RHYCAP 9 MẢNH GHÉP ĐỊNH MỆNH
Chapter 1: Dấu vết trong căn nhà tối
Hoàng Đức Duy ôm chặt cặp sách, lững thững bước về nhà sau buổi học thêm. Con hẻm nhỏ quen thuộc nay im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng bước chân cậu vang vọng
Cánh cửa gỗ nhà bác ruột khép hờ. Duy nhíu mày
Bác cậu vốn kỹ tính, chưa bao giờ quên khóa cửa
Hoàng Đức Duy
Bác ơi… con về rồi
Duy khẽ gọi, giọng cậu khàn đi vì bất an
Cậu đẩy cửa. Một luồng gió lạnh lùa qua, kéo theo mùi tanh nồng ngai ngái. Trong phòng khách, bóng đèn mờ nhạt chập chờn. Trên sàn gạch… một người nằm bất động, máu loang đỏ thẫm
Đức Duy chết lặng. Đó chính là bác ruột – người đã nuôi dưỡng cậu từ nhỏ. Trên ngực bác, máu đông lại thành từng mảng, và bàn tay co quắp chặt lấy… một mảnh đá lạ khắc hoa văn
Tiếng hét của Duy vang vọng, xé tan màn đêm
Chưa đầy nửa giờ sau, cả con hẻm chớp nhoáng ánh đèn xanh đỏ. Cảnh sát kéo đến, hiện trường được phong tỏa. Người dân xung quanh xôn xao bàn tán, còn Duy thì bị giữ lại ngay trong nhà, tay run rẩy vẫn còn vết máu
Một giọng trầm lạnh vang lên sau lưng cậu
???
Cậu là người đầu tiên phát hiện xác?
Duy quay lại. Trước mặt cậu là một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác đen, ánh mắt sắc bén, mưa còn vương trên vai. Nguyễn Quang Anh, đội trưởng đội trọng án
Duy nuốt khan, giọng run rẩy
Hoàng Đức Duy
Tôi… tôi chỉ vừa về thôi. Tôi không… tôi không làm gì cả!
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn xuyên thủng mọi lời biện hộ
Nguyễn Quang Anh
Cậu có bằng chứng không? Cậu về nhà, hiện trường chưa có dấu vết xáo trộn ngoài dấu chân của cậu. Hung khí chưa tìm thấy. Và cậu… là người thừa kế duy nhất của nạn nhân
Duy sững sờ, mặt trắng bệch
Quang Anh khoanh tay, ánh mắt đầy hoài nghi
Nguyễn Quang Anh
Tôi không nghĩ. Tôi chỉ điều tra. Nhưng tạm thời, cậu là nghi phạm số một
Đêm đó, Duy bị đưa về đồn. Trong căn phòng thẩm vấn sáng đèn, chiếc ghế lạnh băng, tim cậu đập dồn dập. Trên bàn, mảnh đá nhuốm máu được đặt trong túi niêm phong, lấp lánh kỳ dị dưới ánh sáng
Quang Anh ngồi đối diện, giọng trầm thấp nhưng như nhát dao cắt vào tim
Nguyễn Quang Anh
Khai đi. Mảnh ghép này… cậu lấy từ đâu?
Đức Duy cắn chặt môi, đôi mắt ầng ậc nước, nhưng vẫn cứng rắn
Hoàng Đức Duy
Tôi không biết… tôi thề là tôi không biết gì cả…
Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngớt. Nhưng Duy nào hay, đêm đó chính là khởi đầu cho chuỗi ác mộng dài, nơi cái tên “9 mảnh ghép” sẽ theo cậu đến suốt cuộc đời
Chapter 2: Mảnh Ghép Sói Đội Lốt Cừu
Căn phòng thẩm vấn chỉ có một bóng đèn sáng hắt xuống, ánh sáng trắng lạnh lẽo hằn rõ từng nhịp thở. Tiếng đồng hồ treo tường đều đặn vang lên, từng nhịp như gõ vào lòng người
Hoàng Đức Duy ngồi đối diện, tay vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng ánh mắt thì trống rỗng. Trước mặt cậu, Nguyễn Quang Anh lật giở từng trang hồ sơ, ánh mắt sắc như dao
Nguyễn Quang Anh
Em nói lại lần nữa… em là người đầu tiên phát hiện thi thể?
Nguyễn Quang Anh
Lúc ấy ,em ở đâu trước khi về nhà?
