Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

AllMason | Đêm Dài

0.1 ban mai | linhmas

warning: lowercase, ooc
˚ ༘ ೀ⋆。 ˚
nguyễn xuân bách = cậu bùi trường linh = hắn
ở một hòn đảo cách xa mặt đất, có một ngôi làng đã tồn tại hơn hàng trăm năm nay với tin đồn rằng những loài cá mà ngư dân ở đây đánh bắt đều rất lạ kỳ - những loài cá mà người thường không bao giờ thấy được.
nếu người ngoài muốn nếm thử vị cá của biển mặn ở nơi này - họ phải trải qua một hố sâu thẳm nằm ở giữa vùng biển đại dương rộng lớn, con đường bắt buộc phải đi ngang qua mới có thể đến được ngôi làng ấy.
dù đã bị người đời cảnh báo rằng rất nguy hiểm, nhưng vẫn có người liều mạng vì những món ăn nên bất chấp tất cả lên thuyền nhổ neo và tiếp tục đi. kết cục của họ đều chỉ có một - chìm xuống hố sâu và biệt tăm biệt tích mãi mãi.
bùi trường linh là một trong những người liều mình vì điếu ấy. hắn là nghệ sĩ violin có tiếng ở trong nước và ngoài nước, nghe đồn đại về ngôi làng ấy khiến hắn tò mò như bao người thường.
nhìn đại dương xanh vô tận khiến hắn ngày một muốn khám phá ngôi làng đó hơn, và hắn cũng tò mò người dân nơi đó kì diệu đến như nào.
trường linh vừa kéo đàn violin vừa nhìn bầu trời trong xanh, nhưng hắn sẽ không biết đây là khoảng khắc cuối cùng hắn được nhìn thấy xung quanh.
thuyền một ngày gần hơn với chiếc hố sâu ấy, hắn cũng như bao người khác được cảnh báo bám chặt vào thành thuyền hoặc trốn chỗ nào đấy.
vừa nhắm tịt mắt, trường linh nghe được tiếng va chạm rất lớn rồi hắn cũng dần mất nhận thức.
"ơ có người dạt vào đảo này"
"này anh gì ơi?"
trong thâm tâm, hắn nghe được tiếng vọng của ai đó nhưng có lẽ vì cơ thể quá mệt, hắn không tài nào mở được mắt.
cho đến lúc trường linh tỉnh dậy khỏi giấc ngủ triền miên với cơn đau, hắn cảm nhận rõ ở cánh tay với vết thương khá sâu.
nhưng điều đặc biệt ra xung quanh tối đen.
hắn bắt đầu hoảng loạn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh gì ơi?
nghe được giọng nói, nhưng hắn không hề thấy gì. bấy giờ theo góc nhìn của hắn chỉ là một gam màu đen tối.
hắn ngó nghiêng, lần mò theo phía giọng nói phát ra.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
em đây
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh nằm nghỉ ngơi đi, anh đừng cử động mạnh thế
trường linh cảm nhận được hơi ấm từ cậu, bàn tay mềm mại đang sờ vào người hắn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
đây là đâu?
hắn cảnh giác dò xét cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
một ngôi làng nhỏ ở đảo ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
em tên bách, còn anh?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
linh. trường linh
hắn trả lời cộc lốc.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
tại sao ta lại lạc vào đây?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
em đang dạo chơi trên bờ biển bỗng thấy anh trôi dạc vào thôi ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhưng...
nói đến đây, cậu chợt im lặng làm hắn khó hiểu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
có lẽ do va chạm mạnh với vật gì đó
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
khiến cho hai bên mắt anh tạm thời không thấy được ánh sáng ạ
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
tạm thời?
hắn khó hiểu trước câu trả lời của cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
rồi anh sẽ biết
nghe cậu nói vậy, hắn cũng không tra hỏi gì thêm nữa. hắn vô thức sờ lên khuôn mặt của mình.
miếng băng gạc được quấn quanh mắt một cách cẩn thận làm hắn hiểu ngầm rằng mình đã bị mù vĩnh viễn.
nhưng,
"tạm thời" đầy ẩn ý của cậu nghĩa là gì?
hắn không biết.
˚ ༘ ೀ⋆。 ˚
p0zz1e
p0zz1e
trở lại với 1 fic tốt hơn
p0zz1e
p0zz1e
oneshort ạkkk
p0zz1e
p0zz1e
xin xoá hết tất cả các chap trước và làm mới fic hơn
p0zz1e
p0zz1e
yêu

