Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em Chỉ Là Người Thay Thế.

Tập 1.

Trời sáng sớm, từng ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống con đường lát đá mà Alisia đang đi bộ.
Chiếc váy đồng phục mới tinh còn hơi rộng so với thân hình nhỏ nhắn của em.
Trên lưng, chiếc cặp sách cũ kĩ nhưng được em lau chùi sạch sẽ, nhìn gọn gàng đến lạ.
Alisia nắm chặt tờ giấy thông báo nhập học, bước vào cổng trường danh giá mà bao học sinh mơ ước.
Tòa nhà cao, khang trang, từng hàng cây xanh rợp bóng.
Nhưng trong lòng em, vẫn còn chút run rẩy.
Alisia
Alisia
(tự nhủ) Mình có thể làm được mà…
Alisia
Alisia
Dù ở nhà không ai ủng hộ, nhưng đây là con đường của riêng mình.
Em rụt rè tiến tới phòng hiệu trưởng.
Trước cửa phòng, đôi tay nhỏ bé khẽ gõ cộc cộc.
???
???
Mời vào!
Cánh cửa mở ra, hiệu trưởng – một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, đôi mắt hiền hòa – ngẩng đầu lên nhìn em.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Ồ, chắc em là Alisia đúng không?
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Cô bé được tuyển thẳng nhờ thành tích học tập xuất sắc.
Alisia
Alisia
(cúi đầu) Dạ… đúng rồi ạ.
Alisia
Alisia
Em là Alisia.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
(mỉm cười) Đừng lo lắng quá.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Ngồi xuống đi, em.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Chúng ta trò chuyện một chút trước khi thầy sắp xếp lớp cho em.
Alisia kéo ghế ngồi xuống, hai bàn tay em đan chặt vào nhau.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Thầy có nghe về hoàn cảnh của em…
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Đi học xa nhà, sống một mình chắc hẳn rất vất vả?
Alisia
Alisia
(cắn môi, nhỏ giọng) Dạ… cũng có chút ạ.
Alisia
Alisia
Nhưng… em không muốn sống cùng mẹ kế nữa.
Alisia
Alisia
Ở đó, mỗi ngày đều giống như một cơn ác mộng.
Alisia
Alisia
Em nghĩ… nếu em có thể tự lập, thì sẽ dễ thở hơn.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
(gật gù, ánh mắt ấm áp) Em rất mạnh mẽ, Alisia.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Không phải học sinh nào cũng dám chọn cách đi một mình.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Thầy tin rằng chính nghị lực ấy sẽ giúp em đi xa hơn.
Alisia
Alisia
(ngẩng lên, đôi mắt sáng) Em chỉ… muốn học thật giỏi.
Alisia
Alisia
Em muốn chứng minh rằng dù nghèo, em cũng có thể làm được.
Alisia
Alisia
Em sẽ không để ai coi thường mình nữa.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
(mỉm cười hiền từ) Tốt.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Đó chính là tinh thần mà trường chúng ta cần.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Nhưng… ngoài học tập, thầy cũng muốn em nhớ: hãy tìm bạn bè, hãy chia sẻ.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Em không cần phải gánh hết mọi thứ một mình đâu.
Alisia khẽ gật đầu.
Một cảm giác ấm áp lạ lùng dâng lên trong lòng, bởi đã rất lâu rồi, không ai nói với em những lời dịu dàng đến thế.
Alisia
Alisia
(nhẹ giọng) Dạ… em sẽ cố gắng.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Được rồi.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Em sẽ vào lớp 10A – lớp học có nhiều học sinh giỏi nhất khối.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Có thể ban đầu sẽ áp lực, nhưng thầy tin em thích hợp ở đó.
Alisia
Alisia
(giật mình) Lớp 10A… ạ?
Alisia
Alisia
Nhưng… đó là lớp đứng đầu, em có thể…?
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
(cười) Em có thể.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Nếu không tin em, thầy đã không sắp xếp như vậy.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Hãy coi đây là thử thách để em chứng minh bản thân.
Đôi bàn tay Alisia run nhẹ, nhưng rồi em mỉm cười.
Alisia
Alisia
Dạ… em cảm ơn thầy.
Alisia
Alisia
Em sẽ không để thầy thất vọng.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Tốt.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Đây là sơ đồ trường, và thẻ học sinh của em.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Em có thể lên lớp ngay bây giờ.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
Thầy sẽ báo giáo viên chủ nhiệm đón em.
