Người Hầu Nhỏ Bé
mở đầu
Bạn từng nghĩ, làm người hầu trong một tổ chức tội phạm khét tiếng như Bonten thì chắc chắn chẳng thể sống lâu. Quả thật, trong căn biệt thự đẫm mùi thuốc súng và rượu mạnh này, đã có biết bao “người hầu” đến rồi đi, biến mất không chút dấu vết. Có người dám phản bội, có kẻ tìm cách quyến rũ Mikey – thủ lĩnh tối cao – và rồi tất cả đều kết thúc bằng cái chết lạnh lùng.
Chỉ còn bạn.
Một người hầu tưởng như vô hình, nhưng lại tồn tại dai dẳng như cái bóng.
Bạn không đẹp nhất, cũng không biết nịnh bợ. Nhưng bạn giỏi nấu ăn – đến mức một bát súp của bạn có thể làm dịu bớt cái không khí căng thẳng trong căn phòng chất đầy súng ống. Bạn dọn dẹp sạch đến mức sàn nhà chẳng còn một vệt máu nào sót lại, như thể chưa từng có ai bị giết ở đây. Bonten là địa ngục, còn bạn giống như người quét dọn địa ngục ấy, lặng lẽ, kiên nhẫn, không để lại một dấu vết.
Mikey… chính anh là lý do bạn còn sống.
Khác với những người hầu từng liều mạng quyến rũ, bạn chưa bao giờ nhìn Mikey bằng ánh mắt khao khát hay tham vọng. Bạn chỉ cúi đầu, nấu ăn, dọn dẹp, và sống. Mikey cũng chưa bao giờ nói thẳng lý do tại sao giữ bạn lại, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của anh đôi khi lướt qua, như thể thầm công nhận: “Đứa này khác.”
Có lần, trong đêm khuya, bạn mang khay thức ăn lên phòng Mikey. Căn phòng tối om, chỉ còn ánh đèn nhỏ hắt xuống. Anh ngồi một mình, lặng lẽ, đôi mắt đen sâu hun hút không chớp, như đang nhìn xuyên qua khoảng không vô tận. Trên bàn, vài vệt máu khô còn sót lại từ cuộc “thanh trừng” chiều nay.
Bạn không hỏi, cũng không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ lau sạch từng vết máu, đặt bát canh nóng hổi trước mặt anh.
sano manjiro ( mikey)
Mikey không ăn ngay. Anh nhìn bạn, ánh mắt nặng trĩu như muốn nghiền nát, nhưng cũng thoáng lóe lên chút gì đó mong manh. Cuối cùng, anh thốt ra một câu trầm khàn:
— “Mày… không giống bọn kia.”
y/n
Bạn dừng tay, chỉ cúi đầu:
— “Tôi chỉ biết nấu ăn và dọn dẹp, Mikey-sama.”
sano manjiro ( mikey)
Anh cười nhạt, nụ cười không có chút ấm áp nào, nhưng cũng không hoàn toàn lạnh lẽo:
— “Có lẽ vì vậy… mà mày còn sống.”
Từ hôm đó, bạn như một cái bóng quen thuộc trong Bonten. Người ta sợ Mikey, sợ cái chết bất ngờ, nhưng riêng bạn thì cứ bình thản nấu nướng, dọn dẹp, không xen vào chuyện bẩn thỉu của băng.
Mikey nhiều lần trở về sau những trận chiến, quần áo vấy máu, ánh mắt mỏi mệt. Bạn không hỏi, chỉ dọn sạch sẽ, chuẩn bị đồ ăn nóng. Đôi khi anh ăn, đôi khi chỉ ngồi im, lặng lẽ nhìn khói bốc lên từ chén súp, như đang tìm kiếm chút hơi ấm trong bóng tối.
Bạn không biết mình đang ở vị trí gì trong lòng Mikey. Người hầu? Một kẻ vô hình may mắn? Hay là một mảnh ký ức mong manh giúp anh không quên mất rằng vẫn còn “cái gọi là bình thường” trên đời này?
Nhưng có một điều bạn biết chắc:
Trong thế giới đầy máu và phản bội này, sự tồn tại của bạn chính là nghịch lý. Giữa địa ngục, bạn là kẻ duy nhất được giữ lại không phải vì sắc đẹp, không phải vì sức mạnh, mà chỉ vì… bạn là chính mình.
