[YangBoWen×Y/N] Anh Sẽ Bảo Vệ Em
chap 1: Giành lại công bằng cho em
mẹ nuôi (cô)
M đâu rồi hả con chó kia
mẹ nuôi (cô)
M quét nhà chx
mẹ nuôi (cô)
Quét chx//hét to\\
mẹ nuôi (cô)
//tát mạnh vào mặt cô\\
Vương Ngọc hàm
//mất thăng bằng \\
Bùi Thị Xanh
M giặt đồ cho t chx hả con đĩ
Vương Ngọc hàm
hôm qua chị bận học bài nên quên
Bùi Thị Xanh
//giẫm lên tay cô\\
Bùi Thị Xanh
//tát vào mặt cô\\hét cái gì mà hét
Vương Ngọc hàm
//ôm mặt \\
Bùi Thị Xanh
Lần sau m mà ko làm nữa là đừng có trách t ác
Vương Ngọc hàm
Chị biết rồi//giọng run\\
Cô ngồi lặng lẽ dưới tán cây
Vương Ngọc hàm
Oa//cô bật khóc \\
Vương Ngọc hàm
Sao mình lại giống kẻ bị bỏ rơi thế này
nv bí ẩn
sao em lại khóc vậy
Vương Ngọc hàm
//giật mình \\
Dương Bác Văn
Anh nè ko sao đâu
Vương Ngọc hàm
//ôm chầm lấy anh\\
Vương Ngọc hàm
Hộ ko cần em nữa rồi anh ơi
Dương Bác Văn
Ko sao còn anh cần em
Dương Bác Văn
//kiểm tra người cô\\
Dương Bác Văn
Sao mặt em đỏ thế ai đánh em
Dương Bác Văn
Là mẹ nuôi e đúng ko
Dương Bác Văn
Tay em cũng đỏ là sao
Dương Bác Văn
Con nhỏ đáng ghét kia đúng ko
Dương Bác Văn
*bọn m giám đụng vào vk t là ko xong với t*
Dương Bác Văn
Thôi em ở nhà anh tạm đi nha
Dương Bác Văn
Anh có chút việc
Vương Ngọc hàm
Ko được nếu em ở nhà anh thì em sẽ bị đánh
Dương Bác Văn
Ko sao có anh bên cạnh em,em ko phải lo
cô chỉ đứng trước cổng nhà anh,cô ko giám vào vì sợ bị chửi
mẹ (anh)
*ủa hình như kia là hàm hàm mà*
Vương Ngọc hàm
Con chào cô ạ
mẹ (anh)
Sao con ko vào đi
mẹ (anh)
thằng Văn nhắn cô rồi
mẹ (anh)
mà sao người con nhiều vết thương thế ai đánh con
Mẹ ảnh và mẹ cô từng là bthan
nhưng hai người đang đi du lịnh thì bỗng sóng đánh một cái làm cho ba mẹ cô mất
Chỉ có cô và ba mẹ ảnh là còn sống
Vương Ngọc hàm
Là mẹ con ạ
mẹ (anh)
*bà đây sẽ giành lại công bằng cho con dâu bà*
à quên hai người từng có hôn ước hồi nhỏ nha
mẹ (anh)
Thôi con vào nhà đi
tác giả ngu
bái bai mấy chị//cúi đầu \\
chap 2 trả thù cho con dâu
tác giả ngu
chuyện hoi flop
em năm nay là 18 còn anh là 19 nha
mẹ (anh)
Hay là con ngủ với ...
mẹ (anh)
ngày mai cô sẽ kêu người làm phòng cho con
mẹ (anh)
Thôi con vô phòng đi
mẹ (anh)
ủa con lấy đồ chưa
mẹ (anh)
Thế mai con lấy đi nha
Dù mẹ nuôi cho cô ít tiền tiêu nhưng anh vẫn luôn lén mẹ cô cho cô
Nên cô mới có nhiều đồ đẹp
mẹ (anh)
đợi mẹ lâu chx//đóng cửa xe\\❄️
Dương Bác Văn
con mới lấy xe thôi ❄️
mẹ nuôi (cô)
ai đó hả//hét lớn \\
mẹ nuôi (cô)
ui ui tôi ko biết là chị
mẹ nuôi (cô)
Chị qua đây có chuyện gì ko
mẹ (anh)
//tát mạnh một phát vào mặt bà ta\\
mẹ nuôi (cô)
//mất thăng bằng mà té xuống, rõ là đau\\
mẹ nuôi (cô)
chị giám đánh tôi
mẹ (anh)
Tôi giám chứ sao ko giám ❄️
Dương Bác Văn
//giẫm lên tay bà ta \\*giám đụng đến vk t*
mẹ nuôi (cô)
Hai mẹ con các người đánh tôi
mẹ (anh)
Tôi chỉ dành lại công bằng cho con dâu tôi thôi ❄️
mẹ nuôi (cô)
Tôi có đánh nó đâu tôi thương nó mà
Bà ta nghĩ là con ruột bà ta
mẹ (anh)
Ko đánh mà con dâu tôi bị bầm hết người à❄️
mẹ nuôi (cô)
Nè chị xem con tôi có bị bầm chỗ nào đâu
mẹ (anh)
//đá cô ta ra một bên\\
