[Văn Hàm] Ánh Sáng Tuổi Mười Lăm
Chương 1: Gặp gỡ
Âm nhạc vang vọng trong phòng tập rộng lớn. Dương Bác Văn đang tập đi tập lại cùng một đoạn nhảy khó. Từng động tác mạnh mẽ, dứt khoát, bóng dáng dưới ánh đèn gương phản chiếu khiến cả căn phòng như chỉ còn một nhịp tim đập dồn dập.
Một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào. Người mới khoác chiếc balo gọn nhẹ, dáng người thon gọn đến mức bất giác khiến ai nhìn cũng ngỡ là ánh sáng nào đó vừa lướt qua. Đôi chân dài, eo nhỏ, cả thân hình toát lên vẻ mảnh mai, khác hẳn không khí căng thẳng của phòng tập.
Dương Bác Văn
…Cậu là thực tập sinh mới? /quay sang/
Tả Kỳ Hàm
/Nụ cười trong veo đáp lại, giọng nói ấm áp vang lên/ Ừ. Mình là Tả Kỳ Hàm. Vừa mới tới hôm nay.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là sự nghiêm túc xen chút ngượng ngập của kẻ vừa tập luyện hết mình, một bên là sự bỡ ngỡ nhưng sáng rực như nắng.
Dương Bác Văn
Mình là Dương Bác Văn. Nếu có gì khó thì cứ hỏi, mình sẽ chỉ cho /lau mồ hôi, gật đầu nhẹ/
Tả Kỳ Hàm
/Gật đầu, khẽ siết quai balo/ Ở đây chắc… không dễ tập nhỉ?
Dương Bác Văn
/Khẽ bật cười/ Khó thì có khó. Nhưng nếu cố gắng thì… cũng sẽ quen thôi. Cậu đừng lo.
Người mới ngồi xuống ghế, đôi mắt đen láy dõi theo từng động tác của Văn. Mỗi lần Văn xoay người, ánh nhìn ấy lại lóe sáng như muốn cổ vũ.
Dương Bác Văn
Cậu nhìn gì mà chăm thế? /giả vờ cau mày hỏi, giọng lại lộ rõ ý trêu/
Tả Kỳ Hàm
Nhìn cậu thôi. Tập nghiêm túc như thế… mình thấy an tâm hơn.
Văn thoáng sững lại. Trái tim đập nhanh một nhịp, bất giác quay sang gương để che đi gò má đang nóng lên.
Trong căn phòng chỉ có tiếng nhạc, tiếng thở gấp sau từng động tác, và nụ cười khẽ của Kỳ Hàm—thứ khiến cả không gian trở nên nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Lần đầu viết nên còn nhiều sai sốt, mong mọi người góp ý để tui sửa đổi và ủng hộ tui nha. Cảm ơn mọi người nhiều❤️🥰
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Ảnh cũ rồi, mà vẫn thấy cưng🥰
Chương 2: Những ngày tập luyện
Âm nhạc lại vang lên. Lần này, không phải chỉ có một người trên sàn tập nữa.
Bác Văn đứng cạnh, làm mẫu từng động tác. Kỳ Hàm ở phía sau, cố gắng bắt chước theo. Động tác xoay người tưởng chừng đơn giản, nhưng khi Hàm thử, cả thân hình mảnh khảnh lập tức loạng choạng suýt ngã.
Dương Bác Văn
Khoan, khoan! /vội vươn tay giữ lấy cánh tay đối phương/
Tả Kỳ Hàm
/bật cười, nụ cười trong trẻo đến mức át cả tiếng nhạc/
Tả Kỳ Hàm
Mình đã bảo rồi, cơ thể mình cứng lắm. Không khéo tập thêm vài ngày nữa sẽ thành… gỗ mất thôi.
Dương Bác Văn
/chau mày, nhưng khóe môi lại hơi cong lên/
Dương Bác Văn
Không có chuyện đó đâu. Cậu mảnh như thế này, động tác sẽ càng đẹp nếu chịu khó luyện. Vấn đề chỉ là kiên nhẫn thôi.
Tả Kỳ Hàm
/nghiêng đầu nhìn Văn, đôi mắt sáng ánh lên chút tinh nghịch/ Vậy cậu kiên nhẫn nổi không? Lỡ mình sai hoài, cậu có phát bực không đấy!?
