Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Xuyên Không, Chỉ Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa!!!

Lần đầu tiên mở mắt

Âm thanh chói tai của chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ réo vang. Đức Duy bật dậy, tim đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng vài giây.
Xung quanh là căn phòng chật hẹp quen thuộc: bức tường trắng ố vàng, rèm cửa xanh đã sờn mép, bàn học chất đầy sách vở, kịch bản tập hát, vở ghi động tác. Giường tầng kẽo kẹt, mùi mồ hôi và nhựa cũ hăng hắc tràn ngập không khí.
Cậu ngẩn ra. Đây không phải căn hộ cao cấp của mình vài năm sau. Đây là… ký túc xá 5 năm trước.
Đức Duy run rẩy bước đến bàn, kéo tờ lịch nhàu nát xuống. Trước mắt cậu, con số đỏ chót hiện rõ: 202x.
Cậu chết lặng
Đức Duy
Đức Duy
//Giọng thì thầm, run run//
Đức Duy
Đức Duy
"…Không thể nào… Mình quay về thật rồi?"
Ký ức dội về như cơn lũ: – Những buổi tập đến rã rời, xương khớp đau nhức. – Những lần mâu thuẫn trong nhóm, tiếng cãi vã, sự căng thẳng. – Và cả ánh mắt của Quang Anh… lạnh lùng, xa cách, đôi khi nhìn cậu như thể một người dưng.
Mãi đến sau này, khi cả hai đã đủ trưởng thành, đã hiểu nhau hơn, tình cảm mới chớm nở. Nhưng khi đó… tất cả đã quá muộn.
Nắm tay không kịp, lời chưa nói ra đã phải nuốt ngược vào lòng.
Đức Duy cắn môi, siết chặt tay. Không. Lần này mình không được phép bỏ lỡ. Nếu số phận cho mình một cơ hội… thì mình sẽ cưa anh từ đầu.
Cạch
Tiếng cửa bật mở🚪
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Quang Anh, khoác áo thể thao đen, vai hơi ướt sau buổi tập, vài giọt mồ hôi lăn dài trên cổ. Ánh mắt anh bình thản, lạnh nhạt như băng, quét một vòng căn phòng trước khi dừng lại ở Duy.
Quang Anh
Quang Anh
//Giọng trầm, hơi mệt//
Quang Anh
Quang Anh
Sao còn ngồi đây? Không đi tập à?
Đức Duy ngẩn người, tim nhói một nhịp khi thấy dáng vẻ ấy. Vẫn là Quang Anh của năm tháng thanh xuân, đẹp đến mức khiến người ta nín thở, nhưng xa cách đến mức không thể chạm vào.
Thế nhưng lần này, Duy mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh.
Đức Duy
Đức Duy
//Giả vờ hồn nhiên, giọng ngọt ngào//
Đức Duy
Đức Duy
Anh Quang Anh! Anh về rồi hả? Em đợi anh mãi luôn đó.
Quang Anh khựng lại, đôi mày cau nhẹ.
Quang Anh
Quang Anh
…Đợi tôi? Đợi làm gì?
Đức Duy
Đức Duy
//Chống cằm, cười nhẹ//
Đức Duy
Đức Duy
Thì đợi anh chứ sao. Em nhớ anh mà.
Một khoảng im lặng bao trùm. Không khí như đặc quánh lại.
Quang Anh khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Duy, giọng trầm thấp:
Quang Anh
Quang Anh
Cậu hôm nay bị gì vậy?
Đức Duy
Đức Duy
//Cười híp mắt, nghiêm túc nhưng vẫn như đùa//
Đức Duy
Đức Duy
Không bị gì hết. Em nhớ thì nói nhớ thôi. Anh không thích nghe à?
Ánh mắt Quang Anh thoáng lóe tia ngạc nhiên. Anh không quen với một Đức Duy lém lỉnh, ồn ào thế này.