Alisia đứng dậy, cúi đầu thật sâu.
Alisia
Alisia
Em cảm ơn thầy rất nhiều.
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng
(ấm giọng) Chúc em một ngày đầu tiên thuận lợi, Alisia.
Bước ra khỏi phòng, Alisia hít một hơi thật sâu.
Trái tim em vẫn còn hồi hộp, nhưng trong đôi mắt nhỏ nhắn ấy đã ánh lên một tia kiên định.
Alisia
Alisia
(tự nhủ): Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ viết lại cuộc đời mình…
Alisia
Alisia
Mình không còn là cái bóng của ai nữa.
Hành lang dài, sáng loáng dưới ánh mặt trời rọi qua những ô cửa kính lớn.
Tiếng giày học sinh vang đều đều, tiếng cười nói rộn ràng vang vọng khắp nơi.
Alisia ôm sát sơ đồ trường trong tay, mắt chăm chú dò đường đến lớp 10A.
Alisia
Alisia
(lẩm bẩm) Đi hết dãy này… rẽ trái… rồi lên cầu thang tầng hai… chắc là vậy…
Trong lúc vừa đi vừa loay hoay nhìn bản đồ, Alisia bất ngờ va mạnh vào ai đó.
Alisia
Alisia
(hốt hoảng, cúi người) A!
Alisia
Alisia
Xin lỗi, xin lỗi bạn!
Alisia
Alisia
Mình không để ý đường…
Cô gái bị va phải hơi khựng lại nhưng nhanh chóng quay sang, ánh mắt sáng trong đầy thiện ý.
???
???
Không sao đâu, bạn có bị đau không?
???
???
Trông bạn có vẻ vội vã quá.
Alisia
Alisia
(lắc đầu lia lịa) Mình không sao, chỉ là hơi bất cẩn thôi.
Alisia
Alisia
Bạn ổn chứ?
???
???
(cười tươi): Ổn chứ.
???
???
Mình quen rồi, hành lang này lúc nào cũng đông, thỉnh thoảng bị va chạm là chuyện bình thường.
???
???
À, lần đầu thấy bạn, chắc bạn là học sinh mới đúng không?
Alisia
Alisia
(gật đầu, ngại ngùng) Ừ…
Alisia
Alisia
Mình là Alisia.
Alisia
Alisia
Hôm nay mới vào trường, mình đang tìm lớp 10A.
Đôi mắt cô gái sáng lên một cách tự nhiên.
???
???
Thật trùng hợp!
???
???
Mình cũng học lớp 10A đấy.
???
???
Mình là Asaki.
Alisia
Alisia
(thở phào) Ồ, vậy à!
Alisia
Alisia
May quá…
Alisia
Alisia
Mình cứ tưởng sẽ bị lạc mất cả buổi sáng.
Asaki
Asaki
(cười khúc khích) Không sao, có mình đây rồi.
Asaki
Asaki
Đi cùng mình nhé, lớp 10A ngay phía trước thôi.
Hai người cùng bước đi bên nhau.
Alisia
Alisia
(khẽ nói) Asaki này, lớp 10A… nghe nói là lớp đứng đầu khối đúng không?
Alisia
Alisia
Mình lo là mình sẽ không theo kịp.
Asaki
Asaki
(nhìn bạn với ánh mắt ấm áp) Ừ, 10A đúng là lớp mạnh nhất.
Asaki
Asaki
Nhưng này, đừng tự ti quá.
Asaki
Asaki
Nếu cậu đã được xếp vào đây, chắc chắn thầy hiệu trưởng đã nhìn thấy năng lực của cậu.
Alisia
Alisia
(cười gượng) Mình chỉ… muốn cố gắng hết sức thôi.
Alisia
Alisia
Thật sự, ở quê mình, chẳng ai tin mình có thể vào được trường này cả.
Asaki
Asaki
(vỗ nhẹ vai bạn) Thế thì hãy chứng minh cho tất cả thấy.
Asaki
Asaki
Cậu không chỉ xứng đáng vào đây, mà còn sẽ tỏa sáng ở đây nữa.
Alisia chợt thấy ngực mình ấm áp.
Trong cái không gian xa lạ này, ít nhất cũng có một người đối xử thân thiện với em.

Tập 2.

Alisia
Alisia
Cảm ơn cậu, Asaki.
Alisia
Alisia
Mới gặp thôi mà cậu đã cổ vũ mình nhiều thế.
