Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Điền Hủ Ninh × Tử Du] Không Chỉ Là Diễn

Gặp gỡ

Buổi casting hôm ấy, phim trường chật kín người.
Ánh đèn sáng gắt, tiếng đạo diễn thúc giục vang lên liên tục, ai nấy đều căng thẳng.
Trong không khí ấy, hai con người vốn xa lạ lại vô tình đứng cạnh nhau.
Đó là..
Điền Hủ Ninh và Tử Du.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em căng thẳng à?
Hủ Ninh, sinh năm 1997, đã quen với trường quay và những ánh mắt soi xét. Anh bình tĩnh chỉnh lại kịch bản trong tay. Nhưng khi khẽ liếc sang bên, anh chợt khựng lại.
Tử Du
Tử Du
/giật mình ngẩng lên/
Tử Du
Tử Du
/mắt tròn xoe/
Tử Du, sinh năm 2002 – mặc chiếc thun trắng đơn giản. Cậu hơi cúi đầu, ngón tay xoắn xoắn mép kịch bản, môi mím lại đầy căng thẳng.
Tử Du
Tử Du
À… vâng.
Tử Du
Tử Du
Em hơi hồi hộp… không biết có làm phiền đến anh không.
Anh bật cười, cái cười hiếm hoi trên gương mặt vốn lạnh lùng.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Anh cũng từng như vậy thôi.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Hồi đầu, tim đập còn nhanh hơn cả nhịp thoại.
Lời nói ấy làm Tử Du thoáng ngạc nhiên, rồi cười gượng.
Tử Du
Tử Du
Thật ạ?
Tử Du
Tử Du
Nhưng nhìn anh… bình tĩnh như chẳng có gì làm anh run được.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Đừng tin hết những gì em thấy.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/nghiên đầu nhìn xa xăm/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Có những thứ giấu sau ánh đèn.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Không ai nhìn ra đâu.
Câu nói ấy làm Tử Du khựng lại.
Chẳng hiểu vì sao, chỉ thấy trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ấm áp.
Lần đầu gặp, nhưng cậu cảm nhận được sự chân thành nơi anh tiền bối.
.
.
Đạo diễn gọi tên
Cả hai được yêu cầu diễn thử cùng nhau.
Cậu lo lắng đến mức tay run, kịch bản lật mãi không yên. Anh khẽ ghé sát, thì thầm:
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Cứ coi anh là bạn.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Nhìn vào mắt anh, đừng sợ gì cả.
Cậu gật đầu nhưng ngực vẫn đập thình thịch.
Nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu và bình thản kia, cậu bất giác thấy yên hơn.
Đoạn thoại đầu tiên vang lên.
Tử Du vẫn còn lúng túng, nhưng có Hủ Ninh dẫn dắt, cậu dần bắt nhịp.
Kết thúc cảnh diễn, đạo diễn gật gù hài lòng.
Cả hai nhìn nhau, rồi cùng bật cười nhẹ, như vừa chia sẻ một bí mật nho nhỏ chỉ hai người biết.
.
.
Khi buổi casting kết thúc, mọi người vội vã rời đi.
Cậu vẫn còn ở lại, chần chừ, rồi rụt rè nói.
Tử Du
Tử Du
Cảm ơn anh… đã giúp em bình tĩnh.
Tử Du
Tử Du
Nếu không có anh chắc em run đến quên thoại mất.
Anh nhét tay vào túi quần, cười nhàn nhạt.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Không có gì.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Anh chỉ muốn em nhớ một điều thôi: đừng để nỗi sợ nuốt mất giọng nói của mình.
Cậu gật đầu mạnh, đôi mắt sáng long lanh.
Tử Du
Tử Du
Vâng… em sẽ nhớ.
Rồi cả hai cũng rời đi.
Họ quay lưng đi về hai hướng khác nhau.
Nhưng trong lòng Điền Hủ Ninh, nụ cười ngại ngùng kia vẫn còn in rõ.
...
Đôi khi
Những câu chào vội vã và ánh nhìn ngượng ngùng lại chính là khởi đầu cho một câu chuyện lớn lao.
Và câu chuyện của Hủ Ninh và Tử Du đã bắt đầu như thế...
⚘️⚘️⚘️
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Tôi coi mấy tập hậu trường, bị mê cặp này quá chời.
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Có ai giống như tôi không z?