Quang Anh
Quang Anh
…Cậu lạ thật.
Đức Duy thấy anh định bước qua, vội vàng bật dậy chạy đến tủ lạnh, lục lọi một hồi rồi rút ra chai nước mát, dí ngay vào tay Quang Anh.
Đức Duy
Đức Duy
//Cười tươi//
Đức Duy
Đức Duy
Uống đi. Anh mà ngất thì ai bảo vệ em?
Ngón tay hai người chạm nhau khẽ khàng. Tim Duy đập thình thịch, nóng ran. Nhưng cậu giả vờ tỉnh bơ, còn chớp mắt đầy vô tội.
Quang Anh hơi sững lại, nhưng cũng nhận lấy. Anh mở nắp, uống một ngụm rồi liếc nhìn Duy.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu nói chuyện kỳ cục thật. Bình thường im re, nay bỗng lắm lời.
Đức Duy
Đức Duy
//Nhún vai, cười ranh mãnh//
Đức Duy
Đức Duy
Thì em đổi phong cách. Từ nay em sẽ làm phiền anh nhiều lắm. Anh chịu được không?
Quang Anh
Quang Anh
Tùy cậu
Đức Duy
Đức Duy
//Bĩu môi, giả vờ ấm ức//
Đức Duy
Đức Duy
Anh nói vậy coi chừng em giận đó. Mà em giận thì… anh phải dỗ nha.
Quang Anh khựng lại, đôi mắt thoáng dao động. Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quay đi, giọng đều đều:
Quang Anh
Quang Anh
Đi tập đi. Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn nữa.
Đức Duy lon ton chạy theo sau, cười toe, miệng vẫn không ngừng lảm nhảm.
Đức Duy
Đức Duy
Vớ vẩn gì chứ, em nói thật đó. Mà anh tập nhiều vậy, có cần em lau mồ hôi cho không?
Quang Anh
Quang Anh
//Giật mình, mặt hơi căng lại//
Quang Anh
Quang Anh
…Không cần.
Đức Duy
Đức Duy
//Giả vờ thở dài, nũng nịu//
Đức Duy
Đức Duy
Anh lạnh lùng vậy, ai mà thương nổi…
Quang Anh liếc nhìn thoáng qua. Cái kiểu vừa cười vừa làm nũng của Duy khiến anh hơi mất tập trung, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ nhấc bước đi thẳng.
Đức Duy nhìn bóng lưng ấy, khóe môi cong lên.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ, lạnh lùng thì sao. Em có cả một đời… để làm anh tan chảy.

Phòng tập và "Chiêu trò" đầu tiên

Phòng tập của nhóm vẫn vậy: Bốn bức tường trắng, gương lớn kéo dài từ đầu đến cuối, sàn gỗ sáng bóng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Tiếng nhạc vang dội, nhịp beat nhanh và mạnh mẽ.
Các thành viên khác tập trung khởi động, căng cơ, gương mặt ai cũng nghiêm túc. Chỉ riêng Đức Duy thì vừa bước vào đã cười toe, mắt sáng rực như trẻ con thấy kẹo.
Cậu không tập ngay, mà chạy một mạch đến… chỗ anh.
Đức Duy
Đức Duy
//Giọng ngọt sớt//
Đức Duy
Đức Duy
Anh Quang Anhhh~ hôm nay anh tập bài mới hả?
Anh đang buộc lại dây giày, nghe giọng Duy thì khẽ nhướng mày, trả lời ngắn gọn:
Quang Anh
Quang Anh
Ừ, tập lại cho chuẩn
Đức Duy
Đức Duy
//Chống hông, cười tít mắt//
Đức Duy
Đức Duy
Vậy em làm partner cho anh nha? Anh mà thiếu em thì chắc tập… không trọn vẹn đâu.
Mấy thành viên khác liếc nhau, cố nhịn cười. Họ chưa từng thấy một Đức Duy bạo dạn, dẻo miệng đến vậy. Bình thường, cậu trầm tính, ít nói, làm việc đâu ra đó. Còn hôm nay thì bám riết lấy Quang Anh không buông.
