Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[QTrung × MDung] Mợ Hai

Chương 1

Ngọc Páo💥
Ngọc Páo💥
Hí looooooooo
Ngọc Páo💥
Ngọc Páo💥
Lại là Ngọc páo đây
Ngọc Páo💥
Ngọc Páo💥
Truyện này là đứa con thứ 4 cụa toi nha các tềnh iêu💅💅💅
Ngọc Páo💥
Ngọc Páo💥
Bữa ni vt cái truyện cho nó kỉu hơi có vị miền Tây nhó
Ngọc Páo💥
Ngọc Páo💥
Thôi quên, gtnv nhó
____________________
Trung
Trung
Tên: Dư Quang Trung 20 tuổi Anh là con trai cả của nhà bà hội đồng Lý, cha mất từ lúc 10 tuổi, nhà giàu nhất ở thị xã này. Tính cách lạnh lùng và kiêu ngạo, luôn khinh thường những người nghèo hơn mình, hiếm khi thấy anh tốt bụng, hiền lành.
Dung
Dung
Tên: Đinh Thị Mộng Dung 18 tuổi Nàng là con ruột của một người mẹ đơn thân tên là Tư, cha mất sớm, nhà rất nghèo, sống giản dị chứ không giống Trung. Tính cách hiền lành, nhân hậu, dù nhà có nghèo đến cỡ nào thì nàng vẫn mặc kệ, vẫn muốn sống tốt và hay giúp đỡ người dân trong làng chứ chẳng thèm vàng bạc. Hiện tại, nàng đang có một mối tình rất sâu đậm.
Duyên
Duyên
Tên: Nguyễn Thị Mỹ Duyên 15 tuổi Em là con út của nhà bà hội đồng Lý, cũng như là em của Trung, em cũng có tính cách không khác gì anh hai mình.
Dứa
Dứa
Tên: Bùi Đình Huy 23 tuổi Cậu là con của một gia đình giàu trên phố, mẹ cậu là chị gái ruột của bà hội đồng Lý và cũng là thím của cậu. Cậu có người em họ là Trung, hai anh em cũng rất thân với nhau. Tính cách thì không giống em họ mình, cậu rất hiền, tốt bụng, luôn giúp đỡ người dân gặp khó khăn, không ích kỷ hay kiêu ngạo.
Vô truyện thoiiii
_____________________
// //: hành động
" ": suy nghĩ
❄️: giọng lạnh lùng
* *: cảm xúc
____________________
Bên bến sông, có cặp đôi một nam một nữ ngồi kề nhau. Cả hai cùng mặc bộ quần áo bà ba y hệt nhau.
Dung
Dung
Anh Trí!
Xuân Trí
Xuân Trí
Sao em?
Dung
Dung
Anh...anh có yêu em không?
Xuân Trí
Xuân Trí
Em nghĩ sao vậy? Tất nhiên là có rồi! //cười nhẹ//
Dung
Dung
Thiệt hong?
Xuân Trí
Xuân Trí
Thiệt mò!
Dung
Dung
//cười//
Dung
Dung
Thế...anh yêu em để làm gì?
Xuân Trí
Xuân Trí
Để sau này, anh sẽ cưới em về làm vợ anh, và anh sẽ phục vụ em! //tự tin nói//
Dung
Dung
*đỏ mặt*
Dung
Dung
Anh thôi đi! //ngại//
Xuân Trí
Xuân Trí
Hì hì
Xuân Trí
Xuân Trí
Vậy, em có đồng ý không?
Dung
Dung
Có chứ!
Rồi cả hai đứng dậy, nắm tay nhau đi về đến nhà.
Trên đường đi
Xuân Trí
Xuân Trí
//đang đi bình thường//
Dung
Dung
//suy nghĩ//
Dung
Dung
"A!"
Dung
Dung
//Đẩy Trí xuống sông//
Xuân Trí
Xuân Trí
Oái! //té//
Đùng!
Dung
Dung
Haha
Xuân Trí
Xuân Trí
Em làm gì vậy?
Dung
Dung
Vui mà, bộ anh không vui hả?