Dương Bác Văn
Không /trả lời dứt khoát, giọng trầm chắc/Mình quen rồi. Cứ tập sai thì tập lại. Mình ở đây để chỉ cho cậu.
Câu nói bình thản, nhưng lại khiến tim Hàm bất giác lỡ nhịp.
Đoạn nhảy tiếp tục. Lần này, Hàm nghiêm túc hơn, từng bước chân cố bám sát nhịp. Khi xoay người thành công, dù chưa thật hoàn hảo.
Dương Bác Văn
/khẽ gật đầu/Đấy. Tốt hơn rồi
Tả Kỳ Hàm
Thật à? /ánh mắt chờ đợi/
Dương Bác Văn
Ừ. Tốt hơn rất nhiều /giọng trầm thấp, kèm theo ánh nhìn sâu hơn thường ngày/
Trong khoảnh khắc đó, không gian bỗng chậm lại. Tiếng nhạc vang đều, nhưng cả hai chỉ còn thấy nhau trong gương.
Hàm cắn môi, rồi bật cười phá tan bầu không khí.
Tả Kỳ Hàm
Thế thì… chắc mình còn phải nhờ cậu dài dài rồi /cười ngại ngùng/
Văn nhấc khăn lau mồ hôi, quay mặt đi để giấu nụ cười bất giác hiện trên môi
Dương Bác Văn
Ừ. Cứ nhờ. Mình không phiền đâu /vui vẻ/
Ánh nắng cuối ngày hắt qua cửa kính, phủ một lớp sáng dịu dàng lên cả hai bóng dáng trong phòng tập. Dường như, từ giây phút ấy, những buổi tập mệt mỏi không còn nặng nề nữa—vì trong đó có một người để cùng cố gắng, cùng cười, cùng tiến về phía trước
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Chương 2 nè
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Chương có đúng 1like thôi. Nhưng cũng cảm ơn đã ủng hộ tui!😊
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Có gì mọi người cứ góp ý nhé, mik sẽ cố gẳng sửa đổi
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Cảm ơn mng!
Chương 3: Bí mật nhỏ
Đêm đã khuya. Phòng tập chỉ còn ánh đèn vàng dịu hắt xuống sàn gỗ. Ngoài hành lang lâu lâu vang lên tiếng bước chân vội vã của nhân viên dọn dẹp, nhưng rồi cũng nhanh chóng biến mất. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng bút lướt trên giấy.
Ở góc phòng, Kỳ Hàm co chân ngồi dựa tường, cuốn sổ nhỏ màu xanh đặt trên đầu gối. Trang giấy mở ra đã chi chít chữ. Ngòi bút cứ nhảy múa, ghi lại những suy nghĩ mà cậu không thể nói thành lời.
Tả Kỳ Hàm
“Hôm nay Văn lại chỉ mình động tác xoay. Cậu ấy nghiêm túc lắm, nhiều lúc hơi khó tính, nhưng mình biết là vì muốn tốt cho mình. Có lẽ nhờ vậy mà mình mới kiên nhẫn hơn với bản thân. Thú thật, mỗi khi Văn khen một câu, mình thấy lòng nhẹ bẫng… giống như mọi mệt mỏi đều tan biến…”
Viết đến đây, Hàm ngẩng đầu nhìn ra tấm gương đen kịt phía trước. Hình bóng trong gương hơi nhòe, nhưng đôi má ửng hồng lại rõ ràng đến mức chính bản thân cậu cũng phải giật mình.
Tả Kỳ Hàm
/vội vàng gập cuốn sổ lại, tim nhảy dựng/
Người bước vào là Dương Bác Văn. Cậu mặc áo thun trắng đơn giản, cổ áo ướt mồ hôi, tay còn cầm chai nước. Rõ ràng vừa tập thêm ở phòng khác rồi đi ngang qua.
Dương Bác Văn
Cậu còn ở đây sao?
Dương Bác Văn
/hơi bất ngờ, nhưng khóe môi lại cong lên/
Dương Bác Văn
Khuya thế này rồi mà cậu còn chưa về?