Hoàng Đức Duy
Trường… em vừa tan học
Nguyễn Quang Anh
Không có ai làm chứng cho điều đó
Hoàng Đức Duy
(ngẩng lên, giọng khàn khàn)
Hoàng Đức Duy
Em không nhớ
Hai chữ lạnh như đá rơi vào không gian. Quang Anh dừng bút, ngước nhìn người đối diện — đôi mắt đen sâu hoắm của cậu học sinh ấy không chứa lấy một tia cảm xúc
Trước mặt anh là một người mất hết biểu cảm, nhưng ánh nhìn lại yên tĩnh đến đáng sợ
Người bình thường khi chứng kiến người thân chết thảm — sẽ hoảng loạn, gào khóc, thậm chí ngất đi. Nhưng Duy thì không. Cậu bình tĩnh. Quá bình tĩnh
Quang Anh tựa lưng ra ghế, ánh đèn hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị
Nguyễn Quang Anh
Em biết không, Hoàng Đức Duy. Bác em — Bộ trưởng Bộ Công An — vừa mất. Và người duy nhất được thừa hưởng toàn bộ tài sản của ông ấy… chính là em
Duy im lặng. Mặt cậu hơi cúi xuống, hàng mi dài khẽ run. Một khoảng im lặng kéo dài đến mức chỉ còn tiếng máy ghi âm kêu rè rè
Nguyễn Quang Anh
Em không thấy điều đó… hơi trùng hợp à?
Hoàng Đức Duy
… Em không nhớ gì hết. Em chỉ thấy… máu
Nguyễn Quang Anh
Máu ở đâu?
Hoàng Đức Duy
… Ở khắp nơi
Một tiếng “cạch” vang lên khi Quang Anh tắt máy ghi âm. Anh nhìn lâu vào khuôn mặt Duy, cố tìm chút dao động, nhưng thất bại. Người này… như một tờ giấy trắng, hoặc là… đã bị ai đó cố tình xóa sạch mọi ký ức
Sau hơn một tiếng tra hỏi, không có chứng cứ nào buộc tội được cậu. Hệ thống camera khu dân cư ghi lại cảnh Duy về nhà sau thời điểm xảy ra án mạng gần nửa tiếng
Trời về khuya. Căn nhà họ Hoàng bị niêm phong, chỉ chừa một lối nhỏ cho Duy ra vào. Mùi máu đã được lau sạch, nhưng hằn sâu trong từng thớ gỗ
Duy đặt cặp xuống ghế sofa, nhìn quanh căn phòng khách trống trơn. Bóng đèn chập chờn, ánh sáng mờ đục phản chiếu lên bức tường nơi bác cậu ngã xuống
Cậu bước chậm lại, rồi quỳ xuống sàn
Đôi tay run rẩy lần theo từng vệt xước mà cảnh sát đã khoanh lại trước đó. Duy nằm xuống vị trí bác mình từng ngã, ánh mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà
Hoàng Đức Duy
Tại sao… lại là bác?
Giọng cậu khàn đặc, nhưng không rơi được một giọt nước mắt nào
Hoàng Đức Duy
Bác đã thấy gì trước khi mất?
Một luồng gió lạnh lùa qua khe cửa. Một tiếng lạch cạch rất nhỏ vang lên từ dưới gầm ghế sofa
Duy khẽ nghiêng người, đưa tay thò xuống
Ngón tay chạm phải một vật cứng, lạnh
Đó là một mảnh ghép puzzle, in hình một con sói đội lốt cừu, trên tay cầm khẩu súng, ánh mắt nó nhìn thẳng ra ngoài như thể đang mỉm cười
Duy cầm mảnh ghép lên, ánh sáng yếu ớt từ đèn hắt qua làm hoa văn trên đó hiện rõ
Lưng mảnh ghép có khắc một ký hiệu mờ: “1/9”
Cậu nhìn chằm chằm vào nó. Trong đầu vang lên hình ảnh máu loang trên sàn nhà, bác cậu ngã gục, khẩu súng rơi xuống nền, và ánh mắt vô hồn nhìn về phía cậu
Hoàng Đức Duy
1/9… là gì…?
Duy siết chặt mảnh ghép trong tay. Cậu không biết rằng chính lúc này, từ phía sau cửa sổ, một bóng người đang đứng nhìn, ẩn trong màn đêm, điếu thuốc cháy đỏ giữa không khí lạnh buốt
Mảnh ghép đầu tiên — Sói đội lốt cừu
Nhưng tám vụ khác… đang chờ được mở ra
Chapter 3: Vết Nứt Trong Ký Ức
Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất — nó không xóa đi vết thương, chỉ khiến người ta quen sống cùng nó
Vụ án Bộ trưởng Hoàng trôi dần vào quên lãng. Không chứng cứ, không manh mối, không kẻ tình nghi
Hồ sơ bị đóng lại trong kho lạnh của Cục điều tra, dán nhãn: “Vô giải đáp”
Còn Hoàng Đức Duy, khi ấy mới mười bảy tuổi, rời thành phố, về quê lánh nạn
Mười năm trôi qua, người ta chỉ còn nhớ đến cậu như “cháu trai của vị Bộ trưởng đã mất”
Nhưng với Duy — mỗi đêm vẫn là một cơn ác mộng không kết thúc
Máu. Mùi thuốc súng. Và ánh mắt bác cậu nhìn cậu lần cuối
Trưa mùa thu, gió thổi mạnh trên vách núi đá vôi
Tiếng gió rít qua tai, hòa cùng tiếng tim đập
Duy đứng trên ván nhảy, dây bảo hộ buộc quanh eo
Cậu khẽ nhắm mắt, rồi thả người
Không phải là rơi — mà là rũ bỏ
Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy mình như đang chết đi… rồi sống lại
Cảm giác rơi tự do làm mọi thứ xung quanh tan biến — chỉ còn tiếng gió và tim
Mỗi lần như vậy, Duy lại thấy lòng mình dễ chịu hơn, như thể bản thân đã tìm được ranh giới giữa sống và chết
Khi cậu hạ xuống đất, đôi giày vẫn còn bám bụi đá
Một nhân viên đưa khăn cho cậu, nhưng Duy chỉ cười nhẹ, mồ hôi lấm tấm trên trán
Hoàng Đức Duy
Lần này rơi được bao nhiêu giây?
