【ĐN CONAN】DOUBLE LIFE
Chương 1: Quái Nhân Ở Thế Giới Thật
Cậu ta là viện trưởng bệnh viện tư nhân có tiếng nhất nhì trong nước, thậm chí là thế giới
Cậu ta có bằng dược sĩ, bằng bác sĩ, bằng thạc sĩ, bằng nội trú, bằng chuyên khoa 2, và hơn hết, cậu ta có bằng tiến sĩ
Fujimoto Kōsei là thủ khoa đầu vào, cũng như đầu ra của đại học Todai. Là nhân tài mà đại học Harvard, đại học Oxford, đại học Cambridge đều tranh dành. Là người mà WHO đã từng đích thân đến mời gia nhập
Cậu ta hoàn hảo, chỉ có cái dáng vẻ lạnh lùng, kiệm lời của cậu ta là doạ sợ người ta thôi
Điển hình là có một lần, một vị bác sĩ chẩn đoán sai tình trạng bệnh nhân
Fujimoto Kōsei
Bệnh nhân không cần lời an ủi, họ cần chính xác
Fujimoto Kōsei
Nếu không chắc thì đừng mở miệng
Một lần khác, có một bệnh nhân giấu triệu chứng. Kōsei đã nhìn qua bản chụp X-quang ngực của anh ta
Fujimoto Kōsei
Anh hút thuốc hơn 10 năm, đúng chứ?
Fujimoto Kōsei
Phổi của anh không biết nói dối đâu
Kōsei không trách, không mắng, nhưng từng lời cậu ta nói ra luôn mang theo uy quyền khiến người xung quanh khó lòng phản đối
Viện trưởng Fujimoto không bao giờ trực tiếp thăm khám, phẫu thuật, hay đưa bệnh nhân đến bệnh viện
Cậu ta thường xuyên ở trong phòng giám đốc của bệnh viện, xem qua những giấy tờ, đọc bệnh án, đôi khi là tham gia hội chẩn, có khi lại nghe các bác sĩ trong bệnh viện gọi điện thoại cầu cứu vì không biết làm sao với ca bệnh đó, những lúc như vậy, Kōsei sẽ yên lặng nghe người kia trình bày tình trạng của bệnh nhân, sau đó cậu ta sẽ cho vị bác sĩ kia một phác đồ điều trị hoàn hảo đến mức khó tin
Người đời đồn Fujimoto Kōsei là "quái nhân của thế giới y học". Ca bệnh dù khó đến mấy cũng khó mà không khỏi chỉ cần cậu ta liết qua. Ngoài ra, họ còn gọi cậu ta là "khắc tinh của thần chết"
Vào một ngày bình thường ở bệnh viện Fujimoto
Morikawa Rinkarō
Viện trưởng, ca bệnh hôm nay... phức tạp hơn dự đoán ạ
Morikawa Rinkarō
Bệnh nhân nam, 56 tuổi, phổi tổn thương nặng, hút thuốc trên 10 năm… xét nghiệm không rõ ràng…
Fujimoto Kōsei
//Lướt qua bản chụp X-quang// Thế nào là không rõ ràng?
Morikawa Rinkarō
Dạ, hình ảnh hơi mờ, một vài chỗ phổi chưa thể xác định rõ mức độ tổn thương. Tôi… hơi lo
Fujimoto Kōsei
//Nhìn chăm chú, tay không ngừng lật trang bệnh án// Anh nói ông ta hút thuốc hơn 10 năm, đúng không?
Morikawa Rinkarō
…Vâng, đúng ạ
Fujimoto Kōsei
Vậy thì dữ liệu đã đủ. Chỉ cần sắp xếp đúng các thông số, kết quả sẽ chính xác.
Morikawa Rinkarō
Dạ, vâng…
Morikawa Rinkarō
Viện trưởng, bước tiếp theo... làm gì ạ?
Fujimoto Kōsei
Anh không phải là bác sĩ à?
Fujimoto Kōsei
//Vừa nói vừa nhìn màn hình// Theo dõi nhịp thở, đưa oxy đúng liều, theo phác đồ tôi gửi. Không cho phép sai sót.
