Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Âm Hôn.

Chap 1

_______
Chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài trên mặt sông. Tiếng cười vang rộn rã khắp bãi cỏ ven bờ.
Dưới gốc liễu già, Đức Duy đang loay hoay giữ con diều giấy cá chép. Gió mạnh thổi qua, sợi dây rung lên, như muốn thoát khỏi tay cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Duy, giữ chặt đi, kẻo diều bay xuống sông bây giờ!
Đức Duy
Đức Duy
Duy không để nó rơi đâu. Quang Anh nhìn này!
Duy giật mạnh, con diều lập tức vút cao, lượn vòng giữa trời chiều.
Nhóm bạn từ xa cũng chạy lại, la hét ầm ĩ.
Quang Hùng
Quang Hùng
Tao nói rồi mà, diều của Duy lúc nào cũng bay cao hơn tụi mày!
Đăng Dương
Đăng Dương
Hừ, tại mày buộc dây lệch thôi, không thì diều tao cũng chẳng kém.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Thôi đi, diều của mày lúc nào chả rớt xuống ruộng, đổ tại cái gì cũng được.
Thành An
Thành An
Tao thấy mai nhờ Quang Anh buộc hộ cho chắc, chứ đừng khoe mẽ nữa.
Quang Anh
Quang Anh
Đừng có trêu nữa, Duy tự làm cả đấy, tao chỉ đứng nhìn thôi.
Quang Anh
Quang Anh
(Quang Anh ngượng ngùng)
Đức Duy
Đức Duy
Không, có Quang Anh ở đây, Duy mới thấy yên tâm.
Cả đám bạn đồng loạt ồ lên, cười phá lên.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ôi trời, nghe rõ chưa! Mai mốt chắc hai đứa cưới thật rồi!
Quang Anh
Quang Anh
(Quang Anh mặt đỏ bừng)
Quang Anh
Quang Anh
Tụi mày cứ nói bậy! Tao về đây!
Hắn quay người bỏ đi, nhưng bước chân chậm rãi, khẽ liếc về phía Duy, khóe môi ẩn hiện nụ cười nhỏ.
Thành An
Thành An
(Thành An ghé tai Quang Hùng)
Thành An
Thành An
Cặp này mà không thành thì uổng cả làng mình.
Quang Hùng
Quang Hùng
Ừ, trời sinh một đôi rồi còn gì. Chỉ mong sau này không có chuyện gì thay đổi.
Mặt trời dần lặn sau dãy núi. Bóng tối và ánh trăng non thay thế cho sắc hoàng hôn. Mọi người lần lượt về nhà, chỉ còn Đức Duy và Quang Anh nán lại bên bờ sông.
Quang Anh
Quang Anh
(Quang Anh khẽ nói)
Quang Anh
Quang Anh
Duy này… mai sau khi lớn lên, Duy còn nhớ lời hôm nay không?
Đức Duy
Đức Duy
Lời gì?
Quang Anh
Quang Anh
Lời Duy nói… có Quang Anh ở đây, Duy mới thấy yên tâm.
Đức Duy
Đức Duy
( Nghiêm giọng)
Đức Duy
Đức Duy
Không phải nói chơi đâu. Sau này, nếu có ngày thành thân, Duy sẽ lấy chính dải lụa đỏ này buộc tay hai đứa lại. Sẽ không bao giờ chia lìa.
Duy rút trong áo ra một dải lụa đỏ, đưa cho hắn.
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh...(tay run run nhận lấy)
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh tin Duy. Duy phải giữ lời nhé.
Gió đêm lùa qua, sóng sông khẽ vỗ bờ. Lời hẹn ước ấy nhẹ nhàng nhưng lại khắc sâu vào lòng cả hai. Không ai ngờ, dải lụa đỏ ấy sẽ trở thành sợi dây trói buộc bi thương của định mệnh sau này.