Xuân Trí
Xuân Trí
Ờm...thì...//ấp úng//
Xuân Trí
Xuân Trí
Ờm...vui! Vui lắm, mát lắm! *bất lực*
Dung
Dung
Thôi em kéo anh lên nà!
Tưởng đâu Trí được kéo lên, nhưng không, vừa kéo lên nàng lại đẩy xuống, khiến cho Trí được mát lần nữa.
Một lúc sau, Trí mới lên được bờ, cậu ta không giận dỗi gì nàng mà còn cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi được bên người mình thương.
Dung
Dung
Thôi em về nha! Không thôi má em lại lo!
Xuân Trí
Xuân Trí
Ừ, mà có cần anh đưa về không?
Dung
Dung
Không cần đâu ạ, em tự về được rồi!
Xuân Trí
Xuân Trí
Ừ, vậy về cẩn thận nghe!
Dung
Dung
Dạ, em biết òi! //chạy về//
Trên đường chạy về thì nàng va phải một người.
Dung
Dung
Em...em xin lỗi...ạ... //cúi đầu xuống//
Trung
Trung
Ừm //❄️//
Không ai khác chính là anh, con trai cả của bà hội đồng Lý. Anh vừa du học bên nước ngoài về.
Dung
Dung
//ngước lên nhìn anh//
Dung
Dung
Ơ...anh này trông quen quen...
Dung
Dung
Anh là Quang Trung, con của bà hội đồng Lý đúng không?
Trung
Trung
Ừm, sao em biết? *hơi bất ngờ*
Dung
Dung
Hồi xưa mẹ em hay qua lấy gạo bên nhà anh nè! Anh nhớ em không? //lấy hai tay nhéo hai bên má anh//
Trung
Trung
À...ừ...ừm... //bất lực//
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
//nhìn cảnh tình cảm trước mặt//
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
"Trời má tí về khỏi ăn cơm"
Dung
Dung
//bỏ tay xuống//
Dung
Dung
Ờ...xin lỗi anh, cái hành động của em hơi bất lịch sự tí, xin lỗi anh nhiều!
Trung
Trung
Ừm!
Dung
Dung
Vậy thôi em về nha! //chạy về nhà//
Trung
Trung
//nhìn nàng//
Trung
Trung
Ê!
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Dạ, cậu gọi con?
Trung
Trung
Bé này con nhà ai vậy?
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Dạ...Mộng Dung, con bà Tư xóm trên ạ.
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Mà...có gì không cậu?
Trung
Trung
Cậu kết nó rồi đó!
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Rồi mai có gì con lên tỉnh con lấy thông tin cho cậu nghe!
Trung
Trung
Ừm
Trung
Trung
Để cho con làm hết đó!
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Dạ, thưa cậu.
Trung
Trung
//nhếch mép//
Trung
Trung
Đi về!
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Dạ
[END]

Chương 2

Tại nhà của bà Tư
Dung
Dung
Mẹ ơi~ //chạy ra chỗ bà//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Sao con?
Dung
Dung
Mẹ đang nấu cơm hả?
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Ờ, có gì không?
Dung
Dung
Đây, để con phụ mẹ cho!
Dung
Dung
//phụ bà làm đồ ăn//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
//cười//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Con gái của mẹ ngoan quá! //xoa đầu nàng//
Dung
Dung
Hì hì!
Cả hai mẹ con nàng cùng nhau làm một mâm cơm để dùng cho bữa trưa, bỗng ở phòng trên có tiếng động.
*Cốc...cốc...cốc...*
Dung
Dung
Ai thế mẹ?
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Mẹ không biết nữa, để lên nhà xem! //lên phòng trên//
...
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
//mở cửa//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Ai vậy?
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Chị...là...? //bất ngờ//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Đúng vậy..!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Ờm...mọi...mọi người vào nhà ngồi đi!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ừm! //đi vào//
Trung
Trung
//đi vào//
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
//đi vào//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Nhà gì mà nghèo xơ ngèo xác! //cầm quạt//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Đây, mọi người ngồi đi
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ừm
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Mà...chị và cháu đến đây có việc gì không ạ?
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ờm...thì...nghe nói...chị có một đứa con gái mới tròn 18 tuổi phải không?