Một lần khác, bác sĩ của bệnh viện tuyến tỉnh gọi lên
Shirakawa Mizuki
Viện trưởng Fujimoto… xin giúp! Ca bệnh này… Chúng tôi không biết xử lý ra sao…
Shirakawa Mizuki
Thưa viện trưởng, bệnh nhân nam, 45 tuổi, nhập viện vì suy hô hấp cấp tính kèm tiền sử phổi tắc nghẽn mãn tính. Nhập viện với triệu chứng khó thở dữ dội, SpO₂ giảm xuống 82%, ho ra máu lẫn đờm xanh, mệt lả, nhịp tim nhanh. Kết quả chụp X-quang cho thấy phổi dày đặc bóng mờ, khó phân biệt viêm phổi, tràn dịch hay xẹp phổi, chụp CT bóng mờ lan tỏa, xuất hiện vài ổ xẹp kèm nghi ngờ nhiễm nấm Aspergillus, xét nghiệm máu cho thấy bạch cầu tăng nhẹ, CRP cao, nhưng marker nấm chưa rõ ràng. Đồng thời có nguy cơ nhiễm trùng nấm, nhiễm khuẩn cấp, cần phác đồ phối hợp kháng sinh – kháng nấm chính xác. Nhưng bệnh nhân dị ứng 1 trong 2 loại thuốc kháng sinh mạnh thường dùng và kháng kháng sinh còn lại, cần thay đổi phác đồ. Nhịp thở và tình trạng tuần hoàn rất mong manh, nếu điều trị sai sẽ suy đa cơ quan nhanh chóng.
Fujimoto Kōsei
//Lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gật đầu// Gửi cho tôi tất cả kết quả xét nghiệm, X-quang, CT, và hồ sơ dị ứng thuốc
Shirakawa Mizuki
Dạ, vâng ạ
Fujimoto Kōsei
Suy hô hấp cấp, COPD, ho ra máu, bóng mờ lan tỏa… nghi ngờ viêm phổi, nhiễm nấm Aspergillus, nhưng marker nấm chưa rõ… bệnh nhân còn dị ứng một trong hai loại kháng sinh mạnh thường dùng và kháng kháng sinh loại còn lại. Phối hợp kháng sinh – kháng nấm sẽ cực kỳ khó. Mỗi giây trôi qua đều đẩy bệnh nhân gần ranh giới sinh tử
Fujimoto Kōsei
Nhịp thở? SpO₂? Nhịp tim? Huyết áp?
Shirakawa Mizuki
Thưa viện trưởng, SpO₂ 82%, nhịp tim 132, huyết áp 95/60…
Fujimoto Kōsei
Phổi của anh ta sụp vài vùng, có bóng mờ lan tỏa, tràn dịch chưa xác định. Theo dõi nhịp tim và huyết áp liên tục. Đặt ống nội khí quản, thở máy hỗ trợ áp lực dương, tăng FiO₂ đến khi SpO₂ > 94%.
Shirakawa Mizuki
Dạ… (ghi chép)
Fujimoto Kōsei
Kháng sinh thay thế, dùng Ceftriaxone 1g IV mỗi 12h và Azithromycin 500mg IV mỗi 24h. Kháng nấm dùng Voriconazole theo cân nặng. Theo dõi ALT, AST, creatinine. Phối hợp bác sĩ gây mê kiểm soát huyết áp, nhịp tim và dịch truyền
Shirakawa Mizuki
//Há hốc + thán phục// Vâng... Vâng ạ
Fujimoto Kōsei
Không có gì là may mắn. Mọi chi tiết, từng mg thuốc, từng thông số y học đều quan trọng. Nếu làm đúng, bệnh nhân ổn. Sai một li, chết một người.
DP (tác giả)
Hê lô mấy cưng
DP (tác giả)
Lần đầu viết truyện kiểu này:)))
DP (tác giả)
Để giải thích chút xíu
DP (tác giả)
//Hành động//
*Suy nghĩ*
"Nói nhỏ"
Còn gì đó cập nhật sau
DP (tác giả)
Nói trước là au sẽ nhảy vào mạch truyện chính bất cứ lúc nào nhá, mãi iu 😏
Chương 2: Sự Sai Sót Của Kẻ Hoàn Hảo
Kōsei đang ở phòng giám đốc, theo dõi hệ thống mô phỏng y sinh cao cấp của bệnh viện.
Hệ thống này mô phỏng 3D cực chi tiết cơ thể người, phản ứng thuốc, tương tác hóa chất, dữ liệu AI phân tích cực chính xác.