mẹ (anh)
Tôi ko nói con này ❄️
Bùi Thị Xanh
ahh//té xuống \\
Dương Bác Văn
//tát cô ta một phát \\
Dương Bác Văn
//nhéc môi\\
mẹ nuôi (cô)
///đỡ cô ta lên \\
mẹ nuôi (cô)
Chứ con dâu chị là ai
mẹ (anh)
Con dâu tôi chỉ có thể là Hàm Hàm thôi ❄️
Bùi Thị Xanh
Nó ko xứng với anh ấy chỉ xứng với cháu thôi
mẹ (anh)
//tát mạnh vào mặt cô ta một phát \\Cô nghĩ cô xứng với con tôi sao❄️
mẹ (anh)
Tôi nhắc lần cuối từ đây về sau Hàm Hàm sẽ ở nhà tôi ❄️
tác giả ngu
Hết chuyện rồi
tác giả ngu
Pai pai các bạn
chap 3 anh xin lỗi vì ko bảo vệ được em
Dương Bác Văn
//thấy e ngồi một góc \\
Dương Bác Văn
Sao e ko ngủ đi
Vương Ngọc hàm
Em...em sợ dơ giường anh
Dương Bác Văn
Không sao đâu e cứ ngủ đi anh ngủ ở dưới cũng được
Vương Ngọc hàm
hay e ngủ ở dưới cho
Dương Bác Văn
Thôi anh ngủ cho
Vương Ngọc hàm
//nằm xuống dưới sàn \\
Dương Bác Văn
//đưa mền cho e\\ của e
Anh lén lút cuối xuống nhìn em
Thấy hai má em ửng hồng vì lạnh
Dương Bác Văn
//chọt chọt má em\\
Dương Bác Văn
//mềm mại quá đi à \\
Dương Bác Văn
//lỡ tay véo mạnh má em\\
Vương Ngọc hàm
//giật mình tỉnh dậy\\
Vương Ngọc hàm
//thấy tay anh đang véo má \\anh...anh làm gì vậy//gạt tay anh ra\\
Dương Bác Văn
Anh...anh xin lỗi
Vương Ngọc hàm
Sao anh ko ngủ
Dương Bác Văn
anh sợ e lạnh thoi
anh nhân lúc cô ngủ anh liền nhanh thời cơ mà hôn cô một cái tưởng như sẽ lâu nhưng lại nhanh Như một cơn gió vội vã lướt qua
Vương Ngọc hàm
//mơ màng mà ngủ tiếp đi\\
Dương Bác Văn
Anh xin lỗi nhé
Dương Bác Văn
cho anh ích kỉ xíu vì muốn giữ em làm của riêng anh thôi
Vương Ngọc hàm
//ngồi dậy \\
Vương Ngọc hàm
ể anh làm gì vậy//thấy anh đang nằm cạnh ôm eo mình \\
Dương Bác Văn
cho anh ôm xíu thôi mà//nói mớ\\
Vương Ngọc hàm
Em còn phải về nhà lấy đồ nữa
Dương Bác Văn
//miễn cưỡng bỏ ra\\
Dương Bác Văn
Lên xe đi anh chở e qua đó
Vương Ngọc hàm
Thôi e đi được mà
Dương Bác Văn
được ko đó//có chút ko tin\\
Vương Ngọc hàm
Pai pai anh
Dương Bác Văn
Pai pai em*iu*
Vương Ngọc hàm
//đang soạn đồ \\
Bùi Thị Xanh
M nè//giựt tóc em ra sau \\
Vương Ngọc hàm
Ahh//ôm tóc \\
Bùi Thị Xanh
tại sao m lại được ở cùng Bác Văn chứ còn t thì ko được
Vương Ngọc hàm
Chị...chị ko biết//giọng run\\
Bùi Thị Xanh
//tát liên tục vào mặt em\\
Bùi Thị Xanh
Con đ.ĩ này giám giựt ck con nè mẹ~//khoác tay mẹ \\
mẹ nuôi (cô)
//tát vào mặt em \\cho m chừa giám giựt ck em gái mình nè
Cả hai người lao vào đấm đá vào người em khiến em cứ renri mãi
Một hội xã hội đen lao vào kéo hai mẹ con kia ra mà đánh túi bụi
Dương Bác Văn
//chạy đến đỡ người em đầy mà chở đi bệnh viện \\
Vương Ngọc hàm
//từ từ mở mắt ra
Dương Bác Văn
//thấy tay e đụng đậy nên đã bật khóc\\
Dương Bác Văn
anh...anh xin lỗi vì đã ko đi cùng e
Vương Ngọc hàm
Ko phải lỗi của anh đâu//lấy tay lau nước mắt cho anh\\
Dương Bác Văn
Em ko trách anh sao
Vương Ngọc hàm
Ko chỉ vì em là kẻ dư thừa trong ngôi nhà đó thôi
Dương Bác Văn
Ko em ko phải là kẻ dư thừa
Dương Bác Văn
Em là của anh//ôm chầm lấy em\\
tác giả ngu
Pai pai các bn ạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play