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Dạ...dạ đúng rồi!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Vậy...gọi nó lên đây!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
À...ờm... //ấp úng//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Nhanh! //quát lớn//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Dạ...dạ...
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Dung ơi. Dung!
Dung
Dung
Dạ mẹ? //từ dười nhà sau reo lên//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Lên đây, mẹ muốn nói chuyện với con!
Dung
Dung
Dạ! //chạy lên chỗ bà//
Dung
Dung
Có gì không...//đang nói thì khựng lại//
Dung
Dung
Anh này... Cái anh này hôm qua con gặp trên đường về nhà nè mẹ! //chỉ tay vào người anh//
Trung
Trung
Hở? //ngơ ngác//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Mà chị qua đây có gì không ạ?
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ờm...chuyện cũng quan trọng lắm!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Chị còn nhớ những lạng bạc của ngày xưa không, chị Tư..? //giọng mỉa mai//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Bạc...?
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Hồi đó, chồng chị mượn nhà tôi mấy chục lạng bạc đấy, mà ông ấy chết rồi, số bạc vẫn chưa trả, giờ...chị tính sao?
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Ờm...thì...
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bây giờ, tôi cho chị hai lựa chọn
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
1! Là chị trả hết số bạc đó
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
2! Nếu không có tiền để trả thì hai mẹ con chị bước khỏi căn nhà này cho tôi!
Dung
Dung
//sợ//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Nhưng...tôi không có tiền trả với lại nếu ra khỏi nhà thì hai mẹ con tôi biết đi đâu về đâu..?
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ờm...vậy thôi!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Tôi sẽ cho bà 2 lựa chọn khác!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
1 là ra khỏi đây, tôi sẽ lấy căn nhà này!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Còn 2, thì...
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Con gái yêu của chị sẽ được gả cho con trai tôi!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Hả! //sốc//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Chọn đi!
Dung
Dung
Mẹ! Bây giờ mình làm sao? //lắc tay bà//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Mẹ cũng không biết nữa...//giọng đầy lo lắng//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Nhanh lên, chúng tôi không có thời gian đâu!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
...
Dung
Dung
Mẹ!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
//nhìn nàng//
Dung
Dung
Con quyết định rồi!
Dung
Dung
Mẹ sẽ được ở đây! //giọng run run//
Dung
Dung
Đổi lại thì con sẽ theo chồng, cho dù con vẫn muốn ở với mẹ nhưng nếu con chọn thế, thì mẹ con mình sẽ không có nhà để ở. //lau nước mắt//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Đó! Vậy có phải nhanh hơn không
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Dù sao con trai tôi cũng mất công năn nỉ tôi và qua đây để hỏi cưới con gái chị rồi!
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Uh ừm!
Thế là tất cả gia nhân nhà bà hội đồng Lý đem đồ sính lễ vào.
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Đây là tất cả đồ mà chúng tôi mang qua đây để hỏi cưới con gái bà!
Dung
Dung
//đứng nhìn//
Dung
Dung
"Mẹ ơi, con không muốn xa mẹ đâu"//khóc thầm//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Ngày mai, chúng tôi sẽ qua rước con gái bà về, nhớ chuẩn bị sớm, NGHE CHƯA!
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Dạ...dạ...
Dung
Dung
Dạ
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Về!
Minh (gia nhân nhà anh)
Minh (gia nhân nhà anh)
Dạ, thưa bà chủ!
Trung
Trung
//quay lại nhìn nàng//
Trung
Trung
//nhếch mép//
Trung
Trung
//đi về//
[END]

Chương 3

Sáng hôm sau
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
//chỉnh lại tóc cho nàng//
Dung
Dung
//lau nước mắt//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Thôi, con đừng khóc nữa, hôm nay là ngày vui mà... //vỗ vai nàng//
Dung
Dung
Vâng... //giọng khàn//
? :Xong chưa!!?
Dung
Dung
Dạ...dạ rồi...
Dung
Dung
Con đi nghe mẹ...
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
Ừm, nhớ giữ gìn sức khỏe nghe con!
