Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Naruto] Sóng Lòng Bão Tố

Hồi 1

Sinh ra trong gia tộc Uchiha, Kykiyo là một cô gái dịu dàng nhưng mang trong mình ánh mắt kiên cường. Từ khi còn nhỏ, cô đã chịu mất mát lớn khi cả cha lẫn mẹ đều hi sinh trong một nhiệm vụ nguy hiểm của làng. Không để cô rơi vào cô độc, tộc trưởng Uchiha Fugaku đã đưa Kykiyo về nuôi nấng như con ruột, cho cô lớn lên trong mái nhà nơi tình thương và kỷ luật của gia tộc hòa quyện. Nhờ đó, Kykiyo luôn kính trọng Fugaku và Mikoto như cha mẹ, đồng thời trở thành người bạn gắn bó từ thuở thiếu thời của Itachi. Tình cảm trong sáng ấy theo năm tháng dần hóa thành sợi dây định mệnh, để rồi Kykiyo trở thành hôn thê được gia tộc chọn cho Itachi – người mà cô vừa ngưỡng mộ vừa âm thầm yêu thương bằng tất cả trái tim mình.
Bối cảnh: Buổi tối yên tĩnh trong nhà Uchiha. Ánh nến hắt nhẹ lên khuôn mặt trầm ngâm của Fugaku. Itachi ngồi bên cạnh Mikoto, lặng nghe cha nói.]
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
Itachi, ta muốn nói với con một chuyện quan trọng.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Dạ, thưa cha.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Hôm nay cha con vừa nhận tin… đồng đội cũ của ông — vợ chồng nhà Uchiha Kenshi và Ayame — đã hi sinh trong một nhiệm vụ ở biên giới. Họ để lại một đứa con gái… tên là Kykiyo
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
…Kykiyo? Con nhớ cô ấy, tụi con từng gặp nhau vài lần ở sân tập. Cô ấy bằng tuổi con mà, đúng không mẹ?
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Ừ, đúng rồi. Cả hai bằng tuổi nhau. Nhưng từ hôm nay, cô bé sẽ không còn ai thân thích nữa…
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
Ta đã bàn với hội đồng tộc. Kykiyo sẽ được đưa về đây, sống cùng gia đình mình. Từ giờ, con hãy xem cô ấy như người nhà, giúp đỡ và bảo vệ cô ấy khi cần.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(khẽ cúi đầu, giọng nhẹ)Con hiểu rồi, thưa cha. Con sẽ coi cô ấy như em gái… hoặc đúng hơn, là một người đồng tộc đáng trân trọng.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
(mỉm cười) Mẹ tin con sẽ làm được. Kykiyo rất ngoan và hiền. Có lẽ con sẽ thấy cô bé khác với những người con từng gặp.
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
Một ngày nào đó, Itachi… con sẽ hiểu rằng, những sợi dây gắn kết từ lúc này sẽ quyết định con người con sau này. Đừng để sự lạnh lùng của chiến trường khiến con quên mất lòng nhân của mình.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Dạ… con sẽ ghi nhớ lời cha.
[Ánh nến chập chờn. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một sinh mệnh mới sắp bước vào ngôi nhà Uchiha — cùng tuổi, cùng định mệnh, và rồi sẽ cùng chia sẻ cả ánh sáng lẫn bóng tối trong cuộc đời Itachi.]
——————————-
Bối cảnh: Buổi sáng hôm sau. Bầu trời Làng Lá phủ ánh nắng nhẹ. Cánh cổng nhà Uchiha khẽ mở ra, Fugaku cùng Mikoto bước vào, theo sau là một cô bé tóc đen buộc thấp – Kykiyo.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Vào đi con, từ nay đây sẽ là nhà của con.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(nhìn quanh, giọng nhỏ nhẹ)Dạ… con cảm ơn bác Mikoto, cảm ơn tộc trưởng Fugaku.
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
(gật đầu, giọng trầm nhưng hiền)Cứ thoải mái đi, Kykiyo. Từ giờ con là một phần của gia đình này.