0.2

tính từ sự cố lúc đó cũng đã hơn 1 tháng hắn ở cùng cậu tại ngôi làng này.
hắn đã quen được với việc sinh hoạt hằng ngày mà không cần ánh sáng. cây đàn violin mà hắn ôm chặt trong người trong lúc bất tỉnh trước đó cũng đã được cậu sửa chữa và chăm sóc kĩ càng như người chủ của nó vậy.
bỗng, một hôm cậu hẹn hắn ra ven biển - nơi mà trường linh đã bị tan nạn ra nói chuyện, nghe bảo là chuyện rất quan trọng nên hắn cũng khá thắc mắc.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh linh
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
ơi, anh nghe?
có vẻ ở với cậu nhiều khiến cho tính cọc cằn khó tính trước đó của hắn cũng đã vơi đi nhiều so với ban đầu hắn gặp cậu.
dường như trái tim hắn đã có chút được sưởi ấm bởi cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh linh này
cậu nhẹ nhàng cầm tay hắn lên đặt vào bên ngực trái của mình.
trường linh có chút giật mình trước hành động kì lạ của cậu. dù không thể thấy được khuôn mặt cậu ra sao, hắn vẫn có thể vẽ ra được ánh nhìn mà bách trao cho anh - một ánh nhìn chứa đầy sao của vũ trụ vô tận đang nhìn hắn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
em nghe người ta nói rằng,
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
khi hai con người xa lạ có cảm tình với nhau
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
họ có thể nghe được nhịp đập trái tim của đối phương đấy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh nghe không?
hắn không đáp, hắn chỉ tập trung hết mọi tâm trí của mình vào phía bàn tay đang được đặt vào ngực cậu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
anh...
hắn cảm nhận rõ, rất rõ là đằng khác. trái tim của cậu và hắn đang hoà vào cùng một nhịp.
một nhịp của bản tình ca mà cả hai viết lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh linh mở miệng ra đi
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
định tạo bất ngờ gì cho anh à?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
sao anh biết?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
anh còn lạ gì em
cậu cười khẽ, cậu lấy trong túi mình ra một viên ngọc màu xanh biếc rực rỡ phát sáng giữa ánh nắng chiều tà của hoàng hôn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh linh nghe theo em, anh mở miệng ra đi
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
làm gì?
dù hỏi thế nhưng hắn vẫn làm theo ý cậu.
khi cậu vừa đưa viên ngọc vào bên trong khoang miệng của hắn.
nhanh như cắt, xuân bách kéo hắn vào một nụ hôn sâu. một nụ hôn chứng minh cho tình yêu mà cậu giấu kín bấy lâu nay dành cho hắn.
ban đầu trường linh có chút bối rối, nhưng rồi cũng thả mình vào cơn sóng theo ý cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ha... anh đừng nhả ra đấy nhé
chưa kịp để hắn trả lời, cậu đã tháo miếng băng gạc trên mắt của hắn xuống.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
sao thế?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
rồi anh sẽ biết
song, mắt hắn dường như có thế lực nào đó khiến hai mí mắt lâu đã không được tiếp xúc vào ánh sáng trở nên chói nhoà.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
bách...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
viên ngọc quý hiếm xuất hiện trong bụng của loài cá nơi đây đấy
sau khi làm quen được với ánh sáng, bùi trường linh bắt đầu nhìn rõ hơn khuôn mặt của cậu.
hắn mừng rỡ ôm chặt cậu vào lòng, đây là lần đầu tiến hắn nhìn thấy bầu trời sau hơn 1 tháng xa cách.
nhưng trái ngược với hắn, trong mắt cậu chỉ có phảng phất một nỗi buồn khó thốt lên bằng lời.
trường linh không hề nhận ra.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh linh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh đã biết vì sao lúc đó em bảo là tạm thời rồi chứ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
thế sao...? anh cảm ơn em nhiều lắm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
chỉ là một lời cảm ơn thôi sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
mà anh này,
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
đây là món quà gửi chút tình của em dành cho anh lần cuối
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
ý em là?
cậu không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ tiếp tục câu chuyện dang dở của mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
hằng đêm, em đã thả ước nguyện của em vào gió
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
rằng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
hai ta có thể bên nhau mãi mãi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhưng, có lẽ không được rồi
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
bách...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
đây là cây đàn của anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh hãy giữ chặt nó
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhớ kĩ nhé
dứt lời, cậu thoát khỏi cái ôm của hắn rồi đi một mạch biển.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
bách! em đi đâu vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
thuyền sắp tới rồi, anh nhớ giữ sức khoẻ nhé
thấy trường linh đang chạy về phía mình, cậu vội vã ép cơ thể chạy nhanh hơn về phía biển sâu dù cơ thể đã sớm cạn sức.
hắn bất lực nhìn cậu đi một ngày xa hơn. nhìn làn sóng vào đêm khuya vỗ mạnh vào bờ, hắn hèn nhát không dám bước xuống cứu lấy người mình yêu.
chắc cậu cũng biết điểm yếu ấy nên đã dùng cách đó để ngăn chặn hắn chạy về hướng cậu.
cơ thể cậu bắt đầu thấy được một lớp sương mờ phủ trên mí mắt khi dần chìm xuống đáy biển.