chap 2

Mùa xuân năm ấy, hoa đào nở rực khắp lối, tiếng sáo diều vang vọng trên đồng làng. Lũ trẻ tụ tập bên bờ sông Vân Khê, ríu rít nói cười.
Quang Hùng
Quang Hùng
Ê tụi mày, tao nghe cha tao bảo làng bên sắp mở hội lớn. Có cả múa lân, thổi kèn trống rộn ràng, chắc vui lắm!
Đăng Dương
Đăng Dương
Thật à? Tao mà được đi thì nhất định sẽ thử ném vòng trúng đích. Lần trước suýt trúng mà hụt.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Thôi đi, mày toàn khoác lác. Để tao đi thì còn có hy vọng rinh phần thưởng.
Thành An
Thành An
Mấy thằng bây suốt ngày hơn thua. Đi hội thì chủ yếu là vui thôi, chứ ai cần phần thưởng!
Cả bọn cãi nhau ầm ĩ, rồi quay sang nhìn về phía Quang Anh và Đức Duy, lúc này đang ngồi tách biệt một góc, cùng nhau tết những vòng hoa dại.
Quang Hùng
Quang Hùng
( trêu )
Quang Hùng
Quang Hùng
Này này, hai người ngồi riêng tâm sự hả? Đừng bảo là chuẩn bị trốn đi cưới nhau nha!
Đức Duy
Đức Duy
( đỏ mặt)
Đức Duy
Đức Duy
tụi bây toàn nói bậy!
Quang Anh
Quang Anh
(khẽ cười, đưa tay che nắng cho em)
Quang Anh
Quang Anh
Đừng để ý, Duy. Quang Anh nói thật này, mai làng bên mở hội, Duy có muốn đi cùng Quang Anh không?
Đức Duy
Đức Duy
(ánh mắt sáng lên)
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh dẫn Duy đi thật à
Quang Anh
Quang Anh
Ừ. Duy muốn chơi gì, Quang anh đều chiều.
Nghe vậy, Duy cười rạng rỡ, rồi khẽ thì thầm:
Đức Duy
Đức Duy
Nếu được… em muốn cùng anh treo một dải lụa đỏ lên cây cầu đá ở đầu làng. Người ta bảo ai treo lên đó thì sẽ bên nhau cả đời.
Quang Anh
Quang Anh
(mỉm cười, gật đầu)
Quang Anh
Quang Anh
Được. Vậy mai quang anh sẽ cùng em làm điều đó.
________
Đêm hôm sau, hội làng rộn ràng ánh đèn, tiếng trống lân vang khắp phố nhỏ. Người dân chen chúc, tiếng hò reo náo nhiệt.
Quang Anh nắm tay Đức Duy, dẫn em len lỏi qua đám đông. Giữa tiếng ồn ào, cả hai như có một khoảng trời riêng.
Khi dừng lại bên cây cầu đá, Duy lấy từ trong tay áo ra dải lụa đỏ quen thuộc.
Đức Duy
Đức Duy
(Khẽ nói, giọng hơi run)
Đức Duy
Đức Duy
Anh, hôm nay mình treo nó ở đây nhé. Từ nay… dù thế nào đi nữa, anh và em cũng không rời nhau!
Quang Anh
Quang Anh
(nhìn em thật lâu, ánh mắt kiên định)
Quang Anh
Quang Anh
Ừ. Anh hứa.
Hai người cùng nhau buộc dải lụa đỏ lên lan can cầu, để nó tung bay trong gió xuân.
Bên dưới, dòng sông lấp lánh ánh trăng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi hạnh phúc như được khắc sâu vĩnh viễn.
Nhưng đâu ai ngờ, chính dải lụa đỏ vô tội kia… sẽ trở thành minh chứng đau lòng cho một bi kịch đang chờ ở phía trước.

Chap 3

bein....
bein....
truyện nì bein lấy cảm hứng từ bài nhạc hỉ Là sự bi thương của tân lang và tân nương khi cả hai đều là thanh mai trúc mã của nhau nhưng đến cuối lại là âm dương cách biệt.
_________
Mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran trên những tán phượng đỏ rực. Làng Vân Khê vẫn yên bình, nhưng dưới lớp sóng ngầm, những toan tính đã bắt đầu manh nha.
Ở đầu làng, một bóng dáng lạ thường xuất hiện — người ta gọi hắn là kẻ Huy Quang, gương mặt lúc nào cũng che kín dưới lớp khăn đen, ánh mắt lạnh lùng khó đoán. Hắn chỉ vừa mới chuyển đến, nhưng lời đồn về sự tàn nhẫn và thủ đoạn đã sớm lan khắp nơi.
_______
Một buổi chiều, Đức Duy cùng nhóm bạn tụ tập trên bãi cỏ ven sông.
Quang Hùng
Quang Hùng
Ê tụi mày, dạo này nghe nói có thằng lạ mặt đến làng mình, nhìn ghê lắm.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ờ, tao thấy rồi. Mặt nó lúc nào cũng che, chẳng biết là ai. Cha tao bảo coi chừng dính vào phiền phức.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Chắc chỉ là mấy kẻ giang hồ vớ vẩn thôi, tụi mày làm gì mà căng.
Thành An
Thành An
Không đâu. Tao thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào Duy mấy lần rồi.
Đức Duy
Đức Duy
(giật mình)
Đức Duy
Đức Duy
Nhìn tao? Sao lại là tao?
Quang Hùng
Quang Hùng
Thì tao cũng chẳng biết. Nhưng nhớ cẩn thận đấy, Duy.
Không khí thoáng chốc trở nên nặng nề.
________
Tối hôm đó, Quang Anh đến tìm Duy. Ánh trăng hắt xuống hiên nhà, soi rõ vẻ mặt lo lắng của anh.
Quang Anh
Quang Anh
Duy, em nghe lời đám Hùng nói chưa? Người kia… có vẻ để mắt đến em.
Đức Duy
Đức Duy
(cố cười trấn an)
Đức Duy
Đức Duy
Anh đừng lo. Em chỉ là một người bình thường trong làng, hắn để ý gì đến em chứ.
Quang Anh
Quang Anh
(nghiêm giọng, nắm lấy tay em)
Quang Anh
Quang Anh
Không, anh linh cảm có gì đó không ổn. Em hứa với anh, nếu có chuyện gì lạ, phải nói cho anh biết ngay.
Đức Duy
Đức Duy
(ánh mắt dịu xuống, gật đầu)
Đức Duy
Đức Duy
Ừ… em hứa.
Khoảnh khắc ấy, gió đêm khẽ lùa qua, nhưng lòng Quang Anh vẫn nặng trĩu. Anh biết, thứ gì đó đang chực chờ phá vỡ sự bình yên này.
_______
Trong bóng tối cuối làng,Huy Quang đứng lặng lẽ, đôi mắt sáng rực sau lớp khăn đen. Hắn khẽ lẩm bẩm.
Huy Quang
Huy Quang
Đức Duy… chính là người ta muốn. Một khi con cờ này ngã xuống, trò chơi mới thật sự bắt đầu.
Ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống, báo hiệu một cơn bão đang dần kéo tới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play