[Itachi từ trong sân bước ra. Cậu dừng lại, đôi mắt đen sâu lặng nhìn cô bé mới đến. Kykiyo khẽ cúi đầu, tay siết chặt dải băng ninja cũ của cha mình.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Itachi, đây là Kykiyo – con gái của Kenshi và Ayame mà cha con vừa nhắc tối qua. Cô ấy sẽ sống cùng chúng ta từ nay.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(bước lại, giọng điềm tĩnh)Chào Kykiyo. Tớ là Itachi. Rất vui được gặp lại cậu
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(hơi bối rối nhưng nở nụ cười nhỏ)Mình… cũng rất vui được gặp lại cậu, Itachi.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
(mỉm cười nhìn hai đứa trẻ) Hai con bằng tuổi nhau, chắc sẽ dễ thân thôi. Itachi, con dẫn Kykiyo đi dạo quanh nhà nhé – cho cô bé quen chỗ.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Dạ, mẹ
[Cả hai bước ra sân sau. Tiếng gió lùa qua tán cây, ánh nắng len qua từng kẽ lá.]
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Nhà cậu yên bình quá… Mình đã sợ rằng sẽ thấy lạ lẫm khi đến đây.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Rồi cậu sẽ quen thôi. Nếu có điều gì khó khăn, cứ nói với mình hoặc mẹ mình nhé
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(khẽ gật đầu) Ừ… cảm ơn cậu, Itachi.
Khoảnh khắc ấy, hai đứa trẻ Uchiha cùng đứng dưới bóng cây, một người vừa mất gia đình, một người mang trên vai trách nhiệm lớn lao. Và dù chưa ai biết, nhưng chính từ giây phút đó – định mệnh của họ đã lặng lẽ bắt đầu.]

Hồi 2

[Bối cảnh: Một đêm mùa hạ. Ánh trăng phủ lên mái nhà Uchiha. Mikoto vừa sinh xong, Fugaku đứng cạnh nôi. Itachi và Kykiyo – khi ấy khoảng 5 tuổi – ngồi trước cửa phòng, lặng lẽ chờ.]
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Mẹ sẽ ổn chứ, cha?
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
(mỉm cười hiếm hoi) Mọi chuyện tốt đẹp rồi. Con trai, con có em rồi đấy
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Em…? Là một bé trai sao, tộc trưởng?
Fugaku Uchiha
Fugaku Uchiha
Ừ, tên là Sasuke
[Mikoto mở cửa, trên tay bế đứa bé nhỏ xíu. Itachi đứng bật dậy, mắt sáng lên. Kykiyo khẽ bước tới, nhìn đứa trẻ đang ngủ say.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Itachi, Kykiyo, đến chào em đi.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(khẽ cúi xuống, giọng dịu dàng): Chào em, Sasuke. Anh là Itachi.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Còn chị là Kykiyo… chị sẽ dạy em cách cười, vì anh Itachi ít khi làm điều đó lắm
[Mikoto bật cười. Fugaku nhìn khung cảnh ấy, trong ánh trăng, lòng ông lần đầu cảm thấy nhà mình thật sự ấm áp.]
———————————
Bối cảnh: Một buổi sáng nhiều năm sau. Kykiyo – lúc này 8 tuổi – đang tập luyện cùng Itachi ở sân sau. Một bóng dáng cao hơn xuất hiện phía xa.]
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Này Itachi! Lại tập hăng thế à?
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(quay lại, mỉm cười nhẹ) Anh Shisui, em chỉ muốn cải thiện tốc độ phản xạ thôi.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(ngẩng lên, nhìn người mới đến): Anh là…?
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
(cười tươi, cúi đầu nhẹ) Anh là Uchiha Shisui. Bạn thân của Itachi. Còn em là Kykiyo đúng không? Nghe nói em được tộc trưởng nuôi từ nhỏ.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(hơi ngượng)Dạ… vâng. Em chưa biết nhiều về nhẫn thuật lắm
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Không sao. Anh có thể chỉ thêm cho em. Cả hai đứa đều có tiềm năng mà — nhưng Itachi thì hơi nghiêm khắc, cẩn thận đấy nhé.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Anh nói cứ như thể em khó tính lắm vậy.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
(cười lớn)Ừ, em thì không, chỉ là hơi lạnh hơn băng một chút thôi!
[Kykiyo bật cười nhỏ, lần đầu thấy Itachi hơi ngượng. Từ ngày hôm đó, Shisui trở thành cầu nối giữa hai người – nửa là người anh, nửa là người bạn đồng hành.]