Asaki
Asaki
(cười rạng rỡ) Bạn bè mà!
Asaki
Asaki
Với lại, mình có linh cảm… chúng ta sẽ thân với nhau đấy.
Hai cô gái bật cười.
Tiếng cười lan nhẹ theo từng bước chân, át cả sự rụt rè trong lòng Alisia.
Alisia
Alisia
(ngập ngừng) À… lớp mình có đông không?”
Asaki
Asaki
Khá đông đấy.
Asaki
Asaki
Và… cũng có nhiều người nổi bật.
Asaki
Asaki
Một vài người có gia thế lớn, một vài người học giỏi nổi tiếng.
Asaki
Asaki
Nhưng cậu đừng để bị choáng ngợp, nhé?
Alisia
Alisia
(cười nhẹ) Mình sẽ cố…
Alisia
Alisia
Chỉ mong mọi người dễ gần như cậu thôi.
Asaki
Asaki
(nghiêng đầu trêu) Cẩn thận nhé.
Asaki
Asaki
Không phải ai cũng dễ tính đâu.
Asaki
Asaki
Nhưng đừng lo, mình sẽ ở cạnh cậu, ít nhất trong mấy ngày đầu này.
Đến khúc rẽ, một tấm bảng lớn ghi rõ: “10A.”
Alisia nuốt khan, bàn tay khẽ siết lại quai cặp.
Alisia
Alisia
(thì thầm) Đây rồi…
Asaki
Asaki
(quay sang cười khích lệ) Đi nào, Alisia.
Asaki
Asaki
Cậu không đơn độc đâu.
Cửa lớp 10A vừa mở, không gian náo nhiệt lập tức đập vào tai Alisia.
Tiếng cười nói, tiếng ghế kéo, tiếng giấy sột soạt hòa lẫn.
Hầu hết các ánh mắt đều tò mò hướng về phía cửa khi thấy một gương mặt mới xuất hiện cạnh Asaki.
Alisia khẽ bước sau lưng bạn, định sẽ chào cả lớp thì—
Vù!
Một quyển vở bất ngờ bay thẳng tới chỗ hai người.
Alisia
Alisia
(hoảng hốt, lùi lại) Á!
Chưa kịp chạm vào Alisia, Asaki đã nghiêng người, dùng chân đá nhẹ, quyển vở lập tức bay ngược ra ngoài rồi bịch xuống bàn gần cửa sổ.
Không khí trong lớp chợt im bặt.
Asaki
Asaki
(giọng nghiêm) Max.
Asaki
Asaki
Đây là trò đùa của cậu sao?
Một chàng trai ngồi vắt chân ở bàn gần cửa sổ, mái tóc hơi rối nhưng gương mặt tuấn tú đến mức gây chú ý ngay lập tức.
Cậu ta nhếch môi, vẻ mặt vừa bực bội vừa bất cần.
Max
Max
(nhún vai) Chỉ là ném bừa thôi.
Max
Max
Ai bảo cậu đi đúng lúc nó bay ra?
Asaki
Asaki
(nheo mắt) Ném bừa?
Asaki
Asaki
Trong lớp có bao nhiêu hướng, cậu lại chọn đúng hướng cửa ra vào.
Asaki
Asaki
Cậu nghĩ mình ngốc đến mức không nhận ra sao?
Max
Max
(nhăn mặt, giọng hạ thấp nhưng vẫn chống chế) Tớ không cố ý.
Max
Max
Đừng căng thẳng thế, Asaki.
Cả lớp bắt đầu xì xào, ánh mắt vừa sợ hãi vừa thích thú.
Không ai dám chen vào giữa cuộc đối thoại của hai người.
Alisia đứng yên, trái tim đập thình thịch.
Em không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết Asaki đang bảo vệ mình.
Asaki
Asaki
(giọng chắc nịch) Max, tớ cảnh cáo.
Asaki
Asaki
Đây là bạn mới của lớp.
Asaki
Asaki
Cậu thử động đến cô ấy một lần nữa, đừng trách tớ không nể tình.
Max
Max
(cười nhạt, ánh mắt lóe lên chút khó chịu) Bạn mới?
Max
Max
À… vậy ra cô bé này là học sinh mới mà thầy hiệu trưởng nhắc tới.
Cậu ta đưa mắt nhìn Alisia từ đầu đến chân, cái nhìn không hẳn là thô lỗ, nhưng khiến Alisia cảm thấy không thoải mái.
