[ Kỳ Văn/ Hàm Văn ] Nam Chính, Đứng Yên Để Em Chỉnh Kịch Bản!
Chương 1
Dương Bác Văn
Đau quá... huhu
Cậu choàng tỉnh, nhưng dưới lưng mình không phải nệm, mà là…
Nền gạch trắng trơn láng.
Không có tường, không có trần, không có cửa.
Chỉ có một khoảng không trống rỗng.
Dương Bác Văn
Đây không phải phòng tui…
Cậu lồm cồm ngồi dậy, mắt đảo loạn.
Ngay lúc đó, giữa không trung hiện ra mấy dòng chữ đen sì:
[Nam chính Kỳ Hàm lạnh lùng bước ra khỏi lớp học, ánh mắt hờ hững.]
[Nam chính Kỳ Hàm lạnh lùng bước ra khỏi lớp học… thì nghe thấy một tiếng ‘Ủa?’ khó hiểu.]
Dương Bác Văn
Khoan, đừng có bịa nha!
Dương Bác Văn
Ai cho phép ?!
[Dương Bác Văn la oang oang, mặt tái mét.]
Dương Bác Văn
Tui không tái mét!!!
[Thực ra cậu có hơi tái mét thật.]
Dương Bác Văn
… có chút xíu thôi.
Tự dưng thấy mình vừa cãi nhau với… chữ.
Dương Bác Văn
Đừng nói mấy thứ này là thật nha?
Dương Bác Văn
Chắc là mơ thôi…
Dương Bác Văn
Mà mơ thì phải test mới được.
Cậu chống nạnh, hít một hơi, dõng dạc:
Dương Bác Văn
Cho tui vô một nơi có trai đẹp, chuẩn soái ca!
Một hành lang trường học hiện ra.
Tiếng giày, tiếng cười nói ồn ào và ngay phía trước…
Một bóng dáng áo sơ mi trắng, dáng người thẳng tắp, khí chất lạnh lùng.
Dương Bác Văn
Mơ gì mà mlem dữ ta.
Dương Bác Văn
Lại gần coi sao.
Cậu hí hửng chạy vài bước, vừa đi vừa thì thào:
Dương Bác Văn
Nam chính, quay lại nhìn em một cái.
Và anh thật sự dừng bước, xoay đầu lại.
Rồi nhanh trí, cậu liếm môi nghĩ thầm:
Dương Bác Văn
“Xuyên thì xuyên, thôi thì kiếm tí lợi vậy.”
Dương Bác Văn
Ờm… nam chính.
Dương Bác Văn
Nhìn em với ánh mắt dịu dàng chút coi.
Đôi mắt lạnh kia thoáng mềm lại, nhìn cậu chăm chú.
Dương Bác Văn
Quãi, tui hack nam thần thiệt rồi hả?!
Dương Bác Văn
Đúng là trời không phụ người dễ thương!
Ngay lúc đó, anh nhíu mày, khẽ mở miệng:
Tả Kỳ Hàm
…Cậu nhìn tôi làm gì?
Văn giật nảy, quýnh quáng:
Dương Bác Văn
Em chỉ thấy bụi trên mặt anh thôi!!
Dương Bác Văn
“Hehe… được nhìn gần free rồi.”
Dương Bác Văn
“Coi như lời chào xuyên thư.”
Tả Kỳ Hàm
…Cậu cười cái gì?
Văn giật mình, suýt ngã nhào:
Dương Bác Văn
Em đâu có cười…
Dương Bác Văn
À… meme thôi.
Dương Bác Văn
Cái gì đó trên mạng ấy.
Dương Bác Văn
Anh không biết đâu.
Hàm bất ngờ tiến lại gần.
Khoảng cách ngắn đến mức Văn phải ngửa cổ lên nhìn.
Tả Kỳ Hàm
…Trên mặt tôi có gì à?
Dương Bác Văn
“Nãy mình còn nói giỡn thấy bụi… giờ ảnh hỏi thật!”
Dương Bác Văn
Có bụi thật đó!