Dung
Dung
//ôm bà lần cuối//
Bà Tư (mẹ nàng)
Bà Tư (mẹ nàng)
//ôm nàng//
...
Tại bến sông
Dung
Dung
//đang đi bình thường//
? :Em..!!!
Dung
Dung
//quay đầu lại//
Xuân Trí
Xuân Trí
//chạy đến chỗ nàng//
Xuân Trí
Xuân Trí
//thở hổn hển//
Xuân Trí
Xuân Trí
Em... //cầm tay nàng//
Trung
Trung
//hất tay cậu ta ra khỏi vợ mình//
Xuân Trí
Xuân Trí
Em...em hứa với anh làm sao? Mà bây giờ...em lại...
Dung
Dung
Em xin lỗi anh...em không muốn như vậy đâu...anh à...anh đừng theo đuổi em nữa...trong làng vẫn còn rất nhiều cô gái theo đuổi anh mà...
Xuân Trí
Xuân Trí
Nhưng đối với anh...em mới là tất cả..!
Dung
Dung
Em xin lỗi...
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Nhanh lên! Trễ bây giờ!
Xuân Trí
Xuân Trí
Trước khi đi...em có thể...hát lần cuối cho anh nghe...được không..? //ấp úng//
Dung
Dung
Dạ...cũng được...
Dung
Dung
"Xa xa bóng người thương Thấp thoáng trước thềm nhà đang đưa dâu Nơi đây phấn son áo màu Em sắp theo chồng bỏ lại bến sông kia chờ mong Khải lên khúc nhạc hoàng cầm buồn ngày mình biệt ly Cung oán cung sầu nặng lòng tiễn chân người ra đi Xác pháo vu quy bên thềm có chăng hạnh phúc êm đềm Đời người con gái đục trong mười hai bến nước long đong Dặm ngàn thiên lí tiễn người đi Mây nước u buồn ngày biệt ly Khóc cho duyên mình đoạn trường thương loan đò sang ngang Áo mới em cài màu hoa cưới Sánh bước bên người cùng duyên mới Nâng chén tiêu sầu khải một cung đàn từ biệt nhau..."
Xuân Trí
Xuân Trí
//cầm tay nàng//
Trung
Trung
Mày có tin tao sai người đánh chết mày không?!! //đẩy cậu ta ra//
Trung
Trung
//kéo nàng đi//
Dung
Dung
//rơi lệ//
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Bà hội đồng Lý (mẹ anh)
Đi!!!
Xuân Trí
Xuân Trí
Em...! Hức...hức..! //khóc//
Trước mắt cậu bây giờ chỉ còn là bóng hình nhỏ nhắn, không ai khác chính là người mình từng thương, đang đi cùng với một người đàn ông khác, nhưng họ khá giả hơn nhà mình. Cậu ta chỉ biết gục đầu xuống mà khóc, chứ bây giờ cậu ta đã mất hết tất cả rồi. Một bàn tay chạm vào vai cậu ta, quay sang thì thấy một ông lão đã ngoài 70, ông ấy cất giọng rồi nói: "Đừng buồn, vốn dĩ đó không thuộc về con..." Giọng ông khàn khàn, nói xong, ông quay lưng, đi về phía cuối con đường, rồi từ từ hình bóng ông cũng đã phai đi, chẳng còn thấy nữa. Cậu ta im lặng, nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nhìn những đám mây đang bay trên bầu trời, ngắm một lúc, cậu ta lại thấy cũng như chợt tưởng tượng ra hình ảnh của nàng ở trên đó, nàng nở một nụ cười hồn nhiên, tay đưa xuống như muốn đỡ cậu ta lên, cậu giơ tay lên phía bầu trời để được chạm vào tay nàng, nhưng tiếc thay, đó chỉ là tưởng tượng mà thôi, chứ nàng của hiện tại đã ra đi về một phương xa, phải nói rằng rất xa. Cậu ta cứ nằm mãi ở đó, mong rằng nàng sẽ quay lại đây, và cùng cậu đi ngắm cảnh bên bến sông quen thuộc ấy.
Dung
Dung
//vừa đi vừa lẩm bẩm//
Dung
Dung
Chúng ta không thuộc về nhau...
[END]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play