Quang Anh đứng dậy, phủi gối, ánh mắt vẫn bình thản:
Quang Anh
Quang Anh
Không cần. Cậu tập phần của mình đi
Nhưng Đức Duy nào chịu bỏ qua. Cậu nhanh chân chặn trước mặt anh, nụ cười ranh mãnh:
Đức Duy
Đức Duy
Anh đuổi em cũng vô ích thôi. Em quyết tâm dính anh suốt buổi tập luôn đó.
Anh khẽ cau mày, nhưng khóe tai anh bất giác ửng đỏ. Anh hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng trầm bình tĩnh:
Quang Anh
Quang Anh
Cậu đúng là phiền phức
Đức Duy
Đức Duy
//Giả vờ buồn bã, bặm môi//
Đức Duy
Đức Duy
Phiền phức mà vẫn cứ nhìn em nãy giờ hả?
Câu nói này khiến anh sững lại. Anh vội quay đi, tránh ánh mắt trêu chọc của Duy, rồi bước thẳng ra giữa phòng.
Âm nhạc bật lên. Anh bắt đầu di chuyển theo nhịp beat, từng động tác dứt khoát, mạnh mẽ. Bóng dáng anh trong gương phản chiếu đầy khí chất, khiến cả phòng tập im lặng vài giây.
Cậu vừa nhìn vừa ôm tim thầm than: Trời ơi, sao anh ấy lại đẹp đến vậy. Nếu mình không tranh thủ lúc này thì phí mất.
Ngay lập tức, cậu nhảy ra cạnh anh, bắt chước động tác. Nhưng thay vì nghiêm túc, cậu lại cố tình làm sai vài chỗ, rồi kêu ầm lên:
Đức Duy
Đức Duy
//Than vãn//
Đức Duy
Đức Duy
Á, em làm hỏng rồi! Quang Anh, dạy em với đi~
Anh đang tập giữa chừng thì buộc phải dừng, cau mày nhìn cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu nhìn kỹ động tác, đừng làm qua loa.
Đức Duy
Đức Duy
//Nghiêng đầu, mắt long lanh//
Đức Duy
Đức Duy
Thì anh chỉ em đi, em mới làm chuẩn được. Đứng sát sát một chút ấy.
Anh trầm lặng vài giây, rồi bước lại gần. Anh đứng sau lưng cậu, một tay nắm lấy cổ tay cậu, một tay giữ eo, điều chỉnh động tác.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở của Quang Anh phả nhẹ bên tai.
Cậu giả vờ chăm chú, nhưng trong lòng thì như có pháo hoa nổ tung.
Đức Duy
Đức Duy
//Cười nhỏ, giọng tinh nghịch//
Đức Duy
Đức Duy
Anh ơi, anh ôm em chặt quá… Em ngại đó nha.
Anh lập tức buông tay, mặt hơi cứng lại:
Quang Anh
Quang Anh
//Ho khẽ, giọng thấp//
Quang Anh
Quang Anh
Đứng nghiêm túc vào
Mấy thành viên còn lại suýt bật cười thành tiếng, nhưng vẫn giả vờ tập tiếp, để mặc hai người “đấu võ mồm”.
Cậu thì càng được đà, tiếp tục bám lấy. Cậu lại cố tình trượt chân, suýt ngã, rồi… ngả luôn vào ngực anh.
Đức Duy
Đức Duy
//Làm bộ yếu ớt//
Đức Duy
Đức Duy
Ối! May có anh đỡ, không thì em nằm sàn rồi.
Anh cứng người, một tay giữ eo cậu, mắt thoáng hoảng:
Quang Anh
Quang Anh
Cậu có sao không?
Đức Duy
Đức Duy
//Tựa hẳn vào vai anh, cười gian//
Đức Duy
Đức Duy
Không sao. Tại em muốn thử xem anh có kịp đỡ em không thôi.
