Hệ Thống Nhiệm Vụ - Mang Thai Long Chủng
Chap 1
Năm Vĩnh Ninh thứ 17, mùa đông lạnh giá, kinh thành tuyết bay trắng xóa, năm nay dường như lạnh hơn mọi năm.
Các Thái giám trong Đại Nội không dám lơ là, từng thúng than hương lớn được đưa đến Ứng Trạch điện, sợ chủ nhân bên trong bị lạnh.
Một tiểu thái giám mới vào cung không hiểu quy củ, khi đưa than hương đã không nhịn được liếc nhìn vào trong điện, thấy vị Trần phi được bệ hạ sủng ái kia, lại là một nam tử có dung mạo thanh thoát, xuất trần.
Trên người hắn chỉ có một chiếc áo lụa trắng mỏng, nhìn đường cong cơ thể câu hồn ẩn hiện, chỉ cần nhìn một cái là đủ khiến người ta máu dồn tim đập. Nhìn kỹ hơn, sẽ thấy trên khắp cơ thể hắn đều được viết chữ bằng son như thể bị đóng dấu...
Tiểu thái giám đang say sưa ngắm nhìn thì Lão Thái Giám phía sau hung hăng đá vào chân hắn một cái, ý tốt nhắc nhở.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Ngươi không muốn sống nữa à, phi tử của bệ hạ mà cũng dám nhìn trộm?
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Nhớ kỹ, trong cung này chỉ có một quy tắc, không được nhìn lén Trần phi.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Phàm là kẻ nào đã nhìn, đều sẽ bị khoét mắt.
Sau khi đặt than hương xuống, hắn rón rén rời khỏi Ứng Trạch điện, đuổi theo Thái Giám vừa nói để hỏi.
Nhân Vật Quần Chúng
Tiểu Thái Giám: Trần phi nương nương trông không giống một người được sủng ái?
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Suỵt -- nói nhỏ thôi.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Trần phi vào cung đã mười bảy năm, tính tình cao ngạo thanh lãnh, đến giờ vẫn không chịu khuất phục.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Bệ hạ đành phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ để giam cầm hắn trong cung.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Haizzz...
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Trần phi này cũng là một người đáng thương, sống vất vưởng mười bảy năm, đêm nào cũng chịu bệ hạ làm nhục.
Nhân Vật Quần Chúng
Thái Giám 1: Đổi lại là người khác đã sớm phát điên rồi.
Lã Vân Trần ngồi bên cửa sổ, ngẩn người nhìn cảnh tuyết bên ngoài, bất giác đã trôi qua 17 năm. Cậu 20 tuổi nhập cung giờ đã 37.
Vốn tưởng rằng khi tuổi già sắp tàn, Văn Chiêu sẽ buông tha cậu, không ngờ Văn Chiêu vẫn có thể 17 năm như một, mỗi đêm đều đổi đủ mọi cách để làm nhục cậu, không bỏ sót một ngày.
Lã Vân Trần nở một nụ cười khổ thê lương, từ dưới đệm giường lấy ra một mảnh sắt sắc lẹm, tàn nhẫn cắt một vết trên cổ tay. Máu phun ra rất nhanh, không mấy chốc trên giường đã đọng lại một vũng máu.
Mấy năm nay, Văn Chiêu canh chừng cậu rất chặt, không cho cậu bất kỳ cơ hội tự sát nào, mảnh sắt này là cậu lén nhặt được, đã mất một năm để mài giũa nó sắc bén, chỉ vì khoảnh khắc ngày hôm nay.
Lã Vân Trần
Cuối cùng cũng được giải thoát rồi.
Văn Chiêu xử lý xong chính sự, truyền lệnh đến Ứng Trạch điện. Trước khi vào điện, ngài cho tất cả mọi người lui ra, rồi một mình bước vào.
Ngài nghĩ rằng, Lã Vân Trần sẽ như mọi ngày ngồi trên giường chờ ngài, và ngài cũng sẽ như mọi ngày tận tình hưởng thụ.
Nhưng lần này lại không như ý.
Khi nhìn thấy Lã Vân Trần nằm thoi thóp giữa vũng máu, Văn Chiêu mất hết phong thái và vẻ điềm tĩnh, ngài điên cuồng lao tới, ôm Lã Vân Trần đang chìm trong vũng máu vào lòng.
Văn Chiêu
Lã Vân Trần, Trẫm không cho phép ngươi chết! /ôm cậu vào lòng/
Văn Chiêu
Ngươi cho dù chết, ta cũng sẽ không buông tha ngươi...