Nhưng rồi sự bất thường xuất hiện
Trong khi Kōsei chạy mô phỏng, một dòng dữ liệu bất thường xuất hiện
Mô phỏng phát hiện phản ứng thuốc không tồn tại trong cơ thể người thật
Fujimoto Kōsei
//Quan sát và lập tức nhận ra// *Dữ liệu này... không thể là thật*
Fujimoto Kōsei
*Phản ứng thuốc, nhịp tim, áp lực oxy, tất cả đều chuẩn xác tuyệt đối…*
Fujimoto Kōsei
*Nhưng cơ thể thật không thể tạo ra điều này*
Fujimoto Kōsei
*Thế mà lại được tạo ra trong môi trường mô phỏng chuẩn xác 100%?*
Fujimoto Kōsei
//Nghiêm mặt, lướt qua các biểu đồ nhấp nháy// *Một lỗi phần mềm bình thường sẽ không tạo ra kết quả ngoài ranh giới sinh lý. Đây… là một nguồn dữ liệu chưa từng tồn tại trong thế giới thật*
Fujimoto Kōsei
//Lướt qua các bảng số liệu// *Từng chỉ số, từng thông số huyết áp, nhịp tim, nồng độ oxy… tất cả đều vượt chuẩn sinh lý, nhưng logic y học không sai. Không thể giải thích.*
Fujimoto Kōsei
//Nói với trợ lý AI mô phỏng// Hiển thị toàn bộ thông số bất thường. Liên kết dữ liệu ngoài luồng
Trợ lý AI
Dữ liệu phát hiện vượt chuẩn sinh lý. Nguồn chưa xác định. Khuyến nghị quan sát kỹ trước khi can thiệp.
Fujimoto Kōsei
Quan sát? Tôi đã quan sát. Phân tích. Đo lường. Nhưng thông số này… không khớp với bất kỳ mô hình sinh học nào từng biết.
Trợ lý AI
Xác nhận. Dữ liệu hiển thị toàn bộ phản ứng bất thường
Fujimoto Kōsei
Tạo một mô phỏng phụ, cô lập luồng dữ liệu bất thường, mở đường dẫn thử nghiệm. Tôi muốn kiểm tra giới hạn phản ứng của hệ thống.
Trợ lý AI
Xác nhận. Luồng dữ liệu phụ tạo xong. Hệ thống cảnh báo rủi ro chưa xác định.
Fujimoto Kōsei
*Rủi ro chưa xác định... chính là thông tin quý giá*
Fujimoto Kōsei
//Chú ý ánh sáng từ màn hình// *Các biểu đồ… co giật bất thường. Một vòng xoáy dữ liệu xuất hiện, xoay chuyển, như thể… một lỗ hổng trong không gian dữ liệu.*
Fujimoto Kōsei
Từng pixel, từng nhấp nháy của màn hình… không gian xung quanh dường như co lại, ánh sáng lạnh như băng phản chiếu trên mặt kính. Tôi đoán được sự việc sẽ xảy ra… nhưng chưa một giây nào tôi ngừng phân tích. Tôi cũng đoán được dữ liệu sẽ phản ứng, nhưng không đoán được kết quả.
Fujimoto Kōsei
Không gian quanh tôi như co giãn, màn hình nhấp nháy từng chớp sáng lạnh. Tôi đoán… một hiện tượng vật lý cực hiếm đang xảy ra, nhưng không thể giải thích.
Fujimoto Kōsei
Nếu nhấn lệnh… dữ liệu sẽ phản ứng. Không thể đoán trước kết quả. Nhưng tôi phải thử, từng thao tác, từng chỉ số… phải chính xác tuyệt đối.
Fujimoto Kōsei
Mỗi giây trôi qua… ánh sáng trên bàn phím phản chiếu lên mắt tôi, cơ thể căng như dây đàn, trí óc tập trung hoàn toàn. Một hiện tượng chưa từng thấy, cực hiếm… nhưng chưa thể giải thích.
Fujimoto Kōsei
//Nói với trợ lý AI// Kiểm tra áp lực thở, nhịp tim, nhịp thở, SpO₂, PaO₂, nồng độ CO₂, và phản ứng thuốc. Thông báo mọi bất thường.
Trợ lý AI
Tất cả thông số đã được xác nhận. Hai thông số huyết áp và nhịp tim vượt chuẩn dự kiến ±12%. SpO₂ duy trì 82%, nhịp thở 28.
Fujimoto Kōsei
Chia nhỏ luồng dữ liệu, đánh giá từng phần. Phân tích ảnh hưởng nếu thay đổi một thông số duy nhất.
Trợ lý AI
Phân tích hoàn tất. Rủi ro tổng thể: chưa xác định.
Fujimoto Kōsei
Rủi ro chưa xác định… tôi cần phân tích tận gốc. Trợ lý AI, không cho phép đoán mò.