Lần này, anh thật sự nghẹn lời. Tai anh đỏ ửng lên, nhưng vẫn cố giữ mặt lạnh, nhẹ đẩy cậu ra.
Quang Anh
Quang Anh
//Nói ngắn gọn//
Quang Anh
Quang Anh
Đứng vững. Đừng đùa nữa
Đức Duy
Đức Duy
//Làm nũng, giọng kéo dài//
Đức Duy
Đức Duy
Em không đùa. Em chỉ muốn biết anh quan tâm em đến đâu thôi mà~
Cả phòng bật cười khe khẽ. Anh thì im lặng, ánh mắt hơi dao động, rồi quay phắt người đi, tiếp tục nhảy cho khỏi… lộ cảm xúc.
Cậu nhìn bóng lưng cứng ngắc kia, khẽ cong môi, ánh mắt lấp lánh, thầm nghĩ. *Ừ, cứ giả vờ lạnh lùng đi. Sớm muộn gì em cũng khiến anh đỏ tai mỗi ngày.*

Mưa Và Anh

Buổi tập kéo dài đến tận tối muộn. Tiếng nhạc tắt dần, phòng tập chỉ còn âm thanh thở mệt của mấy người vừa hoàn thành động tác cuối cùng. Cậu ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi chảy dọc cổ, mái tóc rối tung. Cậu ngửa đầu, thở phào một hơi. Nhưng ánh mắt lại cứ liếc về phía anh – người vẫn đang đứng trước gương, lặp lại động tác thêm vài lần cho chuẩn. Cái dáng cao, vai rộng, từng nhịp nhảy dứt khoát đến mức ánh đèn phản chiếu cũng như rung lên theo.
Cậu cắn môi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
Đức Duy
Đức Duy
//Nói nhỏ// "Anh tập kỹ quá... tập kiểu đó sao em rời mắt nổi"
Đức Duy
Đức Duy
"Anh tập kỹ quá... nhìn kiểu đó sao em rời mắt nổi"
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sau lưng:
Quang Anh
Quang Anh
Cậu vừa nói gì đó à?
Cậu giật nảy người, suýt té ngửa. Cậu quay lại, gượng cười:
Đức Duy
Đức Duy
Em nói là... anh siêng ghê! Ai mà bắt chước nổi
Quang Anh
Quang Anh
//Nhìn cậu, nhướn mày//
Quang Anh
Quang Anh
Lời khen thật lòng?
Đức Duy
Đức Duy
//Nheo mắt//
Đức Duy
Đức Duy
Thật chứ. Em mà nói dối, anh cho em tập thêm mười vòng cũng được
Quang Anh
Quang Anh
//Điềm nhiên//
Quang Anh
Quang Anh
Ừ, nhớ đó
Anh vừa nói vừa vươn tay... vỗ nhẹ lên đầu cậu. Một cú chạm nhẹ thôi mà tim cậu muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
Đức Duy
Đức Duy
//Ngập ngừng, giọng nhỏ//
Đức Duy
Đức Duy
Anh hiền hơn em tưởng đó nha
Quang Anh
Quang Anh
//Đứng dậy, lấy khăn lau mồ hôi//
Quang Anh
Quang Anh
Tôi không hiền. Chỉ là chưa thấy lý do để cáu với cậu thôi
Câu trả lời ấy làm cậu cười khẽ. Cậu chống tay lên sàn, nghiêng đầu nhìn anh
Đức Duy
Đức Duy
Vậy nếu em cứ bám anh suốt... anh có cáu không?
Quang Anh
Quang Anh
//Liếc nhìn, giọng đều// Có thể
Đức Duy
Đức Duy
//Mỉm cười// Nhưng anh chưa cáu. Nghĩa là anh chịu được em rồi, đúng không?