——————————
Chuyển cảnh
[Bối cảnh: Chiều muộn. Cánh hoa anh đào rơi lả tả trong sân Uchiha. Itachi và Shisui đang tập luyện. Kykiyo ngồi trên bậc gỗ, bên cạnh là Sasuke nhỏ đang cổ vũ. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi cỏ và tiếng cười nhẹ.]
Uchiha Sasuke
Uchiha Sasuke
Anh Itachi lại thắng rồi! Anh Shisui yếu quá à!
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
(thở dốc, bật cười) Này này, anh nhường đấy! Nếu không, anh Itachi của em cũng chẳng thắng dễ vậy đâu.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(mỉm cười) Em không nghĩ vậy đâu, anh Shisui. Dù sao thì anh Itachi luôn biết tiết chế… và luôn thắng khi cần.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Em nói như thể anh luôn nghiêm khắc vậy.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Vì anh đúng là như thế mà. (Cười nhẹ, mái tóc đen khẽ lay theo gió)
Itachi bất giác nhìn cô lâu hơn một chút. Cảm giác lạ lẫm tràn qua tim cậu – một điều chưa bao giờ xảy ra khi đối diện ai khác. Shisui đứng gần đó, bắt gặp ánh nhìn ấy, nhưng chỉ cười im lặng.]
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Thôi nào, đừng đứng đơ ra thế Itachi. Hay là ánh mắt của Kykiyo khiến em quên mất mình đang thở à?
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(hơi khựng lại, tránh ánh nhìn): Anh thật biết đùa, Shisui.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(hơi đỏ mặt, cười khẽ) Hai anh lúc nào cũng chọc em.
Uchiha Sasuke
Uchiha Sasuke
Sasuke: Chị Kykiyo, khi nào em lớn lên, em sẽ mạnh như chị và anh Itachi
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
(xoa đầu cậu) Em sẽ còn mạnh hơn nữa, Sasuke à.
[Itachi mỉm cười nhìn hai người, còn Shisui đứng cạnh, khoanh tay, ánh mắt thoáng một nét ấm áp xen lẫn chút mơ hồ. Dù họ đều chưa gọi tên cảm xúc ấy, nhưng giữa khung cảnh chiều tà, thứ gì đó đang lớn dần trong tim hai chàng trai Uchiha — nhẹ như gió, nhưng không thể xóa đi.]
——————-
[Bối cảnh: Đêm khuya. Ánh trăng chiếu xuống vườn Uchiha. Mikoto đang ngồi pha trà, chờ Itachi về sau buổi tập. Tiếng cửa gỗ khẽ mở, Itachi bước vào, vẫn khoác áo tập.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Con về rồi à, Itachi.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Dạ. (Khẽ cúi đầu) Con xin lỗi vì đã về muộn.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Không sao. Ta biết con và Shisui lại tập cùng Kykiyo, đúng chứ?
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(hơi khựng lại): …Vâng.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
(mỉm cười nhẹ, rót thêm trà) Con có biết không, mỗi lần con ở gần Kykiyo, ánh mắt con khác đi đấy.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Mẹ… nói vậy là sao ạ?
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
(nhìn thẳng vào con trai, giọng nhẹ nhưng sâu) Là ánh mắt của người mang trong lòng điều gì đó… dịu dàng hơn trách nhiệm, nhưng nặng hơn tình bạn.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(im lặng, cúi đầu): Con… không rõ nữa. Chỉ là… khi nhìn thấy cô ấy, con thấy lòng bình yên.
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Bình yên là một điều quý giá, Itachi à. Nhưng đôi khi, thứ con thấy bình yên hôm nay… sau này lại trở thành điều khiến con đau nhất
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Mẹ nghĩ… con nên quên đi ạ?
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Không, ta không bảo con quên. (Mỉm cười dịu dàng) Hãy giữ nó như một phần của tuổi trẻ — thứ khiến con hiểu rằng trái tim mình vẫn biết rung động, dù con mang trách nhiệm lớn đến đâu.
[Itachi im lặng, đôi mắt lặng đi dưới ánh trăng. Ngoài sân, gió thổi qua, cánh hoa anh đào rơi khẽ xuống hiên nhà.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Còn Shisui… ta nghĩ nó cũng cảm nhận giống con. Hai đứa đều quý cô bé ấy. Nhưng khác nhau ở cách yêu — và cả định mệnh dành cho mỗi người.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
…Nếu con và Shisui cùng thích Kykiyo, liệu mọi thứ có thay đổi không ạ?