Văn Chiêu
Thái y! Mau truyền thái y! Mau lên! /mắt đỏ hoe gào lên/
Lã Vân Trần không còn chút lưu luyến nào, nhắm lại đôi mắt ngày càng nặng trĩu, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Chap 2
Một luồng sáng trắng chói mắt loé lên trước mắt, tiếp đó trời đất quay cuồng, thân thể Lã Vân Trần lơ lửng giữa không trung, xung quanh bao bọc từng hàng chữ. Những hàng chữ đó lần lượt tiến vào trong đầu cậu, không lâu sau cậu đã xem qua tất cả văn tự.
Lã Vân Trần
/đột nhiên mở bừng mắt, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin được/
Cậu vậy mà lại là nhân vật chính bị làm nhục trong cuốn tiểu thuyết diễm tình mang tên "Làm nhục mỹ nhân thanh lãnh".
Tất cả những gì cậu đã trải qua đều được miêu tả từ tận trong sách. Mọi thứ thực sự quá sức tưởng tượng.
Cậu còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc lớn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng.
Hệ Thống
[ Đinh, hệ thống thức tỉnh đã liên kết, đang tải xuống tiến độ nhiệm vụ... Tiến độ 98%. Ký chủ chưa hoàn thành nhiệm vụ, sắp tiếp nhận trừng phạt. Xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược: 10, 9, 8... ]
Lã Vân Trần lần nữa giật mình tỉnh dậy, phát hiện mình đang ngồi trong xe ngựa, trên người mặc chiếc áo cũ của mười mấy năm trước.
Lã Vân Trần vén rèm thò đầu ra ngoài, chỉ thấy trên đường phố đông đúc nhộn nhịp, tràn ngập không khí phồn hoa. Đã 17 năm cậu không thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy, mọi thứ xung quanh đều khiến cậu cảm thấy không chân thực.
Lưu bá ngồi phía trước đánh xe, thấy vẻ mặt đại nhân không ổn, liền lo lắng hỏi.
Nhân Vật Quần Chúng
Lưu Bá: Đại nhân, ngài không khỏe ạ?
Lã Vân Trần
Bây giờ là năm nào, tháng nào? /xoa thái dương đang đau nhức hỏi/
Nhân Vật Quần Chúng
Lưu bá: Đại nhân quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật của Thái tử.
Thấy sắp đến hoàng cung, cậu nhanh trí nói.
Lã Vân Trần
Quay về phủ ngay.
Nhân Vật Quần Chúng
Lưu Bá: Đại nhân không đi tặng lễ sao? /kinh ngạc hỏi/
Lã Vân Trần
"mình không thể đi lại con đường cũ nữa."
Hệ Thống
[ Đinh truyền tống hoàn tất. ]
Giọng nói lạnh lùng kia lại một lần nữa vang lên.
Lã Vân Trần
Ngươi rốt cuộc là ai? /nhíu mày thật chặt/
Nhân Vật Quần Chúng
Lưu Bá: Đại nhân ngài thực sự không sao chứ? /lo lắng/
Lã Vân Trần
Không sao. /bình tĩnh trở lại/
Về đến phủ, hệ thống thức tỉnh có phản ứng, nó truyền một đoạn giới thiệu dài vào trong đầu Lã Vân Trần.
Cậu phải mất 3 ngày mới tiêu hóa hết những chuyện này. Khi cậu đã chấp nhận mình là nhân vật trong sách, hệ thống thức tỉnh lại có phản ứng.
Hệ Thống
[ Đinh, nhân vật trong sách đã thức tỉnh ý thức bản thân, hoàn thành nhiệm vụ còn lại có thể mở khóa chế độ tự do. ]
Hệ Thống
[ Đinh, nhiệm vụ đã công bố xin chú ý kiểm tra và nhận. ]
Trong đầu Lã Vân Trần xuất hiện một đạo thánh chỉ mở ra, trên đó viết bốn chữ lớn -- Mang Thai Long Chủng.
Hệ Thống
[ Độ thức tỉnh ý thức nhân vật bản thân + 10%, độ tự do + 10%. Độ tải lại hệ thống 10%. Một phần quyền hạn đã mở, có thể xem giá trị rung động của vai chính công. Có muốn xem không? ]
Lã Vân Trần
Thật sự quá hoang đường rồi.
Lã Vân Trần
Ta là nam sao có thể mang thai được?
Lã Vân Trần
Ngươi có nhầm lẫn đưa sai nhiệm vụ cho ta không vậy?