0.1 mắt đen | gillmas

vũ trường giang = anh nguyễn xuân bách = nó
✧˖°.☾
"mặt trời làm mắt em nâu, anh đã thấy khi soi tâm hồn mình trong ánh nhìn của em"
xuân bách đã từng như thế, nó đã từng có đôi mắt đẹp đến mức chỉ cần chạm phải cũng đủ khiến tim người khác khẽ run lên, sâu thẳm và dịu dàng như mang cả bầu trời lặng im trong đó.
và người từng có một thời sở hữu đôi mắt ấy và cả chủ nhân của nó là anh - vũ trường giang.
nhưng vì hiểu lầm của cả hai khiến cho cuộc tình từng rực rỡ tựa như pháo hoa nhưng nó cũng nhanh chóng tàn phai giữa bầu trời đầy sao.
vì không khống chế được cảm xúc và lí trí, nên từ bước chân định mệnh mỏng manh khiến cho anh làm đôi mắt diễm lệ ấy rơi nước mắt - tất nhiên không phải là nước mắt của sự hạnh phúc, nước mắt của sự thất vọng nhìn thẳng vào mắt anh.
trong khoảng thời gian thiếu đi hơi ấm từ xuân bách, anh đã phải vật vã tập làm quen hết tất cả mọi thứ trong cuộc sống. thiếu vắng bóng nó gây ra một sự đảo lộn không hề nhỏ trong từng thói quen của anh.
nó và anh đã như ánh trăng lạc mùa mà gặp lại nhau tại quán cà phê joly rab - nơi mà hai đứa nhóc ký ức xưa đã thề hẹn với trăng rằng sẽ bên nhau mãi mãi.
nhưng giờ, nó chỉ là kỉ niệm.
hiện tại, xuân bách đang làm tại quán cà phê ấy. không biết áp lực vô hình nào đó đã kéo trường giang quay lại nơi đây.
vừa bước vào cửa, anh đã gặp bóng dáng thân thuộc đứng một góc cười nói rôm rả với người khác. tim anh dường như hẫng đi xuống một nhịp.
bách theo phản xạ quay người lại cúi chào khách bước vào quán như thường ngày. nụ cười vẫn nở trên môi và đôi mắt híp lại khi khoé miệng rộng lên, nhưng khi nó vừa ngước lên lại đụng vào ánh mắt sâu hút của anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
anh giang?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
chào em...
thành công kế bên thấy nó cứ nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà tới kia không kìm được mà lên tiếng trêu chọc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
thích con người ta rồi à?
công bước đến huýt mạnh vai nó, làm cho nó có chút giật mình nhưng sau đó chạy nhanh vào quầy pha chế để tránh anh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
thằng này làm sao ấy nhỉ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
à anh uống gì?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
cho anh ly cacao nóng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
anh cần dùng thêm gì không ạ?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
à không...
anh luyến tiếc nhìn bên trong quầy để kiếm nó, nhưng vì sợ xuân bách sẽ thêm một lần sợ hãi anh nữa nên anh dù không cầm lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngồi một chỗ gần cửa sổ.
ở bên trong quầy, thành công không biết xuân bách đang nghĩ gì nhưng nó cứ đăm chiêu nhìn ra bên ngoài.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
coi điên không?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
sao mày pha ít sữa thế
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
pha sao kệ tao
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
pha đúng công thức đi bố
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
khách phun cacao vô mặt mày giờ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
mày thì biết cái gì?
đúng,
nó vẫn còn nhớ rất rõ anh rất ghét ngọt nhưng vẫn chọn uống cacao sữa nóng vì nó thích thế.
nên mỗi khi đi cùng nhau, nó luôn dặn nhân viên pha ít sữa cho anh.
và giờ nó vẫn sẽ làm thế, đây có lẽ là lời yêu thương cuối nó dành cho anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
công, mày đem món này ra cho bàn anh giang đi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
giang nào?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
cái anh xăm kín tay í
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
có anh nào đâu?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
mắt mày lệch hả?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhờ có tí cũng không xong
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
đồ gia dụng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
? mẹ mày ngứa đòn không

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play