nay tao nghĩ mày hết nổi rồi đấy mày nói nữa là tao đấm mày á
đám trẻ
sao bây giờ mày vô đây coi
Em không nói gì nữa mà sắn tay áo lên mà lao vào bọn nhóc kia
Cả một đám trẻ mà không đánh lại em
Lúc này nhìn em buồn cười lắm đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch
Em vẫn đang đánh tiếp thì Satoshi giao ra cảm lại
Satoshi
/ôm eo em nhắc ra sau/
Satoshi
Thôi nào đánh thế đủ rồi
Mynaki
Xứ tha cho mấy người đó lần sau mà còn dám đánh pokémon là không xong với tôi đâu
trên đường về chẳng may gặp một cơn mưa
thế là hai người chạy vào cả một căn nhà bỏ hoang chú tám
Mynaki
ở đây có ma không vậy
Satoshi
*không ngờ cậu lại sợ ma*
lúc này tay em đang nắm chặt tay Satoshi
Mynaki
đ-đâu có làm gì mà tớ sợ
nhìn tay em đang nắm chặt tay mình
Iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui iuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuiuuiuiuiuiuiuiiuiuiuiui
Chương 3
Sau đó cả hai đi sâu vào trong nhà hoang đó
Mynaki
hay là mình quay về đi
Mynaki
ướt thì cũng không sao đâu
Satoshi
thôi lỡ vào rồi thì vào luôn đi không sao đâu
bỗng dưng có một con Pokemon lòi ra
lúc đó em giật mình nhảy thẳng vào người Satoshi
Em nhảy từ người satoshi xuống và lại gần pokémon đó
Mynaki
Satoshi ơi mình bắt em đi có được không
Mynaki
/ quay lại nhìn satoshi /
Satoshi
ừm... chắc được / đỏ mặt vì ánh mắt của em/
Ngay lúc tạnh mưa em đi lại hỏi pokémon xem có muốn theo mình hãy không
Mynaki
Nè cậu có muốn theo mình không
Nyni (minaki)
Pa..rapa / gật đầu/
Nyni (minaki)
/ chỉ về phía sau/
Lúc đó nini đưa em đến một chỗ đứng đó là một con Pokemon y hệt con hồi nãy
nhưng màu mắt lại đậm hơn
Mynaki
ý của cậu là muốn mình đưa Pokemon này đi luôn sao
Nyni (minaki)
Pa /gật đầu/
Mynaki
Nhưng cậu ấy có đồng ý ko
suma (minaki)
Pa /gật đầu /
Mynaki
Vậy thì được rồi mình sẽ đưa cả hai cậu đi nha
Mynaki
à con mắt nhạt là nini
Mynaki
Còn con mắt đậm là suma
Vậy là em đã có hai Pokemon của riêng mình
Em vui vẻ đi khoe với satoshi
Mynaki
Nè bạn có thấy không đây là hai Pokemon mà mình bắt được đó
Satoshi
Cậu giỏi quá/xoa đầu em/
đi được nửa đường thì em đòi nghỉ vì mệt
Satoshi bất lực liền đi tới ngồi xuống trước mặt em
Mynaki
A chỉ có cậu là thương mình thôi/ nhảy lên lưng satoshi/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play