Alisia
Alisia
(ấp úng, khẽ cúi đầu) Mình… mình xin lỗi… chắc là do mình đi không đúng lúc…
Asaki
Asaki
(quay sang nghiêm giọng) Không, Alisia.
Asaki
Asaki
Đây không phải lỗi của cậu.
Max
Max
(bật cười khẩy) Cậu vẫn như xưa, Asaki.
Max
Max
Lúc nào cũng nhảy vào bênh vực người khác.
Asaki
Asaki
(lạnh lùng) Ít ra thì tớ không lấy trò đùa để gây rắc rối cho bạn bè.
Không khí trong lớp trở nên căng thẳng, nhưng rồi Max chống cằm, ném ánh nhìn lơ đãng ra cửa sổ như không muốn đôi co nữa.
Max
Max
(giọng nhỏ, đủ để Asaki nghe) Được thôi.
Max
Max
Tùy cậu.
Alisia khẽ thở ra, đôi bàn tay nắm chặt quai cặp hơi run.
Alisia
Alisia
(nhỏ giọng với Asaki) Mình… mình vừa làm phiền cậu rồi phải không?”
Asaki
Asaki
(mỉm cười, xua tay) Không hề.
Asaki
Asaki
Đây là việc tớ nên làm.
Asaki
Asaki
Cậu không cần sợ gì cả, Alisia.
Alisia ngẩn người.
Trong lòng dấy lên cảm giác vừa an tâm vừa ngạc nhiên, không hiểu vì sao Asaki lại kiên quyết đến thế.
Ở phía bàn cửa sổ, Max lặng lẽ liếc sang.
Trong đôi mắt cậu thoáng qua tia phức tạp khó gọi tên.
Cả lớp dần rộn ràng trở lại, ai nấy thì thầm bàn tán.
Nhưng Alisia thì chỉ chú ý đến nụ cười nhẹ nhàng của Asaki bên cạnh.
Alisia
Alisia
(ngập ngừng) Asaki này…
Alisia
Alisia
Cậu và Max hình như… quen nhau lâu rồi?
Asaki hơi khựng lại, rồi cười nhạt, không giấu giếm.
Asaki
Asaki
Ừ.
Asaki
Asaki
Tớ và cậu ta là thanh mai trúc mã.
Asaki
Asaki
Biết nhau từ bé.
Asaki
Asaki
Nhưng… có những lúc, quen biết lâu không có nghĩa là hiểu nhau thật sự.
Alisia chớp mắt, cảm nhận được ẩn ý trong giọng nói ấy.
Alisia
Alisia
(nhỏ giọng) Ra là vậy...
Asaki quay sang, nở nụ cười tươi trở lại, cố xua đi không khí nặng nề.
Asaki
Asaki
Thôi nào, đừng để tâm đến cậu ta.
Asaki
Asaki
Để mình giới thiệu cậu với cả lớp.
Alisia gật đầu, trái tim vẫn còn hơi loạn nhịp.
Asaki dẫn Alisia đến giữa lớp, khẽ gõ tay xuống bàn để gây sự chú ý.
Asaki
Asaki
(tươi cười) Mọi người chú ý một chút nào.
Asaki
Asaki
Đây là bạn mới của lớp chúng ta, Alisia.
Asaki
Asaki
Cậu ấy vừa nhập học hôm nay thôi.
Asaki
Asaki
Hy vọng mọi người sẽ giúp đỡ bạn ấy.
Cả lớp vang lên những tiếng xì xào, có người gật đầu mỉm cười, có người chỉ lặng lẽ nhìn.
Ngay lúc ấy, từ chỗ bàn bên cạnh Max, một giọng nữ ngọt ngào vang lên.
???
???
Ồ, chào mừng Alisia nhé.
???
???
Thật vui khi lớp mình có thêm một bông hoa xinh đẹp như cậu.
Giọng điệu ngọt lịm, nụ cười tươi rói, nhưng không hiểu sao Alisia lại cảm thấy gai gai nơi sống lưng.
Ánh mắt kia chẳng hề thân thiện như lời nói.
Alisia
Alisia
(ngập ngừng, nhỏ giọng) À… ừm… cảm ơn…
Cô gái nghiêng đầu, mái tóc đen dài mượt mà khẽ lay động.
Nét cười dịu dàng nhưng trong đôi mắt lóe lên tia gì đó khó đoán.