Tập kịch bản

Những ngày đầu tập kịch bản, Tử Du thường đến sớm hơn mọi người.
Cậu ngồi một góc, lẩm nhẩm thoại nhỏ đến mức đôi khi môi mấp máy mà chẳng phát ra tiếng.
Điền Hủ Ninh, vô tình đi ngang vài lần, đều thấy cảnh ấy.
Anh đứng từ xa, khoanh tay quan sát.
Một cậu trai nhỏ, không ồn ào, không vội vàng đang kiên nhẫn tập đi tập lại từng câu thoại.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/ngồi xuống cạnh cậu/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/giọng bình thản/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em đọc thoại như đang học thuộc lòng vậy.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Thử nghĩ nó là lời em muốn nói thật đi.
Tử Du
Tử Du
/ngẩn lên/
Tử Du
Tử Du
/đôi mắt ngạc nhiên/
Tử Du
Tử Du
Nhưng… em sợ mình nhập tâm quá rồi quên mất kịch bản thì sao?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/bật cười/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Nếu em nhớ được cảm xúc, thì thoại tự khắc sẽ tuôn ra.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Tin anh đi.
Tử Du
Tử Du
...
Cậu im lặng một lúc, rồi gật đầu thật mạnh.
Tử Du
Tử Du
Vâng
Tử Du
Tử Du
Em sẽ thử.
Từ hôm đó.
Tử Du thay đổi dần.
Khi tập với anh, cậu không còn chỉ chăm chăm nhìn chữ, mà bắt đầu để mắt mình tìm kiếm cảm xúc.
Và anh cũng thấy được sự tiến bộ ấy.
Thỉnh thoảng, anh chủ động góp ý, lúc nghiêm túc, lúc lại buông một câu trêu chọc để không khí bớt căng thẳng.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Đoạn này em cứng như gỗ luôn đấy.
Tử Du
Tử Du
Em… em biết rồi
Tử Du
Tử Du
Để em làm lại.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Không sao
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Gỗ mà biết cố gắng thì cũng sẽ mọc chồi thôi.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/nháy mắt trêu em/
Tử Du
Tử Du
/phì cười/
Những lời nói nửa thật nửa đùa ấy lại giúp Tử Du thoải mái hơn. Cậu bắt đầu dám hỏi han nhiều hơn.
Giữa những giờ nghỉ, Tử Du hay quay sang nói chuyện với anh.
Tử Du
Tử Du
Anh ơi
Tử Du
Tử Du
Hồi đầu anh có từng quên thoại không?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Có chứ.
Tử Du
Tử Du
Thế anh xử lý sao?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Ngẩng lên nhìn bạn diễn, nói bừa.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Nếu tự tin thì khán giả tưởng đó là kịch bản.
Tử Du
Tử Du
/tròn mắt/
Tử Du
Tử Du
/khâm phục/
Tử Du
Tử Du
Anh gan quá.
Tử Du
Tử Du
Em mà làm thế chắc lộ ngay.
Anh đáp lại với giọng chắc nịch.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Rồi em cũng sẽ học được thôi.
Cứ thế, khoảng cách của hai người dần thu hẹp lại.
Anh nhận ra, anh có thói quen quan sát em.
Càng quan sát, anh càng thấy nhiều điều đáng quý ở Tử Du.
Sự chân thành, nỗ lực không ngừng, và cái cách cậu chẳng bao giờ than thở, chỉ lặng lẽ cố gắng.
Có những ngày tập cảnh khó, Tử Du phải chạy, phải hét, phải diễn cảnh khóc liên tục.
Cảnh quay vừa cắt, cậu thường đưa tay lên ngực, hơi thở gấp gáp, môi nhợt đi.
Có lúc cơn ho kéo dài, khiến người ta lo lắng.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Sao em ho dữ dội vậy?
Tử Du
Tử Du
/vẫn ho/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/lo lắng/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Là diễn hay ho thật mà em ho nhiều vậy?
Tử Du
Tử Du
/cười/
Tử Du
Tử Du
Em ho thật mà.
Cậu là vậy, vẫn luôn nở nụ cười tươi để che giấu đi những nổi đau.
Nhưng Hủ Ninh đứng gần nhất, anh thấy rõ sự thật không đơn giản như thế.
Mỗi lần Tử Du che ngực, đầu hơi cúi xuống, vai run khẽ.
Nụ cười kia chỉ là lớp vỏ để giấu đi cơn đau đang siết chặt lồng ngực.
🐮🐮🐮
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Sao không ai đọc hết vậy?🥲

