Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|TF Gia Tộc F4| |ABO| Hai Thế Giới

| 1 |

“Chát!”
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày nghĩ mày là ai mà lên mặt với tao hả?
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Hức—
Cú tát mạnh đến nỗi khiến Trần Dịch Hằng phải ngã khụy xuống nền đất lạnh lẽo.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Omega ẻo lả như mày chẳng là cái gì trông cái xã hội này cả.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
À không, phải là chỉ là dụng cụ sinh sản thôi chứ~
Dương Bác Văn nhếch môi cười — một nụ cười chế giễu dành cho Trần Dịch Hằng.
Đồng thời, đạp chân lên người Trần Dịch Hằng.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày tưởng mày là con cưng của giáo viên thì tao sợ hả?
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Trong mắt tao thì mày chẳng là cái thứ gì cả.
Dương Bác Văn nói xong liền đá vào bụng Trần Dịch Hằng một cái, không hề nhẹ, nhưng cũng không phải là mạnh.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
A…
Nhưng vẫn khiến cậu phải kêu lên một tiếng đau đớn.
Cũng vì cậu luôn bị Dương Bác Văn đánh đập, không chỗ nào trên người là không có vết thương, vết bầm tím cả.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Với cái khuôn mặt này thì chắc có rất nhiều người dòm ngó mày nhỉ?
Dương Bác Văn đột ngột bóp lấy cằm Trần Dịch Hằng mà ngắm nhìn.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Còn là Omega trội nữa chứ, Beta hay Alpha cũng phải để ý đến mày thôi.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Nhưng tao thì không.
Dương Bác Văn hất mạnh Trần Dịch Hằng ra đằng sau, làm cậu ngã xuống đất.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Hức…
Không chỉ là sự đau đớn về mặt thể xác mà còn là sự tủi nhục trong lòng.
Trần Dịch Hằng hết bị Dương Bác Văn đánh đập hành hạ, thì bị đem ra làm trò cười.
Ai ai trong trường cũng theo Dương Bác Văn mà sỉ nhục cậu.
Không ai đứng ra giúp.
Giáo viên thì không biết vì ai cũng bị Dương Bác Văn bịt miệng.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày làm tao chướng mắt thật đấy, Omega yếu ớt.
Ánh mắt của Dương Bác Văn dành cho Trần Dịch Hằng luôn là ánh mắt ghê tởm, khinh thường, và ghét bỏ.
Chưa bao giờ có cảm xúc khác.

| 2 |

“Mày làm tao chướng mắt thật đấy, Omega yếu ớt.”
Là câu cuối cùng Trần Dịch Hằng nghe được trước khi ngất đi.
Khi tỉnh lại, thì cậu bất ngờ khi bản thân lại đang đứng trước cổng trường.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
«Sao lại ở đây? Đáng lẽ phải nằm ở phòng y tế hay bệnh viện chứ?»
Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh — khắp nơi đều là học sinh đi vào trường.
Đang ngơ ngác thì đột nhiên có một người vỗ vai cậu.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
!?
Làm cậu giật mình, quay ngoắt lại.
Khi thấy được người đó thì khiến cậu phải mở to mắt vì bất ngờ.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
«Dương Bác Văn?!»
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Chào buổi sáng, Tử Tử.
Nhưng mà Dương Bác Văn này hơi lạ…trông thân thiện và dịu dàng hơn.
Trông rất nhẹ nhàng như…Omega.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
«Sao…sao…?»
Trần Dịch Hằng thật sự không thể tin vào mắt mình.
Quan trọng nhất là Dương Bác Văn này rất thân thiện với Trần Dịch Hằng…trông như hai người rất thân thiết — biệt danh “Tử Tử” mà Dương Bác Văn gọi Trần Dịch Hằng là minh chứng.
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Sao mặt cậu như thấy ma vậy?
Khuôn mặt của Trần Dịch Hằng không thể nào không khiến Dương Bác Văn không khó hiểu — chỉ một từ để diễn tả: sốc. Sốc không thể nào sốc hơn.
Người luôn luôn bắt nạt mình, giờ lại thân thiện với mình là sao?
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Này.
Dương Bác Văn thấy cậu không trả lời mình thì liền vẫy vẫy tay trước mặt cậu.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng chỉ là thấy chuyện này quá hoang đường.
Không thể nào tin nổi.
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Trần Dịch Hằng!
Dương Bác Văn phải hét lớn vào tai Trần Dịch Hằng thì cậu mới chịu mở miệng ra trả lời.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
!…
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Cậu…là Dương Bác Văn hả…?
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Hả?
Câu hỏi này làm cho Dương Bác Văn ngơ ngác như Trần Dịch Hằng hồi nãy.
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Hỏi gì vậy?
Dương Bác Văn nhíu mày.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Ý là…cậu thật sự là Dương Bác Văn hả?
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Ngủ dậy xong ngu rồi hả?
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trả lời đi.
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
…Dương Bác Văn là tớ, tớ là Dương Bác Văn. Làm gì còn Dương Bác Văn nào khác nữa?
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Vậy…chúng ta là bạn à?
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Phải.
Trần Dịch Hằng |Beta|
Trần Dịch Hằng |Beta|
Thế—
Trần Dịch Hằng chưa kịp nói hết câu thì đã bị Dương Bác Văn kéo đi.
Dương Bác Văn |Omega|
Dương Bác Văn |Omega|
Hỏi nhiều quá, trễ học rồi kìa!