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Có lẽ không, Itachi à. Vì Kykiyo sẽ không khiến hai con xa cách. Con bé đủ dịu dàng để hiểu lòng người… và đủ mạnh mẽ để không làm ai tổn thương.
[Mikoto khẽ đặt tay lên vai con trai.]
Uchiha Mikoto
Uchiha Mikoto
Con chỉ cần làm điều đúng đắn. Dù trong tình yêu hay chiến đấu, hãy luôn giữ trái tim nhân hậu của con, Itachi.
Itachi khẽ gật, đôi mắt rơi vào khoảng sáng lặng lẽ của đêm.]
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
(thầm nghĩ) “Nếu tình cảm này chỉ có thể giữ trong im lặng… con vẫn sẽ bảo vệ nó, cũng như bảo vệ tất cả những người con thương.”
———————
Thời gian trôi đi, những ngày tháng yên bình dần trở nên xa xỉ. Itachi, Shisui, Kykiyo và Sasuke – bốn mảnh ghép thân quen trong căn nhà Uchiha – giờ đã lớn. Từ những buổi tập luyện dưới tán anh đào, giờ họ đã bước vào thế giới của trách nhiệm và bóng tối. Kykiyo giờ đây đã là một kunoichi xuất sắc. Ánh mắt cô vẫn dịu dàng, nhưng trong đó có gì đó lạnh hơn, sâu hơn – dấu vết của những đêm huấn luyện khắc nghiệt và những mất mát không lời.

Hồi 3

Gió đêm khẽ thổi qua hàng anh đào đã rụng gần hết, những cánh hoa cuối cùng lặng lẽ rơi xuống bậc đá nơi bốn người từng ngồi cười đùa năm nào. Shisui khoanh tay tựa lưng vào thân cây, ánh mắt dõi theo những đốm sáng lập lòe từ làng xa xa. Anh khẽ nói, giọng pha chút trầm ngâm:
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Thời gian đúng là một thứ tàn nhẫn, nhỉ… Nó lấy đi của ta quá nhiều, mà chẳng bao giờ trả lại.
Itachi đứng cạnh, ánh nhìn lạnh nhưng sâu thẳm.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
“Chỉ cần ta còn giữ được lý do để chiến đấu, thì mất mát cũng sẽ không khiến ta gục ngã.”
Kykiyo im lặng. Ánh trăng soi lên khuôn mặt cô — vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Cô đưa tay vuốt nhẹ chuôi kiếm, cảm nhận lớp vỏ gỗ lạnh ngắt. Mọi thứ tưởng chừng quen thuộc, nhưng trong lòng cô lại chỉ còn khoảng trống. Những ký ức về nụ cười của Shisui, sự điềm tĩnh của Itachi, và ánh mắt trong veo của cậu bé Sasuke… như những mảnh gương vỡ phản chiếu thời thơ ấu đã mất.
“Nếu một ngày tất cả những gì chúng ta bảo vệ đều biến mất,” – cô khẽ hỏi
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
liệu chúng ta còn là chính mình không?
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe lá, lạnh và buốt như chính con đường mà họ đang chọn.
Itachi nhìn cô, ánh mắt thoáng chốc dừng lại rồi rời đi – giống như anh vẫn luôn làm. Còn Shisui, anh mỉm cười – nụ cười có gì đó quen thuộc, nhưng ánh mắt lại trĩu nặng hơn bao giờ hết.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Khi em còn tin vào ánh sáng, thì nó vẫn sẽ tồn tại. Dù cho đêm có tối đến đâu, Kykiyo à.
—————-
Cảnh cái chết của Shisui) Đêm hôm ấy, sương phủ dày như tấm màn tang trắng. Kykiyo cảm nhận được điều gì đó bất an – một linh cảm nhói lên từ tận đáy tim. Cô chạy xuyên qua rừng, từng nhịp thở hòa vào tiếng gió rít. Dưới gốc cây ven sông Naka, Shisui đang đứng, bóng anh in dài trên mặt nước lặng. Itachi xuất hiện sau lưng anh. Gương mặt cậu bé ngày nào giờ đã lạnh và sâu như vực thẳm.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Anh… định đi thật sao?