Fujimoto Kōsei
*Từng giây trôi qua… dữ liệu nhấp nháy, từng biểu đồ phản ứng nhanh hơn nhịp tim. Tôi cảm nhận được… điều gì đó sắp xảy ra.*
Fujimoto Kōsei
*Tất cả các khả năng đã được tính toán… ngoại trừ điều chưa từng xảy ra. Thế giới này vẫn còn những ẩn số mà tôi chưa chạm tới.*
Fujimoto Kōsei
//Nhìn bàn tay trên bàn phím// *Mọi thứ phải chính xác tuyệt đối… từng bước, từng thông số.*
Fujimoto Kōsei
//Nhìn tay trên bàn phím// *Chỉ cần một sai sót nhỏ thôi cũng đủ làm luồng dữ liệu biến mất, mất cơ hội hiểu được hiện tượng này.*
Fujimoto Kōsei
*Tôi không thể để bất cứ sự sai lầm nào vượt ngoài tầm kiểm soát.*
Fujimoto Kōsei
*Chuẩn bị xong. Tất cả thông số đã kiểm tra, mọi biến số đã tính toán.*
Fujimoto Kōsei
*Đây là bước tiếp theo. Một thử nghiệm không thể đoán trước… nhưng phải thực hiện.*
Fujimoto Kōsei
//Hít sâu, đứng thẳng trước màn hình, mắt vẫn lạnh như băng// *Chuẩn bị xong. Mọi thông số đã được kiểm tra, mọi biến số đã được tính toán, mọi nguy cơ đã lường trước. Tôi sẽ tiếp cận hiện tượng này bằng trí tuệ, bằng sự quan sát và bằng phân tích.*
Fujimoto Kōsei
//Nhìn tay trên bàn phím// *Nếu nhấn lệnh… dữ liệu sẽ phản ứng. Không biết điều gì xảy ra… nhưng phải thử.*
Màn hình nhấp nháy, dòng dữ liệu bất thường sáng lên từng chớp… Kōsei đặt tay lên bàn phím, chuẩn bị nhấn lệnh cuối cùng… ánh sáng chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của cậu, căng thẳng đến từng sợi cơ…
Vòng xoáy dữ liệu sáng lên liên tục… năng lượng từ thiết bị tạo ra rung lắc, ánh sáng chiếu lên mặt Kōsei, không gian quanh co giãn như thể… kéo cậu vào một nơi khác.
DP (tác giả)
Cảm thấy mất sức vl
DP (tác giả)
Viết cái này hành t dữ luôn
Chương 3: Thế Giới Song Song
Kōsei mở mắt ra trong một căn phòng xa lạ
Trên một chiếc giường màu xanh lá cây patel
Xung quanh là rất nhiều mô hình và poster của Fujimine Yukiko
Kōsei dụi dụi mắt, nhìn rõ người trong poster chính là thần tượng thời thiếu niên của cậu
Rồi những ký ức xa lạ không biết từ đâu hiện về trong tâm trí cậu
Hệ thống AI
Xin chào người dùng Fujimoto Kōsei. Đó là những ký ức của cậu ở thế giới này
Hệ thống AI
Tôi đã trích xuất những sự kiện và thông tin có thể hữu ích cho cậu
Hệ thống AI
Xin lỗi chưa giới thiệu. Tôi là hệ thống của thế giới này. Đây là thế giới song song với thế giới của cậu. Do công trình nghiên cứu của cậu bị trục trặc, từ đó mở ra cánh cổng xuyên không gian hút cậu vào thế giới này.
Fujimoto Kōsei
Làm sao để quay lại thế giới của tôi?
Hệ thống AI
Hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận thưởng và quay về
Fujimoto Kōsei
Nhiệm vụ gì?
Hệ thống AI
Để thuận lợi cho cậu hoàn thành nhiệm vụ, tôi đã tạo ra một NPC hoàn toàn mới trong thế giới này. Từ bây giờ, tên của cậu sẽ là Kurosawa Arata, thân phận của cậu là thành viên cấp cao của Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO). Cậu đang trà trộn vào Tổ chức Áo Đen với mật danh Cognac. Nhiệm vụ của cậu là đánh cắp công thức APTX-4869 để điều chế thuốc giải cứu những nạn nhân của nó, giúp cho CIA, MI6, FBI, NPA tìm tất cả bằng chứng tố cáo Tổ chức Áo Đen và cuối cùng là hạ sát Gin với Vermouth - thành viên cốt lõi cấp cao của Tổ Chức
Hệ thống AI
Phần thưởng cho cậu sau khi hoàn thành nhiệm vụ là tất tần tật những thông tin về công trình nghiên cứu của cậu, từ những sai sót đến những tiềm năng có thể phát triển
Hệ thống AI
Chúc cậu may mắn. Mọi dữ liệu và hỗ trợ đã được chuẩn bị.