Dương Bác Văn
Ngay… ngay má nè.
Dương Bác Văn
Thì… thì… để em thổi cho…
Nói xong cậu mới nhận ra câu này nghe “rất” khả nghi.
Văn cúi mặt, thổi phù một cái lấy lệ, rồi chuồn nhanh ra sau:
Dương Bác Văn
Xong rồi đó!
Dương Bác Văn
Không phải kỳ cục, mà là… tinh tế!
Dương Bác Văn
Anh nên cảm ơn em đi chứ.
Tả Kỳ Hàm
Tôi chưa thấy ai tinh tế bằng cách phun hơi vô mặt người khác cả.
Dương Bác Văn
Ờ thì… miễn phí còn gì!
Dương Bác Văn
Đồ khó tính!
Hàm nhìn quanh, sau đó nhỏ giọng:
Tả Kỳ Hàm
Cậu hành động như vậy.
Tả Kỳ Hàm
Chắc không bình thường...
Dương Bác Văn
Người ta gọi là đáng yêu đó chứ…
Dương Bác Văn
Không, em nói là…
Dương Bác Văn
Em dễ say nắng… ý lộn, dễ nắng say.
Hàm khẽ hít một hơi, quay lưng bước đi:
Tả Kỳ Hàm
Trước khi cậu bày thêm trò lạ đời nào nữa.
Dương Bác Văn
Nam chính đi chậm lại chút, đợi em.
Anh khựng người, đi chậm lại.
Chương 2
Hành lang im ắng, hai người đi song song.
Văn hí hửng, suy nghĩ gì đó rồi khụy chân xuống:
Dương Bác Văn
Em… em sắp ngất rồi á!
Hàm quay lại ngay, nheo mắt:
Tả Kỳ Hàm
Cậu đứng còn vững chán.
Dương Bác Văn
Em… chóng mặt thật.
Dương Bác Văn
Nếu anh không đỡ, là em té liền luôn á.
Cậu nghiêng người, nhân cơ hội “bịch” một cái dựa hẳn vào vai Hàm.
Anh khựng lại, toàn thân căng cứng:
Tả Kỳ Hàm
…Đứng thẳng lên.
Dương Bác Văn
Anh mà bỏ em ra...là
Dương Bác Văn
Là em té chết đó.
Hàm đành đưa tay giữ cậu.
Lạ một điều… ngón tay lại siết chặt hơn mức cần thiết.
Tả Kỳ Hàm
“Khoan… mình đang làm gì?”
Văn hí hửng, thừa nước đục thả câu:
Dương Bác Văn
Anh Hàm, vai anh êm nha…
Dương Bác Văn
Kiểu như cái gối ôm size XL vậy á.
Hàm thở hắt, quay mặt đi:
Tả Kỳ Hàm
Cậu nói năng...bậy bạ
Dương Bác Văn
Thì em nói thật mà.
Dương Bác Văn
Nè, còn mùi thơm thơm nữa, xà bông hả?
Dương Bác Văn
Cho em ngửi thêm xíu nha.
Văn nghiêng hẳn đầu sát vào cổ đối phương.
Anh cứng người, bước chân loạng choạng:
Tả Kỳ Hàm
…Sao… sao mình không đẩy ra được?
Dương Bác Văn
Ơ kìa, anh định bỏ mặc một bệnh nhân yếu ớt như em à?
Văn giở giọng đáng thương.
Tả Kỳ Hàm
…Cậu đúng là phiền phức.
Nhưng lại vô thức điều chỉnh bước chân cho cậu dễ dựa hơn.
Văn chớp mắt, thì thầm đủ để Hàm nghe:
Dương Bác Văn
Anh tốt ghê ha.
Dương Bác Văn
Biết vậy em xỉu từ sớm.
Anh mới nhẹ đẩy Văn vào ghế:
Tả Kỳ Hàm
Tôi đi gọi cô y tá.
Văn vội nắm tay áo anh, mắt long lanh:
Dương Bác Văn
Em quen dựa anh rồi...