Để ý em

Có một lần
Sau khi diễn xong cảnh hai người giằng co nhau.
Tử Du mất sức, ngồi phịch xuống đất, mặt em nhăn nhó đau đớn.
Anh luồng tay qua eo đỡ em dậy. Thấy em liên tục xoa tay vì bị anh nắm chặt khi diễn, anh lo lắng hỏi.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em có đau không?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Vất vả rồi /động viên/
Cảnh quay phải quay lại thêm vài lần nữa. Sau mỗi lần đạo diễn hô cắt, anh đều thấy mặt cậu rất khó chịu.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em có sao không?/ lo lắng /
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Anh không dùng sức mà.
Cứ như thế, cả buổi diễn anh luôn quan sát, hỏi han, lo lắng cho em. Cho đến khi diễn xong.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em thật sự ổn không vậy?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em thế này mà còn bảo ổn à?
Tử Du
Tử Du
/gượng cười/
Tử Du
Tử Du
Chỉ hơi mệt thôi… chắc do chưa quen cường độ.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/nhìn thẳng vào mắt cậu/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/nghiêm khắc/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Không được giấu anh.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Anh thấy em đau từ mấy hôm trước rồi.
Tử Du
Tử Du
.../im lặng/
Cơn đau ngực vẫn dồn dập, nhưng cậu không muốn làm phiền, cũng không muốn tiến độ phim bị ảnh hưởng.
Tử Du
Tử Du
/thì thầm/
Tử Du
Tử Du
Em thật sự muốn hoàn thành vai này…
Tử Du
Tử Du
Em không muốn ai thất vọng vì em.
Câu nói ấy khiến lòng Điền Hủ Ninh siết lại.
Anh nhận ra, đằng sau nụ cười hồn nhiên kia là một cậu bé luôn cố gắng đến mức quên cả bản thân.
Anh hạ giọng, bàn tay siết nhẹ lấy vai cậu.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Ngốc.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em mà ngã gục thì vai diễn này còn có nghĩa gì nữa?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Từ giờ, nếu thấy khó thở, nhất định phải nói với anh.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Có nghe không?
Tử Du ngẩng lên, ánh mắt long lanh, muốn cãi lại nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu.
Khoảnh khắc ấy
Anh biết mình đã bước thêm một bước nữa vào thế giới của cậu.
Không chỉ là sự chú ý thoáng qua, mà là mong muốn thật lòng được bảo vệ.
Anh dần tìm hiểu em nhiều hơn.
Biết rằng cuộc sống em rất khó khăn, biết em bị tràng khí màng phổi.
Anh trở nên nhạy cảm hơn với từng biểu hiện nhỏ của cậu.
Anh không nói ra, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo em.
Mỗi khi đạo diễn hô “Action!” là Tử Du nhập vai rất nhanh.
Cậu có thể khóc tức tưởi, có thể run rẩy như một nhân vật thật sự đang đau khổ.
Nhưng khi “Cắt!” vang lên, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mi, hơi thở còn run run.
Lúc đó
Hủ Ninh luôn là người đầu tiên bước tới.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Đừng khóc.
Tử Du
Tử Du
/ngại/
Tử Du
Tử Du
Em không khóc
Tử Du
Tử Du
Em sẽ không khóc đâu.
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/cười/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/trêu để kéo cảm xúc em lên/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Em thật sự khóc đấy à?
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
Đừng khóc /an ủi/
Điền Hủ Ninh
Điền Hủ Ninh
/lau mắt em/
Tử Du
Tử Du
/phì cười/
Tử Du
Tử Du
Em nói em không khóc mà.
Tử Du
Tử Du
Anh lau gì vậy?
Tử Du
Tử Du
/suy nghĩ/
Tử Du
Tử Du
Anh cứ như thầy tâm lí ấy.
Từ đó trở đi
Một thói quen ngầm hình thành
Mỗi lần Tử Du diễn cảnh khóc hoặc cảnh nặng, Hủ Ninh sẽ là người đầu tiên chạy tới.
Khi thì đưa nước, khi thì chọc cười, khi thì vỗ vai trấn an...
Mỗi cử chỉ nhỏ đều như một sợi chỉ nối thêm vào mối liên kết giữa hai người.
🐮🐮🐮
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Có ai giống tui không?
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Cứ coi đi coi lại mấy đoạn hậu trường rồi nằm cười.
Con bò hạnh phúc
Con bò hạnh phúc
Vẽ ra một đống cảnh trong đầu lun không? 😅

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play