Fujimoto Kōsei
*Gin? Vermouth? Tổ chức áo đen? APTX-4869? CIA? MI6? FBI? NPA?*
Fujimoto Kōsei
Đây là thế giới Detective Conan à?
Fujimoto Kōsei
Thật sự có thể nhận đầy đủ thông tin cần thiết?
Hệ thống AI
Đúng vậy. Hơn nữa tôi còn có thể cung cấp cho cậu tất cả dữ liệu cậu cần. Trong vòng 7 ngày kể từ khi cậu hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẽ luôn có mặt
Fujimoto Kōsei — hay đúng hơn, Kurosawa Arata — không nói gì. Cậu chỉ đứng yên giữa căn phòng, mắt cụp xuống, hơi thở đều và chậm. Thái độ điềm tĩnh đến mức ngay cả hệ thống cũng thoáng ngập ngừng vài giây trước khi tiếp tục.
Chiếc Porsche 356A màu đen trượt êm trên con đường trải nhựa loang lổ ánh đèn đường. Ánh sáng của màn đêm lóe lên từ phía xa. Âm thanh động cơ trầm thấp, đều đặn như nhịp tim của một con thú săn mồi. Gió đêm hất tung vạt áo khoác của Cognac, nhưng cậu vẫn đứng yên, ánh mắt dõi theo thứ ánh sáng vàng nhạt từ đôi đèn pha đang áp sát. Trong thoáng chốc, đôi mắt lạnh lẽo của Gin ánh lên từ cửa kính xe, quét qua cậu — lạnh buốt như lưỡi dao cắt.
Cognac chợt mím môi. Không phải sợ hãi. Mà là… một cảm giác rất lạ, khó gọi tên, vừa gần gũi vừa xa lạ.
Bánh xe rít khẽ, chiếc Porsche 356A dừng lại cách Cognac chỉ vài bước chân. Ánh đèn pha hắt lên khuôn mặt Cognac, lột tả từng đường nét trẻ tuổi nhưng sắc lạnh đến khó tin. Không cần mở cửa, không cần bước ra, sự hiện diện ấy đã đủ khiến bầu không khí đông cứng. Trong khoảnh khắc, Cognac cảm nhận rất rõ — một sợi dây vô hình nối cậu với người đàn ông phía sau tay lái.
Gin nhả điếu thuốc ra ngoài ô cửa vừa hạ xuống, khói lượn lờ hòa vào sương đêm, vừa hay để lộ nửa gương mặt quen thuộc: lạnh lùng, khó đoán, và nguy hiểm đến mức không khí cũng chùng xuống. Đôi mắt bạc sắc bén ấy khẽ liếc qua Cognac, không phải sự tò mò, cũng chẳng hẳn là thù địch — mà là một thoáng lạ lùng của sự công nhận.
Cặp mắt bạc ấy quét qua Cognac, không vội vàng, không giận dữ, mà lại như đang… cân đo. Từ lần đầu tiên nhìn thấy Cognac, hắn đã có cảm giác “không thể động vào”, giống như bản năng thú săn mồi nhận ra con mồi này thuộc về một quy luật khác.
Cognac đứng thẳng, không cúi đầu, cũng chẳng lùi bước. Thái độ ấy lẽ ra phải khiến Gin nổi khùng, vì kẻ dưới quyền dám nhìn thẳng vào mắt hắn là điều cấm kỵ. Nhưng kỳ lạ thay, hắn không hề nổi giận.
Một khoảng lặng nặng nề phủ xuống. Gin khẽ nghiêng đầu, giọng nói vang lên lạnh buốt:
Chỉ hai từ, khô khốc và trầm thấp, nhưng trong đó có thứ lực hút khiến Cognac khó cưỡng lại.
Cognac không nói gì, chỉ chậm rãi bước về phía Porsche, mở cửa ghế phụ rồi ngồi xuống. Trong khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cậu thoáng thấy khóe môi Gin nhếch lên — không rõ là khinh miệt, hay một cảm xúc nào đó mà ngay cả Gin cũng chẳng muốn gọi tên.
DP (tác giả)
Ra tín hiệu sos đâyy
DP (tác giả)
Có khi nào Gin với Cognac có gì đó... 🥲
Download MangaToon APP on App Store and Google Play