Dương Bác Văn
Tự nhiên anh bỏ ra em thấy trống trải á.
Hàm hít một hơi, định gỡ tay cậu ra thì—
Cô y tá bước vào, trên tay còn cầm hộp thuốc.
Nhân vật nữ
Hiếm thấy em ghé chỗ này ha.
Nhân vật nữ
À, còn Dương Bác Văn?
Dương Bác Văn
Cô ơi cứu em!!
Dương Bác Văn
Em… em sắp chết tới nơi rồi!!
Nhân vật nữ
Đâu, triệu chứng sao?
Dương Bác Văn
Em… chóng mặt, tim đập nhanh, chân run rẩy…
Văn tuôn một tràng, rồi chồm nguyên người tựa vào ngực Hàm.
Dương Bác Văn
Nếu không có anh Hàm đỡ chắc em gục từ lâu rồi…
Cô y tá chớp mắt mấy cái, rồi nhìn anh từ đầu đến chân:
Nhân vật nữ
Em giữ cậu ta suốt vậy, không mệt à?
Dương Bác Văn
Thấy chưa cô, ảnh cũng bất thường đó!
Dương Bác Văn
Anh Hàm mặt đỏ đỏ nè, tim chắc cũng đập nhanh giống em…
Dương Bác Văn
Hay là hai đứa tụi em cùng bệnh rồi?
Cô y tá nghẹn lời, nén cười:
Nhân vật nữ
Triệu chứng kiểu này chắc bệnh yêu ha?
Nhân vật nữ
Được rồi, để cô đo huyết áp coi.
Dương Bác Văn
Để ảnh đo cho em đi.
Dương Bác Văn
Ảnh… ảnh biết cách mà.
Tả Kỳ Hàm
Tôi biết đo hồi nào?
Dương Bác Văn
Thì… trong lòng anh biết hết đó.
Cô y tá cuối cùng chỉ thở dài:
Nhân vật nữ
Thôi, hai đứa ngồi đó đi.
Nhân vật nữ
Cô đi lấy thêm nước.
Nhân vật nữ
…phòng y tế KHÔNG phải chỗ hẹn hò đâu nha.
Hàm nhìn xuống cậu nhóc còn đang ôm mình, nghiến răng:
Tả Kỳ Hàm
Cậu định biến tôi thành trò cười đúng không?
Văn ngẩng mặt, mắt cười cong cong:
Văn đang hí hửng thì bỗng thấy…
Trên không trung lấp ló vài dòng chữ mờ ảo.
[ Kỳ Hàm lạnh lùng gỡ tay Văn ra, giữ khoảng cách ba mét ]
Văn giật mình, mắt trừng lên chữ.
Dương Bác Văn
“Không được!”
Dương Bác Văn
“Kỳ Hàm… không gỡ ra, thậm chí còn siết chặt.”
Ngay tức thì, dòng chữ trên trời vặn xoắn, đổi thành đúng câu cậu vừa nói.
Cùng lúc, Hàm – người vốn định buông ra – lại đột ngột… siết chặt thêm.
Văn suýt phun cười, cố nhịn, lại thì thầm nữa:
Dương Bác Văn
“Kỳ Hàm nhìn Dương Bác Văn, nhận ra cậu ta có chút… dễ thương.”
Anh xoay đầu, đôi mắt lạnh thăm thẳm khựng một nhịp trên gương mặt đỏ bừng của cậu.
Hàm mở miệng, nhưng lại im.
Nhưng lại giả bộ ngơ ngác:
Dương Bác Văn
Anh sao thế?
Dương Bác Văn
Bộ nhìn em… mê hả?
Hàm sặc, vội quay mặt đi.
Trên trời lóe lên dòng chữ:
[ Kỳ Hàm cảm thấy lúng túng, nhưng không thể phủ nhận. ]
Văn suýt bật cười thành tiếng, ôm ngực:
Dương Bác Văn
“ Được lắm, hệ thống này đúng gu tui! ”
Chương 3
Một giọng nam nhẹ nhàng vang lên:
Trần Khả Triết
Cậu cũng ở đây à?