Và chỉ có Mikey mới biết, tại sao.
ai trả lương
Một buổi tối, sau khi dọn sạch phòng họp, bạn vào bếp chuẩn bị bữa ăn cho Mikey như thường lệ. Đang xắt rau, bỗng có một bóng người lạ trùm mũ đen, mặt mày dữ tợn, xuất hiện ngay trước cửa bếp.
Bạn hơi giật mình, nhưng không la hét. Trong Bonten, gặp người lạ mang súng dao cũng là “chuyện thường ngày ở huyện”.
nhân vật nam phụ
Người đó hạ giọng, chìa ra một lọ nhỏ đựng chất lỏng sẫm màu:
— “Bỏ cái này vào đồ ăn của Mikey. Chỉ một giọt thôi, hắn sẽ chết ngay.”
y/n
Bạn ngẩng lên, nhìn lọ thuốc độc, rồi nhìn lại người kia. Một lúc im lặng…
— “Ờ… nhưng ai trả lương cho tôi?”
y/n
Người giả thù địch khựng lại, chưa hiểu. Bạn đặt dao xuống, khoanh tay, nghiêm túc:
— “Ông có biết Mikey trả tôi bao nhiêu không? Chỗ ở miễn phí, đồ ăn lúc nào cũng có, lương thì đủ để tôi mua cả đống kẹo và đồ linh tinh. Giờ ông đưa cái lọ này, bảo tôi giết anh ta rồi… ông định trả bao nhiêu?”
nhân vật nam phụ
Người kia lúng túng, ấp úng:
— “Ơ… thì… tiền… nhiều…”
y/n
Bạn phẩy tay:
— “Không ai nhiều bằng Mikey đâu. Với lại, ông có chắc giết được anh ta không? Người ta gọi ảnh là Mikey bất khả chiến bại đấy. Tôi mà bỏ thuốc độc, nhỡ đâu ảnh không chết mà tôi chết trước thì sao?”
y/n
Bạn tiếp tục:
— “Với lại, ai sẽ dọn máu nếu ảnh sống sót sau vụ đầu độc? Ai sẽ nấu mì ngon như tôi? Không, không, tôi yêu công việc hiện tại lắm rồi. Tôi từ chối.”
Bạn quay lưng, ung dung tiếp tục nấu ăn, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Người lạ im lặng rút lui.
Một lúc sau, khi bạn mang khay đồ ăn lên, Mikey ngồi sẵn trong phòng, khoanh tay. Đôi mắt anh tối lại, nhìn bạn chằm chằm. Trên bàn cạnh anh là… đúng cái lọ thuốc độc lúc nãy.
y/n
Bạn chết lặng.
— “Đừng nói là…”
sano manjiro ( mikey)
Mikey nhếch môi, nụ cười lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ánh lên tia thích thú hiếm hoi:
— “Đúng vậy. Anh muốn xem em sẽ làm gì nếu có cơ hội giết anh.”
y/n
Bạn bối rối, rồi gãi đầu, thành thật:
— “Tôi mà giết anh thì ai trả lương cho tôi? Với lại, ai đủ rảnh để lau sạch mấy vết máu như tôi nữa?”
sano manjiro ( mikey)
Mikey bật cười khẽ. Một tiếng cười ngắn, trầm, nghe như gió lướt qua trong căn phòng vốn lạnh lẽo. Anh nghiêng đầu, mắt hạ xuống, giọng thấp đến rợn người:
— “Thú vị thật. Trong một thế giới đầy phản bội, em là người duy nhất trung thành… chỉ vì lý do lương bổng.”
y/n
Bạn nhún vai:
— “Đơn giản mà, Mikey-san. Ai nuôi tôi thì tôi trung thành với người đó. Thế thôi.”
sano manjiro ( mikey)
Anh nhìn bạn thêm một lúc lâu, rồi đưa tay ra hiệu:
— “Được rồi. Mang đồ ăn đến đây. Anh đói.”