Shisui mỉm cười, nụ cười hiền hậu mà Kykiyo từng biết — nhưng lần này, trong đó không còn ánh sáng.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Itachi à, anh không còn lựa chọn. Cả gia tộc, cả làng… đều đang bị nuốt vào cơn bão. Có lẽ… chỉ có một người trong chúng ta đủ mạnh để cứu lấy điều đúng đắn.
Anh bước đến gần, đặt tay lên vai Itachi.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Đừng để hận thù làm mờ lý trí, Itachi. Dù mọi thứ có ra sao, em phải sống vì ánh sáng mà em tin. Hãy thay anh… nhìn tiếp thế giới này
Kykiyo lao đến, giọng cô nghẹn lại:
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Shisui! Đừng nói như thể anh đã chấp nhận kết thúc rồi!
Anh quay lại, đôi mắt Sharingan xoáy sâu trong bóng đêm — đỏ rực như ngọn lửa cuối cùng.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Kykiyo… anh không sợ chết. Chỉ sợ rằng những người anh thương sẽ quên mất lý do vì sao họ sống.
Nước mắt cô rơi, hòa vào tiếng gió rít dữ dội. Itachi nắm chặt tay, run rẩy:
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Em sẽ không để anh chết vô ích!
Shisui mỉm cười, lùi dần về phía mép vực.
Uchiha Shishui
Uchiha Shishui
Anh tin em.
Rồi không một lời nào nữa. Anh nhảy xuống dòng sông Naka – nơi mặt nước vỡ ra trong ánh trăng bạc.
Kykiyo hét lên, tiếng cô vang vọng khắp rừng như một bản tiễn đưa đau đớn. Itachi quỳ xuống, bàn tay run lên giữa không khí lạnh buốt — trong lòng chỉ còn lại khoảng trống vô tận và tội lỗi đè nặng.
Từ đêm đó, trong mắt Itachi, ánh sáng tắt đi vĩnh viễn. Và Kykiyo hiểu… một phần trái tim mình cũng đã chìm theo Shisui xuống dòng sông ấy.
————————————-
Bóng tối trong ánh mắt Từ sau đêm ấy, làng Lá vẫn bình yên như chưa từng có điều gì xảy ra. Chỉ có Kykiyo biết, bình yên đó là thứ bình yên trước bão tố. Itachi không còn đến nơi anh đào rụng mỗi chiều, cũng chẳng nhìn cô như trước nữa. Ánh mắt cậu giờ đây sâu hoắm – như chứa trong đó cả thế giới đang dần sụp đổ. Cô nhiều lần tìm đến, nhưng thứ cô nhận lại chỉ là một Itachi im lặng, đôi khi mỉm cười gượng – nụ cười giống hệt Shisui khi nói lời cuối cùng.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Itachi… Cậu đang che giấu điều gì?
Kykiyo hỏi, giọng run.
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Nếu anh cứ mang hết mọi thứ một mình, anh sẽ đánh mất chính bản thân
Cậu im lặng. Một cơn gió lạnh lướt qua, làm tung những cánh hoa anh đào khô giòn còn sót lại từ mùa trước.
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
Tôi không sao
– Itachi đáp khẽ –
Uchiha Itachi
Uchiha Itachi
chỉ là… đôi khi để bảo vệ hòa bình, ta phải chấp nhận bị xem là kẻ phản bội.
Kykiyo nhìn sâu vào mắt cậu – nơi ánh đỏ Sharingan khẽ lóe lên, lạnh và xa lạ. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra: người con trai từng dịu dàng nắm tay cô dưới tán anh đào năm nào đã không còn nữa.
Tối ấy, Itachi rời khỏi căn nhà Uchiha. Trên vai anh là trọng trách, nhưng trong tim lại là vết thương không bao giờ lành.
Còn Kykiyo, cô đứng nơi hiên nhà, nghe tiếng mưa lộp độp trên mái ngói, lòng trĩu nặng
Uchiha Kykiyo
Uchiha Kykiyo
Anh nói muốn bảo vệ làng, nhưng ai sẽ bảo vệ anh khỏi chính nỗi đau đó, Itachi?
Cô khẽ siết chặt dải băng ninja, nước mưa hòa với nước mắt. Bầu trời đêm không trăng, chỉ còn mùi sắt lạnh của bão đang đến gần.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play