Anh lặng vài giây, như không biết nên đáp thế nào. Cuối cùng, anh quay đi:
Quang Anh
Quang Anh
Đi tắm rồi về. Muộn rồi
Cơn mưa bất chợt ập xuống ngoài cửa sổ. Tiếng mưa rào rào đập lên kính, lẫn trong tiếng gió rít. Cả nhóm lục tục ra về. Cậu đứng ở cửa, nhìn mưa trắng xóa rồi thở dài. Cậu quên mang áo mưa, mà ký túc lại cách đây vài con phố. Anh từ phía sau bước đến, vai đeo túi, áo khoác đen sẫm. Anh dừng lại bên cạnh, hỏi:
Quang Anh
Quang Anh
Sao chưa đi?
Đức Duy
Đức Duy
//Bĩu môi// Mưa lớn quá. Em sợ ướt...
Quang Anh
Quang Anh
Không mang áo mưa à?
Đức Duy
Đức Duy
//Lắc đầu tỏ vẻ tội nghiệp// Không. Anh cho em đi chung với.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi đi bộ
Đức Duy
Đức Duy
Vậy càng hay! Em cũng thích đi bộ với anh mà.
Cậu vừa nói vừa chạy lại đứng sát, nép nhẹ dưới mái hiên. Mùi hương của anh thoang thoảng mùi xà phòng dịu, hòa trong không khí ẩm của mưa. Hai người cứ đứng im như vậy vài giây. Tiếng mưa rơi xen trong tiếng tim cậu đập thình thịch.
Đức Duy
Đức Duy
//Thì thầm, nhìn lên bầu trời xám// Anh biết không... Hồi xưa em ghét mưa lắm. Nhưng giờ tự nhiên thấy nó đẹp
Quang Anh
Quang Anh
//Ngạc nhiên nhẹ//
Quang Anh
Quang Anh
Đẹp ở chỗ nào?
Đức Duy
Đức Duy
//Nhún vai, nở nụ cười nhỏ// Đẹp vì có anh đứng cạnh
Anh khựng người. Anh quay sang, ánh mắt thoáng dao động, còn vành tai… lại đỏ lên như phản xạ.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu đúng là nói chuyện kỳ lạ
Đức Duy
Đức Duy
//Cười//
Đức Duy
Đức Duy
Vậy anh thích em im lặng hay thích em nói thật lòng?
Quang Anh
Quang Anh
//Thở dài, nhìn ra mưa//
Quang Anh
Quang Anh
Tùy
Đức Duy
Đức Duy
//Giả vờ giận, chống nạnh//
Đức Duy
Đức Duy
Anh mà nói 'tùy' nữa là em giận thật đó
Quang Anh
Quang Anh
Giận rồi làm gì?
Đức Duy
Đức Duy
//Ngẩng đầu, mắt long lanh//
Đức Duy
Đức Duy
Thì anh phải dỗ
Khoảnh khắc ấy, tiếng sấm ngoài trời nổ rền, khiến anh bất giác bật cười. Một nụ cười hiếm hoi – trầm, dịu và thật.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu đúng là phiền phức, nhưng... vui thật
Đức Duy
Đức Duy
//Ngẩn ra, cười rạng rỡ//
Đức Duy
Đức Duy
Anh khen em đó nha! Em sẽ ghi nhớ mãi
Quang Anh
Quang Anh
//Giả vờ nghiêm túc//
Quang Anh
Quang Anh
Đừng làm quá
Đức Duy
Đức Duy
//Nhỏ giọng// Không làm quá đâu. Vì em thích nghe anh cười lắm.
Cơn mưa vẫn rơi, ánh đèn đường hắt xuống phản chiếu lên khuôn mặt hai người. Khoảnh khắc ấy, cậu chợt thấy — có lẽ việc xuyên không này không phải là sai lầm. Nếu định mệnh cho cậu một cơ hội quay lại, thì cậu sẽ tận dụng từng giây để khiến anh mỉm cười thêm một lần nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play