Trần Khả Triết
Tôi mang nước cho cậu nè.
Dương Bác Văn
“ Quãi l đánh hơi gì ghê vậy má ”
Nhìn chàng trai cao ráo trước mặt,Văn khựng lại.
Dương Bác Văn
“ Mà khoan ”
Dương Bác Văn
“Đây là Trần Khả Triết…chết tiệt, nam phụ tuyến chính đây rồi!!!”
Khả Triết bước vào, đặt chai nước lên bàn:
Trần Khả Triết
Thấy cậu vội vã đi cùng… à, bạn này là?
Văn cười gượng, nhanh nhảu chen ngang:
Cả Hàm và Tuấn Minh cùng quay sang nhìn cậu.
Dương Bác Văn
Bạn trai cùng lớp, trai trong lớp ấy.
Dương Bác Văn
Anh...đừng hiểu nhầm.
Hàm liếc xuống cánh tay bám lì như đỉa, môi mím chặt:
Văn nháy mắt với khoảng không, thì thầm:
Dương Bác Văn
“Kỳ Hàm không buông, ngược lại còn ngồi yên để mặc Văn dựa.”
Dòng chữ hiện mờ trên không.
Ngay lập tức, cơ thể Hàm… quả nhiên ngồi im.
Ngón tay còn vô thức gõ gõ vào cạnh ghế, như chịu đựng.
Dương Bác Văn
“Trúng thầu!!”
Văn hớn hở, trong bụng chửi thề:
Dương Bác Văn
“ Cái cốt truyện chó má này nghĩ Khả Triết hợp Kỳ Hàm á? ”
Dương Bác Văn
“Xin lỗi, tao phá sml luôn!!”
Khả Triết hơi sững, ánh mắt phức tạp:
Trần Khả Triết
Hai người… quen nhau từ bao giờ?
Dương Bác Văn
Từ hồi sáng.
Dương Bác Văn
Nhanh gọn lẹ ha.
Hàm nghiến răng, giọng trầm cảnh cáo.
Dương Bác Văn
Đừng gọi full name, nghe xa cách ghê.
Dương Bác Văn
Anh gọi ‘Văn Văn’ cho thân nha.
Văn cười, rồi ngẩng lên trời nhỏ giọng:
Dương Bác Văn
“Kỳ Hàm, dù muốn hay không, cũng bật ra chữ ‘Văn Văn’.”
Nửa giây sau, anh khẽ lẩm bẩm:
Dương Bác Văn
“He he, nam phụ, thua ngay tại vòng gửi xe.”
Trần Khả Triết
Hai người thân nhanh quá nhỉ...
Dương Bác Văn
Ờ thì… chắc do tụi em có duyên.
Dương Bác Văn
Người ta gọi là
Dương Bác Văn
Thiên thời – địa lợi – nhân hòa.
Trần Khả Triết
Vậy tôi mong là ‘duyên’ của cậu không ngắn ngủi.
Trần Khả Triết
Biết đâu mai mốt… tan biến thì tội.
Trần Khả Triết
Không ý gì.
Trần Khả Triết
Chỉ nhắc khéo thôi.
Dương Bác Văn
“Mày ám chỉ ai đó hả thằng ranh?!”
Dương Bác Văn
“ Móa có được xóa tên nó ra khỏi cốt truyện không vậy?! ”
Cậu nhích sát hơn, cố tình gối hẳn đầu vào vai Hàm:
Dương Bác Văn
Anh nói cũng hay.
Dương Bác Văn
Nhưng chắc anh chưa biết.
Dương Bác Văn
Em mà đã bám… thì khó gỡ lắm nha.
Dương Bác Văn
Cỡ keo 502 á.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng xiên vào, soi rõ mấy dòng chữ mờ mờ trên trời:
[ Một cuộc chiến giành vai chính đã âm thầm bắt đầu. ]
Download MangaToon APP on App Store and Google Play