Asaki
Asaki
(nhỏ giọng bên tai Alisia) Kệ đi.
Asaki
Asaki
Đừng để ý cô ta.
Alisia khẽ gật, nhưng vẫn thấy tim đập nhanh.
Cô gái kia đứng dậy, tiến đến gần hơn.
???
???
(giọng thảo mai) Mình là Junshe.
???
???
Bạn cùng bàn của Max, cũng là… ừm, có thể coi là người bạn quan trọng nhất của cậu ấy.

Tập 3.

Cả lớp nghe vậy liền cười ồ, vài ánh mắt đầy ẩn ý hướng về Max.
Alisia khựng lại, ấp úng không biết nên đáp thế nào.
Cô cảm nhận rõ sự áp lực từ những cái nhìn xung quanh, nhất là khi tên Max được nhắc đến.
Alisia
Alisia
(nói lắp) Mình… mình… ờ… rất vui được…
Câu nói dang dở, giọng nhỏ đến mức khó nghe.
Mặt Alisia đỏ bừng vì xấu hổ.
Ngay lập tức, một tiếng thở dài đầy khó chịu vang lên từ phía bàn cạnh cửa sổ.
Max
Max
(giọng lạnh, cắt ngang) Cậu định nói gì thì nói cho rõ đi.
Max
Max
Ngập ngừng như vậy làm người khác sốt ruột.
Không khí bỗng chùng xuống.
Alisia
Alisia
(bối rối, cúi đầu) Mình… xin lỗi…
Max
Max
(giọng gay gắt hơn) Xin lỗi?
Max
Max
Ở đây không ai cần cậu xin lỗi.
Max
Max
Người ta chào hỏi thì cậu trả lời cho tử tế, đừng đứng ngẩn ra như kẻ ngốc.
Lời nói sắc bén vang vọng cả lớp.
Một số bạn học khẽ giật mình, vài người đưa mắt nhìn nhau.
Nhưng chẳng ai dám cười hay can thiệp, vì Max từ lâu vốn nổi tiếng khó gần.
Alisia cắn môi, bàn tay siết chặt quai cặp đến trắng bệch.
Asaki
Asaki
(lập tức lên tiếng, giọng sắc lạnh) Max, đủ rồi.
Max
Max
(ngả người ra ghế, nhếch môi) Tớ chỉ nói sự thật.
Max
Max
Nếu không chịu nổi vài câu thế này thì liệu có đứng vững nổi ở lớp 10A không?
Asaki
Asaki
(khoanh tay, ánh mắt thách thức) Ai cho cậu quyền phán xét người khác ngay ngày đầu tiên?
Asaki
Asaki
Alisia không cần cậu kiểm tra bản lĩnh.
Junshe
Junshe
(chen vào, giọng ngọt xớt) Thôi mà Asaki, Max đâu có ý gì đâu.
Junshe
Junshe
Cậu ấy chỉ thẳng tính thôi.
Junshe
Junshe
Alisia chắc cũng hiểu mà, đúng không?
Alisia mở miệng nhưng chẳng thể nói gì.
Lời của Junshe như một cái bẫy: trả lời thế nào cũng sẽ thành ra mình yếu đuối hoặc ngốc nghếch.
Alisia
Alisia
(nhỏ giọng) Mình… mình…
Max liếc sang, đôi mắt sắc lạnh, giọng lại bật ra như một nhát dao.
Max
Max
Đúng là phiền phức.
Câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến ngực Alisia nghẹn lại.
Asaki cau mày, bàn tay vô thức siết chặt vai Alisia, kéo bạn lùi về sau, như muốn che chắn.
Asaki
Asaki
(rõ ràng, kiên quyết) Alisia, đừng để tâm.
Asaki
Asaki
Cậu không có gì sai cả.
Alisia ngẩng lên, đôi mắt hơi ươn ướt, gật nhẹ đầu.
Nhưng trong lòng, em cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng xuống, đến mức khó thở.
Không khí trong lớp chưa kịp trở lại bình thường thì Asaki đột ngột quay người, đối diện trực diện với Junshe.
Nụ cười dịu dàng thường ngày biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo.
Asaki
Asaki
(rõ từng chữ) Junshe, cậu vừa chen ngang lời mình đúng không?
Cả lớp sững lại, im phăng phắc.
Junshe hơi khựng, nhưng vẫn giữ nụ cười giả tạo trên môi.