Bạn thở phào, đặt khay xuống. Trong khoảnh khắc đó, bạn thoáng thấy ở khóe môi Mikey là một nụ cười rất mờ, như thể… anh đã tìm được một lý do kỳ lạ để tin bạn.
người hầu riêng
Từ sau vụ “thuốc độc” đó, mọi thứ thay đổi hẳn.
Trước đây, bạn chỉ quanh quẩn trong trụ sở Bonten, nấu ăn, dọn dẹp, lau vết máu sau những cuộc họp đẫm bạo lực. Mikey gần như không để ý bạn nhiều, chỉ thi thoảng nói một hai câu lạnh lùng. Nhưng từ hôm ấy, anh bắt đầu… nhìn bạn khác đi.
sano manjiro ( mikey)
Lần đầu là trong một buổi “họp kín” với các trùm khu vực. Thay vì để bạn ở lại trong bếp, Mikey phẩy tay:
— “Mang túi xách ra xe. Đi theo anh.”
Bạn ngạc nhiên, nhưng vẫn lặng lẽ tuân lệnh. Cả đội vệ sĩ cũng nhìn bạn với ánh mắt tò mò: một người hầu bé nhỏ, giờ lại theo chân Mikey đến các cuộc họp nguy hiểm nhất.
Bạn ngồi trong ghế sau, tim đập thình thịch vì chưa quen cảnh đường phố đêm đầy băng nhóm và súng ống. Nhưng Mikey vẫn thản nhiên, một tay đút túi quần, một tay nghịch điện thoại, như thể cả thế giới hỗn loạn ngoài kia không liên quan đến anh.
sano manjiro ( mikey)
Rồi lần thứ hai, khi anh ra ngoài “xử lý” kẻ phản bội. Vẫn là câu ngắn gọn:
— “Lên xe.”
Lần thứ ba… rồi lần thứ tư… đến khi bạn nhận ra, mình luôn có mặt ở mọi nơi Mikey đi.
y/n
Một hôm, khi đang ngồi đợi anh trong phòng riêng sau một cuộc họp căng thẳng, bạn buột miệng hỏi:
— “Mikey-san… sao anh lại mang tôi theo mọi nơi? Tôi chỉ là người hầu thôi mà.”
sano manjiro ( mikey)
Anh ngẩng lên từ ghế, ánh mắt lạnh như băng nhưng giọng lại bình thản:
— “Anh cần một người dọn dẹp ngay tại chỗ. Đâu phải lúc nào cũng có trụ sở để quay về.”
y/n
Bạn cau mày:
— “Chỉ vậy thôi à?”
sano manjiro ( mikey)
Mikey nhếch nhẹ khóe môi, nụ cười mờ mịt:
— “Và… để không ai dám đưa thuốc độc cho em nữa.”
y/n
Bạn khựng lại, chưa kịp đáp thì anh đã đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi, ra hiệu:
— “Đi. Lên xe. Lịch hôm nay còn dài.”
Từ đó, bạn chính thức trở thành người hầu riêng của Mikey. Sáng chuẩn bị cà phê, trưa mang đồ ăn đến tận nơi anh họp, tối dọn dẹp xe sau những chuyến đi đẫm máu. Đến đâu, bạn cũng phải nhanh tay lau sạch vết máu, khử mùi thuốc súng, thu xếp tài liệu… như một cái bóng lặng lẽ phía sau thủ lĩnh tàn nhẫn nhất Tokyo.
Các thành viên Bonten bắt đầu xì xào:
nhân vật nam phụ
“Con bé đó… chắc có gì đặc biệt với Mikey rồi.”
nhân vật nữ phụ
“Không đâu. Nó chỉ giỏi nấu ăn và dọn sạch máu thôi.”
Nhưng chỉ bạn và Mikey hiểu: giữa một thế giới phản bội và tàn sát, bạn tồn tại như một “góc bình thường” hiếm hoi mà anh có thể giữ bên cạnh.
Còn bạn… vừa lo sợ vừa buồn cười: đi đâu cũng đi theo Mikey, mà lương thì không tăng, chỉ có việc tăng thôi. Nhưng cũng chẳng biết từ khi nào, việc đứng cạnh một Mikey lạnh lùng, tàn nhẫn, lại trở thành thói quen — và có phần an toàn hơn là ở lại trụ sở một mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play