Tả Kỳ Hàm
À… mình… mình chỉ ngồi viết vài thứ thôi /lúng túng, vội đưa cuốn sổ ra sau lưng/
Ánh mắt Văn vô tình quét qua động tác ấy. Một nụ cười mơ hồ hiện trên môi cậu.
Dương Bác Văn
Gì thế? Giấu nhanh vậy… hay là bí mật?
Tả Kỳ Hàm
Không có gì! /trả lời vội vã, mặt càng đỏ hơn/
Văn đặt chai nước xuống, cố tình ngồi sát lại, giọng kéo dài.
Dương Bác Văn
Nếu thật sự không có gì thì cho mình xem thử đi. Chỉ cần một chút thôi, mình sẽ không cười đâu.
Tả Kỳ Hàm
Không được! Đây là nhật ký riêng của /trừng mắt, nhưng vẻ bối rối trong mắt lại bán đứng cậu/
Dương Bác Văn
Ừm…/chống cằm, nhìn chăm chăm/
Dương Bác Văn
Thế thì càng làm mình tò mò. Mặt cậu đỏ quá rồi đấy.
Tả Kỳ Hàm
Cậu… im đi. /vội quay mặt sang hướng khác, tay ôm chặt cuốn sổ như bảo vệ một báu vật/
Dương Bác Văn
/bật cười khẽ, giọng nói trầm thấp như hòa vào ánh đèn vàng/ Được rồi, mình không hỏi nữa. Nhưng này, lần sau giấu bí mật thì bớt lộ liễu đi. Nhìn qua là biết ngay mà./trêu chọc/
Hàm nghiến răng, nhưng lại chẳng tìm được lời nào phản bác. Cuối cùng chỉ có thể thở dài, giọng nhỏ xíu.
Tả Kỳ Hàm
…Cậu phiền thật đấy
Dương Bác Văn
Ừ, phiền thì phiền. Miễn là cậu không ghét. /đáp gọn, thái độ thản nhiên đến mức khiến tim Hàm khẽ chao đảo/
Khoảnh khắc im lặng kéo dài. Không khí trong phòng đột nhiên trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường kêu tích tắc.
Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân và vài câu xì xào:
Trương Quế Nguyên
Thấy không, hai người đó lại ngồi chung nữa rồi.
Trần Dịch Hằng
Ừ, dính nhau suốt. Có gì mờ ám không nhỉ…
Trương Hàm Thuỵ
Đẹp đôi quá trời😍
Tiếng cười nhỏ dần xa, nhưng từng chữ như mũi kim ghim thẳng vào tai Hàm. Bàn tay cậu run khẽ, cuốn sổ suýt trượt xuống sàn.
Dương Bác Văn
/cau mày, lập tức quay sang/ Đừng để ý mấy lời linh tinh đó
Tả Kỳ Hàm
…Nếu ai cũng nghĩ như vậy thì sao? Có lẽ… sẽ ảnh hưởng đến cậu. /nói nhỏ, mắt rũ xuống/
Văn im lặng một giây, sau đó đưa tay đẩy nhẹ vai đối phương, bắt buộc Hàm phải ngẩng lên nhìn mình. Đôi mắt đen thẳm ánh lên sự kiên định hiếm thấy
Dương Bác Văn
Nghe này, /nói chậm rãi từng chữ/ chỉ cần cậu không thấy phiền, mình cũng không thấy phiền. Thế thôi.
Hàm khựng lại. Trong giây phút ấy, tim cậu đập loạn nhịp. Ánh mắt Văn quá thẳng thắn, quá chắc chắn, đến mức khiến mọi lo lắng tan biến.
Tả Kỳ Hàm
…Đồ lì lợm. /buông ra một câu trêu gượng, rồi ôm chặt cuốn sổ vào ngực/
Văn bật cười, nhưng không nói thêm. Cậu đứng dậy, vươn tay ra:
Dương Bác Văn
Muộn rồi. Về thôi.
Hàm ngần ngại một chút, rồi cũng nắm lấy tay Văn để đứng lên. Trong khoảnh khắc đó, lòng bàn tay ấm nóng chạm nhau, như ngầm chôn giấu một bí mật chưa kịp nói thành lời.
ᥫᩣ✨вícнngọc✨ᥫᩣ
Xong chap 3 rồi nè. Không biết có ổn ko nữa 😔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play