Junshe
Junshe
Mình chỉ muốn xoa dịu tình hình thôi, Asaki.
Junshe
Junshe
Cậu hiểu sai rồi.
Asaki
Asaki
(nheo mắt, giọng mỉa) Xoa dịu?
Asaki
Asaki
Thế mà trong câu của cậu lại có ý gài bẫy Alisia.
Asaki
Asaki
Đừng nghĩ chỉ có mình nhận ra.
Một vài bạn trong lớp nuốt khan, không khí căng thẳng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập.
Junshe vẫn cố giữ giọng ngọt ngào, nhưng hơi run.
Junshe
Junshe
Asaki, cậu đang làm quá lên rồi…
Asaki nhún vai, ánh mắt lạnh băng
Asaki
Asaki
Mình không có thói quen làm quá.
Asaki
Asaki
Nhưng mình có thói quen nói thẳng: đừng chĩa mũi nhọn vào bạn bè của mình, nhất là khi cô ấy còn chưa kịp ổn định.
Đúng lúc đó, Max – người từ nãy chỉ im lặng quan sát – bất ngờ lên tiếng, giọng trầm thấp.
Max
Max
Junshe, nghe đi.
Max
Max
Cậu nên biết Asaki không phải người cậu nên động vào.
Max
Max
Cậu ta đã lên tiếng thì tốt nhất đừng chống đối.
Junshe thoáng giật mình, đôi mắt mở to.
Cô ta quay sang nhìn Max, có chút không cam lòng.
Junshe
Junshe
(hạ giọng) Nhưng… mình chỉ muốn…
Max
Max
(cắt lời, ánh mắt lạnh) Đủ rồi.
Cả lớp như nín thở.
Được Max nhắc nhở, Junshe đành im lặng, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức méo mó.
Asaki hừ nhẹ, rồi tiến thêm một bước, giọng nói mang theo ẩn ý khiến chỉ Junshe nghe rõ.
Asaki
Asaki
Đừng quên, chỗ đứng của cậu trong lớp này… không phải nhờ năng lực của cậu.
Asaki
Asaki
Cậu chỉ được che chở, và thứ che chở đó không vĩnh viễn.
Mặt Junshe cứng đờ, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt đến trắng bệch.
Nhưng cô ta không dám phản bác, chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo.
Alisia đứng cạnh chứng kiến, trái tim vừa hồi hộp vừa ngỡ ngàng.
Em không ngờ Asaki – người bạn mới quen – lại mạnh mẽ và sắc bén đến vậy.
Asaki quay lại, gương mặt lập tức dịu xuống, nắm lấy tay Alisia kéo nhẹ.
Asaki
Asaki
(dịu giọng) Đi thôi, ngồi chỗ mình.
Alisia
Alisia
(hoảng hốt) Ơ… nhưng… chỗ ngồi chẳng phải do giáo viên sắp xếp sao?
Asaki
Asaki
(cười nhạt, vẫn nắm chặt tay Alisia) Trong lớp này, chỗ ngồi của mình… chỉ mình mới quyết định.
Asaki
Asaki
Không ai có quyền phản đối.
Cả lớp im phăng phắc, không một ai dám nói gì.
Một vài ánh mắt lén lút nhìn theo, vừa sợ hãi vừa tò mò.
Asaki kéo Alisia đến dãy bàn gần cửa sổ, chỗ vốn để trống ngay cạnh chỗ ngồi của cô.
Asaki
Asaki
(ra hiệu) Ngồi đi.
Asaki
Asaki
Từ giờ, cậu là bạn cùng bàn của mình.
Alisia
Alisia
(rụt rè ngồi xuống, giọng nhỏ) Mình… thật sự có thể ngồi đây sao?
Asaki
Asaki
(mỉm cười, khẽ gật) Ừ.
Asaki
Asaki
Vì mình chọn cậu.
Asaki
Asaki
Đừng lo, không ai dám ý kiến đâu.
Từ phía xa, Max chống cằm nhìn cảnh ấy, ánh mắt tối đi vài phần.
Ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ lên mặt bàn, nhưng cậu ta không nói gì.
Junshe thì cắn môi, nụ cười giả tạo từ đầu tới giờ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh mắt ghen tức lóe lên đầy mãnh liệt.
Còn Alisia, ngồi cạnh Asaki, lòng dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa ấm áp.
Em biết, ít nhất trong lớp học xa lạ này, đã có một người đứng về phía mình.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play