| 3 |

“Ào!”
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Tỉnh lại đi thằng kia!
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Khục—!
Bị đổ nguyên một xô nước lên người làm Trần Dịch Hằng không thể nào không tỉnh dậy.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Bị đánh có chút mà ngất rồi hả?
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Đúng là Omega yếu ớt mà.
Dương Bác Văn bật cười — nụ cười khinh miệt.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Hả…?
Trần Dịch Hằng nhìn xung quanh mà không hiểu gì, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu.
Nhìn Dương Bác Văn đang đứng trước mặt mình mà càng khó hiểu hơn.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Dương…Bác Văn..?
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Nay dám gọi tên tao luôn à?
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
«Lạ quá…»
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
«Nhìn chỗ nào cũng giống Bác Văn…nhưng rõ ràng là không phải Dương Bác Văn của mình.»
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Dám lơ tao à?
Dương Bác Văn ngồi xỏm xuống trước mặt Trần Dịch Hằng, bóp lấy mặt cậu.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Sao gan to vậy?
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
«Có thể đây là một thế giới khác, song song với thế giới của mình…»
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
«Vậy là xuyên không à…? Ảo quá vậy?»
Ảo thì ảo, chứ ngoài cái đó ra thì còn giả thuyết nào đâu?
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mở miệng ra.
Dương Bác Văn đột nhiên đưa ra một mệnh lệnh với khuôn mặt khó chịu.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Nếu là Trần Dịch Hằng thì đã làm theo rồi, nhưng Trần Dịch Hằng này thì không.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Cút ra chỗ khác.
Trần Dịch Hằng này thì còn dám hất tay Dương Bác Văn ra khỏi mặt mình.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
…Hả?
Làm Dương Bác Văn hơi đơ ra vài giây.
Rồi chợt, bật cười.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Haha.
Vỗ vỗ vào đầu của Trần Dịch Hằng.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày dám phản kháng rồi sao?
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Nhưng mà vô dụng thôi~
Dương Bác Văn cúi sát vào tai Trần Dịch Hằng nói:
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày chỉ là một Omega yếu ớt thôi.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng khựng lại vài giây, rồi lập tức vung tay đấm một phát thật mạnh vào mặt Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
A—
Dương Bác Văn không thể phản ứng kịp mà ăn nguyên một cú đấm vào mặt, khiến cậu hơi lùi về sau.
Cú đấm mạnh đến nỗi làm Dương Bác Văn thấy choáng váng, đứng không vững.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Mày…
Cậu ôm mặt mình, ngước lên nhìn Trần Dịch Hằng đứng nhìn mình với khuôn mặt khó chịu.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
Im đi, không phải là Bác Văn của tôi thì tôi không nương tay đâu.
Trần Dịch Hằng đút tay vào túi quần, nói với khuôn mặt lạnh lùng - trông rất là ngầu, chẳng hề giống một…Omega chút nào.
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
Dương Bác Văn |Beta|
«Thằng này…nay lạ thế…?»
Dương Bác Văn không thể nào không nhận ra điểm khác thường này, dáng vẻ của Trần Dịch Hằng bây giờ rất kiêu ngạo - không hề giống dáng vẻ nhút nhát, yếu đuối như thường ngày.
Trần Dịch Hằng |Omega|
Trần Dịch Hằng |Omega|
«Dù tên này không phải là Bác Văn của mình, nhưng mà…vẫn là khuôn mặt đó…làm mình có chút…xót…»
Trần Dịch Hằng nhìn gương mặt đỏ chét của Dương Bác Văn vì lãnh trọn cú đấm của mình mà cũng thấy có chút xót.
Nhưng mà so với những gì Dương Bác Văn đã làm với Trần Dịch Hằng thì nhiêu này chẳng là gì.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play