Trước mặt cậu xuất hiện một giao diện màu xanh lam, có hai nút bấm một là có, một là không, cậu ấn vào nút "có" dữ liệu lập tức được phân tích.
Hệ Thống
[ Vai chính công: Văn Chiêu.
Giới tính: nam.
Thân phận: Thất hoàng tử.
Tuổi tác: 17.
Chiều cao: 190 cm.
Cân nặng: 88 kg.
Long khí: 30 cm.
Sở thích: Lã Vân Trần.
Giá trị rung động: 0%. ]
Lã Vân Trần
Giá trị rung động lại là 0! / sửng sốt/
Sau đó, cậu nhớ ra lúc này cậu vẫn chưa gặp Văn Chiêu, ngay cả mặt cũng chưa từng thấy làm sao có thể rung động với cậu được.
Cậu chuyển sự chú ý từ "30 cm" xuống phần "Sở thích".
Lã Vân Trần
tại sao sở thích của Văn Chiêu lại là ta?
Hệ Thống
[ Giả thiết cơ bản của truyện H/văn, Văn Chiêu tồn tại chính là để chơi ngươi. ] /giọng điệu nghiêm túc/
Sau khi mở một phần quyền hạn, hệ thống thức tỉnh nói nhiều hơn, nhưng trong tình huống bình thường vẫn ở trạng thái chờ đợi, chỉ khi cậu có thắc mắc, nó mới xuất hiện để giải đáp.
Chap 3
Tiểu Lương Nguyệt
Đại nhân, đến giờ dùng cơm rồi.
Lã Vân Trần
Vào đi. /hắng giọng/
Tiểu Lương Nguyệt đẩy cửa vào, bày thức ăn lên bàn, xếp đũa gọn gàng, chờ đại nhân dùng cơm.
Lã Vân Trần mặc một bộ trường bào màu trắng trăng khuyết có hoa văn chìm, bước ra từ sau tấm bình phong.
Tóc nửa buông nửa buộc trông lười biếng phóng khoáng. Tiểu Lương Nguyệt nhìn chằm chằm đại nhân nhà mình không chớp mắt, cảm thấy đại nhân dường như có thêm một phần khí chất siêu phàm thoát tục, trông còn thu hút hơn trước.
Lã Văn Trần không có khẩu vị, chỉ ăn qua loa một chút rồi đặt đũa xuống.
Lã Vân Trần
Đi chuẩn bị xe ngựa.
Lã Vân Trần
"Hiện tại ta vừa mới vào triều làm quan, vẫn chưa đứng vững, phía sau cũng không có chỗ dựa."
Lã Vân Trần
"Kiếp trước, ta dựa vào thái tử để nhanh chóng ổn định vị trí, nhưng kiếp này, ta phải chủ động tiếp cận Văn Chiêu để trải đường cho tương lai của ta."
Xe ngựa chầm chậm dừng lại trước một tòa nhà nhỏ bỏ hoang, Lã Vân Trần bước xuống nhìn tòa nhà đổ nát trước mặt.
Lã Vân Trần
"Đường đường là một hoàng tử mà lại ở nơi thế này, bảo sao Văn Chiêu lại thay đổi tính tình."
Lã Vân Trần tiến lên gõ cửa. Một lát sau, một lão bá tóc mai lấm tấm sương mở cửa. Ông ta đánh giá Lã Vân Trần từ trên xuống dưới một lượt, sau đó hỏi.
Nhân Vật Quần Chúng
Lão bá: Có việc gì không?
Lã Vân Trần
Hạ quan Lã Vân Trần xin cầu kiến, làm phiền bẩm báo một tiếng. /chắp tay thi lễ/
Nhân Vật Quần Chúng
Lão bá: Thất hoàng tử điện hạ có bệnh trong người, không tiện gặp khách, mời ngài quay về. /Thái độ bên ngoài khách sáo nhưng lại rất cứng rắn/
Lã Vân Trần không cố nài, dâng lên mấy thang thuốc rồi rời đi.
Văn Chiêu chân tật tái phát, không thể đi lại, ngồi trên một chiếc xe lăn gỗ.
Văn Chiêu
Ai đến vậy. /ho khan hai tiếng/
Nhân Vật Quần Chúng
Lão bá: Một tân quý trong triều, tên là Lã Vân Trần.
Vừa nghe thấy ba chữ "Lã Vân Trần", tim Văn Chiêu bỗng dưng rung động không rõ lý do.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play