Duy khẽ nói, nụ cười mơ hồ
Chiều hôm đó, cậu đến phòng trị liệu tâm lý mang tên Bảo Tâm Clinic
Bên trong là mùi gỗ đàn hương, ánh sáng vàng nhẹ, và những bản nhạc jazz cũ rỉ rả trong không khí
Bùi Thái Bảo Châu
Hoàng Đức Duy?
Giọng nữ vang lên, mềm mại nhưng có chút sắc sảo
Bùi Thái Bảo Châu
Tôi là Bùi Thái Bảo Châu, bác sĩ trị liệu của em
Cô ta đưa tay ra. Duy bắt nhẹ, ánh mắt vẫn trầm như mặt hồ
Cô quan sát cậu – mái tóc ngắn, ánh nhìn lạnh và nụ cười nhạt, như người đã đi qua quá nhiều tang thương để còn tin vào điều gì
Bùi Thái Bảo Châu
Tôi đã đọc hồ sơ. Em mất trí nhớ cục bộ sau chấn thương tâm lý, đúng không?
Hoàng Đức Duy
Không phải mất trí nhớ… chỉ là có những thứ, em không dám nhớ lại
Bùi Thái Bảo Châu
Và em nghĩ nhảy mạo hiểm là cách để quên?
Hoàng Đức Duy
Không. Là cách để cảm thấy mình vẫn đang sống
Cô im lặng. Một khoảnh khắc dài trôi qua, chỉ còn tiếng bút chạm lên giấy
Bùi Thái Bảo Châu
Em muốn tôi giúp em nhớ lại thứ em đã thấy đêm đó?
Hoàng Đức Duy
Em muốn biết… ai giết bác em
Ánh mắt Duy nhìn thẳng, kiên định đến mức khiến người đối diện phải dừng bút
Cô gật đầu chậm rãi, rồi kéo tấm rèm xuống, ánh sáng trong phòng dịu lại
Bùi Thái Bảo Châu
Tôi sẽ thử phương pháp thôi miên hồi tưởng. Nhưng nhớ kỹ — nếu có thứ em thấy khiến em sợ, hãy nói dừng lại ngay lập tức
Duy nằm xuống ghế, hơi thở dần chậm lại
Giọng nói của Bảo Châu nhẹ như gió, dẫn cậu quay về mười năm trước — đêm máu đổ, tiếng đồng hồ tích tắc, bóng đèn chập chờn
Cậu thấy mình mở cửa nhà, thấy bóng người nằm gục dưới sàn
Nhưng rồi — một khoảng đen nuốt trọn mọi thứ
Trong bóng tối ấy, một ánh sáng lóe lên
Cậu nhìn thấy... một bàn tay đang đặt mảnh ghép xuống sàn, bên cạnh thi thể bác mình
Trên cổ tay người đó — có một hình xăm mờ hình con rắn cuộn quanh khẩu súng
Duy bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra khắp người
Bảo Châu nhìn cậu, giọng trầm đi
Bùi Thái Bảo Châu
Em vừa nhớ ra gì đó… đúng không?
Hoàng Đức Duy
Một hình xăm… con rắn, quanh súng
Bùi Thái Bảo Châu
Rất tốt, Duy. Đó là manh mối đầu tiên
Đêm đó, Duy ngồi một mình trong căn hộ nhỏ
Ánh đèn đường chiếu qua khung cửa sổ, rọi vào mảnh ghép sói đội lốt cừu đặt trên bàn
Cạnh nó, Duy ghi thêm một dòng chữ bằng bút đỏ
1/9 — Sói đội lốt cừu. Tay có hình xăm rắn cuộn súng
Ngoài kia, sấm chớp lóe lên, chiếu sáng gương mặt trầm mặc của cậu
Trong khoảnh khắc ấy, Duy khẽ mỉm cười
Trò chơi mảnh ghép — có lẽ, mới chỉ bắt đầu
“Ký ức không chết. Nó chỉ ẩn đi… chờ người dám đối mặt”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play